Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Câu Chuyện Về Em - Chương 11

Chương 11:

Cuộc thi kéo dài gần một ngày mới kết thúc. Thế là mất toi cả nửa ngày chủ nhật, hơn nữa Trần Dao từ lúc thi xong như bị tước mất nửa cái mạng, không còn tâm tríđâu màđi dạo nữa. Buổi chiều hai người bọn họ liền đón xe trở về thành phố B. Hai ngày nay Ôn Hành Chi vẫn liên tục đi họp, nên đã bố trí tài xếđưa hai người đến bến xe.Vé cũng đã mua xong rồi, nửa giờ nữa nhất định sẽ vềđến nhà. Nhận sự giúp đỡ của Ôn Hành Chi nhiều như vậy nên trong thâm tâm Trần Dao thấy rất áy náy, vốn định thừa dịp trên đường đi đến bến xe mà chính đáng hợp tình nói cám ơn, nhưng không ngờ tài xế lại tới đón bọn họ. Tuy thất vọng nhưng Trần Dao không thể làm gì khác hơn là nhờÔn Viễn gửi lời cảm ơn của mình đến Ôn Hành Chi. Tâm tình của Ôn Viễn cũng hơi thấp thỏm, cho đến khi vềđến nhà, nhìn thấy bà nội Thành và Kiều Vũ Phân hình như vẫn không biết chuyện kia lúc này mới yên lòng.

Nhưng mà tình hình vẫn hơi nguy hiểm, bà nội Thành nhìn thấy má cô sưng đỏ thì kinh ngạc hỏi: "Cái con bé này, bị làm sao vậy chứ?" Ôn Viễn chớp chớp mắt rồi nói ra lý do đã suy nghĩ trước đó: "Trong lúc ngủ không cẩn thận bị va vào, không có việc gìđâu mà..., bà nội." Bà nội Thành nghe vậy liền cho là cô không cẩn thận nên cũng thôi không truy vấn thêm nữa.

Vừa hết ngày nghỉ, Ôn Viễn liền bận rộn, bởi vì kỳ thi cuối cùng đãở ngay trước mắt rồi. Năm trước mỗi khi đến thi cuối kỳ lần nào cô cũng vội vàng đến sứt đầu bể trán, năm nay bởi vìÔn Hành Chi có yêu cầu cao, nên tự nhiên áp lực càng lớn hơn, thậm chí ngay cả buổi sáng lúc vẫn còn đang ngái ngủ trên miệng cũng sẽ lẩm bẩm đọc từ vựng. Bà nội Thành thấy cháu gái của mình như vậy cũng hơi đau lòng. Mà Kiều Vũ Phân, thì lại cảm thấy thật vui mừng. Bà nghĩ, Ôn Viễn cứ phát huy theo như tình trạng bây giờ thì chắc có lẽ có thể thi đậu được một trong những trường đại học ở thành phố B. Như vậy cũng không cần phiền đến Hành Chi màÔn Viễn vẫn có thểở lại bên cạnh bà. Chẳng phải là vẹn cảđôi đường hay sao? Nghĩ như vậy, Kiều Vũ Phân càng thấy vui mừng.

Ăn sáng xong Ôn Viễn liền đi lên trên nhà học bài. Mấy ngày nay biểu hiện cố gắng kia của cô ngay cả bà mập kia cũng nhìn ra, cũng không còn soi mói cô giống trước nhưđây nữa. Điều này làm cho Ôn Viễn vơi đi biết bao nhiêu áp lực, còn có thể thư giãn một lát, trong giờ học thể chất còn có thể trốn lên trên sân thượng, nhấm nháp một chút sữa tươi vị chuối tiêu. "p-r-o-f-e-s-s-o-r——professor" vừa đọc đến từ "Giáo sư" này, Ôn Viễn liền nhíu nhíu mày, hút một hớp sữa tươi. Tô Tiện đang ngồi song song với Ôn Viễn quay sang nhìn cô rồi nhếch môi lên cười.“Xem ra năm nay mình phải cố gắng thêm một chút rồi."

