Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chết sập bẫy rồi - Chương 3

Chương 3: Hẹn hò.

May là xe dừng cách bến xe bus không xa lắm, tôi đành cuốc bộ quađó, đợi một lát đã có xe tới. Đứng giữa đám người chen lấn anh đẩytôi kéo, toàn mùi khó chịu, tôi bắt đầu quên đi nỗi tức giận mà nhớnhung Tống Tử Ngôn. Tôi vừa xuống bến xe bus ở trước cổng trường thì di động đổchuông. Tôi nghe máy, hóa ra là Tiêu Tuyết, nó nói vô cùng bìnhthản: “Nghiêm Bằng tới, bọn tao chờ mày ở chỗ cũ”. Hai chữ “chỗ cũ” như muốn ép nước mắt người ta ra, tôi muốn nóidối mình đang ở thành phố, không về được. Nhưng bà cô Tiêu Tuyếttiếp tục cầm bình nước sôi dội cho tôi phải bỏng: “Đừng hòng trốn,bọn tao thấy mày rồi”.

Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên Tiêu Tuyết đang vẫy tay chào tôi đằngsau tấm kính hàng cháo đối diện. Tôi nói: “Được, giờ tao qua đó”. Lúc vào quán, hai đứa nó đã ăn quá trời rồi, Nghiêm Bằng vẫn rấtchăm sóc Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết cũng đối tốt với Nghiêm Bằng, chỉtiếc là không phải cái tốt mà Nghiêm Bằng muốn. Trước đây tôithường hay than thở, bảo Nghiêm Bằng vừa đẹp trai vừa nhiều tiền,sao Tiêu Tuyết vẫn không ưng? Mỗi lần như vậy, Tô Á Văn lại bựcmình hỏi, Nghiêm Bằng đẹp trai có tiền thế sao em không yêu nóđi?Tôi xùy một tiếng, anh lớn thế rồi sao lại hẹp hòi, để ý nhiều thế,ghen đấy à?Thực ra khi nói những lời ấy, tro ng lòng cũng thấy ngọt ngào. Thực ra hồi đó người lòng dạ hẹp hòi nhất là tôi, lúc mới yêu Tô ÁVăn, mấy anh em của anh còn gọi tôi là em dâu, chị dâu, sau đó bọnhọ đều đổi sang tên khác, gọi tôi là Cái Đuôi. Vì ngày nào tôi cũngbám lấy Tô Á Văn.

Bọn con trai thích luyện ma thú suốt đêm, tôi cũng xí xớn tham gia,lúc đó bọn họ đã rút ra được một kết luận, tôi cùng tổ với ai thìngười đó chắc chắn sẽ thua. Cái chính là chiến thuật của tôi khá thậntrọng, trước khi tạo ra được binh sĩ mạnh nhất sẽ không xuất quân,nhưng tới lúc tạo ra được rồi thì đại quân bên kia đã ké o sang áp đảotới mức không thể làm gì được nữa. Hồi đó nửa đêm trong quán net,câu thường nghe nhất là câu gầm rú của bọn họ: “Em ra đây đi, cứu,cứu, cứu anh, mẹ nó!”. Sau bọn họ tuyệt vọng, bắt đầu chơi game 3C, cứ tưởng chơi cái nàysẽ không bị ảnh hưởng nhiều lắm, nhưng bi kịch vẫn tiếp diễn nhưcũ. Hồi đó nửa đêm ở trong quán net, câu thường nghe nhất là câugầm rú đã được đổi sang phiên bản khác: “Văn, mày coi Cái Đuôinhà mày ấy, t iền bị nó tiêu hết sạch rồi!!!”. Mắng thế oan tôi quá,bọn họ đi trước đánh quái, tôi không dám xông lên, trừ việc đứngđằng sau mua sách tiêu tiền thì còn làm được gì nữa đây?Bọn họ cứ la hét thả cửa, nhưng Tô Á Văn chỉ cười, bất kể bọn họ cógào tới mức nổi gân trên trán, kêu gào anh là đồ trọng sắc khinhbạn, anh cũng vẫn chỉ cười. Bọn họ đá anh ra khỏi đội, anh lại chơicùng tôi, còn phải rất khổ cực để tôi thắng. May sau này tôi sửađược thói quen, chuyển sang mê đọc tiểu thuyết, anh mới khôngphải để tôi bám theo mấy người bọn họ chém giết. Nhưng tôi cũng có thói quen là đọc tới chỗ nào hay thì phải kéongười bên cạnh cùng xem, hồi đó đang đọc “Thầy giáo cầm thú”, cứcách ba phút tôi lại kéo anh qua đọc một đoạn cho nghe , anh khônghề thấy phiền, rõ ràng đọc giữa chừng chả hiểu gì cũng cười theo.

