Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cây sakê ra đi - Chương 9

Xem tiếp 6.

“Đi ăn đồ ăn Uy Uy nấu, được không anh?” Tôi hỏi Lâm Phương Văn. “Món Fiji, sẽ ăn ngon được sao?” Anh nói. “Họ đâu có nói là sẽ nấu món Fiji. Gia đình Uy Uy có mở nhà hàng Trung Quốc, có lẽ là nấu món Trung.”

“Món Trung của anh chàng bản xứ kia nhất định là rất dở.” “Thật ra mà nói, cậu ta không được tính là dân bản xứ.” Tôi cãi lại. “Anh nghĩ cậu ta sẽ nấu món Ý.” Anh lại nói.

“Sao anh biết?” “Nếu không thích ăn món Ý, sao cậu ta có thể thích để cái đầu mỳ Ý kia?” Anh quả quyết. “Cát Mễ Nhi rất muốn cảm ơn anh, dù sao cũng là do anh phát hiện ra em ấy.”

“Là chính cô ta có khả năng trời ban, không cần phải cảm ơn anh. Anh viết lời cũng không phải miễn phí.” Anh nhàn nhạt trả lời. “Chúng ta đến xem nhà cửa của họ được không?” “Em nói muốn đi, anh đi cùng em.”

Tôi mỉm cười. “Em cười cái gì?” Anh hỏi. “Không có gì.” Tôi vừa cười vừa chối.

Lâm Phương Văn thật sự đã thay đổi. Anh của ngày xưa, cái tôi, cô độc mà còn kỳ lạ. Anh của hiện tại, mặc dù cái tôi vẫn như vậy, nhưng đã ổn định hơn rất nhiều, cũng học cố gắng vì người khác rồi. Chỗ tôi muốn đi đến, cho dù anh không muốn đi thì anh cũng đi với tôi. Chuyện này nếu là trước đây thì sẽ thế nào? Anh trở nên trưởng thành hơn, cũng trở nên đáng yêu hơn. Nhưng mà sự thay đổi của anh là càng thích ứng với thế giới này hơn? Hay là càng bị hiện thực làm tổn thương?.