"Hả?" Ôn Viễn không hiểu nhìn cậu ta. Nhưng cậu ta chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, đưa tay sờ sờ cái mũi của cô, nói: "Bởi vì lại có thêm một người muốn giành danh hiệu đầu bảng với mình." Ôn Viễn chợt bị hành động thân mật mờ ám của cậu ta làm cho giật mình, sau khi phản ứng được mới ngượng ngùng sờ sờ mũi, rồi lấy hộp sữa đặt ở giữa hai người ra uống một hơi, nhăn mày lại nói: “Cậu đừng lấy mình ra màđùa giỡn, mình không trượt thì coi như cũng không tệ rồi."

Đối với thái độ vôý xa lánh này của cô, Tô Tiện rất muốn làm như không nhìn thấy. Cậu ta trầm mặc mấy giây, cuối cùng vẫn bật cười lên: “Viễn Viễn, sau này cậu muốn thi trường nào?” Trong khoảng thời gian này, chủđề này thường xuyên được nhắc tới, Ôn Viễn lại im lặng. Rồi gãi gãi đầu, nói: "Còn có thể tự chọn hay sao, tùy tiện thi một trường, học chỗ nào mà chẳng như nhau." Tô Tiện ‘ừ’ một tiếng. “Vậy nếu cậu mà còn thi như vậy thì mình làm thế nào?”

"Gì chứ?" ÔnViễn giống như người ngoài tinh nhìn cậu ta: “Cậu mà còn cần phải nghĩ sao, người năm nào cũng đứng đầu toàn trường như cậu thi trường nào mà chẳng đỗ.” Lời khen như vậy không ai là không muốn nghe. Nhưng lúc này Tô Tiện chỉ nhàn nhạt nở nụ cười, nhìn chằm chằm vào một đám học sinh mặc đồng phục đang vụng về tập luyện trên sân thể thao mà trầm mặc một hồi, rồi sau đó xoa xoa đầu của Ôn Viễn, đứng lên nói: "Đi thôi, một lát nữa phải vào lớp học rồi." Cực khổ suốt một tháng, những ngày cuối càng ngày càng nặng nề, Ôn Viễn và các bạn đồng trang lứa cuối cùng cũng đã bước qua kỳ thi cuối cùng. Rồi sau đó lại phải trải qua hai tuần lễ bổ túc mới được nghỉ đông.

Khi Ôn Viễn về đến nhà cơ hồ như trút được một gánh nặng, trong khoảng thời gian này cô hết sức mệt mỏi rồi. Vất vả khổ sở học tập lâu như vậy, mới đổi được tám mươi lăm điểm tiếng Anh. Nhìn con số đỏ tươi trên phiếu điểm, Ôn Viễn ủy khuất mím mím môi, thấy hai mươi sáu chữ cái thật đúng là tử huyệt của mình mà. Thật đúng là càng sợ cái gì thì cái đó lại càng tới mau.

Ôn Viễn về đến cửa đã nhìn thấy bên ngoài đỗ một chiếc xetrông vô cùng quen mắt. Mí mắt liền giật giật, trong đầu liền nhảy ra năm chữ to: ‘Chúút đã trở lại!’ Ở ngoài cổng chính chần chừ thật lâu, sau đó Ôn Viễn vuốt vuốt tóc rồi mới đi vào. Vào cửa chính, mới phát hiện, người cha Ôn Hành Lễ đã lâu không gặp cũng đã trở về. Lần này thì tốt rồi Ôn Hành Lễ, Ôn Hành Chi, Kiều Vũ Phân. Ba nhân vật quan trọng đang ngồi ở trong phòng khách tán gẫu. Làm cho bạn học Ôn Viễn đứng ở ngoài cửa phòng khách với toàn thân run rẩy.

