fa-bars

Câu Chuyện Về Em - Chương 17

Chương 17:

Có lẽ là thời gian của lớp mười hai hơi eo hẹp nên Ôn Viễn cảm giác mùa đông năm nay đến thành phố B hơi sớm. Cuối tháng mười một màđã có một trận tuyết lớn, cả tháng mười hai cũng đều bao phủ trong không khí rét lạnh. Tâm tình của Ôn Viễn mấy ngày nay cũng không được tốt lắm, bởi vì gần tới cuối kỳ nên trường học thường tổ chức những cuộc thi lớn. Bởi vì tâm lý không được ổn định nên kết quả của cuộc thi lần này của bạn học Ôn Viễn không lý tưởng cho lắm. Cũng may sau khi thi xong trường học cho nghỉ ba ngày để các học sinh nghỉ xả hơi thư giãn đầu óc. Đã là tháng mười hai nên đường phố mới sáng sớm đã cực kỳ náo nhiệt. Mà khu biệt viện của nhà họÔnở trung tâm thành phố B cũng vẫn an tĩnh và bình thản trước sau như một. Bà nội Thành dậy thật sớm để chăm sóc cho những cây phong lan của bà thuận tiện chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Kiều Vũ Phân cũng dậy rất sớm, rửa mặt xong đi xuống lầu chợt nhớ tới điều gì, lại quay ngược lại lầu hai, gõ cửa phòng của Ôn Viễn.

Tối hôm qua bạn học Ôn Viễn đọc sách đến khuya nên giờ này dĩ nhiên là không thể dậy nổi. Lúc Kiều Vũ Phân đẩy cửa bước vào cô vẫn còn đang đắp chăn ngủ say sưa, hơn nửa cảđầu cũng chui vào trong chăn, chỉ lộđỉnh đầu ra ngoài. Kiều Vũ Phân cúi xuống vuốt vuốt tóc của cô, rồi kéo chăn xuống đúng lúc đóÔn Viễn mới mắt nhắm mắt mở mơ màng tỉnh dậy. Nhìn dáng vẻ mơ hồ của cô Kiều Vũ Phân nhất thời cười xòa: "Còn ngủ nướng nữa hả, mau dậy thôi. Bà nội Thành cũng đã làm xong bữa sáng rồi, hôm nay ông nội con vàÔn Kỳđều không cóởđây, bànội Thành cốý nấu muộn để con ngủ thêm một lát." Ôn Viễn khoanh chân lại, đểđầu gối cọ xát xuống giường. Trong lúc Ôn Viễn làm vệ sinh cánhân, Kiều Vũ Phân vừa giúp cô dọn dẹp phòng vừa nói: "Con gái mẹ thời gian này học hành thật vất vả, hôm nay nghỉ ngơi một chút đi, chịÔn Nhiễm của con sẽđến chơi đấy."

Ôn Viễn đang nhắm mắt lại đánh răng, nghe những lời này thì tinh thần lập tức lên cao: “Có thật không ạ? Lúc nào thìđến?" "Sáng hôm nay. Ôn Nhiễm chuẩn bị nghỉđông rồi, trước khi trở về muốn tới đây một chuyến." Vậy thì thật là tốt quá! Ôn Viễn vui mừng không dứt. Trong khoảng thời gian này Ôn Kỳ vẫn không về nhà, chỉ có một mình tiểu bối là côở nhà, ngay cả người để nói lời tri tâm cũng không có. Dĩ nhiên, coi nhưÔn Kỳ cóở nhà thì cô cũng sẽ không nói cho anh biết.

Ôn Nhiễm là chị họ của Ôn Viễn vàÔn Kỳ , là con gái của Ôn Hành Nhuận, con trai thứ hai của Ôn Khác, bây giờđang học nghiên cứu sinh ởđại học B. Tuy là con gái của chú hai nhưng theo Ôn Viễn nhớ thìÔn Nhiễm chưa bao giờở trong đại viện của nhà họÔn. Bác hai mất sớm, chị họÔn Nhiễm này từ trước đến nay vẫn ở cùng với bác gái ở thành phố T. Lúc nhỏÔn Viễn đã gặp qua Ôn Nhiễm vài lần, rồi sau đó cũng rất ít gặp, Ôn Viễn tính toán thời gian thì hẳn là từ lúc bác hai qua đời. Nhiều năm như vậy, thông qua nhiều nguồn tin của mọi người thìÔn Viễn cũng đại khái hiểu được nguyên do của chuyện này. Cũng may Ôn Nhiễm học ởđại học B, Kiều Vũ Phân chịu sựủy thác của mẹÔn Nhiễm cũng thường chăm sóc Ôn Nhiễm, cho nên số lần Ôn Viễn gặp Ôn Nhiễm mới nhiều lên một chút. Mặc dù trước khi Ôn Nhiễm lên đại học hai người đã thật lâu chưa gặp nhau nhưng tính tình của bọn họ tương đối giống nhau nên không bao lâu đã quen thuộc, đến lúc Ôn Nhiễm học xong năm đầu tiên phải về nhà, Ôn Viễn chết sống không để cho côđi, nhất định giữ cô lại thành phố B đón năm mới. Tình chị em thắm thiết của bọn họ ngay cả Kiều Vũ Phân cũng không nhịn được mà cảm thán. "Nhìn con đi... khi ba con về cũng không thấy con vui mừng đến như vậy."