Mỗi lần tôi vừa đọc một đoạn tâm đắc thì từ tai nghe đã loángthoáng tiếng anh hùng chết trận kêu thảm thiết, sau đó tiếng anh emcủa anh quát tháo ầm cả hàng ne t: “Tô Á Văn, mày không có mắt à?Đứng ì ra cho chúng nó chém!”. Anh nói nhìn màn hình nhiều rất hại mắt, mua cho tôi một bộ tiểuthuyết, buổi tối, tôi ngồi cuộn tròn cạnh anh trong quán ne t coitruyện, nghe tiếng anh nhấn chuột “click, click” rất nhanh. Nói hơi lạ một chút, tôi có cảm giác những âm thanh ấy chính là bảnsonate hạnh phúc.

Tiêu Tuyết hay nhìn lúc tôi tràn ngập suy tư: “Rốt cuộc mày có điểmgì đáng để Tô Á Văn động lòng, đáng để anh ta đối xử tốt tới phátbực như thế hả?”. Phải, tôi cũng không biết. Không phải ngay lần đầu tiên gặp gỡ tôi đã phải lòng vẻ ngoài củaanh hay s ao? Nhưng cách anh đối xử với tôi bây giờ rất tốt. Tôi từngchút từng chút tình nguyện rớt xuống, rớt xuống hố rồi mới pháthiện ra, anh cũng đang đứng ở trong hố, nhưng cái hố anh đứng làcủa người khác, không phải của tôi.

Ngày đó anh nói: “Tần Khanh, em tốt, anh rất thích em, nhưng anhyêu cô ấy, yê u mười năm rồi”. Tôi không tức không khó chịu không đau khổ, tôi chỉ thấy kỳ lạ, anhkhông yêu tôi, tại sao lại đối tốt với tôi như vậy? Nếu anh đối tốt vớitôi như thế tại sao lại không yêu tôi?Câu hỏi này với câu gà đẻ ra trứng hay trứng nở ra gà đã trở thànhhai câu hỏi khó có lời giải nhất thế kỷ đối với tôi. Nghiêm Bằng không hề thay đổi, vẫn nam tính ngời ngời, chỉ có cáivẻ thư sinh là bớt đi nhiều, vừa thấy tôi đã kêu lên: “Cái Đuôi”.

Mũi tôi cay cay phải giả vờ quay đi cởi áo khoác ngoài, từ từ qua đórồi mới hỏi: “Cánh Lớn, cậu phát tài ở chỗ nào đó, có thể mang tớtheo không hả?”. Nghiêm Bằng hỏi: “Không phải cậu vào làm ở công ty XX rồi sao?Chỗ ấy là công ty khoa học kỹ thuật nhất nhì ở thành phố chúng tađấy”. Đãi ngộ thì tốt, nhưng áp lực lại quá lớn, tôi hoa chân múa tay thêmmắm dặm muối đem những đãi ngộ vô nhân đạo mình phải chịu ranói một lần. Nghiêm Bằng với Tiêu Tuyết bốn mắt nhìn nhau, lúcnghe tôi kể hôm nay Tống Kim Quy dám đá một cô nương như hoanhư ngọc là tôi đây xuống ven đường thì Nghiêm Bằng lắc đầu cóchút xúc động: “Ngay cả Cái Đuôi cũng đã tìm thấy mùa xuân thứhai rồi”.

Sặc! Cứ nói như tôi là góa phụ, gái đã ly hôn không bằng, mà điểmquan trọng nhất là, dùng mùa xuân để hình dung Tống Kim Quy làquá đơn điệu rồi, hắn phải là bốn mùa, tuyết mùa đông, mưa đá đầuxuân, mưa rào mùa hè, sương lạnh mùa thu, cứ gặp hắn là phải đềphòng nhỡ đâu có sét lớn đánh cho không còn mảnh giáp, thăngthiên tắp lự. Tôi sụt sịt ra vẻ đáng thương nhìn Nghiêm Bằng: “Cánh Lớn, nểtình quan hệ của hai ta, cậu nhất định phải vớt tớ ra khỏi biểnlửa!!!”. Cậu ta cười ha hả: “Chắc chắn, chắc chắn, chỉ cần lúc tớ có khả năngmà cậu còn sống là được”.

Tôi xụ mặt xuống, vùi đầu vào ăn uống. Thực ra cũng là cho cậu tamột cơ hội, người thông minh chỉ nhìn qua cũng hiểu Nghiêm Bằngtới là để thăm Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết lại giả vờ không biết. Giữa lúc hai người kia nói chuyện câu được câu chăng, cơm nướccũng ăn xong. Ra khỏi nhà hàng, chúng tôi chia tay nhau, đang địnhquay người đi thì Nghiêm Bằng đã gọi giật lại: “Tần Khanh”. “Hửm? Không nỡ xa tớ à?”. Tôi quay lại cười hì hì.

