Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 38

Xem tiếp 1.

Lúc lòng tôi tràn ngập cảm giác chua xót, Lâm Phương Văn gọi điện thoại đến. “Em đang ở đâu?” Giọng nói của anh rất khoái chí. Nghe thấy giọng anh, tôi lại bắt đầu đố kỵ.

“Không phải anh nói hôm nay đi lặn sao?” Tôi hỏi ngược lại. “Anh đang ở trên thuyền, sắp nhảy xuống rồi.” Anh trả lời. “Vậy còn không mau nhảy xuống đi?” Tôi lạnh lùng nói.

“Làm gì gấp vậy?” Anh cười khì hỏi tôi. “Cá mập trong biển đã rất đói bụng rồi!” Tôi nói. “Em muốn anh bị cá mập ăn sao?”

“Cầu còn không được.” “Em hận anh thế sao?” “Hận anh thấu xương!”

“Sao lại thế?” “Hận anh cũng cần lý do sao?” “Dù sao cũng cho anh chết được nhắm mắt!”

“Hận anh vì anh quá đáng ghét!” “Em chưa từng yêu anh sao?” Anh cố ý dùng giọng điệu đáng thương để hỏi tôi. “Ai yêu anh?”

“Em chưa từng yêu anh, vậy sao em lại ngủ với anh?” “Thật muốn biết lý do sao?” “Ừ.”

“Lẽ nào anh không nhận ra? Anh chẳng qua chỉ là công cụ tình dục của em thôi!” Tôi vừa cười ha hả vừa nói. “Làm công cụ tình dục của em nhiều năm như vậy, hẳn là em sẽ có chút tình cảm với anh chứ?” “Thì cũng có, chính là tình cảm với công cụ tình dục.”

“Ngộ nhỡ anh bị cá mập ăn tươi nuốt sống, thì em ngay cả một công cụ tình dục cũng không còn.” “Cũng chẳng sao, dù sao em cũng chán ghét anh.” Tôi trả lời nhanh chóng. “Sao em có thể chán ghét anh? Anh còn chưa chán ghét em mà!”

“Đó đâu phải chuyện của em! Chán ghét đối phương trước đương nhiên sẽ chiếm thế thượng phong rồi.” “Lẽ nào em không cần anh nữa sao?” “Tại sao em phải cần anh? Chúng ta đâu phải kim đồng ngọc nữ!” Tôi cố ý nói như vậy.

“Chúng ta là gì? Là Đông tà Tây độc sao?” “Là Nam hạnh Bắc hạnh!” Tôi tức giận nói. “Nam hạnh Bắc hạnh là gì?”

“Chính là Nam hạnh nhân và Bắc hạnh nhân.” “Hạnh nhân? Chính là hai trái tim nha!” Anh vui vẻ nói. “Ăn nhiều sẽ trúng độc! Dù sao em không là gì của anh! Anh cũng không là gì của em!”

“Em thật sự không có lương tâm!” “Anh bây giờ mới biết sao? Vậy anh còn không mau nhảy xuống đi” “Anh nhảy đây! Biết đâu sau này em sẽ không gặp lại anh nữa.”

“Hi vọng là thế.” “Anh nhảy đây!” Anh nói với giọng bi thương. Điện thoại thật sự bị ngắt. Tôi liên tục gọi rất nhiều cuộc, anh không nhận điện thoại.

Anh thật sự đã nhảy xuống rồi sao? Tất nhiên anh biết tôi đang đùa với anh. Sẽ không gặp cá mập ở biển chứ? Anh sẽ gặp cá mập sao? Sẽ xảy ra bất trắc ư? Tôi rất hối hận vì đã trù anh như vậy. Anh không phải công cụ tình dục của tôi. Anh là tình yêu và ham muốn của tôi, anh không thể chết. Lúc đó, tôi không biết đã hối hận cỡ nào khi nói đùa với anh như thế. Phải làm sao nếu anh không trở lại? Đến tận hoàng hôn, cuối cùng tôi mới tìm được anh. “Anh đang ở đâu?” Tôi vội hỏi anh.

“Ở trên thuyền, mới từ đáy san hô lên đây. Em tìm anh có chuyện gì sao?” Anh thong thả nói. “Xem xem anh có bị cá mập ăn thịt hay chưa?” “Bây giờ hẳn là em rất thất vọng sao?”

