Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 50

Xem tiếp 4.

“Hôm nay em mấy giờ thì tan làm?” Lâm Phương Văn hỏi tôi qua điện thoại. “Anh tìm tôi có chuyện gì sao?” “Anh đến đón em được không?”

“Chúng ta còn cần gặp nhau sao?” “Anh có lời muốn nói với em.” Anh vẫn kiên trì. Tôi im lặng một lúc, cuối cùng cũng nói: “Chín giờ đi.”

Vì sao tôi còn muốn gặp anh? Muốn nghe được điều gì từ anh? Muốn nhận được đáp án thế nào? Là không cam tâm tặng anh cho Cát Mễ Nhi sao? Tôi hiểu được rằng, nếu anh có thể yêu hai người, thì sao tôi lại không thể? Không phải tôi đã định làm như thế để hiểu anh sao? Tôi sẽ trở lại, nhưng mà từ nay về sau, tôi sẽ không ngu ngốc như vậy nữa. Trong trái tim tôi cũng sẽ song song chứa một người đàn ông khác. Cái trò này, tôi cũng có thể chơi được. Trước khi Lâm Phương Văn đến đón tôi, cái trò chơi đổ xúc xắc kia đã tái hiện trong đầu tôi hơn một lần. Tôi bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng có thời gian đọc báo ngày hôm đó. Trên bản tin giải trí, tiêu đề lớn trên trang đầu có viết: “Tôi yêu anh ấy”, bên cạnh là hình của Cát Mễ Nhi. Cô ta đã bị phóng viên hỏi về chuyện tình cảm giữa cô ta và Lâm Phương Văn. Cô ta đứng trước mặt mọi người, cười rất xán lạn và nói: “Tôi yêu anh ấy!”

Trên mỗi tờ báo giải trí đều nhấn mạnh vào tuyên bố tình yêu đó. Cô ta vẫn thành thật và thẳng thắn như thế. Cô ta công khai tuyên bố tình yêu với Linus của cô ta. Cô ta yêu anh, vậy còn tôi thì sao? Giống như tôi đã bị tước mất tư cách yêu anh. Tôn nghiêm của tôi và hi vọng cuối cùng của tôi cũng bị hai người họ tước đoạt. Lúc ra khỏi tòa soạn, Lâm Phương Văn đã đứng bên cạnh chiếc xe đợi tôi.

“Em đã ăn tối chưa? Có muốn tìm một chỗ ăn không?” Anh nói. “Chuyện anh muốn nói với tôi, chính là chuyện trên báo hôm nay sao?” Tôi hỏi. Anh im lặng.

“Có lẽ cô ta tương đối thích hợp với anh. Không phải anh bây giờ đã tốt hơn trước rất nhiều sao?” Tôi nghẹn ngào nói. “Xin lỗi…” Anh nói. “Anh không cần phải xin lỗi. Một người bệnh không cần phải xin lỗi người khác vì bệnh của mình. Anh có bệnh, anh không cách nào chung thủy với một người.”

Tôi nhìn anh thật lâu. Hóa ra, tôi không có cách nào làm giống anh, tôi không thể yêu hai người cùng lúc. “Chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi xuống nói chuyện, được không?” Anh đề nghị. “Được, tôi lái xe.” Tôi xòe tay ra, muốn chìa khóa xe từ anh.

Anh do dự không đưa. “Đưa tôi chìa khóa, tôi muốn lái xe.” Tôi nói. Cuối cùng anh cũng đặt chìa khóa vào tay tôi. Tôi nhận chìa khóa, rồi nhảy lên một chiếc taxi đậu bên đường. Tôi sập mạnh cửa, nói với tài xế:

“Xin hãy lái xe nhanh lên.” Lâm Phương Văn ngây ngốc đứng đó, mở to mắt nhìn chiếc taxi rời đi. Tôi chưa bao giờ đối xử với anh như vậy. Tôi đã luôn quá nhân từ với anh, tôi bây giờ muốn trả thù. Xe chạy băng băng trên đường. Gió rất lớn, sao anh về nhà được?

“Xin quay trở lại chỗ lúc nãy tôi lên xe.” Tôi lại nói với tài xế. “Quay lại?” Tài xế ngạc nhiên hỏi lại. “Vâng.”

Xe rốt cuộc cũng chạy trở về. Lâm Phương Văn vẫn đang đứng ở đó. Thấy tôi trên xe, trên mặt anh để lộ vẻ vui sướng và hi vọng. Tôi hạ cửa sổ xe, ném chìa khóa xe trong tay cho anh. Anh không chụp được, chìa khóa xe rơi trên mặt đất. Anh xoay người nhặt nó lên. “Xin hãy lái đi.” Tôi nói với tài xế. Lâm Phương Văn đứng lên, nhìn theo tôi từ xa. Cảnh vật ngoài xe, trong chốc lát trở nên mờ nhạt, những chuyện đã qua tan biến từng cảnh một. Khi chiếc xe chạy qua người anh, tôi dường như cũng thấy sự bất đắc dĩ trên mặt anh. Tôi đã cho rằng tôi có thể học yêu hai người, cũng có thể cùng người khác chia sẻ một người, nhưng hóa ra tôi không làm được. Nếu như không phải tất cả, tôi thà rằng không cần.

Vào giây phút khi anh nhặt chìa khóa xe trên mặt đất, anh sẽ phát hiện ở đó có tổng cộng hai chiếc chìa khóa. Chiếc chìa khóa kia là chìa khóa nhà của anh, nó vẫn được tôi đem theo bên người. Lần trước, anh không chịu lấy về. Lúc này đây, anh không còn cách nào trả lại nó cho tôi..