Thật ra thìđiều này cũng không trách được Ôn Viễn, Ôn Hành Lễđối với hai đứa con nhà mình đều vô cùng nghiêm khắc. Cũng may Ôn Kỳ là con trai, mọi mặt cũng đều rất ưu tú, đối với yêu cầu của ông luôn hoàn thành hai trăm phần trăm. MàÔn Viễn thì lại không được thiên phú kia của Ôn Kỳ, tất cả yêu cầu của cha mình đối với cô mà nói, đều rất khóđạt tới. Cũng may hiện tại Ôn Hành Lễđã tiếp nhận thực tế vềÔn Viễn rồi, cũng không hà khắc với cô như trước nữa. Nếu mà lúc trước, mỗi lần cầm bài thi về nhà ký tên, thì tim của Ôn Viễn lúc nào cũng sợ run cầm cập. Kiều Vũ Phân cũng biết bọn nhỏ có chút kiêng kỵđối với Ôn Hành Lễ nên cũng không còn nói thêm nữa. Giúp Ôn Viễn dọn dẹp bàn học, lại thuận tiện nhặt lên một lá thư từ trên mặt đất lên. Đợi đến khi bạn học Ôn Viễn lau mặt xong từ phòng vệ sinh đi ra thìđã thấy Kiều Vũ Phân đang vân vê tấm giấy viết thư màu xanh nhạt, chân mày nhíu chặt lại. Ôn Viễn vừa nhìn liền biết không tốt rồi. Đây chính là lá thư tình mạo danh Tô Tiện, từ sự kiện đen đủi lần trước trôi qua, Ôn Viễn vẫn không có vứt bỏ, mà là nhét vào chỗ dưới cùng của chồng sách. Chắc là không cẩn thận nên rớt ra ngoài. Sao lại xui xẻo như vậy chứ, đúng lúc này lại bị phát hiện.

Kiều Vũ Phân nhìn Ôn Viễn một cái rồi hỏi: "Chuyện gì thế này?" Ôn Viễn đỏ mặt, lộp bộp giải thích: "Không phải viết cho con, là hiểu lầm thôi, chỉ là một tròđùa." "Nhưng trên này viết tên của con đấy, sao mẹ không nhìn ra chứ?" Kiều Vũ Phân chỉ chỉ tên của cô, nghiêm trang nói: “Con đã hứa với mẹ là sẽ không yêu sớm."

"Con không có yêu sớm!" Ôn Viễn ủy khuất giải thích: “Không biết là người nào, để trong ngăn bàn của con, con cũng không đểý nên nhét vào trong cặp." Kiều Vũ Phân biết Triệu Duy Nhất, bởi vìnhà họTriệu dù sao cũng có quan hệ với nhà họ Ôn. Nhưng Tô Tiện thì bà không biết, cho nên Ôn Viễn mới dám nói dối như vậy. Kiều Vũ Phân nửa tin nửa ngờ nhìn cô một cái, rồi sau đó tịch thu lá thư kia, vỗ vào gáy của cô nói: "Còn có nửa năm nữa là sẽ phải thi tốt nghiệp trung học rồi, không thể là quân nhân đào ngũđược. Nếu không đỗ vào được đại học ở thành phố B, xem ông và ba con giáo huấn con như thế nào! Khi đó tới tìm mẹ nói giúp thìđã muộn."

"Con biết rồi." Ôn Viễn mím môi, nhìn theo bóng lưng của Kiều Vũ Phân rời đi, đầu không còn hơi sức mà gục xuống. Đại học của thành phố B.

