Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cảnh trong mơ - Chương 9

Chương 8.

Khi Huyễn Dạ Thần Hành cùng Thư Nhàn đi đến phòng nghiên cứu ở lầu chín bệnh viện tư nhân của Hắc Vũ Sâm, Hắc Vũ Sâm đã sớm chờ lâu, ông đối mặt Huyễn Dạ Thần Hành cao lớn tuấn dật, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể liên kết giữa anh cùng thiếu niên hơn mười năm trước. “Cậu là Huyễn Dạ Thần Hành?” Hắc Vũ Sâm kinh ngạc nói. Thiếu niên năm đó sát khí thật mạnh, nhưng người trước mắt rất tao nhã, thấy thế nào cũng thiếu chút nhanh nhẹn dũng mãnh. “Đúng vậy, nghe nói ông tìm tôi?” Huyễn Dạ Thần Hành hai tay cắm vào túi, thản nhiên mỉm cười.

“Cậu thay đổi......” Hắc Vũ Sâm nhìn chằm chằm anh. “Phải không?” “Năm đó cậu không phải cái dạng này.” Hắc Vũ Sâm có điểm thất vọng.

“Ông hy vọng nhìn thấy tôi thế nào?” Anh cười lạnh nhìn những dụng cụ lạnh như băng chung quanh mình. “Cuồng bạo hơn, hận đời hơn, càng...... làm người ta run sợ......” Hắc Vũ Sâm kích động nói. Thư Nhàn nghe được trợn tròn mắt, Huyễn Dạ Thần Hành trước kia chẳng lẽ không giống như bây giờ?

“Cái tôi kia tạo nghiệt quá nhiều, bị tôi phong lại rồi.” Anh dựa vào mép bàn máy tính, lấy ra một điếu thuốc ngậm lên môi. “Vậy thật đáng tiếc, ta muốn nghiên cứu là cậu lúc trước!” Ánh mắt Hắc Vũ Sâm mãnh liệt quan sát anh. “Tôi phải cảnh cáo trước, phóng thích cái tôi kia là chuyện vô cùng đáng sợ.” Anh châm thuốc, rầu rĩ cười.

Thư Nhàn phát giác anh có chút khác thường, giọng điệu, tư thế kia, hình như có xu hướng mưa gió sắp đến...... “Ha ha ha! Ta chưa bao giờ biết hai chữ đáng sợ viết như thế nào!” Hắc Vũ Sâm cười nhạo. “Oh? Như vậy, tôi sẽ dạy ông!” Anh xuất kỳ bất ý bắt lấy áo Hắc Vũ Sâm, lành lạnh nói.

“Cậu......” Hắc Vũ Sâm căn bản không phát hiện anh chuyển động, kinh ngạc nhìn đôi mắt đen bỗng nhiên gần trong gang tấc. “Tôi muốn Thư Tĩnh! Đem cô ấy trả lại cho tôi!” Anh gằn từng tiếng. “Không có khả năng! Cô ta đã bị Thư Nhàn hấp thu!” Hắc Vũ Sâm cố gắng trấn định, ông không nghĩ tới dưới vẻ ngoài ôn hòa của Huyễn Dạ Thần Hành lại giấu sức mạnh khiếp người như vậy.

“Phải không? Cho dù không có khả năng, tôi cũng muốn ông đưa cô ấy trở về!” Anh vung tay, quặt tay trái ông ta ra sau lưng. “A nha!” Hắc Vũ Sâm đau đớn kêu lên một tiếng, vội vàng kêu to: “Thư Nhàn!” Thư Nhàn đang ngẩn ra lập tức nghĩ đến thuốc giải còn trên người Hắc Vũ Sâm, lập tức ra tay bổ vào sau gáy Huyễn Dạ Thần Hành, hét lớn: “Buông ông ấy ra!”

Huyễn Dạ Thần Hành nhẹ nhàng lóe lên, xoay người giơ chân đá, nhưng vừa nghĩ đến đánh trúng Thư Nhàn tương đương làm cho Thư Tĩnh bị thương, lại đành thu chân về. Nhìn ra anh do dự Hắc Vũ Sâm lập tức ra lệnh: “Dùng sức công kích hắn, Thư Nhàn, hắn không dám động đến cô.” Thư Nhàn cũng biết anh cố kỵ, liều mình đánh vào người anh, anh chỉ phòng thủ, cũng không dám xoay tay lại, đây quả thực giống như đánh nhau với Thư Tĩnh, làm cho anh kinh hồn táng đảm.

Hắc Vũ Sâm hiểu được quan hệ giữa Thư Tĩnh cùng Huyễn Dạ Thần Hành không phải tầm thường, vì thế linh cơ vừa động, mở máy tính ra, phát tiếng của Thư Tĩnh lưu trong máy tính ra, bắt chước kêu: “Huyễn Dạ! Đừng đánh! Huyễn Dạ! Cứu em!” “Thư Tĩnh?” Huyễn Dạ Thần Hành chấn động, nhìn lại. Ngay lúc này Hắc Vũ Sâm dùng dòng điện mạnh chích vào người anh, thân thể anh co giật, vịn vào cạnh bàn, vẫn dùng linh lực đối kháng với dòng điện.

Hắc Vũ Sâm thấy anh ương ngạnh như thế, liền nghĩ ra một kế, giơ súng lên hướng về phía Thư Nhàn, quát lớn: “Cậu còn phản kháng ta, ta sẽ giết cô ấy, phá hủy linh hồn chị em các cô ấy!” Huyễn Dạ Thần Hành sợ ông ta thật sự đả thương Thư Nhàn, đến lúc đó ngay cả Thư Tĩnh cũng hóa thành cát bụi, cho nên thu hồi linh lực, mặc cho dòng điện truyền khắp cơ thể, cuối cùng hôn mê bất tỉnh. “Ha ha ha! Cậu cũng có nhược điểm, nhược điểm của cậu chính là Thư Tĩnh!” Hắc Vũ Sâm cười to.

