Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Câu Chuyện Về Em - Chương 10

Chương 10

Trong khách sạn huyên náo không nhỏ, tài xếđã sớm đợi sẵn. Ôn Hành Chi nhanh chân đi tới cửa xe, rồi nói vài câu với Lại DĩNinh, sau đó xoay người lên xe. Ôn Viễn vẫn sững sờđứng ở một bên, mãi cho đến khi cửa xe được mở ra, cô mới lấy lại tinh thần động tác thong thả đi theo chú ấy. Đã hơn hai tiếng trôi qua, tuyết đã tan được một ít. Tuyến đường chính có rất nhiều xe, tài xế không thể chạy chậm được, đành nặng nề chạy trên tuyết. Ôn Viễn ngồi ở phía sau, từ góc độ của cô chỉ có thể nhìn thấy gò má của Ôn Hành Chi. Cơn tức giận đã dịu xuống nhiều, cho nên hô hấp cũng trở nên ổn định hơn. Nhưng mà vẫn bị chú ấy làm giật mình, nghĩ lại Ôn Viễn có chút sợ hãi.Tầm mắt đang đặt ở trên người chú ấy dời đi chỗ khác, cô mở to hai mắt nhìn ngoài cửa sổ. Mãi cho tới khi Trần Dao đẩy nhẹ cánh tay của cô.

"Viễn Viễn. Mình thấy đây không phải là đường về khách sạn." Trần Dao nhỏ giọng nói bên tai cô. Ôn Viễn mượn ánh đèn đường nhìn kỹ, mới phát hiện xe chạy càng lúc càng xa. Cô và Trần Dao liếc nhau một cái, có chút do dự nhìn Ôn Hành Chi. Liếm liếm môi dưới, cô nói: "Chú, có phải đi sai đường rồi không? Khách sạn không có ởđây?"

"Đêm nay không ở khách sạn được rồi." "Hả?" Ôn Viễn kinh ngạc mở to hai mắt, "Ngày mai Trần Dao có cuộc thi, không thểđi lung tung." "Gương mặt sưng thế kia mà muốn ở khách sạn sao?" Ôn Hành Chi hơi nghiêng đầu, giọng điệu không được tốt lắm. Nhìn thấy đầu cô tiếp tục cúi xuống, giọng điệu của anh mới chậm rãi nói, "Đêm nay ở chỗ của chú đi. Ngày mai chú sẽ đưa con và Trần Dao đi. Con cũng ít quan tâm đi."

Trần Dao nghe thấy anh nói vậy, lập tức sửng sốt. Sau đó phản ứng kịp lại, nắm lấy tay của Ôn Viễn nói: "Không có chuyện gì đâu Viễn Viễn. Bây giờ lo cho gương mặt của cậu trước đi. Đã sưng thành như vậy rồi." Ôn Viễn cúi đầu rầu rĩ ‘ừ’ một tiếng, sau một lúc lâu cô mới nhỏ giọng than thở: "Mình cũng không cố ý." Dù gì cũng còn là trẻ con, bị người lớn giáo huấn như vậy dù sao cũng cảm thấy buồn. Ôn Hành Chi nghe xong, nhìn thấy ánh mắt ủy khuất và cái mũi đều đã nhăn lại, giữa hai hàng lông mày có chút buông lỏng.

Nơi Ôn Hành Chi ở khá xa nội thành, xe chạy tới đây thì thả chậm tốc độ lại. Ôn Viễn nhìn qua cửa xe trong suốt, thấy một dãy biệt thự. Trong đó thấp thoáng còn có mấy tòa cao ốc trông rất chói mắt. Từ nhỏÔn Viễn đối với mấy thứ tiền bạc này không hề có khái niệm. Khi cô nhìn thấy mấy thứ này rồi quay lại nhìn Ôn Hành Chi, cô không tự chủđược mà treo cho anh một cái danh: Nhà tư bản. Có thể là bị cô nhìn chăm chú quá lâu, Ôn Hành Chi quay đầu lại nhìn cô. Chỉ thấy ánh mắt của cô lấp lánh, trên miệng còn mang theo một nụ cười. Cảđôi mắt đều cong lên thành hình trăng khuyết. Nếu như xem nhẹ về một bên mặt đang sưng lên, thì cả khuôn mặt của cô cực kỳ sinh động. Anh dẫn cả hai người đi lên lầu.