Nghiêm Bằng mấp máy môi mấy cái, mặt buồn rười rượi, cuối cùngmới nói: “Cậu ta về rồi”. Nếu là trong ti vi, trong tay tôi lại vừa có sẵn chén trà gì đó, chắnchắn sẽ đánh rơi xuống đất vỡ nát. Tiếc rằng đây không phải ti vi,cho dù phải, thì kẻ đóng vai phụ làm nền cho chuyện tình yêu đẹp đẽnhư tôi có lẽ cũng chả kiếm được một cảnh mà ló mặt lên. Thế nên tôi cười tươi roi rói: “Về thì tốt, về thì tốt, vứt bỏ chủ nghĩatư bản độc ác, trở về cống hiến cho công cuộc kiến thiết tứ hóa(13)của nước ta”.

Cậu thở dài, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Vốn dĩ tôi không muốn khóc, nhưng nhìn ánh mắt thông cảm của cậuta, tự dưng mắt lại hoe đỏ. Mơ hồ về tới ký túc xá, Tiêu Tuyết đưa khăn cho tôi: “Lau mặt đi”.

Thất tình không xấu hổ, xấu hổ chính là vì còn nhớ anh mãi khôngquên, không quên được anh không xấu hổ, xấu hổ là vì cái ngườimình cứ nhung nhớ kia sớm đã có vợ yêu cạnh bên rồi. Nghĩ cảnh bạn bè gặp mặt nhau coi, mình thì một mình đơn chiếc,chúng nó thì cứ quấn quýt anh anh em em, lúc thấy mình còn khôngquên hỏi đểu một câu: “Tần Khanh, mày vẫn một mình à?”. Tôi chỉ hận không thể lấy khăn ép mình chết ngạt đi!Thực ra ngẫm lại, thấy bản thân mình cũng đâu có tồi, sắp tốt nghiệpđại học, được nhận vào làm trong một công ty khối kẻ ao ước, lạiđược hưởng sự ưu ái của sếp, từ lúc rời xa anh tới giờ tôi đã tốt hơnrất nhiều, ít nhất là về mặt tiền tài công danh. Lúc yêu anh, lúc nàoanh cũng mang tôi theo sát bên, cái gì cũng làm thay, ngay cả ăn camcũng được anh bóc vỏ giùm.

Vừa nghĩ tới đó mắt lại rưng rưng! Tôi lập tức ngừng nhớ lại quákhứ, hướng tới hiện tại, giờ tôi đang thiếu cái gì, không phải là bạntrai sao?! Tôi cười nhạt một tiếng, móc trong túi ra miếng băng vệsinh có số điện thoại, lôi di động ra bấm số gọi. “A lô?”. Có tiếng trả lời rất nhanh. Tôi hét to: “Tôi là người hôm nay anh đã để lại số điện thoại - TầnKhanh”.

Bên kia sửng sốt, có chút do dự: “À…”. Không để anh ta có cơ hội trả lời, tôi lập tức hạ lệnh: “Từ giờ trở đianh là bạn trai của tôi, ngày mai tan làm đứng trước cửa công ty chờtôi!”. Thanh âm từ bên kia mang theo ý cười: “Làm gì?”.

Tôi gân cổ hét vào di động: “Hẹn hò!”. Hôm sau tôi diện nguyên bộ đồ mới, hăng hái tới công ty làm việc,ôm nhiệt huyết dâng tràn đợi đến lúc hết giờ làm. Lúc sắp hết giờlàm, Tống Tử Ngôn gửi cho tôi một tin nhắn cụt lủn: “Cửa, đợi”. Nhưng tôi xem kỹ rồi, Tống Tử Ngôn là người đã từng ra nước ngoàidu học, có lẽ là người tôn trọng nhân quyền nhất, tôi run run bấm tinnhắn trả lời: “Tổng giám đốc, hết giờ làm hôm nay em có hẹn, hômsau anh mà có chuyện em nhất định sẽ giúp liền”.

Đợi mãi không thấy tin nhắn lại, chắc là ngầm đồng ý rồi, tôi lôigương ra chải sơ lại tóc, nóng lòng chờ tới lúc ra về. Sắp hết giờ làm, giám đốc Tôn vào phòng thông báo: “Mọi ngườingừng tay một chút nghe tôi nói”. Tất cả ngừng lại, ngẩng đầu nhìn giám đốc.

