Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Câu Chuyện Về Em - Chương 9

Chương 9

Khi nhận được điện thoại của Ôn Viễn thìÔn Hành Chi vừa đi ra khỏi cao ốc GP. Sau khi cúp điện thoại liền bảo tài xế trực tiếp thay đổi tuyến đường đi, chạy thẳng tới học viện điện ảnh. Trong khoảng thời gian này anh bận rộn nhiều việc. Gần đây ở Châu u có một ngân hàng lớn tên là MH đang có nguy cơ phá sản rất cao, những người gửi tiền vào bây giờđang nhao nhao rút tiền. Làm cho nguồn vốn đầu tư của thị trường tư bản càng thêm run chuyển bất an. GP lại ở trung tâm, nếu nói GP bịảnh hưởng bởi sự phá sản của MH cũng không phải là không thể. Nhưng mà, nếu so sánh mấy chuyện này, thì bây giờở tổng bộ GP của nước Anh ông chủ lại quan tâm tới một chuyện khác. MH trước đóđã nhờ vã vào quỹ bảo hiểm trong nước, gánh chịu các tài khoản cá nhân là các quỹđầu tư nghiệp vụ ngoại cảnh. Bây giờ MH sắp bị phá sản, nhất định ban quản trị sẽ rút tiền ra, chuyển vào tài khoản của họ. Đối với bất kỳ một ngân hàng nào mà nói, đây chính là một miếng thịt béo. Khoan hãy nói tới lợi nhuận như thế nào, chỉ cần nhìn chi phíủy thác hằng năm cũng khá là khả quan rồi. Cho nên, khi nghe tin tức phá sản của MH thì tổng bộ của GP đã lập tức gọi điện thoại tới thành phố T.

Đương nhiên Ôn Hành Chi hiểu rõýđịnh của cuộc điện thoại này, sau khi cúp điện thoại thì trực tiếp gọi cho Phó bộ trưởng của ban quản trịở bộ phận đầu tư ngoại cảnh. Đồng thời còn hẹn một bữa tiệc, mà thời gian chính làđêm nay. Ôn Hành Chi im lặng một lúc mới mở miệng hỏi: "Buổi tiệc tối nay mấy giờ?" Tài xế trả lời: "7 giờ30"

Nghe vậy, Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn đồng hồ. Còn 15 phút mới tới bảy giờ, vẫn còn kịp. Bây giờđúng vào giờ tan tầm nên rất đông người. Học viện điện ảnh lại nằm trên tuyến đường chính, xe dừng lại một lúc rồi mới chạy tới cửa chính của học viện điện ảnh. Ôn Hành Chi ngẩngđầu, liếc mắt nhìn thấy bóng dáng bé nhỏđứng trong tuyết và gió lạnh. Ở khoảng cách này, không thấy rõ nét mặt của cô, chỉthấy cả người cô cuộn tròn lại, đầu cúi nhìn mũi giày. Anh biết đây là dáng vẻ khi cô làm sai điều gì, còn chưa đợi người kháctrách cứ thìđã khôn khéo bày ra một bộ dạng nhận sai. Suy nghĩ ngây thơ này làm cho Ôn Hành Chi cảm thấy buồn cười, chân mày của anh hơi buông lỏng, bước xuống xe.

Ôn Viễn vừa nhìn thấy chiếc xe kia thì bước chân cũng không dám di chuyển. Kéo Trần Dao lại, cùng nhau đối mặt với người không nhanh không chậm đang từ từđi về phía hai người. Đối với người chú này của Ôn Viễn, Trần Dao cũng từng nghe qua Triệu Duy Nhất chọc cười côấy, cô chỉ biết làÔn Viễn rất sợ người này. Cô nghĩ rằng người này là một người nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ, nhưng không ngờ là khuôn mặt lại tuấn tú và nho nhã như vậy. Điều này làm cho Trần Dao cảm thấy không phù hợp lắm, cũng không tránh khỏi sẽ nhìn chăm chú. Tầm mắt của Ôn Hành Chi rơi vào Ôn Viễn, im lặng vài giây rồi mới nói: "Con thực có bản lĩnh. Trời nhiều tuyết như vậy mà dám chạy tới thành phố T. Trong nhà có biết hay không?"