Căn nhàở tòa nhà mười hai tầng này đãđược anh mua từ trước, và cũng là nơi mà anh ở nhiều nhất. Anh là người thích yên tĩnh, nơi này hoàn cảnh rất phù hợp với yêu cầu của anh. ©DĐLQĐ Ôn Viễn đứng ở cửa, một làn không khíấm áp tràn tới. Làm cho cô không nhịn được mà hắt xì, toàn thân đều run lên. Ôn Hành Chi lấy ra hai đôi dép lê, đưa cho hai người.

"Căn phòng này có một cái giường lớn. Hai đứa đêm nay nghỉ ngơi ởđây đi." Ôn Hành Chi nhìn hai người nói: "Thành phố T lớn như vậy, hai đứa ở lại khách sạn sẽ không an toàn. Hai ngày này nên ởđây đi." Trần Dao nghe xong lập tức mở lời cảm ơn. Nhưng màÔn Viễn thì lẩm bẩm không ngừng, thật vất vả mới có cớđến thành phố T, vậy mà còn bị chú ấy tiếp tục quản thúc. Hình như nhìn ra Ôn Viễn không tình nguyện, Ôn Hành Chi rất bình tĩnh nhướng lông mày nói với cô, "Ôn Viễn đi với chú."

Anh dẫn côđi vào phòng bếp. Lấy cái ghế dựa để cho cô ngồi xuống rồi đưa tay mởđèn lên. "Ngẩngđầu lên." Ôn Viễn đang thất thần, nghe thấy chú ấy nói như vậy liền ngẩng đầu lên. Đối mặt với Ôn Hành Chi, nhìn thấy con mắt đen như nước sơn mực đặc biệt sáng lạ thường.

Ôn Viễn sửng sốt một giây, rồi sauđó cằm bịÔn Hành Chi nắm lấy. Anh nâng cằm cô lên để nửa bên mặt đối diện với ánh sáng của đèn. Ôn Viễn nhịn không được mà hít sâu vào một hơi, sau đó thì nghe thấy Ôn Hành Chi hỏi: "Rất đau sao?" Nhìn thấy lông mày anh hơi chau lại, Ôn Viễn vội vàng lắc đầu: "Không đau..."

Thấy vậy anh ôm lấy mặt của cô! Ôn Viễn lập tức sợ hãi kêu ra tiếng, lập tức mạnh mẽ hất tay chú ấy ra, nước mắt lưng tròng trừng mắt nhìn chú ấy. Không biết có phải làảo giác của cô hay không. Ôn Viễn hình như thấy khóe miệng của Ôn Hành Chi hiện lên một tia cười. Còn chưa kịp nhìn rõ thì người nọđãđứng dậy đi vào trong bếp. Ôn Hành Chi lấy ra một cái khăn mặt, thấm nước lạnh rồi đưa cho Ôn Viễn. Ôn Viễn cẩn thận đắp lên mặt, trong lúc nhất thời bị băng lạnh làm cho run cầm cập, hơi lạnh từ trong khăn bốc ra.

May mà có một bàn tay đúng lúc bưng kín mặt cô. Ôn Viễn nhịn không được mà run lên, ngẩng đầu nháy mắt với Ôn Hành Chi. Ở khoảng cách gần như vậy, Ôn Viễn có chút ngoài dự kiến, gương mặt của cô trở nên đỏửng, nôn nóng không biết làm gì cho phải. Ôn Hành Chi cũng nhận ra cô không được tự nhiên. Đợi sau khi cô thích ứng thì buông ra. "Đầu tiên chườm lạnh trước, không được thì bôi thêm một chút thuốc mỡ."