Vẫn là bà nội Thành nhìn thấy cô trước, vừa đặt hoa quả lên bàn vừa gọi Ôn Viễn vào nhà. Ôn Viễn cũng hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt đi tới. Kiều Vũ Phân nhận lấy đĩa trái cây, nhàn nhạt cười nói: “Hành Chi không thường ở nhà, mỗi lần trở lại, đều được mẹ Thành xem hơn khách quý." Quét mắt nhìn Ôn Viễn đứng đó không xa nói: “Viễn Viễn, sao còn chưa chào hả?" Ôn Viễn ‘dạ’ một tiếng liền cất lời: “Ba, chú út.”

Ôn Hành Lễ rất hiếm khi tươi cười với cô nhưng đoán chừng là nghe Kiều Vũ Phân nói trong khoảng thời gian nàycô rất cố gắng nên cũng hòa nhã không ít. Mà Ôn Hành Chi bình thường cũng đã thấy bộ dạng hay khoe mẽ này của bà chị nên chỉ bình tĩnh nhíu mày ngồi nghe. Ôn Viễn cũng thường thấy dáng vẻ lạnh lùng điềm tĩnh kia nên cũng không lấy làm lạ liền bĩu môi, đang muốn lên lầu, lại bị Kiều Vũ Phân gọi lại. "Phiếu điểm đã mang về chưa?"

"À? Vâng...." Ôn Viễn gãi gãi đầu, vừa ở trong lòng lẩm bẩm xong đời rồi nhưng trên mặt vẫn cố trấn định đem tờ phiếu điểm cầm ở trong tay đưa tới, sau đó liền cúi đầu đan ngón tay không lên tiếng. Kiều Vũ Phân vừa nhìn thoáng qua, vui mừng liền thể hiện rõ ràng. Bà liền đưa tờ thành tích cho Ôn Hành Lễ. “Ông xem, tôi không nói khoác chứ, Viễn Viễn trong khoảng thời gian này quả thật tiến bộ không nhỏ đấy. Nhất là môn tiếng Anh này, trước kia đều là điểm kém vậy mà lần này thi được những tám mươi lăm điểm." Thân là quan chức trong Bộ Ngoại Giao nên Ôn Hành Lễ tự nhiên đối với ngôn ngữ cũng có chút thiên phú. Thành tích như vậy, theo ý ông cũng không phải là tốt lắm. Nhưng nếu là Ôn Viễn, thì quả thật ông phải thay đổi cách nhìn, đứa bé này không phải một ngày hay hai ngày mà có thể có kết quả như vậy, có thể thi tốt thì đã chứng minh đượcnó đã thật sự cố gắng.

"Không thể kiêu ngạo, biết không?" Ôn Viễn không ngừng gật đầu, mới vừa thở phào nhẹ nhõm, thìÔn Hành Chi vẫn ngồi ở một bên không lên tiếng lúc này lại chợt mở miệng: "Chị dâu, cho em xem phiếu điểm của Ôn Viễn một chút." Kiều Vũ Phân vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn Ôn Hành Chi một cái. Mặc dù tiểu tử này bình thường là người hướng nội, cũng không hay nói nhiều, nhưng bà có thể nhìn ra được, chú ấy cũng đểýđối với chuyện trước đây bàđề cập tới.

MàÔn Viễn khi nhìn thấy Ôn Hành Chi cầm bảng thành tích của mình thì trong nháy mắt lại chán nản cúi đầu. Không dám nhìn thẳng vàochú ấy, chỉ dám đưa mắt liếc trộm. Chỉ thấy chú ấycúi đầu, ngón tay thon dài nắm thật chặt phiếu điểm, cho thấy chú ấy đang cực kỳ nghiêm túc, hình như mỗi một môn đều muốn xem cho kỹ. "Ôn Viễn." chú ấy rốt cuộc cũng ngẩng đầu điểm danh.

Cô nhóc liền ‘dạ’ một tiếng, nhìn chú ấy, chờđợi câu nói tiếp theo. Nhưng chỉ thấy Ôn Hành Chi lại nhìn chằm chằm vào phiếu điểm một lát, rồi chợt đưa cho Ôn Viễn, hơn nữa lại còn nói hai chữ: "Không tệ." Không tệ? Đây là đang khích lệ cô sao? Ôn Viễn có chút không hiểu ý tứ của anh.

