Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Câu Chuyện Về Em - Chương 1

Chương 1:

Vào buổi chiều, trên đỉnh đầu là ánh nắng chói chang. Ôn Viễn đang đứng ở trên lầu hai, trong lòng có chút buồn phiền. Ở thành phố B vào tháng bảy tháng tám, trời nóng như lò lửa, chỉ cần vận động nhẹ là cả người có thể ướt đẫm mồ hôi. Nhưng lúc này cô đang đứng dưới ánh mặt trời đã hơn nửa tiếng đồng hồ. Ôn Viễn chán nản lau mồ hôi trên trán, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nam từ xa truyền đến: "Viễn Viễn." Ôn Viễn lật tức rụt cổ lại, giận mà không dám nói gì. Cô có chút sợ mà xoay người sang chỗ khác. Ánh mắt không dám nhìn người kia, chỉ dám nhìn chằm chằm vào cổ tay áo có cài khuy của người đàn ông đó.

Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, biết rõ là cô đang giả vờ. Không muốn vạch trần mọi chuyện, anh quay đầu nói với một người phụ nữ tóc xoăn: "Cô Phương, nếu không còn việc gì tôi xin dẫn Viễn Viễn đi về trước. Làm chậm trễ thời gian của cô, tôi thấy ngại quá." Người phụ nữ gọi là cô Phương chỉ cười thẹn thùng, thân hình béo phì có chút kích động nói: "Ngài Ôn đừng nói như vậy, dạy dỗ học trò là trách nhiệm của những thầy cô chúng tôi. Huống chi, Viễn Viễn chỉ có chút nghịch ngợm." Càng huống chi, người đàn ông này còn trẻ mà đã phải làm cha mẹ, có gặp phải trắc trở cũng không phải là lạ.Người đàn ông vuốt cằm, đôi môi vẽ ra một đường cong, nói: "Đã làm phiền cô rồi."

Ôn Viễn đứng ở một bên nghe mà mím môi lại. Hai người này có qua có lại, kẻ xướng người họa, không một chút lưu tình nào bán cô đi. Cô ngẩng đầu, trừng mắt nhìn người đàn ông, bày tỏ việc mình rất không vui, nhưng mà cô đã bị anh tóm ngay tại trận. Cho nên một giây sau, Ôn Viễn liền cúi đầu an phận mà nghe. Chiếc xe màu đen Bentley đang khiêm tốn mà đậu cách cổng trường 200m, khi Ôn Viễn vừa lên xe, liền cảm thấy cả người như được giải phóng, đôi mắt nhắm lại. Vừa định cảm thán một câu, thì nghe thấy người đàn ông bên cạnhmình lên tiếng: "Chú Lý, lái xe trở về nhà lớn." Trong nhất thời Ôn Viễn liền hiểu rõ, ngoan ngoãn im lặng dựa lưng vào ghế. Đôi mắt nhìn vào người đàn ông đang ngồi bên cạnh. Tuy người đàn ông này vừa rồi không chừa mặt mũi cho cô, nhưng mà dù sao anh ta cũng mới đưa cô thoát khỏi chỗ của cô giáo. Ôn Viễn rất biết điều, ngoan ngoãn nói với người đàn ông bên cạnh: "Chú, cảm ơn chú!"

Người đàn ông nhắm mắt suy nghĩ, lưng dựa vào ghế một lúc lâu, sau khi nghe cô nói thì mới có phản ứng. Nhưng mà chú Lý đang lái xe, cười nói: "Viễn Viễn, Ôn tiên sinh vừa mới dự xong một buổi hội nghị, thì đã nhận được điện thoại của giáo viên cho nên ngài ấy lập tức chạy tới. Con là một đứa bé hư nha, dám gây chuyện ởtrường học." Ôn Viễn dùng giọng vừa thấp vừa ngập ngừng nói: "Chú Lý, con bây giờ cũng tốt mà." Chú Lý không nói gì, chỉ lắc đầu rồi cười. Ôn Viễn cảm thấy có chút nhục chí, ôm túi sách của mình, thì người đàn ông bên cạnh mở miệng hỏi: "Làm sao mà bài kiểm tra tiếng Anh hàng tháng lại không đạt tiêu chuẩn?"

Ôn Viễn nghẹn lời, im lặng một lúc lâu, không nhịn được nữa mới nói: "Bà mập đó cái gì cũng nói cho chú biết hết rồi sao?" "Đó là giáo viên của con." Người đàn ông lập tức nói. Cái gì mà là giáo viên, suốt ngày chỉ ra vẻ háo sắc với traiđẹp!