Ôn Viễn 'vâng' một tiếng, đợi cho Ôn Hành Chi xoay người rời đi mới lặng lẽ thở dài đầy nhẹ nhõm. Lại Dĩ Ninh mang hành lý của hai người tới. Bởi vì ngày mai Trần Dao phải thi nên đã tắm rửa rồi đi ngủ sớm. MàÔn Viễn thì không ngủđược, mặc dùđã thay áo ngủ khá thoải mái nhưng vẫn tiếp tục lăn qua lộn lại ở ghế sô-pha trong phòng khách. Thật ra con trai của Lưu Phó Bộ Trưởng đúng là không tốt. Cha hắn ta vất vả sắp xếp cho hắn một lần gặp mặt, vậy mà hắn lại đi với đám bạn bè không tốt rồi xong mới tới. Toàn thần đều ngập tràn mùi rượu, vốn dĩđã làm người khác cảm thấy phiền hà vậy mà còn không chịu an phận. Cũng may là hắn say mất, nếu không không biết hắn còn bao nhiêu sức lực nữa.

TDiễn đàn Lê Quý ĐônT Nhưng mà da của con gái vốn mềm mại, cộng với việc làn da của Ôn Viễn có chút đặc biệt. Chỉđánh nhẹ một cái làđãđỏửng chứđừng nói chi tới tát cô một cái. Trong lòng Ôn Viễn có chút khó chịu, vừa nhỏ giọng nói vừa xoa mặt mình.

Lúc này Ôn Hành Chi đang ngồi ở ghế sô-pha đối diện, đầy nghiêm túc nhìn vào laptop. Bây giờ chú ấy đã thay quần áo thường ngày mặc ở nhà, điều này làm cho Ôn Viễn không khỏi có chút nhìn chăm chú vài lần bởi vì cô toàn thấy chú ấy ăn mặc ngay ngắn. Cuối cùng cô bĩu môi, người này bất luận là có chuyện gì cũng luôn có một dáng vẻ tỉ mỉ. "Chú. Tối hôm nay con đắc tội người kia thực sự không có chuyện gì sao?"

"Thế nào?" "Con thấy Trần Dao có chút lo lắng." "Con và Trần Dao thân lắm sao?"

Ôn Viễn nhìn anh, ngập ngừng nói: "Cũng không thân lắm. Chỉ là bạn bè bình thường." Nói xong cô còn gãy gãy tóc, giống như có chút không tin. Lúc này Ôn Hành Chi mới ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn cô. Áo ngủ của cô có chút rộng rãi, lại còn rụt cổ làm nửa gương mặt bị che mất. Trái lại cái mũi nhỏ nhắn tinh xảo, có lúc luôn nhăn lại với anh. Nhìn xuống chút, thì thấy sợi dây màu đỏđược đeo chắc trên tay.

Anh nhìn chằm chằm vào nó một lúc, sau đó mới dời tầm mắt đi. Không nhanh không chậm nói: "Đừng nghĩ nữa. Mặt đãđược bôi thuốc rồi mau đi ngủđi." Ôn Viễn: "..." Ôn Viễn tự xưng mình là người có khí phách, cho nên khi nghe chú ấy nói câu đó, cô liền đứng lên, nhìn chú ấy một lúc, sau đó... trở về phòng ngủ.

m thanh đóng cửa hơi lớn, thể hiện sự bất mãn của cô. Ôn Hành Chi nhìn chằm chằm vào cánh cửa một lúc. Cuối cùng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. Tuyết rơi ở thành phố T cả một đêm. Sáng hôm sau thì cả thành phốđã dày đặc một tầng tuyết trắng. Bởi vìÔn Hành Chi có việc phải đi trước cho nên đã bảo Lại Dĩ Ninh đưa Trần Dao đi tới học viện điện ảnh.

Ôn Viễn ngáp dài đi cùng với Trần Dao tới trường. Không biết là có phải vì ngủ không tốt hay là trên đường tới nơi thi tâm trạng có chút khẩn trương. Cho nên sắc mặt Trần Dao có chút tái nhợt, tinh thần hình như không được tốt lắm. Khi xe chạy tới trước cửa học viện, thì trước cửa các vị phụ huynh đã xếp thành các hàng như quân đội. Thời tiết như vậy nhưng mà nhìn thấy cha mẹ của các thí sinh rất tốt, ăn mặc dày nhìn không ra lạnh chỗ nào. Nhưng mà các thí sinh, bởi vì tham gia thi nên không dám mặc quá nhiều, cho dù bên ngoài có mặc áo rộng thùng thình nhưng mà vẫn lạnh run. Nhìn họ màÔn Viễn không nhịn được thở dài. May mà mình không cóý chí, nếu không chắc cũng khổ như họ rồi. "Viễn Viễn, tôi dẫn Trần Dao đi làm lại thủ tục. Trời rất lạnh, cô cũng đừng nên xuống ở trên xe chờđi." Lại Dĩ Ninh khom lưng dặn dò cô.

