Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Câu Chuyện Về Em - Chương 12

Chương 12:

Đại nhạc hội sẽ diễn ra vào chủ nhật. Buổi tối, Ôn Kỳ gõ cửa gọi. Ôn Viễn dĩ nhiên là rất không vui nên tùy tiện mặc vào một bộ quần áo rồi đi xuống lầu. Ôn Kỳ day day huyệt thái dương, cố kìm nén để không bốc hỏa, giơ tay xách cổ cô quay lại phòng, tự chọn một bộ tương đối trang trọng đưa cho cô mặc vào. Ôn Viễn vừa lấy tay cầm bộ váy tám trăm năm không mặc một lần kia vừa quay sang hỏi Ôn Kỳ: "Em với anh thương lượng chuyện này cóđược hay không?"

"Miễn đi." Ôn Kỳ liếc nhìn cô em nói thêm: “Phải để cho em dùng đến hai từ thương lượng này thì bình thường đều không phải là chuyện tốt gì." Miệng của Ôn Viễn méo xệch: "Không đi không được à?" Ôn Kỳ ‘hừ’ một tiếng, thay cho câu trả lời.

Lái xe gần nửa giờ mới đến được nhà hát Pauli. Hôm nay thành phố B có tuyết rơi nhưng vẫn không ngăn được một đoàn dài xe đang đỗ trước cửa nhà hát. Ôn Viễn hắt hơi một cái, nhắm mắt đi theo phía sau Ôn Kỳ. Trong đại sảnh đã có không ít người, nhìn dáng dấp đều giống như tới đây để thưởng thức âm nhạc. Bên trong cũng không ít người quen biết Ôn Kỳ, bọn họ cười cười chào hỏi với anh, trong khi đóÔn Viễn vẫn nấp ở sau lưng không dám lộ diện. Những người này trong giới quan trường đều có quan hệ với Ôn gia, cho dù thường lui tới trong nhà nhưng Ôn Viễn cũng không quen thuộc, thậm chí là còn không nhớ ai với ai. Mà Ôn đại thiếu cũng không có kiên nhẫn đểứng phó liền treo trên mặt vẻ hăng hái nhiệt tình đi xuyên qua đám người, mang theo Ôn Viễn đi đến một cánh cửa bên cạnh đại sảnh.

Còn chưa đi vài bước, liền nhìn thấy Tần Chiêu đứng ở cửa . Côấy đang đứng ởđó nói chuyện với một người. Tóc dài đến eo được buộc lên thật cao, tuy không sử dụng nhiều đồ trang sức nhưng lại tỏ rõ vẻ hào phóng, ưu nhã. Hôm nay côấy một bộ lễ phục truyền thống rất hoa lệ tôn lên vóc dáng hấp dẫn quyến rũ nhưng cũng tao nhã của mình lên. Ôn Viễn nhìn côấy cảm thấy hai mắt liền tỏa sáng. Ôn Kỳthấy ánh mắt của cô chợt lóe, không khỏi cười nhạo một tiếng: "Xem ra Tần Chiêu cũng đủ thông minh."

"Nói thế làý gì?" Ôn Viễn chớp mắt hỏi. Ôn Kỳ nhếch môi còn chưa tới kịp trả lời, đã nhìn thấy Tần Chiêu không nhanh không chậm bước đến chỗ của hai người. "Hai người tới rồi."

Ở trước mặt mỹ nữ như Tần Chiêu, Ôn Kỳ liền thể hiện thái độ thân sĩ của mình. Ôn Viễn thấy côấy đưa tay qua, sửng sốt một chút, rồi mới bắt tay. Đây là lần đầu tiên cô sờ vào tay của nghệ sĩ Piano nên theo bản năng liền nắm lại. Khi buông tay ra liền nhìn thấy Tần Chiêu cười híp mắt nhìn mình, hình như côấy đã phát hiện ra ýđồ của cô rồi thì phải. Ôn Viễn nhất thời thấy ngượng ngùng, liền cho tay lên vuốt vuốt tóc theo thói quen. "Đi vào trước đi, hôm nay cô tương đối bận rộn, nên không dẫn hai cháu qua được."