“Ông thật sự muốn giết tôi?” Thư Nhàn hồi hộp nhìn ông ta. “Để xem cô có nghe lời hay không.” Ông hừ lạnh thu hồi súng. Lão già chết tiệt! Thư Nhàn mắng thầm trong lòng, đi qua dò xét hơi thở của Huyễn Dạ Thần Hành.

“Anh ấy không có việc gì chứ?” Cô không muốn anh chết! “Hắn chỉ ngất thôi, giờ ta muốn tiến vào trong mộng hắn tìm kiếm sóng não cùng siêu linh lực của hắn, ta tin tưởng anh đối với kế hoạch giải mộng của ta nhất định có ích.” Hắc Vũ Sâm nâng anh lên giường dài, đội cái nón tròn đặc biệt có gắn nhiều dây dẫn lên đầu anh. “Đợi chút, ông sẽ không giết chết anh ấy chứ?” Thư Nhàn vội vàng ngăn ông ta lại.

“Đương nhiên sẽ không, ta chỉ muốn dò xét nơi phát ra sức mạnh của hắn, cô không biết hơn mười năm trước sóng não của tên nhóc này đã gấp một trăm lần người thường, khi đó sóng não hắn còn làm hỏng máy tính của ta, điều này vẫn còn ghi lại trong tư liệu của ta, hiện tại hắn đã đem phong kín phần lớn sức mạnh trong cơ thể mình, ta muốn giúp hắn giải thoát, để nghiên cứu hoàn toàn não hắn.” Ông cắm điện, máy tính bắt đầu vận hành. “Này, thuốc giải có thể đưa cho tôi chưa?” Thư Nhàn vươn tay. “Không! Ta muốn cô cũng tiến vào trong mộng hắn giúp ta, chờ cô hoàn thành nhiệm vụ, thuốc giải liền cho cô.” Hắc Vũ Sâm cười nói.

“Tôi không muốn rời khỏi cơ thể của mình!” Thư Nhàn cả giận nói. “Không phải do cô quyết định, nếu không cô chỉ có thể chờ chết!” Hắc Vũ Sâm âm hiểm cười. “Ông......” Đáng ghét! Lát nữa tôi nhất định sẽ giết ông! Thư Nhàn rủa thầm trong lòng.

“Bây giờ, cô cũng nằm xuống đi! Con gái ngoan!” Hắc Vũ Sâm ấn cô ngã vào một cái giường dài khác, cũng nối nguồn điện vào. Một lát sau, Thư Nhàn đã bị hút ra thân thể, tiến vào một thế giới kỳ dị. Đây là mộng!

Mộng của Huyễn Dạ Thần Hành! Cô không phát hiện Huyễn Dạ Thần Hành, cảm giác quỷ dị trống rỗng nào đó khẩn trương ngưng tụ, cô thấy một xem cánh đồng lớn hoang vu khô héo, bầu trời u ám phủ xuống rất nhiều hài cốt...... Gió lạnh rợn người không biết từ nơi nào thổi tới, khiến cô lạnh run lên.

“Huyễn Dạ Thần Hành đâu?” Giọng nói của Hắc Vũ Sâm xuyên qua máy tính truyền đến. “Tôi không biết, tôi chưa gặp anh ấy!” Thư Nhàn không dám thở mạnh. “Tìm tiếp đi!”

Cô ghét nhất là bị ra lệnh, nhưng cơ thể ở trong tay ông ta, không thể không bình tĩnh. Tiếp tục đi về phía trước, một tòa kiến trúc kỳ dị đứng sừng sững trước mắt, cửa sổ và cửa lớn của tòa kiến trúc kia đều bị dán mấy tờ giấy màu trắng, có vài tờ đã rách, vài sợi dây leo từ cửa sổ vươn ra, bấu víu vào tường, xa xa nhìn lại càng có vẻ u ám. “Có một tòa nhà kỳ quái, trên đó dán giấy niêm phong.” Cô nói với Hắc Vũ Sâm.

“Đó nhất định là tâm linh Huyễn Dạ Thần Hành, vào xem.” “Đừng đi!” Giọng nói yếu ớt của Huyễn Dạ Thần Hành xuất hiện. Thư Nhàn quay đầu, nhìn bốn phía, ngoại trừ giọng nói, vẫn không thấy bóng dáng anh.

Cô tiếp tục đi về phía trước. “Đừng đi! Tĩnh! Đừng mở cánh cửa đó......” Huyễn Dạ Thần Hành tiếp tục nói. Thư Nhàn cảm thấy Thư Tĩnh trong cơ thể cô dường như giật mình, cô cả người cứng đờ, có vài giây không thể cử động.

“Hừ! Đến bây giờ còn muốn tác quái! Mày vĩnh viễn ngủ cho tao, chờ tao mở chân tâm của Huyễn Dạ Thần Hành ra sẽ cho mày nhìn một cái!” Tránh khỏi sự phản đối của Thư Tĩnh, cô bước đến trước cửa. Cánh cửa kia tuy rằng cũ nát, nhưng rất cứng rắn, cô từ từ xé giấy niêm phong, đẩy cửa ra, rồi đi vào. Bên trong là một không gian trống rỗng, đầy cây cối đáng sợ và cỏ dại, tiếp đó ở chính giữa tòa nhà, trên một hòn đá hình vuông, cô thấy một thiếu niên chừng mười lăm tuổi ngồi đó, lạnh lùng nhìn cô. “Cậu...... cậu là ai?” Cô ngạc nhiên hỏi.

“Cô xâm nhập kết giới! Giúp ta mở cửa!” Giọng nói của thiếu niên không lớn, nhưng có sức mạnh khiếp người. “Kết giới?” “Ta bị nhốt hơn mười năm, cuối cùng cũng có thể ra ngoài......” Thiếu niên đứng lên, nhảy khỏi hòn đá, từng bước một đi về phía cô.