“Xét thấy biểu hiện gần đây của các nhân viên vô cùng xuất sắc, tốinay tổng giám đốc mời mọi người cùng đi liên hoan”. Ba ngày hai bữa liên hoan, công ty này đãi ngộ đúng là tốt thật,nhưng cái giờ tôi muốn không phải đãi ngộ, mà là bạn trai! Tôi giơtay lên hỏi: “Giám đốc, xin hỏi có thể xin nghỉ không ạ?”. “Có chuyện thì nghỉ cũng được”.

Tôi thở phào. “Nhưng sinh viên của tổng giám đốc phải có mặt”. Chị ta ngoài mặtcười cười nhưng lòng lạnh tanh: “Đây là nguyên văn lời tổng giámđốc”. Người đi không nhiều, vì lúc có thông báo, nhiều người có gia đình,có bồ bịch, có hẹn hò đều không tới được, chỉ những người buổi tốirảnh rang không đi đâu chơi mới đến. Đương nhiên, phải nói rõ hơnlà cũng có người có hẹn mà không thể trốn được, ví dụ như tôi.

Tôi ngồi trước bàn ăn dài kiểu Tây, bắt đầu nốc rượu giải sầu. Cónhững thứ vốn đã bị chôn sâu, nhưng chỉ một câu nói của NghiêmBằng hôm qua đã đủ bới nó lên, lôi nó ra nắng phơi khô cho kỳ được. Tôi uống rượu nhanh chẳng khác gì uống nước lã. Mượn rượu có thể tiêu sầu nổi không, tôi không biết, nhưng rượucó thể khiến người say thì đã thành chân lý rồi. Chỉ một lát sau, bóngngười trước mắt tôi đã nhập nhòe. Tôi cố lắc đầu cho tỉnh lại, hìnhbóng Tống Tử Ngôn đang ngồi ở vị trí chủ tọa chao đảo, nhập lạithành một với người ngồi cạnh hắn, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắntôi còn nhận rõ, chỉ mới liếc qua đã suýt làm tôi đóng băng. Vội vàngchuyển ánh nhìn, ánh mắt tên nhóc Tóc Vàng ngồi bên kia cũng lạnhnhư tuyết.

Sao tôi lại bị như thế? Sao ai cũng dùng ánh mắt lạnh lùng đó vớitôi?Thế nên tôi lại cặm cụi quay về với công cuộc uống rượu giải sầu,đang uống thì người ngồi cạnh đã kéo kéo áo, khẽ giọng nói: “Tớilượt cô rồi đó”. “Hở?”. Tôi líu lưỡi hỏi lại: “Đến lượt tôi cái gì?”. Cô ta hạ giọng nhắc: “Lúc nãy tổng giám đốc bảo từng người đứnglên nói về mục tiêu của mình”.

“Hả, mục tiêu à, tôi có, tôi có”. Tôi lảo đảo đứng lên, lè nhè cấtgiọng: “Mục tiêu của tôi là mau chóng tìm được bạn trai!”. Phía dưới cười rộ lên, có người còn đùa: “Đã tìm được chưa?”. Khinh tôi à! Tôi bực mình đáp: “Ai bảo tôi không tìm được! Vốn dĩhôm nay tôi đi hẹn hò! Mấy người nghe rõ cho tôi, bạn trai tôi làgiám đốc Triển bên bộ phận khai thác kỹ thuật!!! Đã rõ chưa? Giámđốc Triển đó là của tôi, sau này các cô các chị tránh xa anh ấy ra!”.

Nghĩ nghĩ một lát lại bổ sung thêm: “Đàn ông cũng phải tránh ra xamột chút!”. “Cạch!” một tiếng, chén rượu rơi xuống bàn, tôi hét toáng lên: “Ai?Ai dám ngắt lời thổ lộ tình cảm của tôi hả?”. Trừng mắt nhìn mớiphát hiện ra là Tống Tử Ngôn. Mặt hắn nhìn khó ngửi chẳng khác nào cống thoát nước, nhìn tôi vẻkhông thể tin được.

Đồng nghiệp ngồi quanh ai cũng nhìn tôi như không thể tin được, chỉcó tên nhóc Tóc Vàng là người duy nhất không như thế. Trong ánh mắt còn lấp lánh tia vui mừng rõ ràng, chăm chú nhìn tôi. Đồng nghiệp ngồi cạnh cẩn thận kéo ống tay áo tôi, hạ giọng nhắc:“Cô uống say rồi, không biết mình đang nói gì đâu”.