Ôn Kỳ cũng thường tới đây, dĩ nhiên là rất thông thuộc địa hình. Ôn Viễn đi theo sau anh, khi tìm được chỗ ngồi liền thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ còn cách giờ biểu diễn nửa tiếng, mà chỗ ngồi đãđầy hơn phân nửa, Ôn Viễn lấm lét nhìn trái nhìn phải một chút, rồi buồn chán rụt về. Chợt nhớ tới cái gì liền kéo ống tay áo của Ôn Kỳ nói:“Đúng rồi, mới vừa rồi, tại sao anh lại nói côấy đủ thông minh?" Ôn Kỳđang xem danh mục biểu diễn, nghe cô hỏi cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Tí nữa xem tiết mục độc tấu thì sẽ biết." Có lẽ lại nghĩđến nói như vậy thì nha đầu này cũng không nhìn ra manh mối gì, nên Ôn Kỳ lại nói tiếp:“Lần biểu diễn này tổng cộng có hai nữ nghệ sĩ Piano, một người khác so với Tần Chiêu nổi danh sớm hơn, danh tiếng trên trường quốc tế cũng lớn hơn côấy."

Ôn Viễn nghe anh nói một cách hăng say như vậy, không khỏi tò mò hỏi:“Anh thích?" "Nếu như cô ấy có thểđem năng lực chúý của mình chia một ít cho khả năng biểu diễn thì anh có thể sẽ thưởng thức một chút khả năng trình diễn này." Ôn Viễn: "....."

"Nói trắng ra là người kia so cái gì cũng hơn Tần Chiêu, cái làm mọi người chúý hơn đó chính là mỗi lần biểu diễn côấy đều ăn mặc hết sức xinh đẹp." Nói xong, Ôn Kỳ cũng không chút đểý liền cười cười:“Có thể thấy được, coi như gương mặt xinh đẹp của Tần Chiêu cũng không phải không cóích nhưng dù sao thì cũng hơi tâm cơ." Ôn Viễn bị anh quay mòng mòng có chút choáng váng, yên lặng phản ứng một lát cũng đãđến giờ mở màn rồi. Ở trên đường tới đây, Ôn Viễn chỉ sợ mình vừa nghe đã liền ngủ mất rồi, nhưng thật đến khi màn đầu tiên trình diễn lúc âm thanh hòa tấu vang lên thìÔn Viễn vẫn nghe rất nhập tâm. Tần Chiêu là người biểu diễn cho chương nhạc thứ ba, lúc côấy ra sân khấu rất lễ phép cúi chào bốn phía, sau đó liền ngồi vào ghếđàn.

Cử chỉ này ở trong mắt của Ôn Viễn, mỗi một động tác cũng đều lộ ra vẻưu nhã, chuyên nghiệp. Đoạn nhạc tiếp theo vốn đang trầm thấp đè nén cũng bởi vì sự xuất hiện của cô mà lóe lên một chút ánh sáng. Đôi tay kia như cất giấu mạch nước ngầm mãnh liệt, sóng to gió lớn của bài hát được cô diễn tả rất tốt, khi phần trình diễn kết thúc thì lập tức trong nhà hát vang lên tiếng vỗ tay như sấm. Ôn Viễn ngồi ởđó nhìn Tần Chiêu đang ngồi trên ghếđàn nở nụ cười tươi rói, chỉ cảm thấy giờ phút này côấy vô cùng động lòng người. Hít sâu một hơi, Ôn Viễn dùng sức vỗ tay tán thưởng.

Lúc buổi biểu diễn kết thúc, Tần Chiêu lại mang đến cho Ôn Kỳ một kinh hỉ. Côấy nói rằng Ôn Kỳ vẫn luôn ngưỡng mộ giáo sư Trần Khôn Bình nên hôm nay khó cóđược rảnh rỗi, muốn mời anh đến gặp mặt. Ôn Kỳ từ lúc nhỏđã chịu sự giáo dục của gia đình nên đối với âm nhạc nhất là chỉ huy dàn nhạc vẫn cảm thấy rất hứng thú. Nhưng bởi vì cha không đồng ý, lên lúc lên đại học vẫn lựa chọn chuyên ngành tài chính để học, xem âm nhạc như một sơ thích nghiệp dư mà thôi. Hôm nay có cơ hội như thếđương nhiên sẽ không cự tuyệt. Ôn Viễn cảm thấy nhàm chán, quyết định đi ra trước. Chỉ là vừa mới đi ra cửa bên cạnh liền nhìn thấy Tần Chiêu đi về phía mình. Mới một lát mà côấy đãđổi sang một bộ quần áo thoải mái hơn nhiều, không xinh đẹp động lòng người như lúc trước nhưng lại dịu dàng hơn rất nhiều. Cô ấy lấy cặp kính che khuất nửa gương mặt, cười cười nhìn về phía Ôn Viễn: “Đi thôi, côđưa cháu về nhà."