Từ khi lên cấp ba tới nay, Kiều Vũ Phân vẫn thời thời khắc khắc nói bên tai cô. Mỗi lần nói đều làm cho Ôn Viễn cảm thấy hữu tâm vô lực. Mười giờ sáng Ôn Nhiễm tới đại viện nhà họÔn. Ôn Viễn đang ở lầu hai phơi nắng, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia thì vèo một cái chạy ngay xuống lầu.

"Chị Nhiễm Nhiễm!" Bạn học Ôn Viễn giống y như gấu Koala nhào tới trên người Ôn Nhiễm, làm hại bà nội Thành và Kiều Vũ Phân giật nảy mình. "Đứa nhỏ này, mau xuống đi, đừng có dọa chịÔn Nhiễm của con sợ chứ."

"Không có sao đâu ạ." Ôn Nhiễm đỏ mặt, cười yếu ớt đỡ Ôn Viễn xuống. Hai người tuy đã lâu không gặp, nhưng vừa cười một tiếng thì cảm giác quen thuộc đãùa về rồi. Ôn Viễn có quá nhiều chuyện muốn nói cùng Ôn Nhiễm, nên khi Ôn Nhiễm ở dưới lầu chuyện trò cùng với Kiều Vũ Phân chưa đến mười phút đã nghe Ôn Viễn ở trên lầu thúc giục. Kiều Vũ Phân đãđượcông cụÔn dặn dò không thểđể cô quấy rối nhiều, nói chuyện với Ôn Nhiễm một lát, những gì nên giao phó cũng đã bàn giao toàn bộ rồi lúc này mới thả cô lên lầu.

Không thể tưởng tượng được ở trong phòng trên lầu hai, Ôn Viễn đang nằm trên giường thực hiện một động tác cóđộ khó cao. Trong khoảng thời gian này Kiều Vũ Phân đang luyện tập yoga, Ôn Viễn thường nhìn bà tập nên cũng học theo mấy động tác. Lại nói, trừÔn Hành Lễ yêu cầu quá nghiêm khắc ra thì tuổi thơ của Ôn Viễn vẫn coi như rất hạnh phúc. Tối thiểu trong nhà không có ai ép buộc cô phải học cái này cái kia, toàn bộđều do cô quyết định. Dĩ nhiên Ôn Viễn cũng không muốn lãng phí ngày chủ nhật lên những chuyện này, nhưng từ khi kết thúc tiểu học để chúc mừng việc thi đỗ cấp hai, người bạn nhỏÔn Viễn bị chủ nhiệm lớp chọn để biểu diễn một tiết mục múa. Thế mà từđó người bạn nhỏÔn Viễn lại sinh ra hứng thú với các điệu múa, trong nhà cũng cho cô tham gia vào lớp học năng khiếu này. Cho nên độ mềm dẻo cơ thể của Ôn Viễn cũng không tệ lắm. Ôn Nhiễm nhìn chằm chằm động tác ly kỳ cổ quái kia một lát, cuối cùng thì xì cười: “Gấp gáp gọi chị lên đây như vậy, nói đi, lại gặp phải vấn đề khó khăn gì phải không?"

Đầu chân Ôn Viễn đảo ngược nhìn Ôn Nhiễm, đợi đến khi gương mặt bị dồn đầy máu đến thật sự thiếu kiên nhẫn mới khôi phục lại tư thế bình thường. Nằm ở trên giường không ngừng thở hổn hển, thật vất vả mới thởđược bình thường lúc này mới nhìn thẳng vào mắt Ôn Nhiễm, mỉm cười toe toét. Cười chán chê, Ôn Viễn hỏi: "Chị, chị nhận được thư tình chưa?" "Chị còn tưởng là chuyện gì cơ chứ." Ôn Nhiễm siết chặt mặt của Ôn Viễn: “Thế nào, nhận được thư tình rồi hả?"

Ôn Viễn có chút ngượng ngùng, giấu mặt ở sau gấu Teddy, nhỏ giọng lầu bầu: “Không phải, thật ra thì em chỉ muốn biết, chịđã yêu bao giờ chưa?" Câu hỏi của cô làm cho Ôn Nhiễm suy tư rất lâu mà không lên tiếng. Ôn Viễn cảm thấy kỳ quái, đưa mắt nhìn cô một cái, chỉ thấy Ôn Nhiễm cúi đầu, môi khẽ mỉm cười, nhưđang nghĩ gìđó. Thần thái như vậy Ôn Viễn không cần cô nói gì cũng tự hiểu.

"Thật sự cóà?" Ôn Viễn kích động ngồi dậy. "Sao nào?" Ôn Nhiễm tựa như tức giận trừng mắt nhìn cô: “Chị em đã từng này tuổi rồi, có bạn trai thì rất kỳ quái sao?" Ôn Viễn mếu máo: “Chắc làđãđạt đến một trình độ nào đó rồi nên mới không nói cho em chứ gì!"

