Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 60

Xem tiếp 5.

“Là em sao?” Anh nói. Khi vừa nghe thấy giọng của tôi qua điện thoại, Lâm Phương Văn có vẻ rất hớn hở. “Tôi vừa nghe bài hát ‘Hướng hoa nở’.” Tôi nói.

Anh không nói gì. Có lẽ anh thật không ngờ tôi lại lạnh nhạt như thế, anh vui vẻ của lúc mới nhận điện thoại giờ đã im lặng. “Bài hát giải thích với tôi sao lại do Cát Mễ Nhi hát!?” Tôi nghẹn ngào mắng anh.

Chúng tôi ở hai đầu dây điện thoại đều lặng im. Nếu không phải vẫn nghe thấy tiếng hít thở của anh, tôi sẽ cho rằng anh đã đi rồi. “Anh căn bản chỉ đang tự hưởng thụ sự bày tỏ và áy náy của chính mình, đồng thời biến những lời xin lỗi và áy náy này thành hàng hóa để kiếm tiền mà thôi. Ca khúc này đã giúp anh kiếm không ít nhỉ?” Tôi nói. “Em cho rằng là vậy sao?” Cuối cùng anh cũng nói.

“Mặc kệ thế nào. Nếu anh thật sự muốn xin lỗi, xin anh hãy để tôi sống những ngày yên ổn, tôi đã yêu người khác rồi.” “Chính là người đã đến đón em hôm đó sao?” “Đúng vậy.”

Anh đáng thương lại im lặng. “Tôi đã quên anh rồi.” Tôi lại nói. Sau đó, tôi cúp điện thoại.

Khi nghe xong bài hát, tôi có thể không làm gì cả, vì sao tôi vẫn muốn gọi điện thoại đến mắng anh chứ? Là muốn đoạn tuyệt nỗi nhớ của chính mình sao? Khi tôi nói “Tôi đã quên anh rồi”, những ngày thơ bé chợt quanh quẩn trong lòng tôi. Lúc còn nhỏ, tôi nằm trên giường, nhắm tịt mắt lại giả bộ mình đang ngủ, còn nói với ba mẹ là: “Con đã ngủ rồi!” Tôi cho rằng như vậy có thể lừa người khác. Hai mươi năm sau, tôi lại lặp lại lời nói dối này để lừa mình dối người. Tôi chỉ không nói xạo một chuyện đó là tôi quả thực đã yêu người khác. Nếu không phải thế, tôi đã sớm chạy về phía hoa chia ly không một chút do dự rồi..