Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Câu Chuyện Về Em - Chương 8

Chương 8

Gặp lại vẫn dáng vẻ cà lơ càphất, qua loa cho xong. Trông bộ dạng không hăng hái hơn chút nào? Nhìn bạn học Ôn Viễn thì lập tức biết rõ rồi. Từ tiểu học đến sơ trung rồi đến trung học, thành tích học tập của Ôn Viễn đều ở trình độ trung bình. Đôi khi thì chăm chỉ một chút, có khả năng lọt vào top 20. Nhưng mà những tình huống như vậy chỉ có thể dùng câu 'hoa quỳnh sớm nở tối tàn' để hình dung thôi.

Ôn Viễn là một người thếđó. Đối với chuyện mình thích thì sẽ dùng 100% tinh thần, hơn nữa không biết mệt là gì. Còn đối với chuyện mình không thích, cho dù tinh thần có vững tới đâu, thì cũng rất khó làm. Cuộc đời của cô vô cùng lý tưởng và cảm tính. Đối với chuyện mình đã yêu thích thì từ lúc bắt đầu cho đến khi không đến tường Nam thì không quay đầu (2). Cho nên, khi Tô Tiện và Triệu Duy Nhất hết giờ học ghé qua bàn của Ôn Viễn, thấy côđang ngồi trên bàn làm bài tập tiếng Anh mà mình ghét nhất. Nhất thời liền cảm thấy, cô bé này nhất định là chịu kích thích gì rồi. Chuông tan học vang lên, Tô Tiện rất nhanh thu dọn tập vở, nhìn thấy Ôn Viễn vẫn còn đang vùi đầu làm bài. Tô Tiện nhìn xung quanh, rồi cúi đầu gõ gõ vào cái bàn của cô. Nói một câu 'ở cổng trường' rồi quay đầu bỏđi. Đây làám hiệu của bọn họ. Ở trong trường học, bởi vì có bà mập theo dõi. Cho nên Ôn Viễn rất ít khi nói chuyện với Tô Tiện và Triệu Duy Nhất. Thời gian tự do duy nhất chính là sau khi tan học.

Tô Tiện mang túi sách trên lưngđứng ở trước cửa, vóc dáng cao 1m80 cộng thêm một gương mặt tuấn tú, cho nên cực kỳ hấp dẫn mọi người. Ôn Viễn kéo tóc, đi ra khỏi cổng trường thì rẽ phải, đi thêm vài bước. Cậu cũng đi theo sau, tiện tay đưa cho cô một món đồ. Là một hộp sữa hương chuối, Ôn Viễn cầm trong tay, cười hì hì. "Nhìn cậu gần đây học tập rất cực khổ. Cho nên cần phải bồi bổ."

Nói đến việc này Ôn Viễn liền trở nên buồn bực, cô cắn chặt ống hút mà nói: "Mình có thể hỏi cậu một vấn đề không?" "Hả?" "Cậu làm thế nào mà mỗi lần kiểm tra điểm đều cao vậy?" Ôn Viễn vừa nói, vẻ mặt hiện lên vẻ khó hiểu. "Cậu cũng học tập như tụi mình. Như thế nào mà mỗi lần kiểm tra xong, thứ hạng lại cách xa mình và Duy Nhất vậy?"

Lời cuối cùng nói ra dường như có chút bất bình. Tô Tiện cười cười, nhìn cô nói: "Cái này à. Cậu thật sự muốn biết đáp án sao?" "Đương nhiên." "Vậy được rồi." Tô Tiện nhíu mày, "Chắc là, trí tuệ của chúng ta khác nhau đó. Có những người trời sinh thìđã thông minh, làm chuyện gì thì cũng dùng ba phần sức đã có hiệu quả. Lại có một số người..."

