Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 61

Xem tiếp 6.

“Nằm trên mặt đất ngắm bầu trời thấy đặc biệt xanh trong.” Hàn Tinh Vũ nói. Chúng tôi nằm trên sàn nhà của nhà anh ngắm bầu trời. Căn nhà ở lưng chừng núi này có một cửa sổ sát đất rất lớn. Sáng sớm nắng ráo, nằm trước cửa sổ có thể thấy khung trời xanh nhất. “Góc độ này anh vô tình phát hiện ra. Anh chuyển đến đây sống một thời gian mà vẫn không biết bầu trời này là phải nằm xuống mới ngắm được.” Anh nói.

Bầu trời vốn cách rất xa chúng ta, song lúc nằm xuống, bầu trời xanh thăm thẳm đó giống như ở ngay dưới chân chúng ta. Khi tôi gác hai chân lên mặt cửa sổ, lại giống như kề chân lên bầu trời. Tôi vui vẻ nói cho Hàn Tinh Vũ biết: “Anh xem! Em đang gác chân lên trời nè!”

Anh cũng gác chân lên cửa sổ, nói “Không ngờ trên bầu trời lại có vết chân của chúng ta!” “Câu hỏi IQ…” Tôi nói.

“Phóng ngựa sang đây!” Anh đùa. “Bầu trời là đến từ đâu?” Tôi cho rằng anh sẽ nói, kích thước của bầu trời là không gian tương đối trên mặt đất. Hoặc là anh sẽ nói, tận cùng của bầu trời là ở đường chân trời. Hay là anh sẽ nói, bầu trời ở trên đầu mọi căn nhà. Nhưng anh quay đầu sang, mỉm cười nói:

“Từ chỗ anh ở đây đến chỗ em ở đó, đó là bầu trời.” “Em còn nhớ anh từng nói bầu trời Tây Tạng xanh trong nhất chứ?” Anh hỏi. “Dạ.”

“Có lẽ vì khi đó còn nhỏ. Bầu trời lúc nhỏ là xanh nhất.” “Bây giờ thì sao?” “Bầu trời bây giờ gần nhất.”

“Bốn bàn chân dán lên cánh cửa sổ rộng lớn, chợt trở nên rất nhỏ bé. Chúng ta giống như cứ như vậy mà bay đến phía chân trời, hơn nữa còn đi lộn ngược. Những nơi chúng ta đã đi qua, mây trắng sẽ lưu lại vết chân của chúng ta.” Tôi nằm bên cạnh anh, cứ như vậy từ buổi sáng đến hoàng hôn, quên sự trôi qua của thời gian. Mặt trời xế chiều nhuộm bầu trời xanh thành màu cam đỏ. Khi mặt trời chìm nghỉm, bầu trời lại biến thành màu xanh. Tôi đã đọc rất nhiều sự miêu tả về màu xanh của bầu trời trong sách, song màu xanh bao la trước mắt cũng không cách nào miêu tả lại được. Chỗ xanh nhất có điểm một chút sắc hồng. Tôi nghĩ đến loài chim đã thấy hình trong sách, đó là chim Thiên đường lam. Cánh của loài chim này màu lam. Con chim trống tìm bạn đời sẽ treo ngược trên cành cây, bộ cánh màu xanh trên người sẽ xòe ra như cánh quạt lớn, vỗ cánh không ngừng. Bộ lông màu xanh đó như ngọc. Là lông vũ cầu tình yêu. Màu xanh tôi thấy được, đó là một đàn chim thiên đường xanh cùng tung cánh bay lượn, lướt qua bầu trời. Chúng nhuộm bầu trời bao la thành màu xanh đẹp nhất, đó là bầu trời bao la của tình yêu. “Bạn trai trước đây của em hình như vẫn đang nhớ về em.” Tôi nói với Hàn Tinh Vũ.

“Em thì sao? Không phải em vẫn đang nhớ đến anh ta chứ?” “Nếu em nói là có, anh có giận không?” “Có lẽ là có.”