Ôn Viễn nhìn côấy theo bản năng liền cự tuyệt: “Không cần phiền đến côđâu, cháu về với anh trai được rồi." "Anh trai cháu đang trò chuyện với giáo sưTrần rất vui vẻ, nếu cháu muốn chờ sợ rằng cũng khá lâu đấy." Tần Chiêu cười nói tiếp: “Đi thôi, cô cũng đã nói chuyện với cậu ấy rồi." Ôn Viễn do dự mấy giây, đi theo Tần Chiêu ra xe.

Tần Chiêu cảm thấy nha đầu này rất buồn cười, thấy côđã thắt dây an toàn, liền khởiđộng xe, “Yên tâm, sẽ không đem cháu đi bán đâu." Ôn Viễn nghiêm túc nhìn cô ta một cái, sau khi phát hiện làcô tađang nói đùa mới lúng túng gãi gãi đầu. Cô có thể thưởng thức dáng vẻ khi đánh đàn dương cầm của cô ta nhưng khi tiếp xúc một mình với cô ta thì trong lòng vẫn còn có chút khẩn trương. Ôn Viễn đem nguyên nhân quy kết lên trên người của Ôn Hành Chi. Chúấy là trưởng bối của cô, mà Tần Chiêu lại là bạn của trưởng bối, khó tránh khỏi cũng sẽ mang đến áp lực giống nhau.

"Khúc nhạc kia có dễ nghe không?" "Hả?" Ôn Viễn trố mắt trong chốc lát mới phản ứng kịp, không ngừng gật đầu: “Dễ nghe, cực kỳ dễ nghe." Tần Chiêu nghe cô nói vậy liền quay đầu nói một câu: “Xem ra cô trình diễn vẫn chưa đủ tốt rồi."

Ôn Viễn không hiểu, rõ ràng đã nói là dễ nghe mà?! Như cảm nhận thấy vẻ không hiểu của cô, Tần Chiêu liền cười nhạt giải thích: “Trong mắt của tôi, âm nhạc không chỉ hưởng thụ bằng đôi tai. Có âm nhạc, là có thể khống chếđược tinh thần vàý chí của con người. Lần đầu tiên nghe hết bài hát này côđã bịđè nén chừng mấy ngày mới dần tiêu bớt." Ôn Viễn có chút nhưđưa đám: “Cháu...cháu không hiểu lắm."

"Không sao, lần sau nếu như có cơ hội cô sẽ mời cháu nghe một bài thật vui vẻ." Tần Chiêu cười tựđắc, cân nhắc một chút liền hỏi: “Chú của cháu gần đây rất bận sao?" "À? Chúấy có chút bận rộn, mấy ngày nay hình như không ở trong nước." "Đi Anh sao?"

Ôn Viễn liền gật đầu: “Cháu nghe anh trai nói, hàng năm vào thời điểm này chúấy đều rất bận, cho nên không thường ở nhà." "Không ở nhàđể mừng năm mới sao?" Tần Chiêu có chút kinh ngạc hỏi, sau khi lấy được đáp án khẳng định lại không nhịn được mà cười nói: “Như thế thì vài năm nay anh ấy không có gì thay đổi cả, làm việc không muốn sống nữa rồi." Nghe được những lời này, Ôn Viễn cũng không nói gì.

Bên trong xe yên lặng một lát, không bao lâu nữa làđến nhà họÔn rồi, Tần Chiêu lại hỏi: "Ôn Viễn, những năm này, chú của cháu đều một mình ở nước ngoài sao?" "Hả?" Ôn Viễn chớp mắt nhìn cô ta, không thể lý giải được hết ý nghĩa của câu hỏi kia. Mà Tần Chiêu chợt thả tốc độ, trên nét mặt liền có một tia thẹn thùng. May mà bốn phía đều sáng trưng nên không nhìn rõ, lúc này mới nói tiếp: “Cô muốn nói, chú của cháu không có bạn gái sao?"

