Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 58

Xem tiếp 3.

Lúc tôi đang cúi đầu rửa mặt trong toilet của tòa soạn báo, tôi thấy một đôi chân có xăm hình Linus trên mắt cá chân đi vào. Tôi ngẩng đầu lên, thấy hình ảnh trong gương là Cát Mễ Nhi. Cô ta trang điểm đậm, tóc nhuộm màu hồng phấn sáng chói. Trên người cô ta cũng mặc một chiếc váy lông xù màu hồng phấn. Cô ta trông thấy tôi, mặt để lộ nụ cười, nói: “Vừa rồi em có nghĩ có thể gặp chị ở đây hay không.” Thấy sự ngạc nhiên trên mặt tôi, cô ta giải thích:

“Em đến studio chụp ảnh ở đây.” “À…” Tôi dùng khăn mặt lau khô bọt nước trên mặt.

“Chị hận em sao?” Cô ta bỗng nhiên hỏi. Tôi lắc đầu. “Chúng ta còn có thể làm bạn không?” Cô ta hỏi một câu ngây ngô.

“Hai người đã từng yêu cùng một người đàn ông, còn có thể sao?” Tôi hỏi ngược lại. “Nghe nói chị đã có bạn trai rồi.” “Đúng vậy.” Tôi mỉm cười nói.

Cả hai im lặng một lúc, cô ta lại nói: “Lâm Phương Văn vẫn rất yêu chị.” Anh vì cô ta mà phản bội tôi, vậy mà bây giờ cô ta lại nói với tôi những lời này, chuyện này không phải quá trào phúng sao? Tôi không bày tỏ ý kiến nào.

Khóe mắt cô ta ẩn ẩn nước mắt, khẽ nói: “Mỗi lần em hát bài ‘Hướng hoa nở’, em chỉ biết người anh ấy yêu nhất không phải là em.” Tim tôi đập loạn trong giây lát. Sao cô ta lại muốn nói cho tôi biết? Tôi vốn đã có thể quên Lâm Phương Văn rồi.

“Em có thể ôm chị một chút không?” Cô ta hỏi. “Để làm gì?” Tôi kinh ngạc hỏi lại. “Em muốn ôm người anh ấy từng ôm.” Cô ta nói.

Tôi nhìn thấy lời thỉnh cầu thiện ý trong đáy mắt của cô ta. Tôi chưa từng nghĩ muốn ôm người phụ nữ mà Lâm Phương Văn đã từng ôm, cũng chưa bao giờ nghĩ đến được ôm bởi người phụ nữ anh từng ôm. Thế nhưng, vào lúc đó tôi dường như không cách nào cự tuyệt một lời khẩn cầu hèn mọn như thế. Sau cùng, cái đống quần áo hồng phấn đó nhào đến tôi mà không đợi tôi trả lời, tôi bị ép tiếp nhận.

“Cảm ơn chị đã để em ôm.” Cô ta nói. Giọt nước mắt kia cuối cùng cũng lăn xuống. Cô ấy chỉ là một chú báo hồng ngốc nghếch, một chú báo hồng đáng thương yêu nhân loại sâu sắc..