Tôi cố hết sức gật cái đầu đang quay mòng mòng của mình: “Đươngnhiên biết chứ, đấy là tôi công khai tỏ tình lãng mạn đó”. Rồi nhưmuốn chứng minh gì đó, mỗi từ tôi nói ra đều đặc biệt vững vàng:“Tôi rất thích giám đốc Triển, cực kỳ thích giám đốc Triển, ai tôicũng không để mắt tới. Mục tiêu của tôi là hôm nay yêu giám đốcTriển, ngày mai kết hôn cùng anh ấy luôn!”. Tống Tử Ngôn im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn tôi bằng bộ mặt vô cảm. Tôi cũng trừng mắt đọ với hắn, cuối cùng hắn chỉ mấp máy môi,không nói nổi nên lời.

Đây là lần đầu tiên tôi đấu khẩu với hắn mà giành được thắng lợi,thật đáng để ăn mừng. Tôi tự rót cho mình một chén rượu, vừa đưa lên miệng đã bị ngườikhác giật lấy. Tóc Vàng đứng trước mặt tôi, nhe o mắt nhìn: “Tôi đã biết cô khôngthể không thích tôi mà”.

Tôi với tay qua cướp lại chén rượu: “Cậu làm cái gì đó?”. Cậu ta nghiêng người tránh tay tôi: “Vừa nãy cô tỏ tình làm tôi xúcđộng lắm, tuy rằng cô có hơi kém một chút, nhưng tôi quyết địnhđồng ý”. “Rồi, chị đây không cần nhóc đồng ý, chỉ cần đưa chén rượu đây chochị, rồi biến đi xa xa một chút trước khi chân chị đây làm trò thânmật với mông nhóc, được không?”. Tôi tốt bụng nhắc nhở.

Cậu nhóc cười híp cả mắt: “Tôi biết cô tức để chữa thẹn mà, khôngsao, tôi không để ý đâu”. Chữa thẹn? Nhìn đôi mắt cười tít của tên đối diện, tôi nghi hoặc hỏilại: “Giữa chúng ta hình như có hiểu lầm gì đó phải không nhỉ?”. Cậu nhóc nắm lấy tay tôi: “Tôi thật không ngờ cô lại có dũng khí tỏtình công khai với tôi như thế”.

Một giả thuyết nổi lên trong óc, tôi rùng mình một cái, giọng runrun: “Cậu cậu cậu cậu cậu là...?”. Cậu ta dịu dàng nở nụ cười: “Tôi là giám đốc Triển của bộ phận khaithác kỹ thuật!”. Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn khuôn mặt non choẹt của cậu ta, nhìnđủ mười phút.

Mười phút sau, tôi ngất xỉu. Vừa lơ mơ mở mắt ra, đã thấy một nữ quỷ tóc dài xõa xượi che khuấtkhuôn mặt đang từ từ tiến lại phía mình, đôi mắt thô lố như mắt cáchết nhìn chằm chằm vào tôi…“Aaaaaaa!!!!”. Tôi nhảy dựng lên, hét ầm lên. “Aaaaaaaaaaaaa!!!!”, một tiếng hét khác còn to hơn, to tới điếc cảtai.

Tôi nghiêng đầu, hóa ra là tên nhóc Tóc Vàng hôm qua, cậu ta đangngồi bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ tới mức trắng bệch. Tôi quayđầu nhìn xung quanh, màn hình ti vi to rộng, đầu DVD bên dưới đangchạy, trên màn hình là ma nữ ban nãy, còn nghe thấy những âm thanhđặc trưng trong phim kinh dị tạo ra hiệu ứng ma quái. Trong nháy mắt, tôi đã hiểu ra. Cuối cùng Tóc Vàng đã mang tôi về nhà, chẳng làm cái gì, chỉ dựahơi người của tôi, chống cự nỗi sợ phim kinh dị đáng thẹn từ tận đáylòng. Vấn đề là, cậu ta đạt được ước muốn như thế nào chứ?Thế nên, động tác ngay sau đó của tôi là xách tai tên kia: “Nói!Chuyện này là sao hả? Rõ ràng vừa nãy tôi còn trong nhà hàng mà,sao bỗng nhiên giờ lại ở đây?”.

Cậu nhóc la oai oái: “Không phải cô uống say tới ngất xỉu sao? Mọingười không ai biết cô ở đâu, tôi thấy tình cảm thắm thiết cô dànhcho tôi như thế, cho nên đưa cô về đây trước, cô yên tâm, tôi chưalàm gì cả mà”. Tôi nhìn lại tư thế của hai đứa, chiếc giường rất rộng, cậu ta nằmtrên giường - chính xác hơn là nằm co lại trên giường, một tay cònnắm chặt tay tôi, lòng bàn tay toàn là mồ hôi. Đối diện với giường làchiếc ti vi siêu lớn đang chiếu phim kinh dị, cúi đầu kiểm tra lại quầnáo, không có gì xô lệch thất thố. Có lẽ cậu nhóc nắm tay tôi vì sợquá, tôi là đồ chống sợ hãi mà thôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, sau đó tăng thêm lực, kéo tai càng mạnhthêm, hung hăng mắng nhiếc: “Cậu có phải là đàn ông con traikhông hả? Mang một thiếu nữ say như chết về nhà mà dám ngoanngoãn ngồi yên coi phim kinh dị! Có chút xíu chuyện cầm thú cũngkhông dám làm, cậu đúng là không bằng cầm thú!”.