Ôn Nhiễm nhìn dáng vẻ của cô em, cười sờ sờ cái mũi của cô nói:"Em gái cũng nghĩđến chuyện này rồi sao?" "Không đâu." Ôn Viễn quay đầu đi, mặt hồng lan cả ra cổ. Ôn Nhiễm nhìn cô, không nói gì. Hai người nằm song song trên giường của Ôn Viễn, một lát sau, Ôn Nhiễm cảm giácÔn Viễn đang véo tay mình thì quay đầu sang liền nghe em gái thì thầm: "Chị, chị cảm thấy chúút thế nào?"

"Chúút?" Ôn Nhiễm ngẩn ngơ trong chốc lát rồi nói: “Cảm nhận của em so với chị phải tận tường hơn nhiều chứ, thời gian trước không phải còn nói chúút quản em rất nghiêm, yêu cầu so với bác cả còn cao hơn." "Quả thật rất nghiêm." Cô trưng ra một vẻ mặt thê thảm, Ôn Viễn vùi đầu ở trong gối nói: "Đừng nói cái này nói đến cái khác đi." "Khác hả....." Ôn Nhiễm đảo mắt ngẫm nghĩ: “Chúút nhà ta, có tiền có tài có mạo lại còn độc thân, là một người đàn ông độc thân điển hình trong giới kim cương vương lão ngũ."

Ôn Hành Chi cũng rất ít tiếp xúc với các tiểu bối trong nhà, màÔn Nhiễm sinh sống ở thành phố T nên rất lạnh nhạt với chú ấy. Lời nói này không cần suy nghĩ nhiều, nhưng màÔn Viễn nghe xong lại có vẻđăm chiêu, lát sau mới hỏi: "Chị Nhiễm Nhiễm, thích một người như vậy, có bình thường không?" "Dĩ nhiên là bình thường." Ôn nhiễm bật cười: “Đừng hoài nghi mị lực của chúút, chẳng lẽ em lại ghét chúút?" Hoài nghi sao?

Ôn Viễn cười khổ, buồn buồn nói một câu: "Không ghét." Một lát sau mới chậm rãi bổ sung: “Hình như, có chút thích." Nghe cô nói vậy..., Ôn Nhiễm sững sờ. Ôn Viễn nhìn nét mặt của cô, vụng về giải thích: "Em nói thích ởđây không phải là cái loại thích như chị nghĩđâu!"

Ôn Nhiễm nhìn cô, mắt mở càng lớn hơn: "Nếu không phải là cái loại kia..., còn nếu phải thì coi như phiền toái rồi." Cô như rơi vào trong sương mù, ngồi thẳng người lên nhìn Ôn Viễn nói: “Em ngồi yên, nói cho rõ ràng đi." Ôn Viễn có chút không dám đối mặt với Ôn Nhiễm: "Không có gìđáng nói, có thể nói thì em đã nói rồi." Ôn Nhiễm không thể làm gì khác hơn là trừng mắt rồi rơi vào trầm mặc. Hai người cứ như vậy giằng co một lát, cho đến khi bên ngoài truyền tới tiếng kèn, mới phá vỡ bầu không khí yên tĩnh làm cho Ôn Viễn hít thở không thông này. Giờ phút này cô giống như như chim sợ cành cong, chỉ sợ người khác nhìn rõ tâm sự của mình. Rồi lại cố che giấu, chỉ sợ làm không tốt giấu đầu lại lòi đuôi. Cô biết không phải là chị họ nghĩ sai, mà là từ lúc vừa mới bắt đầu côđã hiểu rõ, cô thích chú ấy, đến tột cùng là loại tình cảm như thế nào.

Tay chợt bị người ta cầm lấy, Ôn Viễn ngẩng đầu, ánh mắt có chút tránh né nhìn Ôn Nhiễm. "Ôn Viễn." Ôn Nhiễm nhìn cô nói: “Em còn nhỏ, có biết không?" Ôn Nhiễm cũng không nói thêm cái gì nữa, nhưng Ôn Viễn đã hiểu ý của chị họ rồi.

Dĩ nhiên cô biết, cho nên phải cố gắng đem tình cảm không nên có diệt trừ hết đi. Chỉ là, trước đó, cô còn có một việc phải làm. Tháng 12 là sinh nhật của Ôn Hành Chi.