Ôn Viễn nháy mắt mấy cái, sau đó ngồi ở trong xe. Nhìn qua cửa xe trong suốt, Ôn Viễn mắt không chớp nhìn Lại Dĩ Ninh dẫn theo Trần Dao đi vào cửa chính, sau đó nhịn không được mà cảm thán một tiếng. Dạo này, cô cũng có làm được vài chuyện có tích sự. Đợi một lúc, cửa chính của học viện mở ra các thí sinh như ong vỡ tổ chen lách đi vào. Lại Dĩ Ninh bình tĩnh chen ngược từđám người đi tới xe, sau khi đóng cửa xe mới thở dài đầy nhẹ nhõm.

"Xem ra cuộc thi này sẽ không kết thúc sớm. Bây giờ chúng ta đi nơi khác dạo chơi đi." Lại Dĩ Ninh khởi động xe, gương mặt tươi cười nhìn Ôn Viễn, "Muốn đi chỗ nào chơi?" Ôn Viễn hiếm khi nhìn thấy một Lại Dĩ Ninh như thế. Cũng khó trách được côấy, bởi vì côấy là trợ lý của Ôn Hành Chi, lúc nào cũng trưng ra một khuôn mặt tươi cười, cả người toát ra khí chất của một người phụ nữ kiên cường. Làm cho Ôn Viễn không dám lại gần. Ôn Viễn kéo tóc, nhìn Lại Dĩ Ninh cười ngây ngô rồi lắc đầu.

Lại Dĩ Ninh trầm ngâm trong một lúc, còn chưa quyết định thìđiện thoại của cô vang lên. Lại Dĩ Ninh rất nhanh trả lời điện thoại, sau khi nói xong thì bắt đắt dĩ cười nhìn Ôn Viễn: "Xem ra chúng ta không thểđi chơi rồi. Ông chủ bảo tôi chở cô qua đó." "Qua đâu?" Ôn Viễn mở to hai mắt, "Đi chỗ nào?" Dĩ nhiên là cao ốc phận bộ GP ở trung tâm thành phố T.

Ôn Viễn nhăn mặt đi với Lại Dĩ Ninhvào cao ốc GP, cả người cực kỳỉu xìu. Lại Dĩ Ninh buồn cười liếc mắt dò xét cô gái nhỏ này, vào thang máy, nhấn nút đi lên. Trong thang máy chỉ có hai người họ. Ôn Viễn đứng ở phía sau một lúc, rồi mới nhỏ giọng hỏi: "Chú bảo em tới đây là có chuyện gì sao?" "Không có"

"..." Ôn Viễn trầm mặc một lát, sau đó hỏi: "Chẳng phải bây giờ chúấy rất bận rộn sao? Tại sao lại có thời gian rãnh rỗi gặp em?" "Ừm, cái này tôi cũng không rõ." Lại Dĩ Ninh đã khôi phục lại dáng vẻ cũ. Ôn Viễn buồn bực nắm tóc của mình.

Hôm nay quả thực Ôn Hành Chi có chút vội vàng. Mặc dù không hề thích việc tối hôm qua con của Lưu Phó Bộ Trưởng làm loạn, nhưng mà anh đã bàn bạc với ban quản trị về cuộc làm ăn này. Tiến triển như vậy có chút vượt quá dự liệu của họ, bởi vậy Ôn Hành Chi mới triệu tập mọi người sớm, tranh thủủy thác hợp đồng. Lúc màÔn Viễn tới thì anh cũng kết thúc cuộc hội nghị qua video. Hội nghị này kéo dài tới hai giờ làm cho Ôn Hành Chi hơi nhăn mặt, lúc nhìn thấy Ôn Viễn thì trâm trạng buông lỏng một chút.