“Cậu rốt cuộc là ai?” Thư Nhàn cảm thấy tâm thần không yên như đã mở ra bí mật không nên biết. “Cô còn không biết sao?” Cậu ta nở nụ cười. Thư Nhàn nhìn chằm chằm cậu ta, lui về phía sau từng bước.

Ánh mắt thiếu niên này cùng Huyễn Dạ Thần Hành rất giống, đáp án đã quá rõ ràng, nhưng cô lại sợ hãi không dám nghĩ. “Ta là ai? Ha ha a...... Ta là thượng đế trong mộng a!” Thiếu niên cười như điên lướt qua cô lao ra cửa. Thư Nhàn phát hiện tòa nhà biến mất trong nháy mắt, cô vội vàng xoay người, thấy thiếu niên kia chạy về phía Huyễn Dạ Thần Hành không biết đã xuất hiện từ khi nào đang đứng cách đó không xa, thiếu niên càng chạy tuổi càng lớn, thân hình càng cao, khi cậu ta vọt vào cơ thể Huyễn Dạ Thần Hành, dung mạo cùng tuổi tác hai người đều trở nên giống nhau, hợp thành cùng một người!

“Huyễn Dạ!” Cô cả kinh che miệng. Huyễn Dạ Thần Hành thống khổ gập người, nhưng khi anh tiếp nhận một bản thân khác bị phong ấn nhiều năm, suy nghĩ của anh đều bị sức mạnh to lớn này chiếm cứ, Huyễn Dạ Thần Hành trước kia đã sống lại! “Huyễn Dạ, anh......” Thư Nhàn còn đang kinh hãi, nhìn anh chậm rãi đứng thẳng, bị sức mạnh to lớn đánh tới trước mặt chấn động cơ hồ ngã xuống đất.

“Ta nói rồi, phóng thích một ta khác là chuyện rất nguy hiểm......” Ánh mắt Huyễn Dạ Thần Hành thay đổi, anh không còn ôn hòa tùy tính, không còn nho nhã đa lễ, vẻ mặt anh cuồng dã khó dò, cả người đều tản ra phong mang sắc bén. “Anh...... anh làm sao vậy?” Thư Nhàn lại lui từng bước. “Ta? Ta chỉ giải trừ phong ấn của mình mà thôi...... Hắc Vũ Sâm, ông muốn chính là ta như vậy nhỉ?” Anh ngẩng đầu hỏi Hắc Vũ Sâm ở ngoài máy tính nhìn trộm.

“Đúng vậy!” Hắc Vũ Sâm đang kinh hãi vì số liệu trên máy tính đột nhiên tăng mạnh, phấn khởi trả lời. “Ông sẽ trả giá đắt!” Anh cười lạnh. “Cái gì?”

“Người tiến vào cảnh mơ của ta, đều phải chết!” Đây là nguyên tắc của anh. “Cậu không giết được ta, ta đã nhốt cậu trong cảnh mơ của cậu, trừ phi ta rút điện, nếu không cậu vĩnh viễn phải ở trong mộng!” Hắc Vũ Sâm mới không sợ cậu ta uy hiếp. “Phải không?” Anh liếc Thư Nhàn một cái, âm trầm nở nụ cười. “Muốn thử xem hay không?”

Thư Nhàn cảm thấy anh trở nên thật xa lạ, anh không còn là Huyễn Dạ Thần Hành vốn có, nhưng mà, nên nói thế nào đây? Anh trước mắt khiến người ta vừa sợ vừa yêu, ngược lại càng mê người, ma lực kia hoàn toàn làm cho người ta yêu say đắm không dời được tầm mắt. “Huyễn Dạ......” Toàn thân cô cảm thấy khó chịu. Huyễn Dạ Thần Hành vung tay lên, linh lực hóa thành những thanh quang đao đánh về phía lưới điện mà Hắc Vũ Sâm đang theo dõi, màn hình máy tính bỗng nhiên biến thành một mảnh tối đen, Hắc Vũ Sâm kinh hãi nhìn máy tính ngắt mạch, quả thực không thể tưởng tượng.

Lại ngắt mạch một lần nữa! Lại là Huyễn Dạ Thần Hành giở trò quỷ! Ông còn chưa hoàn hồn, Huyễn Dạ Thần Hành trên giường đã mở mắt, thong dong ngồi dậy, ngay cả Thư Nhàn bên cạnh cũng tỉnh.

“Ông muốn biết bí mật gì của cảnh mơ?” Huyễn Dạ Thần Hành gọn gàng nhảy xuống, khóe miệng thủy chung lộ ra một nụ cười lạnh như có như không, ánh mắt anh sắc bén, mỗi một động tác đều mang theo sát khí. “Cậu...... cậu sao có thể đi ra?” Hắc Vũ Sâm vội vàng đứng lên, chạm vào ghế dựa té ngã. “Bằng chút sức mạnh nho nhỏ này của ông cũng muốn nhốt ta?” Anh giang hai tay, vừa ngưng thần, Hắc Vũ Sâm cách anh chừng một mét lại giống như bị hút lại tự động đưa cổ mình lên.

“Ách......” Bàn tay to của Huyễn Dạ Thần Hành bóp chặt động mạch nơi cổ, làm cho ông ta cơ hồ không thở nổi. “Nói! Kế hoạch của ông là gì?” “Ta......”

“Nói!” “Ta...... muốn có lời giải về những bí ẩn của giấc mơ, chỉ cần ta có được sức mạnh của ngươi và Thư Tĩnh, đem sóng não các người lưu vào máy tính ta, tín đạo nối với cảnh mơ có thể mở ra, để ta tùy ý ra vào!” Hắc Vũ Sâm nói. “Sau đó?”