Trong lúc Ôn Viễn hấp háy mắt nhìn chú ấy thì Kiều Vũ Phân cười nói: "Chúút của con rất hiếm khi khen ai đấy." Ôn Viễn đành phải thu hồi tất cả nghi vấn, cười khúc khích hai tiếng. Gần tới năm mới nên Ôn Hành Chi rất hiếm khi ở nhà. Nhưng điều làm cho Ôn Viễn không hiểu chính là trong những ngày đầu lễ mừng năm mới chú út lại không về nhà, coi như có về thì cũng sẽ không ngủ lại mà luôn trở về ngủ ở nơi khác của thành phố B. Càng làm cho cô không lí giải được chính là thái độ của ông nội. Ông cụ bình thường luôn trách chú ấy không về nhà nhưng đến năm mới thì lại không hề hối thúc, giống như trong lòng ông cũng biết chúấy đi nơi đó vậy.

Ôn Viễn đã từng âm thầm đã hỏi bà nội Thành nhưng chỉđược nghe một câu : "Trẻ con không nên tò mò" chặt đứt. Sau lần đó cô cũng không hỏi nữa, bởi vì bà nội cũng sẽ không nói cho cô biết chuyện này, mà người trong nhà cũng sẽ không có ai nói với cô đâu. Sau khi tắm xong, Ôn Viễn mặc áo ngủ thoải mái nằm thẳng cẳng trên giường. Đang lúc lăn qua lộn lại không ngủđược thì lại thấy trong sân lóe lên ánh đèn xe. Cô ngồi dậy nhìn qua cửa sổ liền nhận ra đó là xe của Ôn Hành Chi. Tối nay chú ấy lại không ở nhà. Về phần vì sao phải ngủ ở nơi đó, sợ rằng chỉ có chính chúấy biết mà thôi.

Ôn Viễn đột nhiên nảy sinh một ý tưởng thật kỳ quái. Bà nội Thành không phải đã nói, chúấy không ngủở nhà thì sẽđếnở một nhà khác không phải sao? Sao cô lại suy nghĩ nhiều như vậy chứ? Đi ngủ thôi. Ôn Viễn nằm ở trên giường cố dỗ mình ngủ thì lại càng không ngủđược. Sau đó lại ngồi dậy, nhìn chằm chằm điện thoại trên bàn một lát, rồi cầm lên, bấm số. Điện thoại đổ chuông mấy tiếng thì người bên kia liền nhận: "Alo."

"Chúút, là cháu." "Đã trễ thế này, sao vẫn chưa ngủ?" "Tí nữa cháu sẽ ngủ." Ôn Viễn gặp may cười cười, “Cháu muốn nói cho chú thành tích của cháu."

Tiếng nói của cô qua điện thoại nghe cực kỳ mềm mại, Ôn Hành Chi điềm tĩnhchớp mắt một cái mới nói: "Thế nào?" "Lần này thi tiếng Anh bài có chút khó." Thấy được đáp lại, Ôn Viễn lập tức nói.“Hơn nữa, hơn nữa....." "Hơn nữa cháu chậm chạp, cho nên mới không thểđạt tới yêu cầu của chú. "Ôn Hành Chi tiếp lấy lời mở đầu của cô, không nhanh không chậm nói.“Điều cháu muốn nói, có phải là cái này hay không?"

Thật đúng là. Ôn Viễn mím môi, suy nghĩ một chút, rồi nói: "Lần sau, cho dù như thế nào cháu nhất định sẽ khiến chú hài lòng!" Dù là bây giờ anh không ở trước mặt cô, nhưng cũng có thể tưởng tượng được cô đang giơ tay lên bảo đảm. Ôn Hành Chi phát hiện, càng chúý thì càng hiểu rõ cô bé này thật có nhiều chủý.

