Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 59

Xem tiếp 4.

Tôi để album của Cát Mễ Nhi vào máy hát. Nghe nói người Lâm Phương Văn yêu nhất là tôi, trong lòng tôi có cảm giác thắng lợi trong chốc lát. Song, cảm giác thắng lợi rất nhanh bị sự căm phẫn triệt tiêu. Lúc tôi đã yêu người khác mới đến nói những lời này, không phải rất ích kỷ sao? Huống hồ, tôi đã quá hiểu, cho tới bây giờ anh không phân biệt được lời thật lòng và lời nói dối của chính mình. Không phải tôi đã nói sẽ không lại bị anh làm cho cảm động sao? Tuy nhiên, ca khúc “Hướng hoa nở” được viết thế này:

“Khi anh hiểu được quý trọng, em đã rời xa Anh không cảm thấy trống rỗng Vì trên mảnh đất trống rỗng nhét đầy lời cầu xin

Nếu cầu xin còn có thể sinh sôi phát triển Đến khi nở hoa Vậy hướng hoa nở

Nhất định là hướng em rời đi…” Lúc đó bỗng nhiên tất cả bi thương đều dồn lên đôi mắt. Cái hôm gặp lại trong mưa, không phải anh vẫn nhìn theo hướng tôi rời đi hay sao? Khi tôi biến mất, phải chăng anh vừa nhìn theo hướng tôi rời khỏi vừa cầu xin? Đáng tiếc, lời cầu xin của anh đã quá muộn. Trong trái tim tôi đã có một vùng trời xanh khác. Mà vùng trời đó không cần mọc hoa cầu xin..