Ôn Viễn bị côấy hỏi có chút lơ mơ, nghiêng đầu mờ mịt nhìn côấy một lát, mới thì thầm nói: "Cháu...cháu không rõ lắm..." Mà Tần Chiêu cũng bị vẻ mặt mê man của cô chọc cười, lúc lái đến ngoài cửa lớn của nhà họÔn, liền quay đầu sang nhìn Ôn Viễn, gằn từng chữ hỏi một câu khiến Ôn Viễn lại càng không biết nên trả lời như thế nào. "Cháu thấy, nếu cô theo đuổi chúút của cháu thì anh ấy sẽ không cự tuyệt chứ?”

Phản ứng đầu tiên của Ôn Viễn là mở to hai mắt. Theođuổi chúút? Một người lạnh nhạt lại xa cách như vậy, vẫn còn có phụ nữ muốn theo đuổi? Ôn Viễn muốn 囧 rồi. Đoán chừng Ôn Viễn bị người nọáp bức đã lâu. Nên cô hoàn toàn bỏ quên điểm quan trọng nhất, người đàn ông kia vốn luôn có lực hấp dẫn trí mạng.

Tại thành phố T. Còn hai tuần nữa là chính thức bước sang năm mới, một trận tuyết lớn vừa đổ xuống thành phố liền mang đến không khí của năm mới đến rõ ràng. Tại tòa nhà GP các bộ phận người đến người đi nườm nượp, bởi vì giờ phút này chính là thời điểm bận nhất vào cuối năm. Sau khi cúp điện thoại, Ôn Hành Chi lấy áo khoác từ trên giá xuống, vừa đi vừa phân phó cho trợ lý Ninh. Trợ lý Ninh vội vàng ngẩng đầu lên cúp điện thoại, rồi báo cáo công việc hiện tại, sau đó thu dọn đồđạc cùng anh đi xuống lầu. Ban quản trị vừa ký một hợp đồng chính thức với GP, nên tối nay muốn đặt mấy bàn rượu ở một khách sạn lớn của thành phố T, bên GP cũng có không ít người đi nên Ôn Hành Chi làm chủ phải chịu trách nhiệm tham gia tiếp đón.

Ban quản trị vận hành độc lập nhưng cũng có chính phủ làm hậu thuẫn nên dĩ nhiên không giống với các công ty khác. Lần này cùng GP hợp tác cũng là lần đầu gặp mặt, nhưng không nghĩÔn Hành Chi vừa mở miệng liền hứa chia lợi nhuận cao hơn gấp đôi. Làm ăn buôn bán đương nhiên là phải có lời, mặc dù người đàn ông này há miệng muốn phí uỷ thác nhưng cũng là cái giá cao nhất trong nghành này rồi. Là một người làm ăn, nhưng thứ màÔn Hành Chi ghét nhất chính là tiệc rượu. Tửu lượng của anh tuy không tệ, nhưng đối với chuyện uống rượu như vậy nếu có thể tránh liền tránh, thật sự tránh không được thì không thể làm gì khác hơn là uống tượng trưng một chút. Để cho anh có chút ngoài ý muốn chính là, hôm nay trong bữa tiệc này, phó phòng Lưu thế nhưng cũng có mặt lại còn dẫn theo cả con trai đi cùng. Người nọ nhìn thấy Ôn Hành Chi liền có chút xấu hổ, dù sao lần trước uống rượu khinh suất màđánhcháu gái nhà người ta. Lần này cha của cậu ta dẫn tới đây, cũng coi như cóý bồi tội. Nhưng quan sát sắc mặt của Ôn Hành Chi, lại thật nhìn không ra đầu mối gì, nhưng mà toàn thân tản mát ra một chút lạnh lùng không nên cóở phong cách của người thời nay.

Trong lòng Ôn Hành Chi cũng không coi cậu ta ra gì, nhưng cũng không thể hiện ra mặt, cũng coi như không nhìn thấy. Sau khi qua ba lần rượu, phó phòng Lưu liền mang một ly rượu đi tới. "Tổng giám đốc Ôn, hợp tác vui vẻ." Điều kiện mà Ban trị sự mở cho GP có thể nói là những quy định không có giới hạn, so với nhưng điều kiện lúc trước Ôn Hành Chi mở ra còn cao hơn 0.1. Đối với người chu toàn nhưÔn Hành Chi dĩ nhiên là rõ ràng. Anh liền cười cười, không nhanh không chậm bắt tay một cái, cầm lên một ly rượu trắng gần cạn nói: “Còn phải cảm ơn phó phòng Lưu rồi."