Cậu ta la lên xin tha: “Nhẹ chút, nhẹ chút, lần sau tôi làm bù đượckhông?”. Tôi lại càng ra sức kéo tai: “Nghĩ hay quá nhỉ, ranh con được tý tuổiđầu mà dám có ý đồ với chị đây à, chị đây thiếu nữ trong sáng thuầnkhiết há lại để tên cầm thú như cậu làm nhúng chàm sao?”. Xách tai cậu ta được một lát, tôi cũng thấy thấm mệt, rượu bốc lênlàm đầu tôi đau như búa bổ, một cước đạp thằng nhóc xuống giường:“Giờ tôi buồn ngủ rồi, cậu biến qua chỗ khác đi!”.

Chân trần đứng trên đất, Tóc Vàng nhìn tôi oan ức: “Đó là giườngtôi mà”. Tôi chỉ vào chiếc sofa trong phòng: “Thế đó không phải sofa của cậuà? Cậu cứ nhất bên trọng nhất bên khinh thì sofa nó khóc cho đấy”. Tôi quay đầu tính đi ngủ, cậu ta đứng cạnh lại kéo kéo chăn.

“Trước khi tay chị nhẹ nhàng in dấu ấn lên mặt cưng, cưng có baphút để biến đi”. Tôi tốt bụng nhắc nhở. Cậu xụ mặt xuống, nói: “Cô có thể tắt ti vi trước được không?”. “Tay cậu dài thế dùng làm gì hả?”.

Tóc Vàng như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, cúi đầu ấp úng: “Tôi khôngdám”. Nhìn cậu ta như thế, có lẽ nếu không tắt tôi sẽ không được ngủ mất,thế nên đành phải tung chăn ra, loẹt xoẹt mấy bước tới trước ti vi tắtphụp cái màn hình còn đang chiếu mấy hình ảnh rùng rợn, quay đầulại đã nhận được ánh mắt sùng bái của Tóc Vàng, tôi hất hàm ra lệnh:“Ngủ!”. Mấy ngày trước vẫn còn bị người ta bắt nạt, khó có được cơ hội bắtnạt lại người khác như hôm nay, tôi ngủ vô cùng ngon giấc. Lúc tỉnhdậy trời đã sáng, mùi sữa đậu nành thơm phức len vào phòng, tôi gãigãi mớ tóc rối bung đi vào phòng khách thì thấy Tóc Vàng đang bậnrộn chuẩn bị bàn ăn.

Tôi ngáp một cái: “Chào”. Cậu ta cũng cười đáp lại: “Chào”. Nắng sớm mai chiếu vào ngườicậu nhóc, mái tóc mềm mại, nụ cười trong sáng, thực sự là một anhchàng đẹp trai, sáng sớm nhìn thật bổ mắt, tôi âm thầm hạ quyết tâmsau này nhất định phải đẻ được thằng con trai như thế, để nó có thểquyến rũ từ thiếu nữ tới ông già trong thiên hạ này. Tôi đi vào toilet, bất thần quay đầu ra: “Cậu, nhe răng ra”.

Cậu nhóc giật mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời nhe răng ra. Ừm, hàm răng đều đặn, khá giống răng của mấy quảng cáo kemđánh răng, tôi yên tâm quay lại làm công việc vệ s inh buổi sáng. Cậu nhóc rất nhanh đã qua chỗ tôi, gương mặt từ khó hiểu chuyểnthành kinh ngạc: “Sao cô lại dùng bàn chải đánh răng của tôi?”.

“Vì tôi không mang theo”. Tôi trả lời tỉnh bơ: “Yên tâm, tôi vừanhìn răng cậu rồi, cũng được đó, tôi không chê đâu”. Cậu ta cứng họng không đáp lại được, nhìn cái miệng đầy bọt kemđánh răng của tôi, bỗng nhiên mặt đỏ lựng lên như đánh má hồng,lúng túng quay ra ngoài. Tới khi tôi sửa soạn xong đi ra, cậu đã chuẩn bị sẵn cho tôi ly sữađậu nành, bánh mì, thêm mấy thứ khác nữa, nhiệm vụ duy nhất củatôi chỉ là ăn no. Uống một ngụm sữa đậu nành nguyên chất thơmphức, nhớ tới cái thứ chất lỏng màu trắng cùng tên loãng gấp N lầnbán ở trường, trong lòng tự nhiên thấy cảm động. Tôi nói: “Cậu thậtlợi hại, đàn ông con trai mà sống được như thế này”.