"Được rồi." Ôn Hành Chi nói. “Thề thốt chúđều nghe chán rồi." "Vậy lần này, coi nhưđã vượt qua kiểm tra rồi nhé?" Ôn Viễn ôm điện thoại, vui vẻđến không khép được miệng. Không thể không nói, bạn học Ôn Viễn chính là loại người vô cùng dễ dàng hả hê. Mới vừa được ân xá thì một giây kế tiếp liền bắt đầu khua chân múa tay. Nghe thấy lời nói kia của cô cũng biết côđang vui mừng như thế nào rồi.

Ôn Hành Chi nếu không kìm chế thì cơ hồ muốn bật cười rồi.“Đi ngủđi." "Chúút ngủ ngon!" Giọng điệu dĩ nhiên là vừa kích động vừa vui sướng. Cúp điện thoại, Ôn Viễn ở trên giường lăn lộn mấy vòng, giằng co một lát, rốt cuộc cũng ngủ thiếp đi.

Cảm thấy Ôn Hành Chi gần đây ngày càng ôn hòa nên Ôn Viễn cũng không còn sợ anh như trước đây nữa. Mà lại vừa được nghỉđông nên những ngày kế tiếp của bạn học Ôn Viễn trôi qua vô cùng thư thái. Nhưng hình như không muốn nha đầu này thư thái như vậy nên sáng sớm Ôn Kỳ liền gõ cửa phòng cô sau đó từ trên giường dựng cô dậy. Ôn Viễn đang ôm Teddy ngủ say sưa, mỗi lần chăn bị vén lên lại liền không nhịn được mà hắt hơi một cái, sau đó từ từ mở mắt. Khi hoàn toàn tỉnh táo thìđã nhìn thấy kẻđáng ghét nhất đứng ởđầu giường của mình, đã thế trong tay của người kia còn đang giơ chăn mền của cô lên nữa chứ. Ôn Viễn liền tức giận rời giường muốn xông vào đấm đá anh ấy mấy cú nhưng không ngờđềubịÔn Kỳ dễ dàng chế ngự. “Đừng trách anh không nhắc nhở, ông nội đang ở dưới nhà lâu rồi, em màở trên này náo loạn thì lão nhân gia ở dưới chắc chắn sẽ nghe thấy đấy."

Ôn Viễn cắn răng nghiến lợi nói: “Ai cho anh vào phòng em, vén chăn của em lên chứ? Làm sao anh lại đáng ghét như vậy!" Ôn Kỳ nhặt đồng hồ báo thức bị côđá lăn lông lốc trên sàn nhà nhặt lên đặt ở trước mặt của cô: “Tự nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, cứ chờ mà bị mắng đi." Ôn Viễn nhìn chằm chằm vào đồng hồ báo thức, tức giận trợn mắt lườm Ôn Kỳ một cái, xuống giường chuẩn bị thay quần áo. Ôn Kỳđi theo phía sau cô, quét mắt một vòng vào tủ treo quần áo, sau khi chậc chậc lắc đầu một cái liền chọn một bộ mà anh nhìn vừa mắt đưa cho cô. “Mặc bộ này đi."

Ôn Viễn đoạt lại quần áo rồi nói.“Quản nhiều quá rồi đấy. Em muốn thay quần áo rồi, sao anh còn không đi?" Ôn Kỳ ‘hừ’ một tiếng, đi tới cửa liếc mắt thấy côđang ghét bỏ bộ quần áo kia mà chần chừ không quyết định liền bỏ lại một câu: “Mặc bộanh đưa cho em đi, hôm nay trong nhà có khách." Có khách?

Ôn Viễn chớp chớp mắt, nhanh chóng thay đổi quần áo rồi đi xuống lầu. Ở lầu một, mọi người đang cực kỳ bận rộn. Bà nội Thành đang ở trong phòng bếp cắt trái cây, Kiều Vũ Phân đang ngồi bên cái bàn tròn nhỏ pha trà, thấy Ôn Viễn từ trên lầu đi xuống, liền vẫy vẫy tay: “Con mang trà cho ông nội con ở ngoài phòng khách đi."