Ôn Viễn ngẩng đầu liếc anh, nhìn thấy vẻ mặt không u ám lắm, mới nhỏ giọng nói: "Không biết." Nói xong lại bù thêm một câu: "Nhưng mà không phải con đi một mình. Còn có Trần Dao đi với con." Ôn Hành Chi nghe xong, biểu tình có chút chấn động: "Nếu không phải gặp phiền phức. Con cũng không tính sẽ nói cho chú biết?"

Đúng như lời anh nói, Ôn Viễn vốn tính toán yên lặng giấu diếm. Nghĩ như vậy Ôn Viễn lại nhịn không được mà bĩu môi. Tại sao ở trước mặt chú ấy cô lại hồđồđến mức này, mỗi lần nhìn thấy chú ấy là mình luôn gặp phiền phức. Cô cảm thấy nhất định làông trời cốý chỉnh cô, bằng không tại sao một lần để cho cô hãnh diện trước mặt chú ấy cũng không có? Nhưng mà cô cũng không phải là kẻ ngu ngốc. Nghe giọng điệu của anh e là không quá vui vẻ, đành phải e dè nói: "Chúđang bận việc à, xin lỗi vìđã quấy rầy." Ôn Hành Chi nghe cô nói như vậy, thì càng lúc càng cảm thấy cô gái này đang cóýđịnh chỉnh anh rồi. Anh hơi híp mắt nhìn cô, vừa định nói gìđó, thì nghe thấy Trần Dao mở miệng nói.

"Là cháu không tốt." Trần Dao vừa nói vẻ mặt vừa có lỗi, "Viễn Viễn giúp cháu tham gia cuộc thi. Bởi vì không cẩn thận nên đã làm mất ví tiền và giấy báo. Tìm hoài không thấy, không còn cách nào nên mới gọi cho chú." Trần Dao nói chen vào, làm cho Ôn Hành Chi không khỏi liếc nhìn cô gái này. Sau đó quay đầu lại nhìn Ôn Viễn, chỉ thấy côđang cúi đầu, dáng vẻ uất ức nhận sai. Anh cũng chẳng muốn bỏ cô lại, chỉ bỏ lại một câu 'lên xe' rồi quay người bỏđi. "Vậy đồ của Trần Dao làm sao bây giờ?"

"Cái đó không cần con quan tâm." Nghe như vậy, Ôn Viễn đành phải mím môi bước lên xe cùng với Trần Dao. May mắn là khách sạn cách học viện điện ảnh không xa lắm. Ôn Hành Chi nhìn thấy dáng vẻ của hai người vẫn còn ở trên đường. Anh suy nghĩ một lúc rồi đi tới đại sảnh lầu một nói chuyện với nhân viên phục vụ, sắp xếp cho Ôn Viễn và Trần Dao hai chỗ ngồi.

"Chú còn có một buổi tiệc trên lầu, hai người ởđây ăn chút gìđi." Nói xong anh quay về phía Trần Dao nói: "Tôi đã cho người đi đến đồn cảnh sát khai báo rồi. Không biết có thể tìm được không. Mặt khác, thân phận của cô còn có gì chứng minh không?" Trần Dao cắn chặt môi, "Chứng minh thư thì vẫn còn ởđây. Nhưng mà bây giờ muốn làm lại giấy báo thi e là không kịp rồi." "Không mất làđược rồi. Ngày mai tôi cho người dẫn côđi làm lại."

Dặn dò Trần Dao xong, Ôn Viễn biết đến phiên cô rồi. Cô ngẩngđầu, cẩn thận nhìn chú ấy. Mặc dù tầm mắt Ôn Hành Chi rơi vào người Ôn Viễn, nhưng lại nói với nhân viên phục vụ: "Có món ăn gì ngon thì giới thiệu cho họ. Nhớ rõ làđầy đủchay mặn."