“Sau đó...... ta có thể khống chế mỗi người trong mộng...... Ta có thể chi phối vui buồn của con người......” Mặt Hắc Vũ Sâm vì máu không thể lưu thông mà đỏ bừng. “Vì sao ông hứng thù với cảnh mơ như vậy?” Anh nghiêng mặt sát vào, ngữ khí nguy hiểm. “Ta lúc nhỏ...... từng vào cảnh mơ...... ta cũng có năng lực này...... Nhưng sau khi lớn lên lại...... biến mất...... ta...... ta không cam lòng......” Hắc Vũ Sâm cuối cùng cũng nói ra động cơ của ông ta.

“Như vậy, ông muốn có lại cảm giác một lần nữa đi vào trong mộng à?” “Đúng vậy......” “Ha ha ha...... để ta giúp ông đạt mục đích!” Huyễn Dạ Thần Hành cười gằn một tiếng, đẩy ngã ông ta. “Ngủ đi! Ta sẽ cho ông trải nghiệm khoái cảm và sợ hãi khi đi vào trong mộng......”

Hắc Vũ Sâm không thể chống cự ngã xuống, bất tỉnh nhân sự. “Anh không thể giết ông ta! Độc trên người tôi còn chưa giải!” Thư Nhàn sợ anh giết ông ta, lập tức ngăn cản. “Độc? Chết sớm đầu thai sớm, cô sẽ ít gặp ác mộng, cô liền nhận mệnh đi! Nếu không ta thu thập xong người này vẫn sẽ giết cô!” Anh vô tình nói.

“Tôi chết Thư Tĩnh cũng không sống được!” Cô lấy Thư Tĩnh làm chỗ dựa. “Vậy các cô cùng chết đi!” “Anh...... anh không phải rất yêu Thư Tĩnh sao?” Cô kinh hoảng nói. Như thế nào? Anh ta không quan tâm Thư Tĩnh?

“Yêu? Yêu là cái gì? Ai cần quan tâm? Chỉ có một ta khác ra vẻ hiền lành lại phong lưu mới để tâm đến Thư Tĩnh, ta sẽ không lưu tình với cô ta!” Anh khinh thường trừng cô. Thư Nhàn ngây ngốc tại chỗ, nhịn không được hai chân phát run, Huyễn Dạ Thần Hành này thật đáng sợ, anh ngay cả Thư Tĩnh cũng muốn giết? “Anh là ác ma! Thư Tĩnh yêu anh như vậy, anh lại thờ ơ!” Cô la lên sợ hãi.

“Thư Tĩnh yêu là ta sao? Cô xác định cô ta yêu là ta ác ma này sao?” Anh khinh miệt cười. “Anh......” Thư Nhàn không phản bác được. Thư Tĩnh yêu hẳn là Huyễn Dạ Thần Hành kia, không phải anh trước mắt! “Cô có thể thừa dịp ta đối phó tên này mà chạy mau, nếu không để ta đuổi được, giờ chết của cô sẽ đến!” Anh cười giống như con mèo chực chờ bắt chuột.

“Anh...... anh thay đổi......” Thư Nhàn thật sự sợ hãi. “Là cô phóng thích ta, không phải sao? Chuyện đầu tiên mà thần đèn Aladdin làm sau khi được thả ra khỏi cây đèn thần chẳng phải là giết chết người thả ông ta ra hay sao, trừ phi cô có bản lĩnh phong ấn ta lại, nếu không ta cũng sẽ không bỏ qua cho cô!” “Ngay cả Thư Tĩnh anh cũng không buông tha?”

“Đúng vậy! Người tiến vào trong mộng của ta đều phải chết, không có ngoại lệ!” Anh bình tĩnh nói. Lần đầu tiên Thư Nhàn biết cái gì là run rẩy, cuối cùng cô chỉ có thể lựa chọn thoát đi. Nhìn dáng vẻ kinh hoảng của cô, trong mắt Huyễn Dạ Thần Hành xẹt qua một chút ý niệm chính tà giao chiến, song, ước số cuồng bạo rất nhanh lại nắm quyền chi phối, anh hiện tại chỉ nghĩ phải phát tiết tất cả phẫn hận vì bị giam giữ hơn mười năm.

Quay đầu, nhìn Hắc Vũ Sâm vẫn ngủ say, anh hung ác nham hiểm cười, lập tức xâm nhập cảnh mơ của ông ta, quyết định cùng ông ta chơi một trò chơi trong mơ. *** Hắc Vũ Sâm không biết mình ở đâu!

Trong không gian mờ ảo là những đống tiền, ông đứng trong đống tiền, nhìn số tiền mặt có thể đè chết người này, lại phát giác mình khá là chán ghét những thứ tài phú này. Ông muốn không phải thứ này. Như vậy, ông muốn gì?

Quyền lực! Ông muốn là quyền lực! Ông muốn thành vua có quyền lực tối cao! Ông muốn mỗi người đều nghe lệnh mình, ông muốn nắm giữ sinh mệnh mỗi người...... Ông từng có sức mạnh như vậy a! Vì sao lại mất chứ?

Không nên như vậy, nếu ông nghiên cứu kĩ cảnh mơ, sẽ lại được hưởng thụ cảm giác ưu việt khi tiến vào cảnh mơ của người khác. Ông dùng rất nhiều bệnh nhân trong bệnh viện làm vật thí nghiệm, nhưng vì sao không ai có thể giúp ông tìm lại được khả năng ông đã đánh mất? Thư Tĩnh đâu? Cô là tín đạo trong mộng, có được cô, đem sức mạnh của cô chuyển dời lên người ông, kế hoạch giải mộng của ông sẽ được thực hiện!