Ôn Viễn có chút không hiểu: “Ông nội ở phòng khách tiếp khách sao?" Từ trước tới nay ông nội đều tiếp khách ở thư phòng, thế nào lần này lại đổi sang phòng khách rồi chứ? Ôn Viễn buồn bực bưng khay, từ từđi tới phòng khách. Hôm nay cách ông cụ chiêu đãi khách có chút đặc biệt. Ông cụ trước đây đã từng lãnh đạo không ít binh lính, nên mỗi năm cứ vào thời điểm này trong nhàđều có mấy người đeo quân hàm trên vai tới chúc tết. Ôn Viễn cũng đã sớm quen với những cảnh này, lại được Kiều Vũ Phân dạy dỗ gọi chú chú, bác bác vô cùng thuận miệng.

Nhưng lần này lại có chút bất đồng. Hôm nay người màông nội tiếp đãi lại là một phụ nữ trẻ tuổi. Ôn Viễn đứng ở một bên, nhưng lại không biết xưng hô như thế nào, lúc đó cô ta lại lên tiếng giải vây cho cô: "Đây là Viễn Viễn sao, đã lớn như vậy rồi." Giọng nói tuy rất thân thiết, nhưng đối với lời nói của người phụ nữ trẻđẹp này Ôn Viễn nghe thế nào cũng thấy khó chịu. Cô liền đưa mắt nhìn sang ông nội, Ôn lão gia liền cười giới thiệu: “Đây là Tần Chiêu, con gái của bác Tần, lúc cháu còn rất nhỏ côấyđãđến Mĩ du học, chắc hẳn là cháu không nhớ rồi. Nói về vai vế thì cháu phải gọi Tần Chiêu là chị."

Bác Tần này Ôn Viễn cũng đã biết. Bởi vì bác ấy vàÔn Hành Lễ cùng làm ở Bộ Ngoại Giao, quan hệ cũng khá thân, hàng năm cứ gần đến tết lại tới nhà thăm hỏi một chút, đó cũng là chuyện đương nhiên, Ôn Viễn cũng đã gặp qua nhiều lần rồi. Thế nhưng Tần Chiêu này, quả thật đây là lần đầu tiên Ôn Viễn nhìn thấy. Khuôn mặt tinh xảo như ngọc tạc giống bác Tần mấy phần, đôi mắt thâm thúy lấp lánh ánh nước vô cùng sáng ngời, nở nụ cười thản nhiên mà nói: “Để bác phải giới thiệu như vậy, làm cho cháu trẻ hơn không ít rồi." Nói xong liền nhìn về phía Ôn Viễn . “Thật ra thì, cô chỉ nhỏ hơn chúút cháu hai tuổi." "À, vâng." Ôn Viễn gãi gãi đầu, giả bộ ngu ngơ.

Cô ta giới thiệu như vậy làm cho Ôn Viễn càng không biết nên xưng hô như thế nào, liền để bình trà xuống, rồi lập tức trốn vào trong sân. Mới vừa chạy tới sân, liền bị người nào đó lôi lại, Ôn Viễn nghiêng đầu sang tức giận mắng Ôn Kỳ: “Anh làm gì thế?" "Gặp quỷ hay sao mà chạy nhanh như vậy." Ôn Kỳ liền châm biếm một câu, sau cúi đầu lau tóc của mình.

Ôn Viễn nhìn anh như vậy liền xì cười.“Tóc làm như vậy vẫn còn ướt đấy." "Không cho cười!" Ôn Viễn cố gắng nín cười, kéo Ôn Kỳ vào trong sân hỏi: "Hôm nay người tới nhà chúng ta anh có quen hay không?"

"Không quen.” Ôn Kỳ trở mặt ngay. Ôn Viễn phồng má. “Thật?" "Hỏi cái này làm gì?"

"Muốn hỏi thì hỏi chứ sao." Ôn Kỳ quay sangđưa khăn bông trong tay cho cô: “Lau khô tóc cho anh, phục vụ anh cho tốt thì anh sẽ suy tính xem có nên nói cho biết em hay không ?" Ôn Viễn trợn mắt nhìn sau gáy của anh một lát, mím môi lấy khăn rồi vò loạn trên đầu anh.