Sau khi nói xong, chỉ thấy đôi má của Ôn Viễn phồng lên. Anh liếc cô một cái ý tứ cảnh cáo rõ ràng. Sau đó nói với nhân viên phục vụ: “Hóa đơn đưa lên vườn hoa Hồ Sen ở trên lầu” rồi xoay người đi lên lầu. Có thểđăng ký tổ chức tại hồ sen nhất định không là người bình thường. Nhân viên phục vụ phải biết nhìn sắc mặt, không nói hai lời liền lập tức đồng ý.

Nhìn thấy bóng lưng của chú ấy càng xa, Ôn Viễn càng tức giận. Cô cầm lấy thực đơn, đặt ở trên bàn lật một cách giận dữ. Miệng không ngừng nói: "Biết ngay là không thể chờ mong từ chúấy mà. Tôi muốn ăn thịt! Tôi muốn ăn thịt!" Trần Dao bị dáng vẻ của cô chọc cười, chống cằm cười, nhịn không được còn cảm thán: "Có phải là mình gây thêm phiền phức cho chú của cậu rồi không? Mình thấy chúấy thực sự rất bận."

Ôn Viễn bĩu môi: "Không cho chuyện gìđâu. Dù sao cũng không phải là lần đầu tiên." Chỉ sợ là người nào đóđã quen rồi. Trần Dao yên tâm gật đầu, không biết là bởi vì nhiệt độ hay là vì nguyên nhân nào khác màđôi má hơi ửng hồng.

So với hai người đang vui vẻăn cơm dưới lầu thì, bữa tiệc Hồng Môn Yến (3) trên lầu lại làm cho người khác nuốt không trôi. Ôn Hành Chi xem trọng việc ăn, cũng thích ăn những món thanh đạm. Cho nên bữa tiệc này chỉđộng đũa tượng trưng. Huống chi tính chất của bữa tiệc này, rượu mới là trọng điểm. GP lần này đểÔn Hành Chi tự thân ra tay, cũng không dẫn theo nhiều người, chỉ có một trợ lý. Bên kia cũng không có nhiều người, ngoại trừphó phòng Lưu thì cũng chỉ có thêm hai người trẻ tuổi.

Nâng ly cạn chén hết sức. phó phòng Lưu từ từ mở miệng, "Kinh tế bây giờ không quáphát triển. Tám năm trước tài chính của chúng ta đầu tư cổ phiếu còn không tới 10% lợi ích, mà lúc này có thể tới một nửa thì cũng gọi là tốt rồi." Ôn Hành Chi chỉ cười nhạt chứ không nói gì, chỉ nghe phó phòng Lưu nói: "Cứ lên xuống như vậy. Thực sự không chịu nổi." Ôn Hành Chi ngẩng đầu: "Ông cảm thấy bao nhiêu mới thích hợp?"

Giọng nói như mây gió lướt qua, làm cho Lưu Phó Bộ Trưởng có chút chần chờ. Ông vàÔn Hành Chi cũng coi như có quen biết, nếu không GP cũng không có khả năng có thể hẹn ông nhanh đến vậy. Bởi vì khi ban quản trị công bố tin tức, thì lập tức không ít quỹ chứng khoánsẽ tới cửa để tranh giành mà mua bán. Nếu nhưông đáp ứng Ôn Hành Chi, thì chắc chắn ông đã có quyết định của mình. Suy nghĩ một chút, phó phòng Lưu nói: "Theo tôi thấy thì chỉ có thể cao hơn năm ngoái. Không thể thấp hơn." "Vậy thì tốt rồi." Ôn Hành Chi gõ gõ cái bàn, dáng vẻ thoải mái nói: "Tôi chỉ cókhả năngđảm bảo 8% lợi ích. Nhưng mà tôi muốn chi phíủy thác quản lý lần này."

Anh dùng ngón tay vẻ một chữ 'một' và một chữ 'bốn', phó phòng Lưu nhìn thấy liền kinh hãi:“1,4? Chúng tôi không có nhiều tiền để trả chi phí như vậy?" Ôn Hành Chi không nói chuyện, để cho ông suy xét cân nhắc, lựa chọn cái lợi và cái hại. Phó phòng Lưu do dự một chút, sau đó nói: "Cái này e là có chút khó khăn." Ông cười cười, "Đối với ban quản trị mà nói, cho dù bọn họ trả phí giá cả cũng không cao đến vậy. Có chính phủở phía sau làm hậu thuẫn, bọn họ trả giá rất lợi hại. Anh theo chân họ mua bán một lần liền biết rõ."