Nhưng cô đâu? Chạy đi đâu? Bỗng nhiên, trong bóng đêm truyền đến tiếng chân rất nhiều người, ông chạy ra khỏi núi tiền, liền thấy những người bị ông giải phẫu, nghiên cứu, thí nghiệm tất cả vọt về phía ông, mỗi một người nếu không phải thiếu đầu gãy cổ, thì toàn thân đầy kim châm, chân què tay gãy...... Ông sợ tới mức hai chân như nhũn ra, chết đứng tại chỗ.

“Không! Không! Đây là mộng! Đây là mộng! Ta muốn tỉnh lại! Ta muốn tỉnh lại!” Ông Anh càng không ngừng kêu to. “Ông không tỉnh lại nữa!” Giọng nói của Huyễn Dạ Thần Hành chợt đông chợt tây thổi qua. “Là ngươi? Ngươi tạo ra ác mộng này cho ta, đúng hay không?” Hắc Vũ Sâm rống giận.

“Mộng là do ông, nhân vật cùng cảnh tượng đều là ông chọn, ông đừng trách ta, ta chỉ làm cho bọn họ trở nên thật chút mà thôi.” Huyễn Dạ Thần Hành cười lạnh, tiếp tục chơi trò trước kia thường chơi nhất. “Ngươi...... ngươi muốn làm gì?” Hắc Vũ Sâm run giọng hỏi. “Không phải ông muốn nghiên cứu mộng sao? Vậy trước bắt đầu nghiên cứu từ mộng của mình đi.”

“Cái gì?” Hắc Vũ Sâm phát hiện những người đó đều tới gần ông, hơn nữa trong tay mỗi người đều cầm dao giải phẫu. “Ha ha ha...... rất thú vị nhỉ?” “Không! Đừng tới đây! Đừng tới đây -- a --” Một cây dao đâm vào bụng Hắc Vũ Sâm, ông đau đến lăn trên mặt đất, chịu sự đau đớn cùng sợ hãi như sắp chết.

“Như thế nào? Rất thật sao?” Huyễn Dạ Thần Hành cười khẽ. “Cứu mạng a! Cứu mạng a --” Hắc Vũ Sâm lăn qua lăn lại trên đất, không có cách nào trốn khỏi mỗi một dao công kích, ông cảm thấy máu sắp chảy hết, ông sẽ tắt thở. Bỗng dưng, không thấy những người đó nữa, Hắc Vũ Sâm kinh ngạc thấy trước mắt chỉ còn Huyễn Dạ Thần Hành đứng cười lạnh, lập tức cúi đầu nhìn hai tay mình, vết thương đều biến mất, nhưng cảm giác đau đớn vẫn tồn tại.

“Trò chơi này đã xong, lại đến, chúng tôi chơi ở nơi khác.” Huyễn Dạ Thần Hành cười kéo ông ta, một tay đẩy lấy anh thôi hướng một lỗ hổng. “A --” Ông ngã vào một cái giường dài, bốn phía đều là máy tính, mỗi một máy tính đều vươn tay dài ra, không ngừng giật điện ông. “Đây là trò chơi ông thích nhất, từ từ hưởng thụ đi!” Châm thuốc, Huyễn Dạ Thần Hành thờ ơ ngoảnh mặt.

Từng dòng điện đánh vào cơ thể, rất giống như muốn sấy khô ông, Hắc Vũ Sâm chịu đựng sự giày vò trước nay chưa từng có, đến cuối cùng ông nhịn không được la khóc cầu xin: “Thả ta đi! Thả ta......” “Khi ông đối phó người khác có ngừng lại nửa chừng không?” “Không có......”

“Như vậy còn có chút khí phách, chịu đựng tiếp đi!” Dòng điện càng ngày càng mạnh, Hắc Vũ Sâm rốt cục cũng biết cảm giác hồn phách bị hút ra kà đau khổ ra sao. Cơ hồ như qua cả thế kỉ, ông co giật hấp hối trên giường, không còn động đậy.

“Cuối cùng, còn một trò chơi chúng ta cùng chơi.” Huyễn Dạ Thần Hành lại xuất hiện, anh nhe răng trợn mắt hướng về phía Hắc Vũ Sâm làm mặt quỷ. “Ngươi...... ngươi còn muốn thế nào?” Hắc Vũ Sâm cảm thấy mình thà chết còn hơn. “Săn đuổi!”

“Săn đuổi?” “Đúng, chạy! Tận lực chạy, đừng để ta bắt được, nếu không ta sẽ cho ông một viên đạn tiễn ông xuống địa ngục.” Trong tay Huyễn Dạ Thần Hành có thêm một khẩu súng, anh tách một tiếng lên đạn, hướng về phía ông ta âm trầm cười. “Không! Tôi từ chối chơi tiếp......” Ông căn bản đứng bất động.

“Ông không có quyền lựa chọn. Chạy!” Huyễn Dạ Thần Hành khẽ quát một tiếng, vươn tay chưởng, dùng linh lực quăng ông ta ra xa năm trăm mét. Hắc Vũ Sâm ngã nhào, quay đầu hét lớn: “Ta sẽ không để loại người như ngươi hành hạ!” “Ông cho đây là mộng của ông sao? Tất cả cảnh mơ đều do ông khống chế sao?” Huyễn Dạ Thần Hành bước chân nhẹ nhàng trầm ổn, chậm rãi tới gần ông ta. “Không! Đây là mộng của ta, ông tiến vào mộng của ta, lại có thể ôn lại khoái cảm ông được đi vào giấc mộng khi còn bé!”

“Cái gì? Đây là mộng của ngươi?” Hắc Vũ Sâm căn bản không nhận ra. “Đúng vậy!” Viên đạn theo lời anh nói bắn vào vai trái Hắc Vũ Sâm. “A!” Máu phun ra, Hắc Vũ Sâm nếm được vị tanh và mặn của máu mình, thiếu chút nữa kinh ngạc đến ngây người.