Trước đóÔn Viễn đã nghĩ nên tặng quà sinh nhật cho chú ấy trước, nhưng không biết mua cái gì. Quà tặng là phải thể hiện thành ý, mà không phải đưa vì nghĩa vụ. Ôn Viễn nghĩ như vậy cũng có cái lý của nó, nhưng rốt cuộc tặng cái gì mới tốt đây. Ôn Viễn vất vả suy nghĩ, cuối cùng chọn một quà tặng rất đơn giảnđó chính làáo sơ mi. Cô nhớ tới lần đầu tiên gặp riêng Ôn Hành Chi, trên người anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rất đơn giản. Khi đóÔn Hành Chi đi ở phía trước, cô hơi ngẩng đầu nhìn thấy cách ăn mặc cẩn thận tỉ mỉ của anh. Áo sơ mi tuy đơn giản nhưng lại vô cùng phù hợp với khí chất của anh, Ôn Viễn nhớđến lúc đó chợt thấy thoáng hoảng hốt. Sau khi mua về nhà, Ôn Viễn nghĩđến vẻ mặt của Ôn Hành Chi khi nhìn thấy quà tặng này. Chắc chắn sẽ không quá kinh ngạc, bởi vì chuyện có lớn hơn nữa Ôn Viễn cũng không thấy chú ấy biểu hiện lên trên mặt bao giờ. Đoán chừng nhìn thấy tấm thiếp ‘Sinh nhật vui vẻ’ mà cô tự tay viết lúc ấy chỉ nhíu nhíu mày thôi. Nghĩđến đây, bạn học Ôn Viễn thấy phiền muộn. Thôi, cứđưa đi, không nên nghĩ nhiều nữa.

Ôn Viễn xoa xoa mặt, tựđộng viên mình rồi lấy điện thoại di động ra bấm số của Ôn Hành Chi. Thật ngoài dựđoán Ôn Hành Chi nhận rất nhanh: “Ôn Viễn?" Ôn Viễn ‘ồ’ lên một tiếng, từ trong điện thoại nghe được tiếng ầm ĩ vọng lại liền hỏi: "Chúút, đang bận sao?" Ôn Hành Chi từ chối cho ý kiến, nhìn xuống phòng làm việc của mình có vẻ hơi rối ren nênđi tới bên cửa sổ nói:“Có chuyện gì sao?"

Lần trước cơm nước xong Ôn Hành Chi đưa cô về nhà, trước khi đi còn dặn dò cô phải học tập cho tốt. Từ sau lần đóđến bây giờ, Ôn Viễn cũng không gặp chú ấythêm lần nào. Hôm nay gọi điện thoại, mở miệng ra vẫn là những câu như vậy khiến cho bạn học Ôn Viễn buồn bực không thôi. Cô chau mày lại nhìn những cây hoa bà Thành trồng ở trong sân, ỉu xìu hỏi: "Chúút, sắp đến tết rồi, bao giờ chú về?" Mỗi lần đến cuối năm ngân hàng đều vắt chân lên cổ mà chạy vì thếÔn Hành Chi rất ít khi ở nhàăn tết. Ông cụÔn cũng không trông mong gì vào anh ngay cả tết âm lịch còn không về nhà chứđừng nói đến tết Tây. Ôn Viễn cũng không nghĩ chú ấy sẽ trở lại chỉ muốn thử dò xét một chút xem trước tháng 12 chú ấy có vềđây hay không thôi.

Ôn Hành Chi không ngờÔn Viễn gọi điện thoại tới để hỏi vấn đề này. Sau khi nghe cô hỏi vậy anh mới chợt phát hiện đã nhiều năm mình không cóởnhàvào những ngày lễ như vậy rồi. Anh xoay người nhìn lại lịch làm việc rồi nói: “Hai ngày nữa thôi", nghe thấy Ôn Viễn ởđầu bên kia ‘ồ’ lên một tiếng, Ôn Hành Chi lại hỏi: “Không lo học lại gọi điện thoại hỏi vấn đề này làm gì?" Ôn Viễn lập tức mếu máo: "Cháu quan tâm chú không được sao!"

"Vậy thìchú thật thụ sủng nhược kinh."Ôn Hành Chi mỉm cười nói tiếp: “Đừng để cho chú phải chịu thêm mệt mỏi thì coi như cháu đã hiếu thuận rồi." Ôn Viễn nổi giận, rầm rì nửa ngày, mới thốt ra một câu phản kích: "Cháu thèm vào hiếu thuận với chú." Nói như vậy hình như cũng hơi quá phận thì phải!

