Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 33

Xem tiếp 6.

Sau lần phỏng vấn đó, tôi cũng không gặp lại Hàn Tinh Vũ. Sau đó có một hôm, chúng tôi chạm mặt nhau. Tối hôm đó, tôi và Địch Chi cùng nhau đi xem phim điện ảnh. Sau khi xem phim xong, tôi chạm mặt Hàn Tinh Vũ cũng vừa mới xem phim xong. Bên cạnh anh ta có một cô gái tóc ngắn, đeo kính cận, dáng người nhỏ nhắn, nhìn qua rất lanh lợi. Xem ra cô ấy là bạn gái của anh ta. Anh ta chủ động đến bắt chuyện với tôi:

“Bài phỏng vấn hôm trước, cô viết rất hay.” “Cảm ơn anh.” Tôi lịch sự nói. “Rất tình cảm.” Anh ta nhận xét.

Chúng tôi nói tạm biệt, anh ta bỏ đi vội vã. “Anh ta chính là Hàn Tinh Vũ sao?” Địch Chi hỏi tôi. Tôi gật đầu.

“Ngoại hình và cách nói năng của anh ta không khác gì mọi người nha!” Địch Chi nhận định. “Thần đồng trưởng thành cũng là người bình thường, sẽ không biến thành người ngoài hành tinh.” “Đúng thế! Mặc dù cậu nói tớ là thần đồng tình yêu, thế nhưng khi tớ lớn lên cũng không thành người có bốn vú. Tớ vẫn giống với những người phụ nữ khác, cũng sẽ thất tình.”

“Bạn gái anh ta nhìn cũng rất thông minh nha!” Tôi nói. “Có phải cô ta cũng là thần đồng không?” Địch Chi thắc mắc. “Nếu hai người đều thông minh như thế, thì sẽ không yêu đương đâu! Người thông minh sẽ yêu bản thân mình nhiều hơn, chỉ có kẻ ngốc mới yêu đối phương nhiều hơn yêu bản thân mình.”

“Chúng ta đây đều là những kẻ rất ngốc.” “Lẽ nào trong ba người chúng ta, Quang Huệ thông minh nhất sao?” “Đương nhiên rồi! Cô ấy chưa bao giờ quá yêu người khác.”

Địch Chi lại hỏi tôi: “Vì sao gần đây cậu luôn có một mình, Lâm Phương Văn đâu?” “Anh ấy rất bận rất nhiều việc. Album mới của Cát Mễ Nhi đang được thu âm, tất cả ca từ đều do anh ấy viết. Lúc rảnh rỗi, anh ấy cũng đi lặn rồi.” “Lặn với ai?”

“Cùng Cát Mễ Nhi.” “Hai người họ mỗi ngày đều ở bên nhau, cậu không sợ sao?” “Đó là công việc mà!”

Mặc dù tôi lớn tiếng khẳng định như vậy, nhưng tôi không phải không lo lắng gì như vậy. “Cát Mễ Nhi là người thông minh hay kẻ ngốc hả?” Địch Chi hỏi tôi. “Cô ấy không thông minh lắm.”

“Vậy thì nguy rồi!” “Sao nguy?” “Vậy thì cô ta sẽ yêu đối phương nhiều hơn, cô ta sẽ cố gắng nhiều hơn.”

“Cô ấy cũng không phải ngốc lắm nha!” “Vậy càng nguy hơn!” “Tại sao?”

“Vậy thì càng khó nắm bắt. Có lúc cô ta sẽ rất yêu đối phương, có lúc lại rất yêu bản thân.” “Vậy tớ thì sao? Tớ có được tính là khó nắm bắt không?” Tôi hỏi. “Cậu ấy à? Cậu si mê người ta như thế. Lâm Phương Văn chỉ cần dùng một cây đinh là có thể đóng chặt cậu lên tường rồi.”

“Si mê đã không thịnh hành nữa rồi.” Tôi nói. “Cậu từ trước đến nay chưa từng là nhân vật thịnh hành.” Cô ấy nói. “Vậy bây giờ thịnh hành cái gì?”

“Chỉ chịu trách nhiệm với chính mình, chỉ trung thành với chính mình.” “Cậu và Trần Kỳ Chính cũng như vậy sao? Không phải cậu đã nói cậu rất yêu anh ta sao? Cậu cũng không thịnh hành. “Tuy nhiên, tớ vẫn thịnh hành hơn cậu một chút.”

“Cát Mễ Nhi mới hai mươi ba tuổi sao?” Cô ấy bỗng hỏi. “Ừ.” “Nhưng cậu đã hai mươi sáu tuổi rồi.”

“Cậu muốn nói tớ già hơn cô ấy, đúng không?” “Đàn ông đều thích các cô gái trẻ.” “Hai mươi sáu tuổi không phải là già.” Tôi cãi lại.

“Sẽ luôn có những cô gái trẻ hơn chúng ta xuất hiện.” “Cũng sẽ luôn có những chàng trai trẻ hơn chúng ta xuất hiện.” Tôi phản bác. “Nhưng mà, khi đó chúng ta có lẽ đã quá già để đi yêu họ. Đàn ông lại không giống như thế, họ mãi mãi không quá già để đi yêu một cô gái trẻ tuổi hơn.”

Lâm Phương Văn sẽ vì Cát Mễ Nhi trẻ hơn tôi mà yêu cô ấy sao? Tôi hiểu Lâm Phương Văn không phải là người như vậy. Nếu anh yêu một ai đó, đó là vì anh quá trung thành với cảm xúc của mình. Anh ấy cũng là một kẻ ngốc. Tối hôm đó, sau khi chia tay với Địch Chi, tôi không về nhà mà đến chỗ của Lâm Phương Văn. Anh vẫn chưa về, tôi nằm lên giường anh, ôm chiếc gối của anh, vô cùng nhớ nhiệt độ cơ thể anh. Yêu một người, không phải là nên tin người đó sao? Không phải đã nói trong tình yêu không có lo sợ sao? Vì sao tôi phải lo sợ?

Vào lúc nửa đêm, cuối cùng anh cũng trở về. “Em đến rồi sao?” Anh đứng bên giường, dịu dàng hỏi tôi. Tôi đứng lên, nhào lên người anh, dùng hai tay và hai chân tôi khóa chặt anh.

Anh bị sự nhiệt tình bất ngờ của tôi dọa ngã, ôm tôi hỏi: “Em làm gì thế?” “Anh là người thông minh hay là kẻ ngốc?” Tôi chợt hỏi. Anh không trả lời tôi, tôi cũng không cho anh biết vì sao tôi lại hỏi như thế. Trên người anh có hơi ấm mà tôi hằng đêm mong nhớ. Tình yêu của anh chẳng bao giờ sứt mẻ. Sao anh rời bỏ tôi được chứ?

.