Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 54

Xem tiếp 8.

“Em vẫn còn nợ anh một bữa cơm.” Hàn Tinh Vũ vui vẻ nhắc tôi qua điện thoại. Tôi còn tưởng anh sẽ mãi mãi không xuất hiện lại nữa. Lúc gặp nhau ở nhà hàng, đầu tóc của anh hơi lộn xộn, râu cũng chưa được cạo. Chẳng nhẽ anh trốn ở đâu đó khóc sao? Anh còn chưa mở miệng nói, tôi đã vội vã an ủi anh:

“Thua dưới tay Phó Thanh Lưu, cũng là thua vinh quang.” “Anh ta đã nhường anh rất nhiều bước.” Hàn Tinh Vũ nói. “Anh ta lớn hơn anh nhiều tuổi như thế, cho dù bất phân thắng bại cũng không tính là thắng, thua cũng không tính là thua.”

Anh mỉm cười: “Em cho rằng anh không thể chấp nhận thất bại sao?” “Vậy sao hôm đó anh rầu rĩ thế?” “Lúc đó anh đang nghĩ đến một bước cờ anh đã đi nhầm. cuối cùng anh cũng nghĩ thông rồi!” Anh nói.

“Thật chứ?” “Thua dưới tay Phó Thanh Lưu, tuyệt đối không xấu hổ. Nhưng mà, anh ít nhất cần phải biết vì sao mình thua, hơn nữa muốn từ thế cục bàn cờ để hiểu anh ta. Anh ta quả thật hư ảo khó lường.” “Anh trốn đi chính là muốn suy nghĩ chuyện này?”

“Chứ em cho là vì cái gì?” “À, không có gì.” Tôi nghĩ sai rồi. “Mấy ngày rồi anh chưa được ăn thứ gì ngon.” Anh thoải mái ăn uống.

Vào giây phút đó, tôi bỗng nhiên phát giác Hàn Tinh Vũ rất giống Lâm Phương Văn. Hai người họ đều là người kỳ quái, cô độc lại cảm tính. Có người nói, một người tìm kiếm suốt đời đều là cùng một mẫu người, tôi cũng là người như thế sao? Hoặc là, tôi là bị người kiểu này yêu?.