Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 51

Xem tiếp 5.

Trên đời này không có tình yêu hoàn mỹ sao? Trong quán cafe lúc xế chiều, Địch Chi nói cho tôi biết, cô ấy cũng có người thứ ba. Đối phương là Mạnh Truyện Nhân, đồng nghiệp trong văn phòng luật. Cô ấy vẫn gặp gỡ Mạnh Truyện Nhân sau lưng Trần Kỳ Chính. “Sao bây giờ cậu mới nói cho tớ biết?” Tôi kinh ngạc hỏi.

“Vì cậu là bạn thân nhất của tớ, tớ càng không biết phải mở miệng thế nào. Tớ không biết phải đối mặt với người bạn thân nhất của mình thế nào. Tớ đã nói với cậu tớ rất yêu Trần Kỳ Chính, tớ không ngờ mình còn có thể yêu người khác. Tớ quá xấu xa rồi!” Đôi mắt cô ấy đỏ lên. “Cậu không còn yêu Trần Kỳ Chính nữa sao?” “Không, tớ vẫn rất yêu anh ấy.”

“Vậy sao cậu còn có thể yêu người khác.” Tôi không hiểu. “Hóa ra một người thật sự có thể yêu hai người.” Cô ấy thổn thức. “Cậu và Lâm Phương Văn giống nhau như đúc.” Tôi tức giận nói.

“Đúng vậy, tớ có thể hiểu anh ấy.” “Tại sao người ta có thể yêu hai người?” “Có lẽ để tìm kiếm kích thích!”

“Tớ cho rằng là do người đó yêu một người chưa đủ nhiều.” Tôi phản bác. Cô ấy nói: “Trên đời này căn bản không có người hoàn mỹ. Một người không có khả năng thỏa mãn hoàn toàn người khác. Con người có rất nhiều mặt.” “Trong lòng của cậu có thể chứa hai tình yêu và nỗi nhớ sao?”

“Chứa được.” “Cậu không sợ Trần Kỳ Chính biết sao?” “Đương nhiên không thể cho anh ấy biết.”

“Vậy sao còn muốn làm như vậy?” Cô ấy mỉm cười: “Chắc là tớ muốn yêu hai người đàn ông đó.” “Nếu như nhất định phải lựa chọn một người, cậu sẽ chọn ai?”

Cô ấy bốc đồng nói: “Tớ không muốn chọn! Tớ hi vọng chuyện này mãi mãi kéo dài!” Đây cũng là tiếng lòng của Lâm Phương Văn sao? Hóa ra bọn họ không có cách nào lựa chọn một người, họ chỉ biết trốn chạy. “So sánh với các anh các chị, tớ đây thật sự quá lạc hậu rồi.” Tôi đâm chọt.

“Chỉ là cậu chưa gặp được mà thôi!” Cô ấy không quan tâm, “Một khi gặp rồi, thì không phải cậu có thể lựa chọn được.” “Mạnh Truyện Nhân biết cậu có bạn trai không?” Tôi hỏi. “Biết. Họ đã gặp mặt rồi.”

“Vậy sao anh ta lại bằng lòng?” “Trình Vận.” Cô ấy nói lời thấm thía, “Tình yêu cao thượng nhất không phải là độc chiếm. Dục vọng chiếm hữu của cậu quá mạnh mẽ rồi.” “Nói thế hóa ra là tớ đã sai!” Tôi không cam tâm nói, “Mong muốn đối phương chung thủy, đấy gọi là dục vọng chiếm hữu sao? Cậu nói yêu như vậy thiếu cao thượng,vậy bán đứng người khác mới là cao thượng chắc?”

“Có lẽ tớ không nên dùng hai chữ ‘cao thượng’ để hình dung. Thế nhưng, có thể cùng người khác chia sẻ việc ấy, có lẽ tình yêu đó tương đối sâu sắc.” “Cậu và Lâm Phương Văn thật sự nên vào cùng một tổ chức ‘hội phản bội người yêu’. Các cậu mới là người hiểu tình yêu nhất!” Tôi châm chọc. “Thôi quên đi! Tớ không muốn tranh luận với cậu!” Cô ấy cúi đầu uống cafe.

Tôi đang giận cô ấy sao? Hay là tôi đang giận chính mình? Tôi ghét dục vọng chiếm hữu của mình. Tôi ghét bản thân quá cứng đầu. Người quá cứng đầu sẽ không hạnh phúc. Cô ấy trầm mặc thật lâu, cuối cùng cũng nói: “Mỗi ngày tớ đều áy náy dằn vặt bản thân.” “Vậy sao cậu còn muốn tiếp tục?”

“Bởi vì không có cách nào buông tay, chỉ có thể ôm cảm giác tội lỗi đi yêu.” Cô ấy cười khổ. Ôm cảm giác tội lỗi đi yêu là kiểu tình yêu thế nào? Chỉ mong tôi có thể hiểu. “Cậu và Hàn Tinh Vũ thế nào rồi?” Cô ấy hỏi.

Sau đó, cô ấy còn bổ sung: “Cậu mau yêu người nào đó đi! Khi đã yêu ai đó, cậu có thể quên Lâm Phương Văn. Có hạnh phúc mới là sự trả thù lớn nhất với tình cũ, cũng là phương pháp trị bệnh tốt nhất.” Song, tôi không có cách nào yêu người khác nhanh như vậy. “Hàn Tinh Vũ tốt hơn Lâm Phương Văn nhiều.” Cô ấy nhận xét.

“Sao cậu lại bán đứng Lâm Phương Văn? Các cậu là đồng chí trong ‘hội phản bội người yêu’ nha!” Tôi trêu. Cô ấy lắc đầu nói: “Tớ muốn cậu mau chóng tìm được hạnh phúc, chính là sợ lại ngửi thấy kiểu mùi vị đau khổ của phụ nữ thất tình.” Tôi ngửi ngửi ngón tay của mình, bèn hỏi: “Thật sự có kiểu mùi vị đó sao?”

Cô ấy gật đầu thật mạnh, nói: “Là cô độc, còn mang theo chút mùi chua, dễ cáu giận, còn thêm mùi vị cay đắng. Có lẽ lâu lắm không được đàn ông ôm.” Cô nàng vẫn như xưa, không thoát được bản sắc vốn có. “Cho nên, cậu hãy mau chóng tìm một người đàn ông ôm cậu đi! Ôm đã rồi tính.” Cô ấy nói hùng hổ.

Cô ấy nói quá dễ dàng. Muốn để một người ôm không dễ chút nào, cái đó đầu tiên phải yêu anh ta đã. Muốn yêu một người lại càng không dễ..