Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 69

Xem tiếp 5.

Ánh nắng rực rỡ của buổi chiều, phủ nắng vàng lên từng gốc cây ở Tây Cống. Tôi ngồi trên xe thu thập tin tức, tài xế đậu xe ở ven đường, đợi đồng nghiệp của tôi. Phía bên kia đường cái có một chiếc xe màu xanh đang đậu ở trước một cửa hàng bán vật dụng bơi lặn. Đó không phải là xe của Lâm Phương Văn sao? Anh đi ra từ cửa hàng bán đồ lặn, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai, trên vai vác một túi đồ gì đó khá nặng. Anh đặt chiếc túi đó lên xe, lại lấy từ trong xe ra một chai nước, đứng bên cạnh xe uống nước. Anh không nhìn thấy tôi, cũng không biết tôi đang nhìn anh. Tôi nghĩ anh sẽ ở nhà đau lòng khóc lóc sao? Tôi cho rằng anh sẽ vì tôi mà sa ngã sao? Anh sẽ không có cuộc sống bình thường ư? Trong tương lai không xa, có lẽ anh sẽ yêu một người phụ nữ khác, có hồi ức mới, sẽ chôn vùi những kỷ niệm đã qua.

Tôi trốn trên xe, ngắm nhìn anh thật lâu. Tôi cố gắng tìm kiếm vết tích của tôi trên người anh. Đột nhiên, tôi phát hiện ra chiếc mũ lưỡi trai kia. Năm ấy khi chúng tôi quen nhau, không phải anh cũng thường hay đội một chiếc mũ lưỡi trai sao? Tất cả mọi chuyện, lại nhớ về những ngày đó, dường như tôi chưa từng quen biết. Anh ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời, phải chăng đang nghĩ xem bầu trời ở đâu trong xanh nhất? Tôi rất muốn đi qua đó để chào hỏi anh, nhưng tôi lại luống cuống rồi. Giữa chúng tôi bị ngăn cách bởi cây và xe, cách nhau một cái đường cái và một khung trời, nhưng lại giống như xa rất xa mãi mãi không gặp lại.

Sau cùng, Lâm Phương Văn ngồi lên ghế lái, đồng nghiệp của tôi cũng đã lên xe. “Xin lỗi nha, đã bắt chị chờ em.” Đồng nghiệp nữ của tôi nói. “Không sao.” Tôi trả lời.

“Đã cuối thu rồi sao trời vẫn nóng thế này.” Cô ấy than. Mặt tôi dán lên cửa, ánh mắt xuyên qua khoảng cách mãi mãi không gặp lại, xuyên qua cánh cửa của chiếc xe màu xanh kia, đọng lại trên mặt anh, chỉ trong giây lát đã thành vĩnh hằng. Anh nổ máy, lái xe rời khỏi cửa hàng bán đồ lặn. Xe của chúng tôi cũng tiến về phía trước, đi trên con đường ngược hướng với anh. Mọi sự gặp gỡ đều xa cách như thế sao?.