“Chạy mau a! Chậm quá thì chơi không vui đâu, đây cũng không phải là mộng hư ảo nha, trong tay ta là súng thật đạn thật đấy.” Ngậm điếu thuốc, Huyễn Dạ Thần Hành lạnh lùng châm chọc. “Ngươi...... ngươi là ác ma!” Hắc Vũ Sâm kéo lê bước chân già nua chạy về phía trước. “Ta đã sớm nói với ông, thả ta ra phải trả giá đắt.” Anh đi rất chậm, nhưng không khí săn đuổi vẫn rất nặng nề.

Hắc Vũ Sâm rốt cuộc cũng chạy không nổi nữa, ông quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm mặt, không được thở, máu trên vai trái nhiễm đỏ cả tay, xem ra thê thảm đến cực điểm. “Như thế nào? Mệt mỏi? Hay là bỏ cuộc?” Huyễn Dạ Thần Hành từ xa đi tới. “Mặc kệ ta chạy như thế nào, ngươi cũng không sẽ bỏ qua, ta đây sao phải lãng phí thể lực?” Hắc Vũ Sâm không muốn tiếp tục làm mục tiêu để đùa bỡn nữa.

“Ừm, những lời này nghe qua cũng có chút dũng khí! Như vậy, ta sẽ cho ông nghỉ ngơi đủ.” Huyễn Dạ Thần Hành giơ súng lên, nhắm ngay mi tâm (điểm giữa hai chân mày) ông ta. “Dừng tay! Huyễn Dạ, anh không thể giết ông ta!” Một giọng nói rất nhỏ trầm tĩnh truyền đến. “Thư Tĩnh?” Huyễn Dạ Thần Hành cả người chấn động, ý thức ôn hòa trong cơ thể vì nghe thấy tiếng của Thư Tĩnh mà trong nháy mắt thoát khốn.

“Ông ta chết, em cũng không sống nổi......” Giọng nói của Thư Tĩnh tràn ngập lo lắng. “Em ở đâu?” Huyễn Dạ Thần Hành lớn tiếng kêu to, trong lòng vì muốn gặp cô mà kích động áy náy nhảy loạn. “Em ở......” Giọng nói của cô mơ hồ không rõ.

“Thư Tĩnh!” Anh chạy khắp chung quanh, nhưng không gian tối đen vẫn không có bóng dáng cô. Lúc này, Thư Nhàn lén lút đi đến bên người Hắc Vũ Sâm, kéo ông ta, quát khẽ: “Đi mau!” Thì ra cô giả tiếng Thư Tĩnh dẫn dắt Huyễn Dạ Thần Hành rời đi, thừa cơ cứu Hắc Vũ Sâm.

Huyễn Dạ Thần Hành quay đầu thấy Thư Nhàn vốn nên bỏ trốn lại xông vào trong mộng anh cứu người, tức giận lại bùng nổ, ước số thô bạo lại một lần nữa nắm đại cục trong tay, anh như sao xẹt xông về phía bọn họ, không chút lưu tình ra tay thống kích. “Muốn chết!” Anh giận dữ mắng. Từng luồng ánh sáng hóa thành đao phong bổ về phía Thư Nhàn cùng Hắc Vũ Sâm, Thư Nhàn hoảng sợ kéo Hắc Vũ Sâm tránh vào một động tối, cô nhịn không được hướng Hắc Vũ Sâm oán giận: “Nếu không phải vì giải độc, tôi mới sẽ không trở về cứu ông!”

“Hắn điên rồi! Hắn cũng sẽ không bỏ qua cho cô...... thay vì đơn đả độc đấu, không bằng chúng ta hợp tác......” Hắc Vũ Sâm hổn hển nói. “Hợp tác?” Thư Nhàn hừ lạnh. “Đúng vậy...... Hiện tại duy nhất có thể ngăn cản hắn...... chính là Thư Tĩnh......” Hắc Vũ Sâm nắm chặt tay cô.

“Ý ông là?” “Kêu Thư Tĩnh ra!” “Không! Nó đã biến mất......” Thư Nhàn không muốn thật vất vả mới có được quyền khống chế lại giao về tay em mình.

“Cô hẳn là biết...... cô ấy chỉ đang ngủ say...... kỳ thật cô ấy luôn ở trong cô......” “Không!” Cô hất tay ông ta, kiên quyết cự tuyệt. “Chẳng lẽ cô cho là cô đối phó được Huyễn Dạ Thần Hành?” Hắc Vũ Sâm che vết thương khuyên bảo.

“Cho dù Thư Tĩnh đi ra cũng không ngăn được anh ta, anh ta nói, ngay cả Thư Tĩnh anh ta cũng giết!” Thư Nhàn nói xong không khỏi run lên. Huyễn Dạ Thần Hành được cô thả ra là tên ma vương tàn khốc...... “Không! Hắn là một mặt khác của Huyễn Dạ Thần Hành, nếu Thư Tĩnh ra, nhất định có thể khiến cho Huyễn Dạ Thần Hành kia thức tỉnh, đến lúc đó hắn phải đối phó với bản thân, ta có thời gian thoát khỏi nơi này, nghĩ cách đối phó hắn......” Thư Nhàn không hé răng, cô cân nhắc tình hình, nói thật, lúc nãy Huyễn Dạ Thần Hành vừa nghe tiếng Thư Tĩnh quả thật trong chớp mắt đã biến trở về dáng vẻ trước kia, đó không phải biểu thị Thư Tĩnh đối với anh vẫn có sức ảnh hưởng sao?