Cậu cụp mắt không nhìn tôi, đáp: “Vốn dĩ tôi đã quen sống mộtmình ở nước ngoài, việc gì cũng phải học làm”. Thế quái nào mà giờ mọi người rủ nhau kết bè kết cánh ra nướcngoài hết thế, tôi hung hăng cắn một miếng bánh mì. Đương lúc tôi cạp bánh mì giải hận, cậu đã đem tiểu sử cuộc đờimình ra nói sạch bách.

Tóc Vàng, tên thật là Triển Dương, năm nay hai mươi tuổi, mười támtuổi đã tốt nghiệp thạc sĩ tại một trường đại học nổi tiếng ở nướcngoài (lần thứ hai cạp mạnh vào bánh mì!), giờ giữ chức giám đốc bộphận khai thác kỹ thuật (lại cạp nữa!), cha mẹ và chị gái đã di dân,chỉ còn lại một mình cậu ta lẻ loi cô quạnh sống trong nước, không aiquan tâm chăm sóc, tới xem phim kinh dị cũng không có người chịuxem cùng… (tôi hung hăng cạp tay cậu ta một cái!). Tôi vốn dĩ là loại dân đen chân đất mắt toét, thấy người nào là thầnđồng, nhất là nhà thần đồng lại giàu có thì nhất định sẽ thổn thứccảm thán, thực sự là giỏi quá trời là giỏi. Nhưng điều kiện tiên quyếtlà người như thế chỉ nên tồn tại trên báo, inte rne t hoặc tạp chí, tựnhiên xuất hiện một người như thế ngay trước mắt mình, lòng tôibỗng nhiên trỗi lên ngọn lửa ghen tỵ hừng hực, nhìn người trước mặtmình bằng ánh mắt đố kỵ. Nếu là trước đây, nhất định sắc mặt của tôi sẽ trở nên rất khó coi,nói toàn lời khó nghe , nhưng đã là người đi làm, nhất là vào làm ởmột công ty biến thái như công ty tôi, thì thực sự đã thoát khỏi cáithời kỳ mê muội, tiến tới cảnh giới thay da đổi thịt! Mặt mày tươi róinhư hoa, tôi dùng ánh mắt lấp lánh nhìn cậu ta: “Cưng tuổi còn trẻthế này mà đã có tiền, có nhà, lại có xe, bản lĩnh quả không tồinha!”.

Mặt cậu nhóc đỏ tưng bừng: “Tôi không giỏi lắm đâu, thực ra anh rểtôi mới là giỏi”. Tôi lắc đầu: “Không cần quan tâm tới người khác làm gì, trong lòngchị, cưng mới là người tài giỏi nhất!”. Hai vành tai cậu như sắp bốc cháy tới nơi.

Tôi uốn lưỡi ngọt nhạt: “Giờ chuyện giữa đôi ta đã thế này rồi, chị đãhạ quyết tâm cho cưng một danh phận, cưng có chịu không nào?”. Cậu cúi gằm nhìn mặt bàn, giọng nhỏ rí: “Cô nói gì cũng được hết”. “Được!”, tôi nhoài người sang bên kia bàn vỗ vai cậu: “Sau nàycưng là em trai chị. Cưng có chuyện gì, kiểu như viêm ruột thừaphải nằm viện, làm phẫu thuật cần có người ký tên, vân vân và mâymây thì cứ tới tìm chị!”. (Nếu cưng không may gặp phải thế).

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn tôi không chớp mắt, nhìn tới mức khiến tôihơi chột dạ. Tôi cười tươi, vỗ vỗ lên má cậu: “Chuyện xong rồinhé”. Cậu lại cụp mắt xuống. Vì thức dậy trễ nên dù cậu nhóc có vượt đèn đỏ mấy bận nhưng cảhai vẫn tới công ty muộn.

Vốn dĩ tôi cũng chẳng mơ lấy được giải thưởng nhân viên chăm chỉ,nhưng từ lúc bước chân vào công ty, bầu không khí rất kỳ quặc, lẽnào nền nếp ở đây tốt đến thế, chỉ tới trễ có tí thôi mà cũng bị để ý?Sáng vào WC đi vệ sinh, vừa định đứng dậy thì nghe bên ngoài cóngười nhắc tới tên tôi. “Các cô biết Tần Khanh bên bộ phận thị trường không?”. “Biết chứ, không phải là cái cô nhân viên mới lần trước hát HappyBirthday à?”.

