Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 4

Xem tiếp 3. Anh đưa tôi trở lại căn hộ trên đường Hoàng Nê Dũng ở khu Bào Mã. Mưa rất lớn. Chúng tôi đứng dưới một tán cây đa cổ thụ trú mưa. Tôi chỉ lên ngực mình và nói với anh:

“Em đang mặc áo ngực dây thép.” Anh đưa tay lướt nhanh xuống tấm lưng ướt đẫm của tôi, hỏi: “Thế thì sao?”

“Lỡ như em bị thiên lôi đánh trúng, em sẽ chết. Mà em lại đang nắm tay anh, anh cũng sẽ chết chung với em.” “Vậy có phải chúng ta sẽ trở thành anh hùng sấm sét không?” Anh cười nói. “Ngày 30 tháng 6 năm 97, trước ngày Hồng Kông trở về tổ quốc[1], chúng ta vẫn còn bên nhau chứ?”

[1] Ngày 30 tháng 6 năm 1997, Hồng Kông – thuộc địa cũ của Anh được trao trả lại cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và khu hành chính đặc biệt Hồng Kông được thành lập. “Nếu như lát nữa chúng ta không bị thiên lôi đánh trúng...” Anh ngước nhìn bầu trời. Lúc đó, tôi thật không ngờ cái đêm trước khi Hồng Kông trở về tổ quốc, lại là một đêm mưa lớn như tối hôm nay.

“Vậy, ngày 31 tháng 12 năm 1999, chúng ta vẫn ở bên nhau chứ?” Tôi hỏi anh. Anh cười đùa: “Nếu bây giờ em bằng lòng cởi áo ngực trên người em ra, chúng ta không phải chết, thì cũng không hẳn không có khả năng.” Mỗi lần nhắc tới chuyện này, anh luôn trả lời không nghiêm túc.

“Em có thể không cần anh, nhưng em muốn có bài hát đêm giao thừa mừng thiên niên kỷ mới. Anh đã hứa rồi.” “Em muốn bài hát, không cần người?” “Bài hát ở lại lâu hơn người.” Tôi đáp.

Vào giây phút đó, Thiên niên kỷ mới vẫn là một chuyện rất xa xôi. Có đôi khi, tôi không biết chúng tôi sinh ra ở thời đại này là hạnh phúc hay bất hạnh. Một nghìn năm, chúng tôi còn chưa đến thế giới này, cái ngày ba ngàn năm đó, chúng tôi chưa hẳn vẫn còn sống. Những người trẻ tuổi như chúng tôi có thể chứng kiến cảnh tượng hai nghìn năm trôi qua. Nhưng mà vì có một ngày như thế sẽ đến, chúng tôi rất sợ đến lúc đó sẽ trơ trọi một mình. “Trình Vận, em đúng là một cô gái phiền phức.” Lâm Phương Văn nói. “Đúng vậy, em là tìm anh để gây phiền phức đây.” Tôi đồng ý.

“Anh đã nhìn thấy cây bánh mì bao giờ chưa?” Tôi hỏi anh. Anh lắc đầu. “Em đã nhìn thấy một lần, ở Thái Lan.” Tôi kể: “Lúc cây bánh mì nở hoa, nó có hình dạng giống bánh mì, có cả hoa đực và hoa cái.”

“Hoa đực và hoa cái?” “Đúng vậy. Có hoa đực là có hoa cái. Có nam thì phải có nữ.” Bỗng nhiên, sét đánh ầm ầm.

“Đi thôi!” Anh kéo tay tôi. “Trời vẫn còn mưa mà.” Tôi nói. “Em muốn chết hay sao mà trời mưa sấm sét lại đứng dưới gốc cây? Anh không muốn bản tin ngày mai đưa tin người viết lời nổi tiếng Lâm Phóng chết bởi sợi dây áo ngực của bạn gái đâu.”

“Chỉ cần anh không nắm tay em thì sẽ không sao rồi.” “Em sẽ không bỏ qua cho anh.” “Nếu em chết, anh có khóc không?” Tôi hỏi.

Anh không trả lời tôi. Nếu tôi thật sự chết, không biết anh có vì tôi mà rơi lệ không? Sự chia xa, giữa chúng tôi thật khó mà tưởng tượng. “Em bỏ tay ra đi.” Rốt cuộc anh cũng lên tiếng. “Không bỏ.” Tôi nói.

Nếu yêu anh là một loại đắm chìm, có lẽ tôi nguyện đắm chìm trong đó cả đời..