Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 35

Xem tiếp 8.

Một vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời. Sau khi màn biểu diễn kết thúc, tôi ngồi cùng xe Cát Mễ Nhi để về nhà. Cô ấy thò đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn ánh trăng nói: “Trên đảo Fiji, mỗi đêm trăng tròn, mọi người sẽ đến bờ biển bắt cua và cá thờn bơn, sau đó sẽ tổ chức bữa tiệc linh đình.” “Sao phải là buổi tối đêm trăng tròn.”

“Vì chỉ có tối đêm trăng tròn, mới có rất nhiều cua bò lên bờ cát, mà cá thờn bơn cũng sẽ bơi đến chỗ nước cạn.” “Chúng muốn gặp nhau ở đó chăng? Cua và cá thờn bơn ấy.” “Không ai biết cả!” Cô ấy trả lời.

Có lẽ, cua và cá thờn bơn đều hẹn với người yêu của chúng, mỗi khi trăng tròn thì gặp nhau trên bờ cát. Chúng không biết nói, ánh trăng là lời triệu tập chết chóc của chúng. Cũng có thể, chúng không phải không biết điều đó, nhưng để gặp được người chúng yêu, cho dù phải chết chúng cũng bằng lòng mạo hiểm. Buổi tối tôi và Lâm Phương Văn quay lại bên nhau là đêm giao thừa năm 199.