Tuy Ôn Viễn uất ứcnhưng vẫn nói: "Con vốn dĩ có thể đạt được tiêu chuẩn, nhưng mà bà ấy nói do con dám làm càn, nên cho con năm mươi chín điểm." Cô chỉ là lầm bầm hai chữ bà mập, đúng lúc đó bị bà ta nghe thấy. Kết quả là, côchỉ còn biết kêu cha gọi mẹ thôi. Người đàn ông không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay của cô. Ôn Viễn tự biết mình bị nhìn thấy rồi, thế là giấu tayở chỗ khác, nói: "Con chỉ ghi vào lòng bàn tay, trong lúc làm bài cũng không có nhìn, tuyệt đối không có!" Cô thề thốt đảm bảo. Người đàn ông dĩ nhiên là vẫn chưa chịu tha cho cô, híp mắt lại, rồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, hạ giọng nói một câu: "Lần sau sẽ không dễ dàng như thế đâu."

Lời này xem như là không truy cứu nữa, mặt mày Ôn Viễn lập tức hớn hở. Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một ngôi nhà lớn, Ôn Viễn nhanh chóng xuống xe, còn cười với người gác cổng. Mà vị đang đứng gác cổng vẫn không hề nhúc nhích. Tòa nhà này luôn là bí mật, nhưng mà mọi người biết rõ, đi qua cánh cửa này chính là nơi ở của đại gia đình nhà họ Ôn. Lịch sử của nhà họ Ôn cực kỳ huy hoàng, có khi cả ngày cô phải ngồi nghe bà nội Thành nói về dòng họ trong nhà, có bao nhiêu người tham gia chiến đấu lập công về sau được phong tướng, còn có bao nhiêu người thi văn đỗ trạng nguyên. Cô nghe đến lúc lỗ tai đều lùng bùng, bà nội mới thôi.

Ở trong vườn hoa, Kiều Vũ Phân đang tưới hoa. Nhìn thấy hai người đang đi vào, liền nở nụ cười nói với hai người: "Hành Chi dẫn Viễn Viễn về đó à?!”. Bà liếc mắt dò xét Ôn Viễn một cái, "Viễn Viễn cũng thật là, luôn mang phiền phức đến cho chú mình." Ôn Viễn không nói gì chỉ thè lưỡi, sau đó kéo cặp sách đi ngang qua vườn hoa rồi vào nhà. Dáng vẻ nhìn rất lanh lợi. Ôn Hành Chi ngẩng đầu nhìn cô bé đi vào nhà, sau đó mới thu hồi tầm mắt, nói "Không có gì?"

Ôn Viễn vừa vào nhà thì nhìn thấy Ôn Kỳ đang ngồi trên ghế sô-pha đọc sách, liền cảm thấy đau đầu. Cô vuốt vuốt đầu, chưa kịp xoay người bỏ đi, thì đã nghe thấy một tiếng đầy quái lạ: "Lại bị chú bắt trở về, có phải lại gây họa rồi không?" Ôn Viễn bực mình, suy nghĩ cô gái tốt không đối chọi với người đàn ông xấu, cười ngọt ngào nói: "Không có biện pháp nào khác, chú yêu thương em mà." Vẻ mặt của Ôn Kỳ cực kỳ khinh thường.

Tâm tình của Ôn Viễn trở nên rất tốt, chạy nhanh về phía phòng bếp để tìm bà nội. Thật ra Ôn Viễn luôn thắc mắc, có thật cô và Ôn Kỳ là anh em không? Rõ ràng là người anh nào cũng yêu thương em gái mình, nhưng mà anh ta thì không hề, ngày nào mà anh ấy không đi soi mói khuyết điểm của cô thì ngày đó cô liền đi tụng kinh niệm Phật. Còn bà nội thì luôn yêu thương cô, đôi khi thì chỉ lắc đầu. Từ khi Ôn Viễn đi học, thì bà nội lập tức ở trong nhà giúp việc, bây giờ người đã sáu mươi tuổi rồi, nhưng mà cơ thể vẫn còn rất khỏe mạnh. Ở trong nhà này trừ mẹ Kiều Vũ Phân đang ở ngoài, thì người còn lại ở trong này thương yêu cô nhất chính là bà nội. "Bà nội, hôm nay ăn món gì vậy?" Ôn Viễn nhìn thấy trên bàn bày một loạt món ăn, nhịn không được mà chảy nước miếng.

