Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 42

Xem tiếp 5.

Tiếng điện thoại vang lên không ngừng. Tôi ngồi bên cạnh điện thoại, nghe âm thanh bi thương này thêm một lần là thêm một lần thất bại. Tôi kiên cường hơn so với tưởng tượng của mình. Phải chăng, chỉ có tuyệt vọng hoàn toàn mới có thể đổi được sự kiên cường hoàn toàn. Ông trời có bao nhiêu nhân từ? Cùng một người cũng không cách nào cho bạn cùng một nỗi đau. Khi anh ta liên tục làm tổn thương bạn, vết thương đó đã thành thói quen, cảm giác đã tê tái. Cho dù anh ta tổn thương bạn bao nhiêu lần nữa, thì nó cũng không đau đớn bằng vết thương đầu tiên bạn nhận được. Bao nhiêu năm qua, người tôi yêu là Lâm Phương Văn trong hồi ức sao? Anh là mối tình đầu trong những năm tháng ngây ngô của tôi. Anh là người đàn ông đầu tiên của tôi. Mỗi lần, khi anh tổn thương tôi, tôi sẽ dùng những kỷ niệm tốt đẹp trong quá khứ để tha thứ cho anh. Nhưng mà, hồi ức có đẹp đến đâu cũng có ngày dùng hết, đến cuối cùng chỉ còn lại hài cốt của hồi ức mà thôi. Tất cả đều biến thành sự dằn vặt. Có lẽ, quả thật tôi chưa bao giờ hiểu anh.

.