"Xong rồi à?" "Vâng, đã chào hỏi Trần chủ nhiệm. Nhờ hiệu trưởng bổ sung một tờ giấy báo dự thi." Ôn Hành Chi gật đầu, xoay người về phía Ôn Viễn. Cả tòa cao ốc này được chỉnh nhiệt độ vừa phải, Ôn Viễn bị nóng nên lây cái mũi của mình, còn đưa tay nghịch tóc. Gương mặt sưng đỏ tối qua đãđược chườm lạnh nên đã tan đi không ít, nhưng mà gương mặt trắng nõn vẫn nhìn ra chút đỏ rất rõ.

Ôn Hành Chi dời tầm mắt, nói với Lại Dĩ Ninh: "Có phải chủ nhiệm Lýở học viện quản lýở thành phố B muốn mời tôi không?" "Vâng. Là vấn đề liên hệ thực tập." "Vậy sắp xếp cho tôi một tiếng. Tôi muốn nói chuyện với ngài ấy."

Chuyện này không cóở trong phạm vi của cô. Nhưng màông chủđã lên tiếng, thì trợ lý như cô cũng sẽ phải làm. Lại Dĩ Ninh mỉm cười: "Vâng, Ôn tiên sinh." Ôn Viễn ngồi ở ghế sô-pha trong phòng làm việc của Ôn Hành Chi. Thừa dịp anh đang nói chuyện với Lại Dĩ Ninh về lộ trình thì cô tranh thủđánh giá căn phòng này một lần. So với khu nhà ngoại ôở thành phố T, thì không có khác gì nhau. Mỗi chỗđều đưa ra sự lạnh lẽo và tỉ mỉ. Giống như chú ấyvậy.

Cái ý nghĩ này vửa xuất hiện, Ôn Viễn lập tức cảm thấy sợ. Khi nào thì côđã hiểuchú ấyđến vậy rồi? Cô ngẩng đầu cẩn thận đánh giáÔn Hành Chi. Đúng lúc bị bắt quả tang tại trận, cô vội vàng cuống quít dời tầm mắt. Ôn Hành Chi tự nhiên thu mọi biểu hiện mờám của cô vào trong mắt. Anh cúi đầu nhìn vào bản dự thảo hợp đồng, hỏi cô: "Gần đây học tập thế nào?"

Nghe thấy anh hỏi như vậy. Trong đầu Ôn Viễn lập tức hiện ra ba chữ to đùng: Tính sổ sau. Nhưng mà như thế nào cô lại không dám trả lời câu hỏi của anh. Vì thếÔn Viễn theo quán tính nắm lấy tóc mình, nhỏ giọng nói: "Cũng tạm được." Nói xong thì nhìn thấy anh ngẩng đầu lên liếc nhìn cô, Ôn Viễn bị bắt không kịp đề phòng. Vì chột dạ mà cô mở to hai mắt nhìn anh. Giống nhưđang trừng mắt nhìn anh.

Nhìn nhau hơn mười giây, Ôn Hành Chi không nhanh không chậm khép tài liệu lại nói: "Chờ lát nữa chúng ta sẽ gặp một người?" Gặp người? "Gặp ai?" Ôn Viễn nắm một bên tóc hỏi.

"Thấy thì con sẽ biết." Ôn Hành Chi không nói nhiều lời, nhưng màÔn Viễn lại giống như hiểu được đôi chút: "Không phải là lại tìm gia sư cho con chứ?" Cô nói xong, không nhịn được mà mím môi.

Cô biết chú ấyhỏi cô thì chắc chắn hiểu rõ mọi chuyện của mình. Nhưng màÔn Viễn cảm thấy ủy khuất, trong khoảng thời gian này cô học tập rất nghiêm túc. Hai chữ 'tạm được' này quả thực là cô chịu không nổi. Ôn Hành chi liếc cô, nội tâm cảm thấy có vài phần buồn cười. "Đến khi người tới thì con sẽ hiểu rõ." Anh đứng lên, đi về phía trước chậm rãi rót cho cô một ly nước ấm, lúc này mở miệng nói: "Cũng không phải là gia sư gì. Chỉ là một vị lãnh đạo của học viện quản lý thành phố B. Chú dẫn con đi gặp người đó, cho quen mặt." "Quen mặt cái gì?" Ôn Viễn than thở tiếp nhận ly nước, bỗng nhiên hiểu ra cái gìđó. Nhất thời bật dậy từ trên ghế sô-pha, mở to hai mắt nhìn Ôn Hành Chi. Phản ứng quá khích này làm cho anh có chút ngoài ý muốn. Anh nắm lấy cổ tay của cô, để cho cô trong nhất thời quá kích động màđổ nước nóng vào người mình. Vốn dĩ trên gương mặt đã sưng lên, nếu mà tay còn bị thương, về nhà nhất định sẽ có chuyện.

