Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 14

Xem tiếp 2.

“Sao anh không cầu hôn em?” Trong hiệu sách, tôi lên tiếng hỏi Lâm Phương Văn. Anh một mặt vẫn vùi đầu đọc sách, mặt khác hỏi tôi: “Em muốn sao?” “Cũng không phải thật sự muốn anh lấy em, chỉ là tò mò anh sẽ cầu hôn em ra sao thôi.”

“Lấy anh đi! Là bộ dạng cầu hôn này à?” Dáng vẻ của anh không biết là ngả ngớn cỡ nào. “Thế thì bình thường quá, không giống kiểu anh nói.” “Em thật sự muốn kết hôn?”

“Đương nhiên không phải!” Tôi khép quyển sách trên tay lại. Sao tôi lại nói không? Bản thân tôi không dám thừa nhận, tôi biết anh sẽ từ chối. “Anh cầm trên tay quyển sách gì thế?” Tôi lấy quyển sách của anh xem.

Đó là một quyển kinh Phật. Anh gần đây mua rất nhiều sách về Phật học. Tháng trước, anh mua rất nhiều sách về đạo Cơ Đốc giáo. Tháng trước nữa, anh mua rất nhiều sách dạy nấu ăn. Mặc dù mua nhiều sách nấu ăn như vậy, nhưng anh chưa một lần nấu cho tôi ăn một món nào. Anh đang loay hoay tìm cảm hứng. Album mới của Cát Mễ Nhi, anh cũng chỉ viết có hai bài. Anh không muốn lặp lại chính mình. Mấy năm vừa qua, anh đã viết rất nhiều, đã có chút mệt mỏi. Tôi có thể làm gì đây? Nhưng tôi không giúp được gì.

“Trong kinh Phật có linh cảm sao?” “Không biết nữa.” Anh trả lời. Sau đó có một hôm, anh nghiêm túc báo cho tôi biết:

“Anh muốn làm hòa thượng.” “Hòa thượng?” Tôi gần như muốn khóc. “Là hòa thượng trong bảy ngày.” Anh trả lời đều đều.

“Chỉ trong bảy ngày?” Tôi thở phào nhẹ nhõm. “Đúng vậy, bảy ngày.” Anh nói với vẻ mặt chờ mong. Đó là hoạt động từ thiện do một ngôi chùa tổ chức. Người tham gia phải sống bảy ngày trong chùa như một người đã xuất gia. Ngoài việc phải mặc áo thầy tu và ăn chay ra, người tham gia cũng phải tụng kinh niệm Phật, không khác gì một hòa thượng bình thường chỉ là không cần cắt tóc đi tu. Sau bảy ngày, những người đó có thể trở về phàm trần thế tục. Kiểu hoạt động này hằng năm tổ chức một lần, mỗi lần cũng có vài trăm người tham gia.

“Anh sẽ không làm hòa thượng thật chứ?” Tôi hỏi anh. “Rất khó nói nha!” Anh cố ý trêu tôi. “Em muốn anh biết rằng, trần duyên của anh chưa dứt.” Tôi ôm hai bên đầu anh nói.

“Vậy đi thế này, không phải có thể cắt đứt trần duyên rồi sao?” “Nếu anh thật sự chạy đi làm hòa thượng, em sẽ biến thành một dâm nữ, ai cũng yêu!” Tôi cảnh báo anh. “Anh chạy đi làm hòa thượng, thì em phải đi làm ni cô mới đúng chứ? Sao lại làm dâm nữ?”

“Làm ni cô thì quá lợi cho anh rồi. Thành dâm nữ mỗi ngày đều sex với người khác, mới là sự trả thù lớn nhất đối với anh. Ít nhất, mỗi ngày anh sẽ luôn áy náy, mỗi ngày đều tụng kinh cho em để giảm bớt tội nghiệp của anh và em. Như thế, mặc dù anh đang ở trong chùa, nhưng không có ngày nào là em không ở trong lòng anh. Đúng không?” “Em độc ác thế này, người nên xuất gia phải là em mới đúng! Được rồi, để bảo vệ trinh tiết của em, anh sẽ không chạy đi làm hòa thượng.” Mặc dù anh đã khẳng định như thế, nhưng, tôi thật sự sợ anh sẽ vứt bỏ tôi để đi làm hòa thượng. Anh là dạng người chuyện kỳ lạ gì cũng có thể làm ra được. Nếu Lâm Phương Văn thật sự làm hòa thượng, chấm dứt trần duyên không phải anh mà là tôi.

.