Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 34

Xem tiếp 7.

Có một số phụ nữ sẽ cố gắng phát triển tình bạn với tất cả những người phụ nữ bên cạnh bạn trai. Một khi mọi người trở thành bạn bè, thì những người phụ nữ đó làm sao có thể không biết xấu hổ mà yêu bạn trai của các cô ấy. Xung quanh bạn trai của các cô ấy sẽ được bao quanh bằng hệ thống bảo vệ tia hồng ngoại. Ai có thể nói đấy không phải là tình yêu nào? Phải rất nỗ lực và rất yêu anh ta, các cô ấy mới bằng lòng làm như thế. Tôi cũng có thể làm bạn với Cát Mễ Nhi, thế nhưng, tôi căn bản không phải loại người như vậy. Huống hồ, có người phụ nữ nào có thể đảm bảo bạn tốt của cô ấy sẽ không yêu bạn trai của cô ấy chứ? Một người yêu mà có cảm giác không an toàn là một người lụy tình. Tôi vì thế mà khinh thường chính mình.

Địch Chi hỏi tôi, có thể nhờ Cát Mễ Nhi đến hát ở trường của Trần Kỳ Chính không. Trường của Trần Kỳ Chính theo dạy chuyên tiếp nhận những học sinh có vấn đề về cảm xúc và hành vi. Những học sinh này đều đến từ những gia đình rất phức tạp, ít nhận được tình yêu, quan tâm từ gia đình, cũng không còn cách nào mới vào học ở đây. Trần Kỳ Chính là thầy giáo rất được hoan nghênh. Đối với một người thầy thế này, tôi sao có thể nói không chứ? Tôi gọi điện cho Cát Mễ Nhi, cô ấy đồng ý rất sảng khoái. “Em đã đọc phóng sự về hai thần đồng mà chị viết, rất có ý nghĩa nha!” Tiếng nói hào hứng của cô ấy truyền từ đầu kia điện thoại.

“Cảm ơn em.” “Em cũng thích ăn bánh quy chocolate, nhưng em không phải thần đồng. Bánh quy chocolate Uy Uy làm cũng rất ngon. Từ lúc anh ấy đi, em không được ăn thứ gì ngon.” Cô ấy vẫn đang nhớ về Uy Uy sao? Tôi bỗng nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Tôi tìm cô ấy, thật ra là vì Trần Kỳ Chính sao? Chính tôi cũng giống các cô ấy, muốn có cơ hội trở thành bạn bè với tình địch của mình sao? Ngay cả chính tôi cũng không thể xác định được. Vào tối hôm Cát Mễ Nhi đến hát tại trường, tôi và Địch Chi cũng đến xem. Cô ấy trên sân khấu bắn hào quang lấp lánh ra xung quanh, cô ấy có sức hấp dẫn của riêng mình mà các cô gái khác không có. Cô ấy có thể dùng giọng hát hoàn mỹ và tình cảm nhất của mình để hát lên những lời ca của Lâm Phương Văn, đó là chuyện tôi mãi mãi không thể làm được cho anh. Tôi ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Tối hôm nay, Cát Mễ Nhi mặc một chiếc quần đùi ngắn. Hình xăm Linus trên mắt cá chân bên trái của cô ấy dường như cũng nhảy múa theo bước chân của cô.

“Trên chân cô ấy có một hình xăm! Là Linus.” Địch Chi ngồi bên cạnh tôi lên tiếng. “Đúng vậy, là Linus.” Tôi nói. Cát Mễ Nhi thích người con trai giống như Linus vậy sao? Mãi mãi không bao giờ lớn, đầy thông minh nhưng lại thiếu cảm giác an toàn. Tôi bỗng nhiên cảm thấy sợ. Tại sao trên mắt cá chân của cô ấy không phải là Snoopy hay là Charlie Brown chứ? Lâm Phương Văn chưa bao giờ là hai người đó. Anh ấy là Linus.

.