"Tôi không muốn làm việc mua bán với chính phủ." Ôn Hành Chi nói, ánh mắt trầm tĩnh đến sâu xa, "Tiền bạc của chính phủ thì dễ kiếm, nhưng mà quy định cứng nhắc thì lại nhiều. Hơn nữa phó phòng Lưu nói về ban quản trị kia thì tôi hiểu rất rõ. Đây cũng là tiền dưỡng lão của dân chúng, tùy tiện lay động thìđã liên lụy đến hàng triệu dân. Như vậy thì quá nguy hiểm, với hoàn cảnh trước mắt của thị trường Châu u, chúng ta không thể tùy tiện mà hành động." Nhìn thấy phó phòng Lưu do dự, Ôn Hành Chi nở nụ cười: "Ông không cần phải quyết định gấp gáp, chỉ cóđiều chúng ta đặt điều kiện tại đây. Vẫn hy vọng mọi người có thể suy xét cẩn thận." Lời vừa nói xong, đối phương đều nhìn nhau cười.

Sau đó trò chuyện thêm một chút, phó phòng Lưu đứng dậy tiếp điện thoại. Trong lòng Ôn Hành Chi thở dài đầy nhẹ nhõm, ngồi một bên lẳng lặng uống nước ấm. Đợi cho đến lúc phó phòng Lưunói chuyện điện thoại xong, thì ly nước của anh đã thấy đáy rồi. Phó phòng Lưu cười đầy xấu hổ, "Làđiện thoại của con tôi. Nói ra cũng đúng dịp, nóđang học ở trường học mà cậu cũng từng học ở nước ngoài. Nó rất sùng bái những nhân vật làm mưa làm gió. Nghe thấy tôi có hẹn với cậu, nên muốn ghé qua gặp mặt."

Ôn Hành Chi nghe vậy chỉ cười ảm đạm. Nói làđúng lúc, chỉ sợ làđã sắp xếp trước rồi. Về việc con của phó phòng Lưu, anh ít nhiều gì cũng có nghe thấy. Ỷ vào trong nhà có chút tiền bạc, ở nước ngoài học hành thì không chịu an phận. Lúc trở về thành phố T, thì suốt ngày chỉ biết nhất bang nhịđại. Gây ra không ít phiền phức, lúc này phó phòng Lưu mới muốn tìm cho cậu ấy vài chuyện nghiêm túc. Hiểu rõ tâm tư của đối phương, sự việc trở nên tốt hơn.

Ôn Hành Chi cầm chai rượu lên, rót rượu cho đối phương. Nhớ tới hai người đang ăn cơm ở dưới lầu, anh nghiêng người bảo Dĩ Ninh đưa họ về trước. Xem tình hình đêm này thì có khả năng bữa tiệc sẽ không kết thúc sớm rồi! Dĩ Ninh cũng hiểu rõ mọi chuyện, hạ thấp người xuống sau đóđi thẳng xuống lầu. Nhìn dáng người thướt tha dịu dàng, phó phòng Lưu không khỏi phải nhìn chăm chú vài lần, "Ôn tổng thật có phúc khí. Bản thân đã có bản lĩnh thì không nói, ngay cả nhân viên cũng xinh đẹp giỏi giang."

"Cũng tạm được!" Ôn Hành Chi vừa nói, khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười trào phúng. Đúng lúc này điện thoại lại vang lên, Ôn Hành Chi nhìn lướt qua Lưu Phó Bộ Trưởng, lộ ra một nụ cười áy náy. "Tôi có chút việc, xin phép xuống lầu một lát." "Không sao. Việc của cậu quan trọng hơn."

Ởđại sảnh dưới lầu đang trở nên rối rắm. Một người đàn ông thân hình cao lớn đang được nhân viên phục vụđỡ, cả gương mặt đỏ bừng, khi nói chuyện còn phảng phất mùi rượu. Anh ta xôđẩy người đang đỡ mình, nói với ba người đứng đối diện: "Tao.. Tao nói cho mày biết. Tiểu thiếu gia ta đây vừa ý cô... mẹ nó chứ, vậy mà cô lại không vui mừng. Cô... Cô hỏi những người ở thành phố T này đi, ông đây muốn người phụ nữ nào thì người đó có dám nói không không?" Lời vừa dứt, một ly nước lạnh đã hất thẳng vào mặt anh.