Cậu kéo dài âm điệu, Ôn Viễn lập tức hiểu rõ cậu đang đùa cợt mình. Vẻ mặt thẹn quá hóa giận cho cậu một đấm, còn giận dữ gầm lên: "Cậu đi chết đi..." Tô Tiện nhìn cô cười to. Không thể không nói, cóđôi khi trêu trọc cô bé này thật là thú vị. Không biết có phải là bởi vì chuyên tâm vào việc học hay không? MàÔn Viễn cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt nhanh, thoáng một cái cũng sắp tới lễ Giáng Sinh.

Kiểm tra cuối kỳ chỉ còn không tới một tháng, nhưng mà thành tích của Ôn Viễn thì không có khởi sắc tí nào. Mỗi lần đi học ở chỗ của Tô Mạn, lần nào cũng bị hỏi điểm, cô luôn trưng ra một bộ mặt vô cảm. Tô Mạn an ủi cô: "Học hành là chuyện không thể gấp được, phải tích lũy hằng ngày hằng tháng. Một ngày nào đó em sẽđạt được kết quả." Ôn Viễn cảm thấy mệt mỏi, nhưng lại không dám oán giận với Tô Mạn. Chỉ có thể nhỏ giọng than thở: ‘Nếu không phải Ôn Hành Chi yêu cầu, cô mới không phải giày vòép buộc chính mình.’ Trong khoảng thời gian này Ôn Hành Chi rất ít về thành phố B, đã gần tới cuối năm. Các việc công tác đang cấp bách làm cho xong, với lại thị trường Châu u vì một ngân hàng lớn đóng cửa mà rung chuyển. Chú ấy dường như cách một chút là phải bay đi London một lần.

Cho dù như vậy, nhưng mà việc bà mập gọi điện cũng không hề lơ là. Trượt bài kiểm tra hằng tháng, hạng trong lớp tuột xuống, đi học thì thất thần, hay ngẩn người. Các loại tin tức này đều truyền tới tai chú ấy. Đối với mấy chuyện này Ôn Hành Chi vẫn chưa nói gì. Ôn Viễn biết bà mập sẽ không bỏ qua cho cô, cho nên bênchú ấy không cóđộng tĩnh gì, thì cô lại như kiến bò trên chảo nóng. "Cậu nói đi, lần này kiểm tra mình không đạt điểm xuất sắc. Chúấy có tính sổ với mình không?" Ôn Viễn cúi đầu hút sữa, vẻ mặt buồn phiền hỏi Triệu Duy Nhất.

Trong thời gian này Triệu Duy Nhất cũng có chuyện buồn phiền, nghe cô nói như vậy cậu mới cười nhạo ra tiếng: "Có phảiđó là chú của cậu không vậy? Sau cậu lại sợđến vậy?" "Cậu không hiểu đâu." Ôn Viên chu miệng nói. "Được rồi, đừng nghĩ nữa."

Triệu Duy Nhất xoa đầu Ôn Viễn. Ôn Viễn buồn bực uống sữa, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì, nheo mắt lại nhìn Triệu Duy Nhất: "Sao hôm nay nghỉ giữa giờ cậu không đi tìm Trần Dao? Ngược lại đi theo mình ra chỗ này phơi nắng vậy?" Lông mày Triệu Duy Nhất nhíu lại, cố gắng quay đầu né tránh ánh mắt đang soi mói của cô, không nói gì hết. Nhưng mà càng làm như vậy thì càng có vấn đề, Ôn Viễn quay đầu cậu lại hỏi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hai người cãi nhau rồi sao?"

"Mình ấu trĩđến vậy sao?" Triệu Duy Nhất cười nói, sau một hồi lâu, mới cúi đầu lẩm bẩm một câu: "Trần Dao muốn thi vào học viện điện ảnh." "Hả?" Ôn Viễn khó hiểu, "Như vậy không tốt rồi. Trần Dao xinh đẹp như vậy, về sau sẽ là một ngôi sao lớn, vậy cậu càng không có tư cách rồi?" "Đâu có dễ dàng như vậy!" Triệu Duy Nhất gõ gõ vào đầu cô. "Bây giờ xinh đẹp không cần biết là tự nhiên hay qua phẫu thuật, đưa tay nắm một cái làđầy ra, như cô ta chẳng qua là nổi tiếng một chút thôi!"