"Ái chà, đâu có, đâu có." Phó phòng Lưu làm bộ khiêm tốn cười cười.”Lần trước bởi vì con trai tôi hồđồ nên có chút hiểu lầm, trong lòng nó cũng không yên cho nên muốn nhân cơ hội này nói lời xin lỗi với Tổng giám đốc Ôn. "Nói xong liền nhìn về phía con trai của mình quát: “Còn không mau rót rượu!" Ôn Hành Chi không biến sắc nhìn người nọ rót rượu cho mình, khi giơ ly rượu lên mới chính đáng hợp tình mà nhìn cậu ta một cái, làm cho cậu ta có chút sợ hãi. Lúc này Ôn Hành Chi mới nhận lấy ly rượu, uống một hơi cạn sạch. Khi bữa tiệc kết thúc cũng đã gần mười giờ. Ôn Hành Chi vừa mới ngồi vào trong xe, liền phân phó với trợ lý Ninh: "Tìm chỗ trống ở hạng mục của phó phòng Lưu, bố trí cho con trai của ông ta vào đó."

Trước ăn đào, sau trả lại mận. Đạo lý này Ôn Hành Chi dĩ nhiên là hiểu được, ngược lại anh còn nguyện ý giúp đỡ người ta, chỉ là nếu muốn vào GP thì thật đúng là không dễ dàng như vậy. Trợ lý Ninh tự nhiên cũng hiểu, sau khi ghi nhớ liền nói với Ôn Hành Chi: “Mới vừa rồi trong nhàở thành phố B có gọi điện thoại tới." Ôn Hành Chi nghe vậy lông mi khẽ nhúc nhích. Ông cụ mỗi lần đối với hành trình của anh đều bấm vô cùng chính xác. Tựa như lần này cũng vậy, ngày hôm qua mới từ Luân Đôn trở lại, hôm nay điện thoại liền trực tiếp gọi tới. Theo lời của anh cảÔn Hành Lễ mà nói, ông cụ lúc còn trẻ không hổ là lính trinh sát, có hẳn một đội quân tình báo.

"Ông cụ nói gì?" Trợ lý Ninh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn cười cười đem lời của lão gia tử thuật lại cho anh nghe. Ôn Hành Chi nghe quả nhiên nhíu nhíu mày, cuối cùng không nói gì dựa vào ghế ngồi, giấu mình vào trong vùng đất tăm tối. Năm sau mới vào khai giảng, bạn học Ôn Viễn có thể nói làđang có những ngày vô cùng thoải mái nhàn nhã. Thứ không được hoàn mỹ duy nhất chính là, sắp bước sang năm mới rồi mà Kiều Vũ Phân vẫn bắt côở nhà, không cho cô chạy đi lung tung.

Từ ngày Ôn Kỳ dẫn côđi nghe Tần Chiêu biểu diễn về thì từđó về sau Ôn Viễn cũng chưa từng đi ra ngoài. Tần Chiêu thỉnh thoảng sẽ tới nhà thăm hỏi, nhưng Ôn Viễn lần nào cũng lấy cớ học tập mà trốn ở trong phòng, không đi xuống gặp. Tựa như phạm nhân vậy. Mà Tần Chiêu nhìn thấy cô cũng vẫn thong dong hào phóng như cũ, coi như không có chuyện gì xảy ra. Mấy ngày nay Tần Chiêu cũng rất nổi danh. Thời gian trước đến các thành phố lớn trình diễn cũng tuyên truyền rầm rộ nên danh tiếng lập tức được đề cao, nghệ sĩ trẻ Piano có tài ở trong nước vốn đãít, hơn nữa diện mạo của Tần Chiêu cũng tạo ưu thế không nhỏ, muốn không được chúý cũng khó. Các video của Tần Chiêu biểu diễn ở nước ngoài trên internet số lượng người xem cũng liên tục tăng lên. Ôn Viễn cũng âm thầm mở ra xem, ở trong lòng lặng lẽ nghĩ nếu Ôn Hành Chi cùng với côấy đứng chung một chỗthì như thế nào, nhưng lại cảm thấy không thoải mái. Một người như vậy, nếu thật sự theo đuổi chúút, chỉ sợ chúấy cũng sẽ không cự tuyệt?

Ôn Viễn cắn đầu ngón tay ngẫm nghĩ. "Rầm rầm rầm!" Đây chính là cách gõ cửa điển hình của Ôn Kỳ, Ôn Viễn lầu bầu một tiếng, tắt những websites có tin tức liên quan đến Tần Chiêu rồi chạy ra mở cửa.

