Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 66

Xem tiếp 2.

Khi Cát Mễ Nhi nghe thấy giọng của tôi qua điện thoại, cô ta có phần kinh ngạc, có lẽ cô ta không ngờ tôi lại gọi đến. “Không biết em có thể giúp chị một việc không?” Tôi hỏi. Cô ta sảng khoái đồng ý. Chúng tôi hẹn gặp trong quán café, cô ấy còn mang theo poster có chữ ký của cô ấy.

“Người kia là bạn của chị ư?” Cô ta hỏi. “Anh ta là một thợ làm bánh, người hâm mộ của em. Tôi có xin anh ta một chuyện, chỉ cần đem chữ ký của em đi đổi.” “Thế này là đã giúp được chị sao?”

“Vậy là được rồi.” Tôi nói. Cô ta cởi áo khoác, bên trong áo khoác là một chiếc áo bông tay dài màu xanh, mặt trước có huy hiệu trường Đại học Hồng Kông, trên cổ áo có một lỗ thủng. Cái áo bông này, không phải giống như tôi từng biết sao? Cát Mễ Nhi thấy tôi cứ nhìn chằm chằm chiếc áo bông trên người cô ta, liền nói: “Chiếc áo bông cũ này là do em len lén lấy đi từ chỗ Lâm Phương Văn. Mặc quần áo anh ấy từng mặc, mặc dù đã xa nhau nhưng giống như vẫn còn ở bên anh ấy. Có phải em rất ngốc không?”

Người dân Fiji đều như vậy sao? Lúc Uy Uy chia tay Cát Mễ Nhi, cậu ta đã ăn Mozart, để nó ở lại mãi trong người cậu ta. Cũng may Cát Mễ Nhi có lớp vỏ văn hóa hơn Uy Uy, cô ta chưa ăn Lâm Phương Văn. “Hai người còn gặp nhau không?” Tôi hỏi. “Chúng em vẫn là đồng bọn trong công việc, cũng là bạn bè.” Sau đó, cô ta lại hỏi tôi: “Chị sẽ trở lại chứ?”

“Không, chị đã có người chị yêu.” Tôi trả lời dõng dạc. “Em không hiểu anh ấy.” Cô ta buồn bã nói. “Đàn ông không phải dùng để hiểu.”

“Chỉ dùng để yêu sao?” Cô ta ngây thơ hỏi lại. “Chỉ dùng để hiểu bản thân chúng ta.” Tôi đáp. Rốt cuộc tôi dùng poster của Cát Mễ Nhi đến đổi bí mật làm bánh Canelé. Vì lớp ngoài của bánh có màu sắc giống như sọc rằn ri trên lưng cọp, cho nên gọi là làm da cọp. Lớp da ngoài này là phải dùng trứng gà, bơ, bột mì và đường cát để làm. Về phần nhân bánh bên trong chỉ dùng bột sữa trứng để làm. Liều lượng bột trứng sữa cùng với quế, rượu brandy và sữa cũng phải dựa vào kinh nghiệm cân đo hòa hợp.

Đối với những người chưa từng làm bánh, đó là một trình tự rất phức tạp, phải làm hai, ba lần mới thành công, biến đổi như câu chuyện nghìn lẻ một đêm. Trong lúc tôi ở nhà làm loại bánh ngọt kia, tôi lại một lần rồi một lần tự hỏi chính mình. Tôi tìm Cát Mễ Nhi rốt cuộc là vì tôi muốn có được phương pháp làm bánh kia, hay là tôi muốn moi được chút tin tức của Lâm Phương Văn từ miệng Cát Mễ Nhi? Khi Cát Mễ Nhi đi về, sẽ nói với Lâm Phương Văn rằng tôi đã yêu ai đó. Có thật là tôi muốn cô ta làm như vậy không? Chúng tôi vì cô ta nên mới xa nhau mà. Kết quả, cô ta lại trở thành chú chim bồ câu đưa thư lượn lờ giữa hai chúng tôi, truyền đi thư từ sau khi chia tay.

Tối đến, tôi lấy quả cầu thủy tinh phong cảnh trong ngăn kéo ra, đặt ở bên giường. Tôi không còn sợ nhìn thấy nó nữa. Trong sóng nước, ở sâu trong đáy lòng, có một thứ cứ lênh đênh đó chính là một hồi ức khó lòng quên được..