Tay phải của Lại Dĩ Ninh nắm chặt ly thủy tinh, cười lạnh lùng với người đàn ông uống rượu đang cóýđồ xấu này: "Tôi giúp anh tỉnh rượu. Cho anh biết cái gì nên động vào và cái gì không nên động vào!" Nói xong cô không thèm đểý tới tới người đàn ông đó. Lại Dĩ Ninh quay đầu đi về phía Trần Dao vàÔn Viễn. Cả hai người đang đầy kinh ngạc nhìn cô.

Điều nay cũng khó trách, vốn đĩđang ăn cơm ngon lành. Tự nhiên lại bị một tên đàn ông say rượu xa lạđùa cợt trước mặt mọi người. Đều là con gái mười bảy, mười tám tuổi làm gì mà từng trải qua chuyện này. Đôi mắt Trần Dao mở to, đầy sợ hãi: "Làm mất lòng hắn ta sẽ không có chuyện gì sao? Em thấy hắn rất hung dữ..." MàÔn Viễn dường như chưa phản ứng kịp, dùng hai tay che mặt lại. Đứng yên tại chỗ nhìn tên đàn ông giương nanh múa vuốt mà không nhúc nhích gì. Mãi cho tới khi có một đôi tay mạnh mẽ cầm lấy đôi tay côđang che mặt, thì lúc này cô mới giật mình tỉnh dậy. Kinh sợ nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mặt.

"Chú..." Cô vừa mở miệng, giọng nói đầy run rẩy. Ôn Hành Chi không nói chuyện, quay mặt của cô lại, nơi đóđã sưng đỏ lên. "Sao lại thế này?"

Giọng nói của anh cực kỳ kém, cả sắc mặt cũng trầm xuống. Ôn Viễn nhìn anh, không dám mở miệng nói chuyện. Còn Trần Dao thì bình tĩnh lại đôi chút, chỉ vào người đàn ông uống say nói: "Chính là hắn. Hắn đã tát Viễn Viễn một cái." Lúc này Ôn Hành Chi mới nhìn thẳng người đàn ông đó. Chỉ liếc mắt một cái, trong mắt từ tức giận chuyển thành một sự hài hước và châm chọc. Anh ngẩng đầu nhìn lên trên lầu, thấy Phóphòng Lưuvội vàng đi xuống. Chỉ thấy Phó phòng Lưuđi tới trước mặt người đàn ông kia, cho hắn ta một cái tát: "Mày, ai cho mày chạy tới đây gây ra chuyện này?! Tối nay mày tới đây làm gì biết không?!"

Nói là một cái tát, nhưng màđã bịÔn Hành Chi làm gián đoạn giữa chừng. Ôn Hành Chi không nghĩ tới tối nay lại xảy ra chuyện như thế này. Anh liếc nhìn hai cha con trước mặt, trong ánh mắt đều là vẻđùa cợt không hề che giấu. PhóphòngLưulập tức rút tay về, khom người giải thích với Ôn Hành Chi: "Cậu xem. Đứa con này thực sựlà không được rồi. Đứa con của tôi thật vô liêm sỉ, tôi thực sự..." Ôn Hành Chi lạnh lùng cười, hít sâu vào một hơi, sau đó mới hạ giọng đầy sắc bén nói: "Xem ra cậu ấy thực sự uống hơi nhiều. Chuyện đêm nay chỉ sợ là không bàn tiếp được nữa. Thế này cũng được, gương mặt cháu gái tôi cũng đã sưng lên hết rồi. Tôi trước hết phải dẫn hai đứa nó về."

"Vâng vâng..." Đây là nể mặt ông,Phóphòng Lưuđương nhiên cũng biết. Nhìn thấy họđi khỏi, thì quay lại tát cho con mình thêm một cái, "Mày gây ra chuyện khốn nạn rồi!".