"Em đừng có làm rối!" Ôn Kỳ cười xấu xa dạy dỗ cô một câu: “Anh thấy thật buồn bực không biết bình thường em làm những thứ gì? Tần Chiêu mà lại không biết? Đó là nghệ sĩ Piano nổi tiếng khắp nước, có biết vì sao cô ta trở về không? Cô ta vừa ký hợp đồng với một công ty nước ngoài đấy." Ôn Kỳ vốn có hai sở thích. Một là thể thao, hai là âm nhạc. Dưới sựảnh hưởng của anh, Ôn Viễn lâu dần cũng mưa dầm thấm đất. "Không phải anh nói những thứ kia đều trình diễn quá máy móc, không truyền cảm chút nào sao?"

"Vậy mà cũng nổi danh sao?" Ôn Kỳ cười nhạo một tiếng, mắt lơđãng quét qua người vừa lắc mình vào cửa kia, lập tức đoạt lấy khăn lông từ trong tay Ôn Viễn. Ôn Viễn đang thấy buồn bực liền nhìn thấy Ôn Hành Chi một thân tây trang màu đen từ ngoài cửa không nhanh không chậm đi tới. "Hai người các cháu đứng lỳởđây làm cái gì?"

Ôn Hành Chi quét Ôn Kỳ một cái, chỉ nghe anh cười hì hì hai tiếng, bỏ lại một câu"Trao đổi tình cảm" liền chạy vào nhà. Ôn Viễn nghe được thật muốn chém anh một dao. Trong lúc Ôn Viễn cắn răng nghiến lợi thì Ôn Hành Chi đãđưa tay đặt lên đầu của cô. Ôn Viễn tuy không kịp phòng bị, nhưng theo bản năng lui về phía sau trốn đi, liền bị khiển trách: "Đừng động." Nói xong liền lấy từ trên đầu cô xuống một sợi lông ngắn màu nâu, Ôn Viễn vừa nhìn, liền nhận ra đó là lông của con gấu Teddy mỗi đêm côôm đi ngủ.

Ôn Viễn nhìn chằm chằm sợi lông đặt ở trên lòng bàn tay, mặt nhưđưa đám: “Sao không ai nhắc cháu chứ...làm cháu chạy lung tung khắp nơi.” Ôn Hành Chi thấy cô rối rắm như vậy bỗng nhiên thấy buồn cười.“Nghỉđông không học tập, lại chạy ra sân diễn trò với Ôn Kỳ. Ôn Viễn, có phải cháu cảm thấy gần đây chú không có thời gian quản cháu đúng không?" Ôn Viễn có chút chột dạ, im lặng nửa ngày, mới thốt ra một câu: "Học tập và vui chơi phải kết hợp nhau, cũng không thể luôn học bài được."

Ôn Hành Chi liếc nhìn cô một cái, không giáo huấn nữa, xoay người đi vào bên trong. Ôn Viễn hướng về phía bóng lưng của chú ấy le lưỡi một cái, một lát sau, tự giác không có gì vui, liền ngoan ngoãn đi theo chú ấy vào phòng khách. Trong phòng khách, ông cụ và Tần Chiêu đang nói chuyện rất vui vẻ.

Ôn Viễn vì nghe Ôn Kỳ kể chuyện nên khi đi vào liền nhìn vào đôi bàn tay kia của Tần Chiêu. Mảnh khảnh thon dài, móng tay được cắt dũa gọn gàng, đôi tay này, khi múa trên bàn phím nhất định sẽ rất đẹp. Ông cụ nhìn thấy Ôn Hành Chi đi vào, liền vui mừng chào hỏi anh: “Con đãđến rồi, mau tới đây nói chuyện với Tần Chiêu này." Nghe thấy lời của lão gia tử, Tần Chiêu liền đứng lên, nở nụ cười nhẹ nhàng nhìn Ôn Hành Chi: “Bác cũng ở chỗ này, nên em không biết xưng hô thế nào." Nói xong liền đưa tay phải ra: “Lại gặp mặt rồi."