"Ở trong ổ làm chuyện xấu gìđấy? Cửa còn khóa trái nữa!" Ôn Kỳ cà lơ cà phất bước vào. Ôn Viễn trừng mắt liếc anh một cái hỏi: "Có chuyện gì sao?" Ôn Kỳ thấy cô trợn mắt, liền cười tà một tiếng, vuốt vuốt những sợi tóc đang dựng lên của cô xuống: “Tới để chăm sóc em, sợ em cả ngày ở trong nhà buồn bực đến mốc lên rồi."

Ôn Viễn khôngchút khách khí vuốt ve tay của anh. Ôn Kỳ lượn vòng quanh một vòng, rồi ngồi xuống trước bàn máy vi tính, di di con chuột, rồi lại hăng hái gõ gõ, thấy Ôn Viễn đứng ôm gấu Teddy không nhúc nhích nhìn anh chằm chằm. Đưa tay ngắt mặt của cô:“Đừng có trừng anh, nói thật nhé, có muốn anh dẫn em đi chơi không?"

Ôn Viễn hoài nghi nhìn anh.“Khi nào thìđi chơi, mang em theo đi?" "Anh vì thấy em học tập cực khổ nên muốn khao em một chuyến, cơ hội mất đi sẽ không trở lại đâu đấy." Ôn Viễn bĩu môi.“Đi chỗ nào chứ?"

"Khu du lịch núi Tước Lĩnh, đi tắm suối nước nóng, như thế nào?" Ôn kỳ cười híp mắt nhìn Ôn Viễn có chút động lòng lại có chút rối rắm, cuối cùng vuốt vuốt đầu của cô, ép mái tóc đang vểnh lên nói: “Thu dọn đồđạc, thứ bảy lên đường!" Trước tiên đi đến làng du lịch ở núi Tước Lĩnh vừa mới được khai phá mấy năm, rồi tắm suối nước nóng chảy qua khe núi, lại còn có núi xanh vây quanh nên cực kỳ yên tĩnh. Một người bạn của Ôn Kỳởđó, nhiều lần mời anh đi đến chơi, nhưng vẫn không thu xếp được thời gian. Lầnnày không biết vì sao, Ôn Kỳ lại đồng ý tới chơi. Núi Tước Lĩnh cách thành phố B gần ba giờ lái xe, sáng sớm thứ bảy lên đường, khi tới làng du lịch là mười giờ sáng, đúng lúc mặt trời lên cao. Ôn Kỳđỗ xe vào bãi đậu xe của một quán rượu, mới vừa cùngÔn Viễn xuống xe, đã nhìn thấy một người trẻ tuổi đi về phía anh.

"Ôn đại thiếugia, rất hân hạnh được đón tiếp." Ôn Kỳ mỉm cười, ôm Ôn Viễn đứng ở một bên nói: "Dẫn vợ con tới thư giãn một chút." Người nọ nhìn Ôn Viễn, sửng sốt một chút, không nhịn được mà chế nhạo: “Tôi nói này, anh không nói mang em gái đi theo nên tôi chỉ chuẩn bị có một phòng thôi, phải làm sao bây giờ đây?"

Ôn Kỳ tiện tay ấn đầu anh ta xuống. “Vậy thì chuẩn bị thêm một phòng nữa cho lão tử!" Người nọôm đầu đi về phía trước. Ôn kỳ xoa xoa cổ tay, nhìn về phía Ôn Viễn, thấy côđang ngơ ngơ ngác ngác liền hỏi: “Sao thế?" Chỉ thấy Ôn Viễn nhìn chằm chằm một chiếc xe, trong miệng lẩm bẩm nói: "Hình như em thấy xe của chúút...."

Ôn Kỳ còn tưởng rằng mới vừa rồi nghe người ta nói đùa nên mới phản ứng không kịp, nhưng giờ phút này vừa nghe cô nói như thế, chỉ cảm thấy buồn cười: “Còn ngẩn ra đóà? Hiện tại chúút còn kém em tám múi giờđấy." Ôn Viễn cũng nhanh chóng hồi hồn, ngượng ngùng cười một tiếng. Đúng vậy, côđúng là ngớ ngẩn thật rồi, chúấy làm sao có thểở chỗ này được chứ.

.