Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 68

Xem tiếp 4.

Thẩm Quang Huệ khóc thảm thiết như ruột gan đứt từng khúc. Tôi không ngờ cô ấy lại khóc, không phải cô ấy rất muốn Lão Văn Khang chết sao? Nếu như có một điều ước cho cái chết của ông ta, cô ấy ước gì ông ta rớt xuống, chết chìm trong một hố phân. Thế nhưng, khi cô ấy nhận được tin Lão Văn Khang bệnh chết từ thông báo của bạn cùng trường, cô ấy lại khóc. Cô ấy co cụm trên giường, dùng khăn trải giường quấn quanh người. Tôi và Địch Chi ngồi ở bên cạnh, không biết phải nói gì cho phải. Phải an ủi cô ấy sao? Hay là chúc mừng cô ấy đã được thỏa mãn nguyện vọng? “Không phải cậu rất muốn ông ta chết đi sao?” Địch Chi lên tiếng hỏi trước.

“Đúng vậy, tớ muốn ông ta chết!” Quang Huệ vừa hỉ mũi vừa nói. “Vậy sao lại khóc?” Tôi cũng hỏi. Cô ấy lau khô nước mắt, nói: “Tớ cũng không biết vì sao, khi ông ta đã chết, tớ lại thắc mắc, phải chăng ông ta đã từng yêu tớ.”

“Đương nhiên là không!” Địch Chi tàn nhẫn khẳng định. Tôi không nói được những lời như thế. Chúng ta từng cho rằng mình hận một người, kết quả lại phát hiện mình yêu đối phương xiết bao. Đó là chuyện bi thương cỡ nào? Cuối cùng tôi cũng hiểu rõ vì sao Quang Huệ cho đến bây giờ dường như chỉ yêu bản thân mà không yêu ai khác. Trong những năm tháng ngây thơ tuổi trẻ, mối tình lệch lạc kia đã hủy hoại cô ấy hoàn toàn, cô ấy không có cách nào lại tin tưởng ai khác. Cô ấy yêu cái bản thân hèn mọn và bị tổn thương đó, cũng hận bản thân như thế. Cô ấy nỗ lực phủ nhận mình đã yêu cái tên đàn ông vô sỉ kia, song ông ta mất, cô ấy mới nhận ra bản thân đã từng yêu con người đó sâu sắc. Tình yêu có bao nhiêu lương thiện và cao thượng? Không nhất thiết phải phân định rõ. Bên trong nỗi hận có tình yêu tăm tối không thể giải thích. Tôi hận Lâm Phương Văn ư? Tôi đã không còn hận như thế nữa rồi. Có phải tôi cũng không còn yêu anh như vậy nữa?

.