"Con mèo nhỏ ham ăn!" Cái mũi bị người nào đó ngắt, "Chú của con hiếm khi trở về, hôm nay đều là món nó thích ăn đó." "A..." Ôn Viễn lùi về sau mấy bước, tiếng nói xuyên qua cả phòng bếp, rất có thể dễ dàng hình dung ra gương mặt của cô bây giờ. Bởi vì Ôn Hành Chi về nhà ăn cơm, cho nên trên bàn toàn là món ăn thanh đạm. Điều này làm cho Ôn Viễn như một đứa bé không vui, trong lòng có chút buồn phiền. Cô cầm chặt chiếc đũa không biết hạ đũa như thế nào.

Hôm nay mọi người trong nhà đều có mặt đông đủ, tâm trạng ông nội Ôn không tệ, cho nên đến cả lúc ăn cơm cũng ăn nhiều hơn bình thường. Kiều Vũ Phân cười nói: "Cha gần đây không khỏe, nếu không phải vì Hành Chi trở về ăn cơm, e là người cũng không ăn nhiều đến vậy." Đối với ông nội, Ôn Viễn có chút sợ hãi. Ông đối với người khác thì cực kỳ gần gũi, còn đối với những đứa cháu thì cực kỳ nghiêm khắc. Bà nội cũng đã từng nói, lúc còn trẻ người từng tham gia quân ngũ, nên tính tình đã quen nghiêm túc. Cho nên quản giáo người khác cũng theo thói quen đó, khó mà ôn hòa. Ôn Viễn nghe xong khì không nói gì, thật ra luôn có một người ngoại lệ, người đó chính là Ôn Hành Chi. FDiễn đàn Lê Quý ĐônE

Sau khi ăn cơm xong, Ôn Viễn về phòng ở trên lầu hai làm bài tập. Năm nay cô học lớp mười một, còn hai năm nữa thì cô sẽ thi đại học, nhưng cô không muốn thi.Từ nhỏ Kiều Vũ Phân đã nhúng tay vào để dạy dỗ cô thật nghiêm, đến lúc cô lên trung học lại càng nghiêm hơn nữa. Có mấy lần Ôn Viễn không chịu nổi, làm nũng oán giận với bà, nhưng cũng không thay đổi được gì. Kiều Vũ Phân đã từng nói với cô, "Con nhìn chị Ôn Nhiễm và anh của mình coi, rồi nhìn lại mình coi. Hai người đó không phải người nào cũng đỗ hạng nhất đại học hay sao, con cũng nên cố gắng giống họ, con cũng đâu có ngu dốt đâu." Cô cúi đầu, không phản đối được gì. Con cháu họ Ôn, người ngoài nhìn vào thì thấy ai cũng ưu tú hết. Cả ông nội cũng kiêu ngạo cho rằng đời thứ ba của nhà họ Ôn ai cũng không phải là kẻ mềm yếu. Nếu để cho người biết, trong nhà họ Ôn có Ôn Viễn năm ngày ba bữa thì kêu cha mẹ đừng cho đi học, không chừng ông sẽ tức giận đến thổ huyết mất.

Nghĩ đến điều này, cô mới ôm cả đống sách giáo khoa, nở một nụ cười đầy gian xảo. May mà cô còn có tuyệt chiêu, ở nhà thì có Kiều Vũ Phân và bà nội che chở cho cô, ở trường thì có chú giống như cha mẹ chống lưng cho cô. Cho nên cô không có gặp trở ngại gì cho tới bây giờ. Nếu nói cô thông minh, cũng không phải là giả, bởi vì từ nhỏ cô đã biết tìm người che chở cho mình. Nhưng mà, cô cũng nhớ rõ có người từng nói qua với cô: "Không ngu ngốc không có nghĩa là không đần, chỉ là đầu óc chưa tìm được phương hướng đúng đắn thôi."

Một lời trúng đích, như kim đâm trúng. Người nói lời này, ngoài Ôn Hành Chi thì còn ai. Nhưng mà cho dù chú ấy có nói đến như thế nào, thì khi Ôn Viễn gây họa, cũng là anh thu dọn. Còn về việc lúc nào thì tìm thấy một vị thần hộ mệnh như vậy, thì mọi chuyện phải nói lại từ đầu..