"Được rồi, cúp đi. Chú còn phải đi họp, hai ngày nữa sẽ trở về thành phố B." Giáo dục được người đó, tâm tình của Ôn Hành Chi hình như cũng khá lên nhiều, những mệt mỏi vì công việc của mấy ngày qua cũng được hóa giải đi không ít . Ởđầu này Ôn Viễn cũng không nhìn thấy được tâm tình của ai kia nên sau khi cúp điện thoại nhìn chằm chằm vào cái di động mà phẫn uất bất bình. Cô cũng không tài nào hiểu được, tại sao mỗi lầnchú ấynói với chuyện với côđều giống nhưđang giáo dục trẻ con vậy, rất có bài bản. Không thể khen cô một chút hay sao trong khoảng thời gian này cô cũng biểu hiện khá tốt mà. Ôn Viễn chống cằm, đang bày ra một bộ mặt nhưđưa đám thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Ôn Viễn vội vàng đem túi quàở trên giường cất đi, sửa lại tóc tai mới đi ra mở cửa.

Vừa mở ra đã nhìn thấy Ôn Kỳđang đen mặt đứng ở ngoài cửa, thấy Ôn Viễn nhìn mình tránh né càng thêm tức giận: "Bạn học Ôn Viễn, em vào phòng anh lục lọi tủ quần áo đúng không?" "A, cái đó...." Ôn Viễn xoa đầu, mắt đảo như bi, đang muốn nghĩ xem nên giải thích như thế nào. Cô vào phòng của Ôn Kỳ bởi vì thân hình của anh vàÔn Hành Chi không chênh lệch lắm, cho nên cô muốn tham khảo sốđo và nhãn hiệu một chút. Nhìn lên thấy bộ mặt đang chột dạ kia của cô, Ôn Kỳ cũng không cần phải hỏi nữa nói thẳng: "Gan lớn đấy, ngay cả gìđó của anh cũng dám bới."

Ôn Viễn rụt cổ lại, vội vàng bảo đảm: "Em chỉ xem quần áo của anh thôi!" Ôn Kỳ liền vỗ bốp một cái lên đầu cô hỏi: "Xem quần áo của anh làm gì?" "Anh sợ gì chứ." Ôn Viễn ôm đầu, trừng anh: “Sợ em nhìn thấy cái gì chứ, cái đĩa phim cấm anh nhét trong hộc em cũng không thèm xem đâu!"

"Cái gìđĩa cấm! Cái đóđược gọi là phim hành độngtình yêu!" Ôn Kỳ giáo dục cô, khi phản ứng kịp liền cảm thấy có gìđó không đúng, nhìn về phía Ôn Viễn đã chạy trốn ra bên ngoài cửa gầm lên: “Em...em trở lại cho anh...." Ôn Viễn quay đầu lại làm mặt quỷ, rồi nhanh chóng chạy xuống lầu. Nhìn theo bóng lưng đang chạy trốn của cô, Ôn Kỳ thu lại vẻ giận dữ, lên tiếng chê cười: "Con gấu nhỏ không ngờ chạy nhanh như vậy." Đứa nhỏ này trời sinh không thể làm chuyện xấu, con gấu Teddy mà anh đưa cho cũng bị bỏ quên ở trong ngăn kéo tủ làm sao mà không phát hiện được. Cũng không phải sợ cô nhìn thấy đĩa phim kia chỉ là có một ít đồ không thểđể cô nhìn thấy được.

Tiện tay đem gấu Teddy đặt ở một chỗ, đáđá thùng rác ở cạnh cửa, đang chuẩn bị rời đi, Ôn Kỳ vừa ngẩng đầu lại nhìn thấy cái gìđó. Cánh tay dài duỗi một cái, vật kia bị cầm lên. Ngón tay lưu loát mở cái hộp ra, nhìn thấy thứđồ kia khiến cho chân mày anh không khỏi giương lên. Một cái áo sơ mi. Nhãn hiệu cũng là nhãn hiệu mà anh thích mặc. Lại liên tưởng đến câu Ôn Viễn vừa mới nói, Ôn Kỳ lập tức sửng sốt. Ngày hai mươi tháng mười hai rơi vào đúng thứ bảy, trường học cho học sinh nghỉđông hai tuần cũng vào đúng dịp này.

Ôn Viễn dậy thật sớm, đi tới phòng bếp. Kiều Vũ Phân còn chưa dậy, chỉ cóbànội Thànhđang nấu cơm, nhìn thấy côđi tới thì cười nói: "Thật vất vả mới được nghỉ, sao không ngủ thêm một lúc nữa?" Ôn Viễn nắm cả cánh tay của bà làm nũng đáp: "Cháu tới giúp bà làm việc." Bà Thành dí tay vào mũi của cônói: “Chỉ làm ta thêm phiền thôi."