Cô nhìn người vừa nói lời này. "Cậu nói với côấy mấy lời đó sao?" Ôn Viễn trừng mắt nhìn cậu, "Khó trách người ta lại không đểý tới cậu, nếu là mình thì mình cũng không thèm đểý." "Cậu?" Triệu Duy Nhất cười quỷ dị, đưa tay xoa nắn gương mặt của cô. "Viễn Viễn, không phải là mình đả kích cậu. Nếu như trước đây, không chừng cậu còn có thể trở thành một ngôi sao nhỏ tuổi đần độn, nhưng mà bây giờ..."

Không đợi cậu nói xong, Ôn Viễn đã dùng lực mà giẫm một cước lên chân của cậu. Triệu Duy Nhất đau nhức, kêu rên một tiếng, không dám trêu chọc cô nữa. Hai người ở trên sân thượng buồn bực một lúc nữa, đợi cho tới khi hết thời gian nghỉgiữa giờ, các học sinh chen lấn nhau thành một đống đi vào lớp. Triệu Duy Nhất bỗng mở miệng hỏi: "Theo mình thì thật ra Trần Dao rất thẳng thắn, côấy nói cho tới nay côấy vẫn mơước trở thành diễn viên, côấy nói mình sẽ thành danh. Mình thực sự không hiểu, làm người bình thường không tốt sao? Cần gì phải nổi danh mới thể hiện được con người riêng? Hơn nữa, bây giờ muốn nổi tiếng đâu dễ dàng như vậy, ở trên TV mấy nữ minh tinh nhìn một đám cao quý tao nhã, nhưng lại có quy tắc ngầm bị người khác âm thầm bao nuôi!"

"Đừng nói bừa!" Ôn Viễn lại trừng mắt với cậu. "Cậu không hiểu thôi?" Triệu Duy Nhất liếc mắt dò xét cô, "Bây giờ rất nhiều kẻ có tiền, chơi đùa minh tinh cũng như chơi đùa búp bê. Cho dù cậu thuần khiết không tỳ vết, cũng không chịu nổi có nhiều người vội vàng muốn làm bẩn." Nghe xong câu này, lại thấy hiếm khi Ôn Viễn không trả lời lại. Cô cúi đầu trầm mặc một lúc, nhỏ giọng hỏi: "Kẻ có tiền đều thích như vậy sao? Không có người tốt sao...."

Triệu Duy Nhất cắt ngang lời cô, như làđang cười cô ngốc. MàÔn Viễn cũng hiểu rõý tứ của cậu, cho nên cô không nói nữa. Trong đầu cô bỗng nhiên hiện ra một ý nghĩ. Chú, cũng được coi là kẻ có tiền? Chú có thể có hay không?

Nghĩ như vậy, bạn học Ôn Viễn cảm thây buồn nôn. Nếu mà chú thực sự làm loạn, người khác thì không nói, nhưng màông nội có thể sẽđánh gãy chân của chúấy! Nhìn thấy thái độ của Triệu Duy Nhất có vấn đề, trong lúc nhất thời Trần Dao cùng cậu nổi lên tranh luận. Hai tuần, không thèmđểý cũng không hỏi han gì cậu.

Triệu Duy Nhất - tiểu thiếugia Triệu cũng phát cáu, dỗi cả một tuần lễ, đi thẳng về nhà. Vào buổi tối mỗi ngày, Ôn Viễn và Trần Dao đi ra khỏi cổng trường, cũng không thấy Triệu Duy Nhất đi theo. Chẵng lẽ cậu ta giận dỗi thiệt rồi sao? Lúc màÔn Viễn đang bực bội, thì Triệu Duy Nhất lại tới tìm cô. Nhưng mà không phải vì Trần Dao, mà là vì cô.