“Đúng vậy. Em vẫn đang nhớ đến anh ta. Anh giận sao?” “Có một chút.” Anh thành thật trả lời. “Mối tình đầu luôn khó quên. Giống như bầu trời lúc nhỏ của anh vậy.”

“Anh hiểu.” “Anh giận thật sao?” Tôi hỏi. Anh lắc đầu, nói: “Anh biết, chí ít thì hôm nay, em không nhớ đến anh ta.”

Không chỉ là ngày hôm nay, rất nhiều ngày bên Hàn Tinh Vũ, tôi đã quên Lâm Phương Văn. Lúc một người tĩnh lặng thì mới bị dằn vặt khốn khổ bởi nỗi nhớ. “Nếu không nhờ anh, em có lẽ không có dũng khí không quay lại.” “Là anh cản trở sao?”

“Không. Anh khiến em thấy được một vùng trời khác, một bầu trời rộng lớn hơn.” Tôi nói. “Em đói bụng chưa?” Anh hỏi, “Chúng ta đã nằm ở đây rất lâu rồi.” “Rất đói à.” Tôi phụng phịu.

“Trong tủ lạnh có bánh Canelé, bánh Canelé lạnh ăn rất ngon.” “Em không ăn.” “Vậy em muốn ăn gì?”

Tôi nằm úp lên ngực anh, nói: “Em muốn ăn anh!” “Anh còn chưa đem đi ướp lạnh!” Anh cười nói.

“Em chính là muốn ăn nóng!” Bầu trời rộng lớn sau lưng tôi nhẹ nhàng bao phủ cả căn phòng tối. Tôi ở trong lòng anh, tìm được bầu trời xanh trong nhất. Tôi ướt át hôn lên mái tóc của anh, còn anh thưởng thức bộ ngực của tôi. Trong chớp mắt, tôi bỗng hiểu ra một chuyện, vạn vật có thời, có lúc chia tay, có lúc yêu nhau. Hoa nở hoa tàn, có thời của mình, chim thú sâu cá, cũng có cảm ứng công năng của thời gian. Có khi ôm ấp, có khi lưu luyến, nếu mãi mãi không chịu quên quá khứ, nếu như vẫn còn lưu luyến, thì mãi mãi không nhìn thấy bầu trời quang đãng. Trở lại bên cạnh Lâm Phương Văn, chẳng qua chỉ là đem đại nạn lùi lại một bước, lùi lại một bước nữa, nhưng cuối cùng vẫn phải kết thúc. Lẽ nào trong cuộc sống ngắn ngủi của tôi còn phải chờ đợi một mối tình với trăm ngàn lỗ hổng, vết thương sao? Tôi nằm dưới người Hàn Tinh Vũ, thấy được bầu trời yêu thích. Sao tôi có thể phủ định tình yêu này chứ? Nhớ nhung chẳng qua chỉ là thói quen. Mãi đến tối khuya, khi tôi tỉnh lại bên cạnh người anh, anh vẫn đang nắm chặt tay tôi, chìm sâu vào giấc ngủ. Vì sao trời giống như sẽ không tối? Đàn chim thiên đường lam quên lối về nhà, làm bầu trời mãi xanh không cách nào phai mờ, thu hút như cũ.

Khi tôi tỉnh dậy lần nữa, thì trời đã sáng. Chim thiên đường lam đã về nhà rồi, chỗ chúng bay qua kéo thành một đường xanh lam nhàn nhạt, không khí tươi mới sáng sớm kéo vào phòng. Hàn Tinh Vũ mở mắt, nói: “Chúng ta lại nằm lâu như vậy.” “Đêm qua, lúc anh ngủ, bầu trời vẫn màu xanh lam.” Tôi nói.

“Phải không?” Anh thản nhiên hỏi tôi. Đó là bầu trời xanh nhất tôi đã từng thấy, là bầu trời trong lòng tôi..