Suy nghĩ của cô bị Huyễn Dạ Thần Hành đột nhiên xuất hiện cắt ngang, cô thấy ánh mắt dữ tợn ngoan độc của anh, sợ hãi trốn ra phía sau, chen chúc với Hắc Vũ Sâm. “Trò chơi đã xong, hai con chuột các người, tính nhẫn nại của ta đã hết!” Anh giơ súng lên, nhắm ngay đầu Thư Nhàn, cười lạnh nói. Bị đạn bắn xuyên thấu qua như vậy, cô khẳng định hồn phi phách tán! Thư Nhàn sợ tới mức không ngừng phát run, cô cũng không rảnh nghĩ lại, đột nhiên lớn tiếng la hét: “Tĩnh! Cứu chị! Tĩnh --”

Thư Tĩnh trong cơ thể cô bị đánh thức! Tâm trạng nao núng sợ hãi của Thư Nhàn khiến cô có không gian tỉnh lại, cô bỗng nhiên mở mắt ra, ý thức trong chớp mắt đã thay thế Thư Nhàn, hai người trao đổi vị trí, Thư Tĩnh rốt cục từ trong ngủ đông sống lại! Nhưng cô vạn vạn không nghĩ tới, thứ đầu tiên cô nhìn thấy, chính là Huyễn Dạ Thần Hành cầm súng nhắm vào cô! “Huyễn Dạ?” Kinh ngạc nhồi vào lòng cô thay thế cho sự hỗn độn, cô nhìn chằm chằm vẻ mặt tà khí của anh, nhịn không được kinh hô.

“Lại đóng kịch? Cô cho là cô giả trang Thư Tĩnh ta sẽ bỏ qua cho cô?” Huyễn Dạ Thần Hành châm biếm. “Anh...... anh không phải Huyễn Dạ......” Điểm ấy so với nhìn thấy anh càng khiến cô giật mình hơn. Anh nhíu mày, trừng cô. “Sao lại ngạc nhiên như vậy? Không phải cô thả ta ra sao?”

Thư Tĩnh mắt hạnh mở thật lớn, thì ra đây là một mặt khác của Huyễn Dạ Thần Hành, một bản thân khác mà anh sợ hãi nhất! “Anh chính là căn nguyên làm cho Huyễn Dạ thống khổ!” Cô nhẹ nhàng nói, nhưng lại cảm thấy đau lòng. “Cô đang nói cái gì?” Anh cả giận nói.

“Chính cùng tà, thiện cùng ác, anh bị vây khốn trong đó không ra được...... cho nên anh mới không dám yêu em sao?” Cô rưng rưng vành mắt nhìn anh, trên mặt tất cả đều là thương yêu cùng thấu hiểu. Cô ta...... cô ta thật sự là Thư Tĩnh! Cô gái mà cái tên giả nhân giả nghĩa trong cơ thể kia yêu thương? Huyễn Dạ Thần Hành trong lòng chấn động. “Đây là mộng của anh?” Thư Tĩnh nhìn Hắc Vũ Sâm té trên mặt đất, lại nhìn cảnh sắc chung quanh, hiểu được cô đang ở trong cảnh mơ của Huyễn Dạ Thần Hành.

“Đúng vậy, lần đầu tiên ta để người khác tiến vào mộng mình, nhưng ta tuyệt không cho các người sống sót ra ngoài.” Anh hoàn hồn, âm trầm nói. “Không, em đã tới, Huyễn Dạ từng đưa em vào.” Cô nhìn thẳng anh, không ngại cây súng trong tay anh. “Cái gì?” Cái kia tên đồng ý cho cô gái này tiến vào?

“Chỉ là lần đó em không gặp anh, đại khái là anh ấy sợ em thấy một mặt khác của anh ấy!” Cô nhìn ngây thơ trong sáng, cùng Thư Nhàn hoàn toàn tương phản, hơn nữa đôi mắt như gương kia, dưới cái nhìn đó không ai có thể giấu diếm điều gì. “Hừ! Ta mặc kệ hắn yêu ai, nếu hiện tại do ta nắm quyền, hắn sẽ không xuất hiện, ai sống ai chết đều do ta quyết định.” Anh đè nén một tia hảo cảm vừa nảy lên đối với cô.

“Anh muốn giết em sao?” Cô bình tĩnh hỏi. “Chẳng lẽ cô nghĩ rằng ta sẽ không xuống tay được?” Anh cười lạnh. “Trước khi chết có thể cho em gặp Huyễn Dạ một lần cuối cùng hay không?” Nước mắt lăn trên má, cô rất muốn tiến vào vòng ôm ấm áp của Huyễn Dạ Thần Hành.

“Muốn dùng loại quỷ kế này gọi hắn ra? Hừ! Ta mới không dễ dàng mắc mưu!” Anh hừ mạnh một tiếng. “Em chỉ là rất muốn gặp anh ấy......” “Đủ rồi, giết cô, có lẽ sẽ kích thích hắn ra mặt giao thủ với ta, ta đã sớm muốn cùng hắn quyết đấu một trận!”

“Đừng đánh nhau nữa! Anh chính là anh ấy! Hai người vốn chỉ là một, vì sao lại muốn tự giết lẫn nhau? Mỗi người đều có rất nhiều gương mặt, nhận ra chỗ thiếu sót trong nhân cách của mình thật sự khó như vậy sao?” Cô đau lòng kêu lên. “Câm miệng! Cô biết cái gì?” Anh kêu to, tay vung lên trừng cô, nhưng mà...... cò súng thủy chung không bóp được. Cô...... cô đáng chết! Cô thật sự đáng chết! Nhưng vì sao anh không giết được cô? Vì sao?

Huyễn Dạ Thần Hành đối với hành vi của mình cảm thấy khó hiểu, anh cùng một ‘mình’ khác hẳn là không giống nhau, anh sẽ không giống hắn đa tình như vậy, mềm lòng như vậy, anh vốn tàn bạo bất nhân a...... Hắc Vũ Sâm bên cạnh thấy anh do dự, đột nhiên nhặt lên một hòn đá lớn, đập mạnh vào gáy Thư Tĩnh. “A!” Thư Tĩnh đau đến ngã về trước, máu chảy thành dòng.