"Sao vậy? Hôm nay tuyết rơi nhiều mà lại hẹn mình ở bên ngoài, tìm mình có chuyện gì sao?" Ôn Viễn tiếp điện thoại của cậu, lấy một cái áo khoác thật dày trùm lên đầu, từ trong nhà chạy ra. Triệu Duy Nhất ngồi trong một chiếc xe Jeep, nhìn thấy cô lạnh đến nổi chóp mũi đãđỏửng. Vội vàng mở cửa xe cho cô chui vào. "Ôn Viễn, mình cầu xin cậu một chuyện cóđược không?"

Ôn Viễn trợn tròn mắt, không tin được khi nhìn thấy trên đầu cậu có mấy chùm tóc ngắn, "Cậu là Triệu Duy Nhất?" "Đừng nháo." cậu tức giận phủi tay cô, "Vài ngày nữa Trần Dao muốn đi tham gia cuộc thi ở thành phố T. Côấy đi một mình như vậy mình thấy rất lo lắng, cho nên..." Triệu Duy Nhất nhìn thẳng vào cô, trong mắt mang theo sự nịnhhót, "Cho nên, cậu đi cùng côấy cóđược không?" Ôn Viễn nghe xong, trong lúc nhất thời không có mở miệng nói chuyện. Triệu Duy Nhất cho rằng cô không đồng ý, vội vàng nói: "Toàn bộ chi phí mình đều trả hết!"

Ôn Viễn ngẩn người hỏi囧, "Tại sao cậu lại không đi cùng côấy?" "Mình rất muốn." Triệu Duy Nhất nhỏ giọng than thở, "Vừa rồi không phải mới ầm ĩ một trận sao. Côấy một mực từ chối, cuối cùng mình cũng không thể vội vàng được." Ôn Viễn không nói gì: "Mình phải nói như thế nào với người nhàđây?"

"Đơn giản thôi, cậu nói làđi chơi với bạn học đi. Đi có một hai ngày thôi, thế nào?" Xem ra người này đã lên kế hoạch hết rồi, cô còn có thể từ chối sao? Ôn Viễn hắt hơi, liếc nhìn Triệu Duy Nhất. Gần tới tết Nguyên Đán, ông nội và cha đều vô cùng bận rộn. Ông nội Ôn trước đóđã về hưu tại bộ tổng tham mưu, mấy ngày nay bộ tổng tham mưu tiến hành tổ chức các hoạt động cho những cựu cán bộ. Ông nội Ôn không có việc gì làm nên liền đi tham dự. Mà cha cô - Ôn Hành Lễ sáng sớm đãđi ra nước ngoài, cho nên bây giờ trong nhà chỉ còn lại Kiều Vũ Phân và bà nội Thành.

Kiều Vũ Phân giáo dục Ôn Viễn cực kỳ nghiêm khắc, cho nên gần đây cô cũng có biểu hiệu tốt lên. Mỗi ngày về tới nhàđều học tập tới khuya, bà yêu thương Ôn Viễn chăm chỉ học tập. Cho nên khi nghe cô nói muốn đi chơi với bạn hai ngày, bà chỉ do dự một chút rồi sau đó thìđồng ý. Trần Dao không nghĩ tới Triệu Duy Nhất sẽ nhờÔn Viễn đi với cô, cho nên khi ở nhà ga nhìn thấy Ôn Viễn cô liền ngẩn người. Cuối cùng, chỉ biết đỡ trán, bắt đắc dĩ nở nụ cười. "Mình gọi điện thoại cho Duy Nhất, Viễn Viễn cậu chờ một chút..." Nói xong cô còn làm bộ lấy di động ra.