“Đúng vậy, cực kỳ thất vọng.” “Em thật sự đối với anh có dục vô tình ư?” “Điều đó đương nhiên rồi.”

“Anh có thể tới tìm em không?” “Anh tìm em có chuyện gì? Em căn bản không muốn nhìn thấy anh.” “Nhưng anh muốn thấy em.”

“Sao anh muốn thấy em?” “Chính là muốn làm công cụ tình dục của em.” Anh nói đùa. “Em không cần anh.” Tôi nói lại.

Tối hôm đó, anh đến tìm. Mặt và cổ anh phơi nắng đến đỏ cả lên. Chúng tôi không có chia xa, nhưng vào lúc đó, khi anh bình an vô sự đứng trước mặt tôi, tôi lại có cảm giác được gặp anh giữa biển người mênh mông. Có thể, đã từng có một phần mười nghìn khả năng anh gặp tai nạn, chúng tôi sẽ không thể nào gặp lại nữa. Tôi tròn một ngày nhớ đến anh, nóng ruột nóng gan, đều do tôi tự gây tội. Nếu phụ nữ nguyền rủa người đàn ông mình yêu, cuối cùng người bị trừng trị hóa ra chính là cô ta. “Em không muốn thấy anh sao?” Anh hỏi. “Ai muốn thấy anh?” Tôi trả lời nhát gừng.

“Nếu em không muốn thấy anh, vậy hãy nhắm mắt lại đi!” “Sao phải nhắm mắt lại?” “Thế thì em sẽ không thấy anh nữa! Mau lên!”

Tôi đành phải nhắm mắt lại. Anh nắm lấy hai cổ tay của tôi. Hai bàn tay tôi đột nhiên cảm thấy lành lạnh, anh đã đặt một quả cầu nho nhỏ vào lòng bàn tay của tôi. Tôi mở mắt, thấy trên tay là một quả cầu thủy tinh chứa phong cảnh. “Tặng em.” Anh nói. Đó không phải đồ chơi lúc nhỏ chúng ta hay chơi sao? Mấy thứ này không phải đã tuyệt chủng rồi sao?

Bên trong quả cầu thủy tinh khảm cảnh dưới đáy biển. Rạn san hô xanh trắng sữa, tảo biển xanh lá và tàu ngầm vàng bồng bềnh trong nước. Vài tờ giấy gấp lại thành những chú cá giấy với màu sắc sặc sỡ uyển chuyển bay lượn, chậm chạp mà lười biếng, quay vòng trong sắc nước. Trong quả cầu, không khí chính là nước, trong veo thanh khiết. Khi còn nhỏ tôi cũng từng có một quả cầu thủy tinh phong cảnh. Trong dòng nước gợn sóng là pháo đài cổ kính và cảnh tuyết rơi. Những hoa tuyết bay tán loạn, lập lại mái mãi. Đó là hồi ức đẹp trong lòng mỗi đứa trẻ. Trong quả cầu thủy tinh, mọi cảnh vật đều vĩnh hằng, khiến chúng ta quên đi những thay đổi xảy ra hằng ngày. “Quả cầu thủy tinh này có thể thực hiện điều ước không?” Tôi bướng bỉnh nâng nó lên ngang mặt. “Em muốn là được, sao lại không chứ?” Lâm Phương Văn nói.

“Tại sao anh muốn tặng em cái này.” “Để em cũng nhìn thấy phong cảnh dưới đáy biển.” “Đáy biển bị anh khuấy đảo và đáy biển em thấy giống nhau sao?”

“Chỉ là nó không có tàu ngầm” “Cũng không có cá mập?” “Đúng thế.”

“Thật tuyệt.” Tôi nói. “Thế thợ lặn đâu?” Tôi lại hỏi. “Trốn rồi.” Anh đùa dí dỏm.

Tôi để quả cầu thủy tinh lăn từ tay trái sang tay phải, rồi lại từ tay phải sang tay trái. Nó quay vòng trong tay tôi. Nếu nó có thể cầu nguyện, tôi muốn ước điều gì đây? Ước rằng chúng tôi mãi mãi không bao giờ nói chia tay sao? Nhưng tôi biết, muốn mãi mãi không bao giờ nói chia tay là điều không thể xảy ra..