Cô bị thương kích thích Huyễn Dạ Thần Hành, hai nhân cách đồng thời hô to: “Thư Tĩnh!” Hắc Vũ Sâm thừa dịp anh tâm hoảng ý loạn, chạy vào trong bóng đêm. Huyễn Dạ Thần Hành một phân thành hai, thiện cùng ác phân biệt nâng Thư Tĩnh dậy, người thiện đẩy người ác, “Buông cô ấy ra!”

Người ác tức giận trách mắng: “Cuối cùng ngươi cũng ra! Tên nhát gan!” “Tĩnh! Tĩnh! Em không sao chứ?” Anh không để ý tới một ‘mình’ khác khiêu khích, ôm lấy Thư Tĩnh máu chảy không ngừng, lo lắng cơ hồ điên cuồng. “Quay đầu lại! Ta muốn cùng ngươi quyết đấu một lần nữa!” Anh thô bạo nổi giận ra chiến thư.

“Tôi không quan tâm tới anh, còn kéo dài, Tĩnh sẽ chết trong mộng......” Anh ôm lấy cô định rời đi. “Ta sẽ không cho ngươi chạy thoát, ngươi giam ta hơn mười năm, vứt bỏ ta, chán ghét ta, ngươi cho là như vậy có thể bỏ được ta sao? Thật buồn cười! Nói cho ngươi biết, vô luận ngươi phân rõ giới tuyến như thế nào, ta vẫn là ngươi!” Huyễn Dạ Thần Hành thô bạo cao giọng nói. “Tôi không thời gian cùng anh bàn vấn đề này, anh có cho tôi đi hay không?” Anh cả giận nói.

“Không cho!” “Anh......” Một bóng người cao lớn hoàn toàn giống anh bỗng vọt tới trước mặt anh, thân thủ mau lẹ gọn gàng hoàn toàn tương xứng với anh.

Anh bị buộc phải buông Thư Tĩnh, cùng chính mình đánh nhau. Hai người anh tới tôi đi, chiêu chiêu đều là chiêu thức trí mạng, linh lực bằng nhau, suy nghĩ giống nhau, đánh nhau liền đặc biệt kịch liệt. “Đừng đánh...... em van hai người...... đừng đánh nữa......” Thư Tĩnh thấy bọn họ giao thủ, đau lòng la.

Rõ ràng là cùng một người, vì sao lại không buông tha cho bản thân? Một hồi trời long đất lở, cảnh mơ vặn vẹo biến hình, Hắc Vũ Sâm chờ cơ hội này, từ đường biên giữa cảnh mơ chạy ra, ông phải về cơ thể mình, ông muốn dùng máy tính đem ba người này, không, là sóng não bốn người đều hút vào, chuyển hoán thành ông, như vậy ông không cần Thư Tĩnh cũng có thể mở tín đạo, đến lúc đó, ông có thể giống bọn họ tự do ra vào cảnh mơ. Huyễn Dạ Thần Hành đang đánh quyết liệt không rảnh chú ý đến động tĩnh của Hắc Vũ Sâm, anh không ngừng cùng chính mình đánh nhau, nhưng hai người sức mạnh ngang nhau có đánh thế nào cũng chỉ tiêu hao thể lực bản thân mà thôi.

Thư Tĩnh rốt cuộc không thể ngồi xem, cô cố dùng sức lực toàn thân, ngay lúc bọn họ đánh ra một chiêu rất mạnh, vọt tới giữa họ, hô to: “Dừng tay!” Hai luồng linh lực mạnh mẽ trút vào thân hình mảnh mai của cô, cô ói ra một búng máu to, rồi ngã xuống. “Tĩnh!”

“Thư Tĩnh!” Hai Huyễn Dạ Thần Hành kinh ngạc lao về trước, trước khi cô ngã trên đất liền ôm lấy cô. “Tĩnh! Em......” Một người sợ tới mức ruột gan lộn nhào.

“Em là đồ ngốc!” Một người cả kinh mặt không còn chút máu. “Đừng...... đừng đánh nữa............, Huyễn Dạ...... em yêu anh...... mặc kệ anh...... tốt...... hay xấu...... thiện hay ác...... ưu điểm...... khuyết điểm...... chỉ cần là anh...... tất cà...... đều là...... đều là bảo bối...... em yêu...... khụ khụ......” Cô nói xong lại phun ra một đống máu tươi. Huyễn Dạ Thần Hành kinh sợ.

Những lời này giống ánh mặt trời chiếu vào nội tâm hoang vu của anh, cảnh mơ u ám dần dần sáng lên. Cô nói cô yêu tất cả của anh! Yêu mỗi một nhân cách tốt hoặc xấu của anh! “Tĩnh!” Anh nâng mặt cô, nước mắt cảm động rơi xuống.

Một Huyễn Dạ Thần Hành khác ở phía sau anh vẻ mặt từ thô bạo chuyển thành ôn hòa, dần dần rũ hai vai. Có những lời này của cô, là đủ rồi! Nhiều năm như vậy, anh muốn đơn giản là được khoan dung, thông cảm, và được yêu. “Em...... yêu anh!” Có thể là cô hoa mắt, hai Huyễn Dạ Thần Hành trước mắt cô bỗng nhiên chậm rãi hợp lại, cuối cùng dung hòa thành một hình người hoàn chỉnh.

“Em đã cứu anh!” Anh ôm cô vào lòng, hôn lên trán cô. Thấp thỏm trong lòng Thư Tĩnh cuối cùng cũng buông xuống, cô không còn khí lực chống đỡ, vì thế ở trong lòng Huyễn Dạ Thần Hành mất đi tri giác. “Tĩnh? Tĩnh, em tỉnh lại! Tĩnh! Tĩnh --”

Một tiếng gầm điên cuồng làm vỡ nát toàn bộ thế giới trong mơ, anh ngẩng đầu hét to như kháng nghị với ông trời, vừa mới tìm về chính mình, liền mất đi người yêu thương, cái giá phải trả này thật quá tàn khốc!.