"Mau lau tay đi." Ôn Viễn không đểý tới chú ấy, chớp chớp mắt nhìn chú ấy hỏi: "Vì cái gì mà muốn dẫn con đi gặp lãnh đạo học viện quản lý?" Thật ra lúc này côđãđoán được nguyên nhân.

Kiều Vũ Phân lo lắng nhất là thành tích học tập của Ôn Viễn rất nửa vời. Nếu như mà cô thi tốt nghiệp trung học chưa biết sẽ tới đâu. Còn nữa, dựa theo cách nghĩ của Kiều Vũ Phân, con gái giữở bên cạnh sẽ tốt hơn. Nếu để tùy tiện đi học ở trường nào, lỡ như bị mấy tên con trai xấu bắt cóc rồi sao? Ở thành phố B trường học cũng không ít, nhưng mà dựa theo thành tích của Ôn Viễn, lại không biết sẽ như thế nào Rơi vào đường cùng, Kiều Vũ Phân mới nghĩ tới Ôn HànhChi. Thứ nhất chính là thân phận của Ôn Hành Chi. Anh không giống nhưÔn Hành Lễ, là người trong thương trường, thiếu nợ tình người sẽ không trả. Căn bản mà nói, anh là một thương nhân đàng hoàng, giao thiệp cũng rộng, cho dù là nhờ người khác giúp đỡ về sau cũng có thể thỏa thuận lại giữa hai bên. Thứ hai là thái độ của ông nội Ôn, ông nội Ôn giáo dục Ôn Hành Lễ rất nghiêm khắc, nếu nhưđể cho ông biết thành tích học tập của Ôn Viễn, rồi an bài tình hình. Chỉ sợ là con bé sẽ phải chịu khổ.

Ôn Viễn nghĩ lại chuyện này cũng rất hợp lý. Cô nhìn Ôn Hành Chi, do dự một lát sau đó vươn tay ra nắm lấy ống tay áo của chú ấy: "Con không muốn học đại học B..." Giống nhưđang làm nũng, nhưng mà dáng vẻ lại giống hết sức.

Ôn Hành Chi cầm cổ tay cô, lau sạch vết nước sau đó lại buông ra một câu không dấu vết: "Tại sao?" Đại học B, có bao nhiêu người muốn nghĩ mà cũng không được vào. Bây giờ có một cơ hội ở trước mặt cô, vậy mà cô lại từ chối. Ôn Viễn biết cô nghĩ như vậy nhiều người sẽ nói cô rất ngu ngốc. Nhưng mà cho dù có như thế nào, trong lòng Ôn Viễn vẫn luôn giữa ý nghĩđó. Đó chính là cô sẽ không học ởđại học B, bây giờ màđồng ý sau này sẽ rất khó trở lại.

Nhưng mà, suy nghĩ này cô tuyệt đối không để cho người nhà biết. Ôn Viễn không hiểu nổi ý nghĩ của chú ấy, không thể làm gì khác hơn là vặn ngón tay của chú ấy: "Chú, con nói thật mà! Bây giờ con học rất chăm, nếu chú không tin thì có thể hỏi cô giá Phương. Ngay cả bài kiểm tra tiếng Anh con cònđạt tiêu chuẩn..." Càng nói càng dũng cảm rồi.'

"Được." Rốt cuộc Ôn Hành Chi nghe không vô nữa, ngắt lời cô. Anh nhìn cô theo bản năng dùng tay che miệng, còn cái đầu lôi thôi còn có vài nhánh tóc chỏm lên trong rất buồn cười. Rốt cuộc anh cũng buông lỏng động tác, lộ ra một nụ cười không dấu vết : "Chú biết rồi." Ôn Hành Chi nói trong lòng, âm thanh cũng mang theo chút dịu dàng..