Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 41

Xem tiếp 4.

“Xin cho tôi một hamburger.” Tôi nói với nữ phục vụ trẻ tuổi kia. Cô ấy vẫn mỉm cười sáng lóa như trước, hỏi tôi: “Chị ăn ở đây, hay mang đi ạ?” “Mang đi.” Tôi trả lời.

Gió rất lạnh, tôi ôm chiếc bánh hamburger ấm áp kia vào lòng. Tôi muốn đưa nó cho Lâm Phương Văn, cho anh niềm vui bất ngờ. Chiếc hamburger này không phải hamburger bình thường. Nó là chiếc hamburger ở vịnh Thiển Thủy, mang theo hơi thở và tâm tình vịnh Thiển Thủy, cũng mang theo hồi ức trước đây của hai chúng tôi. Sau khi xuống xe, tôi phải đi một đoạn ngắn mới đến nơi. Tôi hớn hở đi trong gió, biết đâu anh sẽ nói rõ với tôi. Tất cả mọi chuyện đều là ảo tưởng của tôi, căn bản không xảy ra chuyện gì. Tệ thay, cuối cùng tôi biết tất cả mọi chuyện không phải là ảo tưởng của tôi.

Tôi đã nhìn thấy Cát Mễ Nhi bên ngoài khu nhà. Cô ta mặc chiếc áo len màu xanh lá cùng quần jean, bên vai đeo một chiếc túi xinh xắn. Cô ta ra khỏi căn nhà với vẻ mặt phấn khởi vui vẻ. Trên khuôn mặt ửng đỏ còn có vẻ hớn hở. Cái bộ dạng biểu cảm đó không giống như đến thăm một người bạn, mà giống đến thăm người yêu hơn. Bởi vì tâm tình quá vui sướng, khuôn miệng mỉm cười cũng không phát giác được. Trong thời điểm dư vị hạnh phúc nào đó vẫn đang ngự trị, nên cô ta cứ thế vượt qua tôi mà không kịp phát hiện sự tồn tại của tôi. Mùi hương nhẹ nhàng trên người của người lướt qua tôi, rõ ràng cũng mang theo mùi hương của Lâm Phương Văn. Tôi thật lòng muốn tất cả những gì vừa xảy ra trước mắt chỉ là ảo giác của tôi biết bao? Song, khi tôi phát hiện chiếc áo len xanh lá trên người Cát Mễ Nhi kia đã bị mặc ngược, nhãn hiệu ra bên ngoài. Tôi đau khổ biết rằng tất cả đều là sự thật. Mặc ngược áo len thôi mà, không có nghĩa là đã có chuyện xảy ra. Tôi cũng có kinh nghiệm như vậy. Trong lúc chơi đùa cùng bạn bè, vì cảm thấy nóng nên cởi áo khoác ra, đến lúc mặc trở lại, cũng không chú ý mà mặc ngược. Cát Mễ Nhi cũng như vậy sao? Ai biết được? Tôi nghĩ, hẳn là như thế nhỉ? Đó cũng không phải nội y. Tôi đâu có nhìn thấy nội y của cô ta mặc ngược.

Lúc tôi mở cửa đi vào, Lâm Phương Văn vừa hay đứng trên ban công nho nhỏ kia. Khi anh quay đầu lại nhìn thấy tôi, trên mặt anh để lộ vẻ mặt ngạc nhiên. Anh đứng ở đó làm gì? Là muốn nhìn người khác rời đi sao? “Em đến rồi sao?” Anh nói. Tôi nhìn sâu vào đáy mắt anh, lấy dũng khí nói: “Em thấy Cát Mễ Nhi dưới lầu.”

“Cô ấy đến mượn đĩa nhạc.” Khi nói những lời này, nhìn anh vẫn qua loa bình thường biết bao? Nhưng mà, đôi mắt của anh lại nói cho tôi biết, anh đang nói dối. “Phải không?” Tôi hỏi lại.

Anh làm như không có chuyện gì, ngồi xuống ghế. Đúng lúc đó, tất cả cảm giác đau thương đều bốc lên đôi mắt tôi. Tôi cho rằng Lâm Phương Văn là người tôi hiểu rõ nhất. Kết quả, anh cũng là người tôi không hiểu nhất. Tôi hiểu anh ư? Anh yêu tôi sao? Tất cả mọi chuyện dường như xa xôi biết bao.

Sao anh lại muốn gạt tôi? Chiếc túi nhỏ bên vai của Cát Mễ Nhi, căn bản không cất được đĩa nhạc. Chiếc áo len của cô ta cũng không có túi. Trên tay cô ta cũng không cầm thứ gì. “Có phải anh đã yêu cô ta không?” Tôi hỏi Lâm Phương Văn. “Năng lực tưởng tượng của em quá phong phú rồi.” Anh vẫn phủ nhận.

“Không phải đơn giản như vậy chứ?” Tôi vừa dõi theo anh, vừa nói. Còn anh, lại im lặng. “Sao anh lại đối xử với em như vậy?”

Anh trả cho tôi vẫn là sự im lặng như cũ. “Anh là đồ khốn!” Tôi ném chiếc bánh hamburger vào người anh. Anh đi tới tóm cánh tay tôi, nói: “Em đừng suy nghĩ bậy bạ được không hả?”

Tôi đẩy anh ra, gào thét với anh: “Anh có thể tổn thương em, nhưng xin đừng sỉ nhục trí tuệ của em!” Anh đứng tại chỗ, một câu cũng không nói. “Anh sẽ không thay đổi vì em đúng không?” Tôi khóc hỏi anh.

Không đợi anh trả lời, tôi nói: “Nếu đã như thế này, sao chúng ta phải bắt đầu lại lần nữa chứ?” Lửa tình có lẽ không nên châm lửa lại. Châm lửa lại thì những kỷ niệm đẹp đẽ ngày trước cũng sẽ hóa thành hư ảo. Nếu như chúng tôi có đoàn tụ, tôi sẽ cho anh những kỷ niệm sâu sắc khi còn sống, đến khi cơ thể già yếu. Thế nhưng, vào giây phút này, tôi lại hận anh. Tất cả những ngày tháng tốt đẹp đã đi rất xa và sẽ không bao giờ trở lại. Tôi vừa khóc vừa mắng anh: “Không có ai dối trá hơn anh! Cái gì mà cả đời viết bài hát đêm giao thừa cho tôi, căn bản là lừa gạt tôi! Lâm Phương Văn, anh đừng quá đê tiện! Từ nay về sau, tôi không muốn thấy anh nữa!”

Anh kéo tay tôi lại, cầu xin tôi: “Ở lại đi, được không?” Tôi nói cho anh biết tôi không thể, bởi vì tôi sẽ không nói dối. Chạy ra khỏi nhà anh, tôi khom người ngồi xổm dưới lầu, khóc lóc thảm thiết. Tại sao người đàn ông tôi yêu lại không cách nào chung thủy với một người phụ nữ? Tôi chỉ có thể chấp nhận anh mà không cách nào thay đổi được anh sao?

.