Ôn Viễn vội vàng nắm lấy tay cô, cười đùa nói: "Không có gìđâu, dù sao mình cũng chưa từng đi tới thành phố T. Coi như làđi du lịch đường ngắn đi." Trần Dao lớn như vậy, nhưng màđây cũng là lần đầu tiên côđi xa. Cho nên khi nghe Ôn Viễn nói vậy, cô cũng có chút do dự. Cô nhìn Ôn Viễn, im lặng một lát, sau đó mới nói: "Mình cũng không rảnh đi dạo cùng cậu, cho nên cậu vẫn muốn đi sao?" Ôn Viễn giơ tay lên thề giống như một đứa trẻ học tiểu học: "Tự mình sẽđi chơi. Không làm phiền cậu đâu!"

Trần Dao bị dáng vẻ này của cô chọc cười, xoa xoa đầu của cô, nói: "Mình nói thế nào thì Triệu Duy Nhất cũng sống chết đòi đi mua vé, thì ra là chủý của cậu. Được rồi, đi thôi." Cuộc thi tổ chức ngày thứ bảy và chủ nhật, đúng vào ngày nghỉ cuối tuần. Cho nên Triệu Duy Nhất mua vé chuyến đi chiều thứ sáu. Từ thành phố B tới thành phố T cũng không xa lắm, đi bằng xe lửa thì cũng chỉ mất nữa tiếng. Ôn Viễn và Trần Dao mang hành lý tới một khách sạn, sau đóđi tới học viện điện ảnh của thành phố T làm giấy báo dự thi. Hôm nay ở thành phố T đã có trận tuyết đầu tiên, bên ngoài học viện điện ảnh mọi người đứng xếp thành hàng. Ôn Viễn mặc áo lông thật dày, mang bao tay da cừu, đồ bịt lỗ tai, đứng thẳng chân như bịđông đá.

Trần Dao mặc nhiều hơn cô một chút, lại còn đứng rụt rè tại chỗ, cười nhìn cô, "Nếu không thì cậu đi về trước đi? Một mình mình xếp hàng làđược rồi." Ôn Viễn lắc đầu: "Không cần đâu. Mình muốn ở lại đây nhìn soái ca và mỹ nữ! Cậu xem, bên đó còn có camera của đài truyền hình kìa." Hàng năm học viện điện ảnh xét tuyển đều thu hút sự chúý, bởi vì những sinh viên này trong tương lai chính là những ngôi sao mới.

Trần Dao nhón chân nhìn xung quanh, quay đầu lại nhìn Ôn Viễn. Cô gái ngốc này còn hưng phấn hơn cả cô, trong lòng Trần Dao trở nên phức tạp. Khi nhận được giấy báo dự thi, thìđã là sáu giờ tối. Trần Dao vàÔn Viễn mỗi người mua một củ khoai lang nướng gặm. Đi dọc bên ngoài của học viện điện ảnh, dáng vẻ nhưđang tản bộ giữa bầu trời đầy tuyết. "Ôn Viễn, cậu cảm thấy nơi này như thế nào?"

Ôn Viễn đâu biết những thứ này, cô liếm khóe miệng dính khoai lang. Ánh mắt càu nhàu: "Tại sao cậu lại muốn tới thành phố T. Học ở học viện điện ảnh thành phố B không phải sẽ càng nổi tiếng hơn sao?" "Mình không thi đậu." Trần Dao thở dài, "Mình biết rõ trình độ của mình. Có thể thi ở chỗ này là may lắm rồi. Còn nữa..." Cô quay mặt vào bên trong, ánh mắt có chút say mê, "Có rất nhiều danh nhân cũng đi ra từ nơi này. Mình hy vọng sẽ có một ngày mình cũng được như họ." Ôn Viễn có chút không hiểu suy nghĩ của cô. Nhưng mà lại rất hâm một cô, hâm mộ cô biết rõ tương lai của mình sẽ làm gì vàởđâu, hâm mộ côấy cố gắng đạt được mục tiêu. Không giống như cô, dù cho khoảng thời gian này cô có cố gắng tới đâu, cũng chỉ là vìđạt tới yêu cầu của chú mà thôi.

