Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 63

Xem tiếp 8.

Đêm đến, tôi đứng trên ban công, trong lúc vô tình thấy chiếc ô tô màu xanh của Lâm Phương Văn chạy qua ở dưới đường. Anh tới đây làm gì? Tôi tưởng anh đến tìm tôi, nhưng xe của anh không dừng lại. Cách một lúc, anh lại quay lại, nhưng vẫn không đậu xe. Suốt cả buổi tối, xe anh chạy lượn lờ dưới lầu, sau cùng, mất hình mất dạng. Rốt cuộc anh muốn làm gì? Rất nhiều đêm sau đó, anh cũng như thế, lái xe từ từ chạy qua, rời khỏi, rồi quay lại. Dần dà, những khi tôi ở nhà một mình, tôi sẽ ra ngoài xem anh có lại đến nữa không. Con người đáng ghét đó, anh đã thành công. Tôi mang giày vọt xuống dưới lầu. Khi xe anh một lần nữa chạy xa, anh đã thấy tôi. Anh dừng xe, từ trên xe bước xuống, nét mặt rạng rỡ.

“Anh ở đây làm gì?” Tôi lên tiếng hỏi. Anh không trả lời. “Anh thế này là có ý gì?”

Anh lúng túng nói: “Anh chỉ ngẫu nhiên chạy qua đây.” “Mỗi đêm đều chạy qua đây, thật là ngẫu nhiên sao?” Tôi gào lên với anh. Cuối cùng, anh nói: “Chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa không?”

“Anh biết anh giống cái gì không? Anh giống một con cún con làm sai, ngồi xổm trước mặt tôi vẫy đuôi lấy lòng, muốn tôi lại ôm anh. Anh luôn luôn là như vậy.” “Em có thể trở về không?” Anh vẫn hỏi. “Anh nghĩ rằng tôi còn yêu anh sao?” Giọng nói của tôi đang run rẩy.

Anh im lặng. “Lâm Phương Văn, người anh yêu nhất chỉ có chính anh.” Tôi nghẹn ngào nói. Anh lộ nụ cười sầu thảm.

“Tôi hi vọng tôi vẫn là tôi của trước đây, tin tưởng rằng con người sẽ thay đổi được. Đáng tiếc, tôi không còn là tôi của trước đây nữa. Lâm Phương Văn, nếu anh yêu tôi, xin anh cho tôi cơ hội sống lại.” Tôi vừa khóc vừa nói. Anh áy náy nói: “Em đừng như vậy.” Tôi khóc nói: “Có một số người sau khi chia tay còn có thể làm bạn, tôi không biết sao họ có thể làm được điều đó. Song, tôi không làm được, tôi không muốn thấy anh nữa.”

“Anh biết rồi.” Anh buồn bã nói. Tôi không tìm được khăn tay để lau nước mắt, anh đưa khăn tay của anh cho tôi, nói: “Em giữ gìn sức khỏe.”

Anh ủ rũ lên xe, từ từ lái xe đi. Hướng chia xa, nở ra hoa cầu xin khắp bầu trời. Anh không phải đến tìm tôi, anh đến là để tưởng nhớ, giống như tôi khi xưa đã chạy đến bên ngoài nhà của Cát Mễ Nhi để tưởng nhớ mối tình đã mất. Chỉ là tôi đã hiểu được, hoa nở hoa tàn luôn luôn theo thứ tự..