Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 15

Xem tiếp 3.

Mặc dù hòa thượng bảy ngày không cần cạo đầu, Lâm Phương Văn vẫn đi cạo ngắn đầu tóc dài của mình. Anh nói như vậy có thể nhập tâm vào cuộc sống của người xuất gia. Mấy ngày anh rời khỏi tôi, cuộc sống của tôi cũng vô vị như nước. Cuộc sống nhạt nhẽo giống như rau xanh đậu hũ, mỗi giây mỗi phút tôi đều nhớ đến anh. Anh quen được sao? Anh sẽ thích cuộc sống như thế ư? Anh có thể bị một đại sư làm phép, từ nay về sau sẽ rời xa tôi hay không? Nếu như anh đi, sao tôi có thể thành dâm nữ chứ? Tôi lừa anh mà thôi. Thế nhưng tôi cũng không thể thành ni cô. Làm sao có thể từ đó về sau chạm mặt anh mà làm như không nhận ra cơ chứ? Tôi không làm được. Lúc gặp Địch Chi, cô ấy hỏi tôi:

“Có ni cô bảy ngày không?” “Hình như cũng có.” Tôi ngập ngừng. “Vậy sao cậu không cho tớ biết sớm?”

“Cậu cũng muốn xuất gia ngắn ngày sao?” “Có thể nhân cơ hội giảm béo nha!” Cô ấy nói. Tôi từng nghe kể một câu chuyện. Một người phụ nữ muốn bỏ mối duyên trần này, nên từ Đài Loan chạy đến Ấn Độ xa xôi, đi xuất gia ở một ngôi chùa. Nhưng chính ở đó lại chạm mặt một vị tăng nhân. Hai người đó hóa ra là người yêu của nhau ở kiếp trước, nghiệt duyên chưa dứt, vì thế cả hai cùng hoàn tục, làm vợ chồng. Đáng thương nhất trong chuyện này là người đàn ông đã vì ước muốn của người phụ nữ đó mà để cô ta xuất gia.

“Hai người bên nhau rốt cuộc là trần duyên hay là nghiệt duyên?” Tôi hỏi. “Một phần là trần duyên, một phần là nghiệt duyên, đó chính là cuộc sống!” Chu Địch Chi nói. Ngồi tám một lúc, Trần Kỳ Chính đến đón chúng tôi đi ăn.

“Em thích ăn gì?” Trần Kỳ Chính hỏi tôi. “Ăn chay được không?” Tôi nói. Hai người họ cùng trợn tròn mắt nhìn tôi, biểu lộ bộ dạng đáng thương.

“Giỡn thôi! Chúng ta đi ăn thịt, em ăn luôn phần của Lâm Phương Văn.” Tôi nói lại. Lâm Phương Văn chỉ nên đi bảy ngày thôi..