Ôn Viễn mếu máo, đứng ở một bên nhìn bà nội Thành nấu nước, lại nhìn lên trên lầu mấy lần rồi mới nói: "Bà nội Thành, mọi chìa khóa trong nhàđểởđâu ạ." "Ừ, sao thế?" "Sách lớp mười lớp mười một của cháu mẹđã cho tất cả lên lầu ba khóa lại rồi, bây giờ cháu cần dùng cho nên muốn mượn bà chìa khóa." Ôn Viễn nói thế tuy mặt không đổi sắc nhưng tim trong lồng ngực thì lai nhảy binh binh. Bởi vì côđang nói dối.

"Vậy chờ bà làm xong đồăn ngon cho cháu rồi sẽđi tìm." "Dạ, cám ơn bà nội Thành." Ôn Viễn vui mừng trả lời. Cô nhớ, Ôn Hành Chi ở thành phố B cũng có một căn hộ. Căn hộ này lần trước lúc cô và Triệu Duy Nhất ở quán bar uống rượu say được chú ấy dẫn đến một lần, lúc rời đi cô cũng đã nhìn được tên của tiểu khu, đại khái vẫn còn có chút ấn tượng. Đó là một chung cư rất bình thường, cũng không phải là khu nhà cấp cao, cho nên cũng không dùng đến khóa mật mã. Phương thức mở cửa thìÔn Viễn nghĩ, mỗi tuần nhàđều có người định kỳđến dọn vệ sinh, nên cái chìa khóa này cũng không khó tìm.

Quả nhiên, Ôn Viễn làm bộ tò mò, sau một hồi quấn lấy bà nội Thànhđã tìm ra được cái chìa khóa kia. Giữ lại trong lòng bàn tay, cầm chặt đến nỗi nóng rát cả tay lên. Ôn Viễn muốn đưa quà tặng cho chú ấy, nhưng lại sợ chú ấy hỏi quá sâu, mà cô lại không biết cách trả lời như thế nào vì vậy không thể làm gì khác hơn làđem quà tặng lặng lẽđặt ở trong nhà của chú ấy. Về việc lúc nào chú ấy nhìn thấy, Ôn Viễn cũng không muốn nghĩđến. "Sẽ nhìn thấy thôi."

Ôn Viễn đeo cặp sách lên, nhìn chằm chằm hộp quà tặng trong tay, nhủ thầm trong lòng. Ăn sáng xong tìm lý do học thêm đểđi ra ngoài, giờ này cũng chính là giờ cao điểm đểđi chợ nên đường phố rất đông đúc, cho đến khi đến tiểu khu của Ôn Hành Chimới cảm thấy yên tĩnh lại. Xe dừng ở cửa, Ôn Viễn vừa xuống xe, nhìn thấy một chiếc xe ô tô màu đen đang đỗở cửa chung cư. Ôn Viễn cảm thấy mí mắt chợt giật giật, không tin liền dụi dụi mắt của mình lúc này mới khẳng định đã nhìn lầm rồi. Đều là xe màu đen, vừa nhìn Ôn Viễn còn tưởng rằng là xe của Ôn Hành Chi chứ. Nhưng nhìn kỹ, mới phát hiện biển số xe không giống nhau, người ở bên trong cũng không phải. Ôn Viễn lặng lẽ liếc mắt một cái, chỉ thấy hai người đàn ông mặc vest đen ngồi ởđằng trước, cả hai đều đeo kính đen, nhìn rất giống với đại ca xã hội đen. Thấy Ôn Viễn nhìn chăm chú, bọn họ cũng quay sang nhìn cô, không hề che giấu vẻ không vui của mình. Ôn Viễn thấy vậy da đầu run lên, vội vàng xoay đầu lại, đi tới cửa của chung cư.

Chung cư này cũng không lớn lắm nhưng được cái rất yên tĩnh. Ôn Viễn dựa vào miêu tả của bà Thành về nơi đóvà côđã tìm được nhà của Ôn Hành Chi. Đứng ở trong căn phòng có chút xa lạ lại có chút quen thuộc, cô thở phào một cái. Cách bài trí vẫn giống trong trí nhớ của cô, theo đúng như phong cách của con người chú ấy vậy. Rất có trật tự, cẩn thận tỉ mỉ, bố trí tinh tế, chỉ hai màu trắng đen đơn điệu, bố cục vô cùng lạnh lẽo. Ôn Viễn nhẹ nhàng bĩu môi, đẩy cửa phòng ngủ ra. Cửa sổđãđược đóng chặt lại, không khí trong phòng không quá tốt, nhưng lại không có nhiều bụi bặm, chắc là thường xuyên có người đến đây quét dọn. Ôn Viễn mở ra cửa tủ ra, bên trong một hàng tây trang vừa nhìn vào đã thấy chói mắt. Ngón tay từ từ lướt qua, Ôn Viễn cắn môi suy sét. Toàn là những nhãn hiệu mà cô không biết, cũng không biết đồ cô mua chú ấy có thích hay không.

