Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 11

Xem tiếp 8.

Đêm đã khuya, Mozart đã ngủ. Nó nằm trong chuồng chó, bởi vì các cửa hàng vật nuôi không có làm ổ riêng cho ngỗng. Vào lúc này, Cát Mễ Nhi nghiêm túc nói với Lâm Phương Văn: “Cảm ơn anh đã viết lời bài hát cho em.” “Không có gì đâu.” Lâm Phương Văn hờ hững trả lời.

Rời khỏi nhà của Cát Mễ Nhi và Uy Uy, tôi nói với Lâm Phương Văn: “Chúng ta đến bãi biển nha? Không phải gần đây có bãi biển sao?” Chúng tôi nằm trên bãi cát đen kịt cùng tĩnh mịch kia. Tôi lên tiếng: “Sống trong một ngôi nhà ở gần biển, cũng không tồi anh nhỉ?” Lâm Phương Văn bỗng nhiên bật cười, tôi hỏi một đằng anh trả lời một nẻo: “Bọn họ gọi con ngỗng đó là Mozart!”

Đúng vậy, vừa rồi ở trước mặt Cát Mễ Nhi và Uy Uy, chúng tôi đều ngại, không nỡ cười được. “Gọi Mozart cũng không phải điều hay, Mozart chỉ sống đến ba mươi lăm tuổi.” Tôi nói. “Ba mươi lăm tuổi, đối với một con ngỗng mà nói là không thể nào. Ngỗng thông thường sống đến ba tháng rưỡi đã bị làm thịt rồi.” Anh vừa nói vừa cười.

“Cát Mễ Nhi thật lòng cảm ơn anh, sao anh lại giống như không quá cảm kích?” Tôi hỏi. “Mấy lời ca đó, thật sự không là gì cả. Anh không nghĩ là anh đã viết hay.” Lâm Phương Văn nói. “Em thấy rất hay mà! Em thích phần điệp khúc.”

Tôi lẩm nhẩm: “Nụ cười hững hờ, lại lặng lẽ ra đi, Cũng biết không hẹn mà gặp nhau,

Hẹn mà lại không gặp được, Nghìn năm, vạn năm, nhân gian, bầu trời, Rồi sẽ gặp nhau lần nữa.”

“Bài này so với trước đây, hoàn toàn không bằng. Là do cô ấy hát hay, không phải vì anh viết hay.” Anh nói. “Yêu cầu của anh đối với bản thân quá cao rồi.” Tôi khuyên bảo anh. “Viết thêm một ngày, thì thêm một ngày khô cạn.” Anh thở dài thổn thức.

“Sáng tác luôn có triều cường và triều kém.” Anh ngắm nhìn tôi thật lâu, mới nói: “Cảm ơn em.” “Giữa chúng ta còn cần hai chữ này sao?”

Anh mỉm cười. Lúc đi dạo trên bãi biển, tôi hỏi anh: “Anh có ước mơ gì không?”

“Có lẽ vẫn là viết bài hát giao thừa cho em.” Anh trả lời. Tôi tưởng ước mơ của anh hẳn là rất nhiều rất lớn. Tôi không ngờ, ước mơ của anh lại nhỏ bé như vậy. “Ước mơ này tuyệt đối không nhỏ chút nào nha! Là một thử thách rất lớn.” Anh cười nói.

“Còn em, có ước mơ gì?” Anh hỏi ngược lại tôi. “Vẫn là nghe bài hát giao thừa của anh.” Tôi trịnh trọng nói, đôi mắt đã rơm rớm nước mắt. Không biết là bị anh làm cho cảm động, hay là bị chính mình làm cảm động nữa? Đó là một buổi tối kỳ quái biết bao? Chúng tôi cười, lại khóc, sau đó lại cười. Năm tháng trôi qua, ước mơ không đổi, đó là có thể ôm người mình yêu, cũng ôm nụ cười và nước mắt của người đó.

.