Nhớ tới điều này, Ôn Viễn có chút nổi giận. Cô ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt của Trần Dao rất u ám. Suy nghĩ một chút, Ôn Viễn đề nghị: "Chúng ta đi tới cầuĐại Kiều kia, ngắm cảm đêm của thành phố T đi?" Trần Dao bị cô làm thành mơ hồ, nhưng màÔn Viễn vừa ăn khoai vừa nắm lấy tay cô, rất nhanh đi tới ngọn đèn đang sáng trưng. Chạy tới bức tượng Đại Kiều nạm vàng.

Vừa chạy vừa reo hò, bông tuyết bay vào miệng, hai cô gái nhỏ chạy nhưđiên, đèn đường chiếu xuống khuôn mặt trẻ tuổi của hai người. Cây cầu này có thể nói là nổi tiếng dài nhất ở thành phố T, khi các cô vất vả chạy đến phía cuối Ôn Viễn nhìn Trần Dao nở nụ cười hỏi: “Có phải cậu đang hối hận không? Không có Triệu Duy Nhất ởđây với cậu.” Trần Dao chạy không kịp thở, khom người nhìn Ôn Viễn, nói không nên lời. Cô cúi đầu tìm khăn giấy lau mồ hôi, để tránh mồ hôi làm phai màu trang sức.

Lục lọi một lúc, Trần Dao ngừng hành động lại, ngẩngđầu lên, vẻ mặt trắng xanh nhìn Ôn Viễn. "Sao vậy?" Ôn Viễn chớp mắt mấy cái nhìn cô. "Ví tiền của mình rớt rồi!"

Trần Dao nói không lưu loát, chẳng quan tâm mồ hôi trên người. Trở về bên đường tìm ví tiền bị mất. Ôn Viễn cũng ý thức được tầm quan trọng của vấn đề, lập tức đi theo. Lúc này trời đã tối, cho dù cóđèn đường nhưng vẫn không chiếu sáng hết mọi nơi. Ôn Viễn giúp Trần Dao cầm điện thoại, dùng ánh sáng nhỏ nhoi chiếu sáng cho côấy tìm kiếm. "Trần Dao. Trong ví tiền đó cóđồ gì quan trọng sao?"

Trần Dao lắc đầu, "Không có bao nhiêu tiền trong đó nhưng mà vấn đề là giấy báo dự thi của mình ở trong đó." "Cái gì?" Sắc mặt Ôn Viễn cũng trở nên vừa trắng vừa xanh, cô không dám hỏi nhiều. Đi theo Trần Dao, cẩn thận tìm kiếm, từ chỗ tượng Đại Kiều trở về cửa của học viện điện ảnh, một chỗ cũng không bỏ qua, nhưng mà cuối cùng cũng không tìm thấy tung tích của bóp tiền.

"Làm sao bây giờ? Lần này xong rồi, không có giấy báo thì ngày mai mình thi thế nào?!" Trần Dao gấp đến muốn khóc. Ôn Viễn nhìn cô, cũng không biết nên làm gì bây giờ. Cô nhìn xung quanh, nhìn thấy trên đường có nhiều người xa lạ, trong lòng dâng lên một tia lạnh lùng. Một chiếc xe con lái ngang qua họ, đèn đường thường không chiếu sáng hết. Cho nên không nhìn rõ sắc mặt của hai người, bây giờ cả hai người đều hiện lên vẻ mặt lo lắng. Ôn Viễn bất lực đứng ở ven đường, nhìn từng chiếc xe một lướt qua họ, ánh mắt bỗng nhiên sáng lên.

"Trần Dao, cho mình mượn di động của cậu một lát." "Cậu gọi cho ai? Đừng có gọi cho Triệu Duy Nhất đó!" Trần Dao ngăn cản cô. "Không phải." Ôn Viễn lắc đầu, cắn cắn môi. Dường như không muốn đề cập đến chú mình, "Mình gọi cho chú của mình. Chúấy sống ở thành phố T này."

.