Ôn Hành Chi tất nhiên không nghĩ tới ở trong nhà lại nhìn thấy Tần Chiêu, trầm ngâm chốc lát, chân mày thoáng nhảy lên, nắm tay của cô ta: “Hoan nghênh trở lại." Thật ra thì Tần Chiêu đã biết Ôn Hành Chi từ lâu rồi. Từ lúc Tần Chiêu ở trong học viện âm nhạc học Piano tại Mỹ, khi đó Ôn Hành Chi cũng tới Mỹ học. Bởi vì hai nhà có giao tình nên cha của Tần Chiêu nhờ vã Ôn Hành Chi giúp đỡ con gái của mình nhiều hơn. Sau này Ôn Hành Chi đến Anh mà Tần Chiêu bởi vìđã ký hợp đồng biểu diễn nghệ thuật nên đến nước Đức, từđó về sau hai người không gặp lại nhau nữa.

Ôn lão gia hiền hoà nhìn Tần Chiêu. “Nghe nói trong khoảng thời gian này cháu còn tham gia biểu diễn, cũng sắp bước sang năm mới rồi mà còn bận rộn như vậy?" Tần Chiêu nhàn nhạt cười một tiếng đáp lời: “Vốn là muốn nghỉ ngơi, nhưng buổi biểu diễn hơn hai ngày ở Pauli kia lại do giáo sư Trần Khôn Bình làm nhạc trưởng, lại có vài người bạn ở nước ngoài cũng đến nên cháu liền đồng ý. Nếu bác có thời gian thìmời bác đến nghe một chút." "Ừ, nhưng ta nghe không được." Ôn lão gia vội khoát tay: “Cho ta nghe kinh kịch thì còn tạm được."

"Cháu về nước biểu diễn mà bác không đến cổ vũ sao ạ, cháu còn chuẩn bị cho bác haivéđây này." Nói xong, liền lấy ra hai tấm vé thật. Ông cụ cười cười, tiện tay đưa vé cho ôn Hành Chi.“Như vậy thì con đi thay cho cha đi." Ôn Hành Chi cầm vé cười.“Cha tha cho con, hai ngày nữa con bay đến Luân Đôn rồi, nếu con cầm thì thật sự quá lãng phí."

Tần Chiêu không ngờ anh sẽ cự tuyệt, sửng sốt một chút, mới nói: “Là bài hát anh thích đấy." Bài hát Shostakovich này cô ta nhớ anh đã từng nói qua, là bài hát thể hiện lòng tự tôn về dân tộc hay nhất của người Nga. "Tôi thật sự không có thời gian." Ôn Hành Chi cười cười xin lỗi, suy nghĩ một lát liền gọi Ôn Kỳ tới đưa vé cho cậu ta. "Không phải cháu vẫn muốn nghe giáo sư Trần này biểu diễn sao?"

Ôn Kỳ sớm đã muốn đi rồi, giờ phút này dĩ nhiên là không khách khí chút nào liền nhận lấy ngay: “Cám ơn chúút! Cháu sẽ tìm bạn cùng đi." "Không cần tìm, có sẵn rồi." "Người nào?"

"Ôn Viễn." Ôn Hành Chi liền nói.“Mang theo Ôn Viễn cùng đi đi." Đối với sự hun đúc lâu dài của Ôn Kỳ với các đại danh gia trong làng âm nhạc mà nói, trình độ thưởng thức của Ôn Viễn có thể xưng làđàn gảy tai trâu. Mang một người như thếđi nghe nhạc hội mà cậu ta đã mong muốn đã lâu thìÔn đại thiếu gia cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Ôn Viễn cũng có chút buồn bực. Côđương nhiên là không muốn đi, nhưng không đợi cô mở miệng cự tuyệt, ông nội liền cười nói: "Vậy cũng tốt, nha đầu này nghịchngợm đã quen, nên cảm thụ thêm âm nhạc để tu thân dưỡng tính."

"Ông nội!" Ôn Viễn không thuận theo đứng dậm chân, mím môi trợn mắt nhìn người kia một cái. Lần này thì tốt rồi, ông nội đã lên tiếng, không đi cũng phải đi..