Có thể chú ấy sẽ không thích, nhưng đây là tâm ý của cô nên nhất định phải đưa đến. Suy nghĩ một chút Ôn Viễn quyết định không bỏ vào trong tủ nữa mà trực tiếp đặt ở trên giường của chú ấy, sợ chú ấy không đểý đến, tiện tay nhét vào đâu đó. Làm xong tất cả, Ôn Viễn đi một vòng quanh nhà, sau khi xác định tất cảđều hoàn hảo mới đóng cửa rời đi.

Lúc côđi ra, chiếc xe màu đen kia vẫn đỗở ngoài cửa, nhưng hai người trong xe lại đi ra. Ôn Viễn liếc bọn họ một cái đồng thời phát hiện bọn họ cũng đang nhìn cô chăm chú. Ánh mắt ấy khiến cho Ôn Viễn có chút sợ hãi, cũng không còn thắc mắc những người này là người nào, chỉ cố cách thật xa, cúi đầu đi qua mặt bọn họ. Nhưng dù cho như thế, Ôn Viễn cũng cảm thấy bọn họ vẫn một mực nhìn chăm chú vào mình, cô cảm thấy hơi phiền não rồi đấy, đến khi đi thật xa cô mới nghiêng đầu nhìn lại, càng làm cho cô giật mình! Hai người kia thế nhưng vừa nói vừa đi về phía cô! Cảm giác nhưđang xông tới bắt người vậy! Ôn Viễn không dám nhìn nữa, xoay người co cẳng chạy, cũng thật may là có một chiếc taxi dừng ở trước mặt, Ôn Viễn nhanh chóng mở cửa xe ra, thở hổn hển nói với tài xế: "Chúơi, đi nhanh lên, lái nhanh lên một chút!"

Lái xe thấy cô vừa gấp gáp, vừa sợ cười đáp: "Nhưng trước tiên cháu cần phải nói đi đến đâu thì chú mới có thể lái được chứ?" Ôn Viễn không có tâm tư nói đùa, vội vàng đọc địa chỉ, nghiêng đầu nhìn ra lần nữa, hai người kia đã nổ máy xe, đuổi theo xe taxi rồi. "Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!" Ôn Viễn không ngừng thúc giục tài xế.

Tài xế bị cô thúc giục cũng thấy buồn bực: “Cháu có việc gấp sao?" "Cháu...cháu bị người xấu theo dõi!" Ôn Viễn khóc không ra nước mắt. Hôm nay ra cửa không biết đã bước chân phải hay chân trái mà lại gặp phải bọn buôn người như vậy? Ôn Viễn đoán mò. Vốn tới chỗ này tâm tình đang xuống thấp, trải qua sự việc này, Ôn Viễn cũng không đoái hoài tới xuống thấp hay không nữa rồi, trong lòng chỉ còn lại khẩn trương và sợ hãi.

Tài xế cũng bị những lời này của cô làm cho kinh hãi, thật lâu mới phản ứng được, khẩn trương nói: "Người xấu sao, chú hiểu rồi, ngồi yên nhé!" Nói xong đạp chân ga, nhanh chóng chạy lên trước. Mà chiếc xe ở phía sau cũng theo sát không ngừng, hai chiếc xe giống như mãnh liệt đuổi bắt ở trong dòng xe, Ôn Viễn chỉ có thể nắm thật chặt tay vịn, trong lòng run rẩy cầu nguyện. Lái xe vào trung tâm, dòng xe càng ngày càng đông, lòng Ôn Viễn như có lửa đốt, đang chuẩn bị nhìn ra đằng sau xem chiếc xe màu đen thì lại nghe bác tài xế hô to: "Ối, đèn đỏ!"

Các xe phía trước tốc độ cũng chậm lại, bác tài vội vàng phanh xe nhưng vẫn không kịp liền đâm thẳng vào chiếc Porsche màu trắng ở trước mặt. Ôn Viễn ngồi ở ghế sau, bởi vì chưa trụ vững nên đầu va vào cửa xe. Nhất thời, chỉ thấy hai mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000