“Cái cô Tần Khanh đó ấy à, hôm qua đi tiệc liên hoan làm chuyệnmất mặt lắm”. “Kể nghe coi nào”. “Lúc đang ăn tiệc liên hoan, cái cô Tần Khanh đó tự nhiên đứng dậytỏ tình với giám đốc Triển, sau bữa tiệc, hai người cùng biến mất,kết quả là sáng hôm nay không những hai người cùng nhau đi làm,mà quần áo cô Tần Khanh kia cũng toàn là nếp nhăn, cứ như sợngười khác không biết đêm qua mình làm gì ấy”. Tôi cúi đầu nhìn lạiquần áo mình, đúng là hơi nhăn nhúm thật, tin đồn này cũng khôngtính là oan được.

“Không tới mức đó chứ, giám đốc Triển mới có nhiêu tuổi nào? Màkhông phải bữa liên hoan lần trước cô ta còn bám chặt lấy tổng giámđốc sao?”. (Tức nha! Tôi bám hắn hồi nào!!!)“Cô ta muốn lắm ấy chứ, nhưng tổng giám đốc làm sao có thể đểmắt tới người như cô ta được”. (Vinh hạnh vinh hạnh!)“Nói như thế thì do tổng giám đốc đá cô ta trước, cô ta mới quaysang giám đốc Triển sao?”. “Sao tôi nghe nói giám đốc Triển với cái cô Tần Khanh kia vốn làbạn thanh mai trúc mã, sau khi giám đốc Triển ra nước ngoài, tổnggiám đốc chiếm đoạt tình yêu. Kết quả người tính không bằng trờitính, hai người họ tình cũ không rủ cũng tới. Các cô không để ý hômqua tổng giám đốc nghe Tần Khanh tỏ tình thì mặt sầm lại đó à?”. “Chắc chắn là đồn vớ vẩn, tổng giám đốc cũng từ nước ngoài về đó”.

(Conan số một xuất hiện.)“Theo tôi thấy, Tần Khanh này có thể là một gián điệp thương mại,tổng giám đốc với giám đốc Triển ngầm thỏa thuận dùng mỹ nam kếgiả vờ trở mặt với nhau, sau đó đợi tới khi cô ta tưởng kế hoạch củamình thành công sẽ quay mũi giáo trả thù”. (Sức tưởng tượng mạnhthế không biết…)“Không có khả năng lắm, cô ta nhan sắc không có, dáng người càngkhông, có sếp nào muốn tuyển chứ?”. (Conan số hai ngang nhiênđoán mò…)“Thực ra các cô đều nghĩ quá phức tạp rồi, Tần Khanh cùng lắm chỉlà một nhân viên mới muốn đi cửa sau để được trèo cao thôi, trướcquấn lấy tổng giám đốc, sau lại dính với giám đốc Triển, đàn ông mà,thịt đã tới miệng ai lại không ăn? Có là thịt mỡ thì họ cũng chẳng bỏqua đâu”. “Ừm, chắc là như thế rồi”. “Đúng đúng đúng, vừa nhìn cái bản mặt cô Tần Khanh kia đã thấy rõlà muốn quyến rũ các sếp rồi”.

“Phải đó, từ lần đầu tiên nhìn cô ta đã thấy khó ưa rồi”. Mấy bà tám cứ liên tục đưa ra giả thuyết, phủ nhận, rồi lại đưa ra giảthuyết, rồi lại phủ nhận, cuối cùng đều đồng thanh nhất trí dồn hếtđả kích lên cái thân tôi. Tới khi bọn họ đi hết, chân của tôi đã tê rần. Tôi run rẩy lê lết về phòng làm việc, khi đã yên vị trên ghế rồi mớidám than thở: cái đám bà tám ấy không đi TVB(14) làm biên kịchthực đúng là lãng phí nhân tài.

Nhưng lời đồn quả có sức mạnh, lúc làm việc, băng vệ sinh tỷ tỷ vẫnim lặng như thường, nhưng lại quăng qua một miếng băng, trên đóviết: “Giờ thân phận của cô là, thanh mai trúc mã của giám đốcTriển, nhằm lúc cậu ta đi du học thì quyến rũ tổng giám đốc ở trườngđại học, tốt nghiệp xong thì được công ty khác thuê làm gián điệp,giờ đang bị tổng giám đốc và giám đốc Triển đùa bỡn trong tay nhưmột miếng thịt”. Băng vệ sinh tỷ tỷ là người có bề ngoài lạnh lùng nhưng thực sự làngười duy nhất trong cái công ty lạnh lẽo này khiến tôi cảm thấy ấmáp, vốn dĩ còn có Tóc Vàng, nhưng tới chiều thì cậu ta lại bị điều ranước ngoài công tác. Tội cho tôi, vốn dĩ đang khấp khởi chờ mongcậu ta sẽ lái xe đưa về, nhưng nghĩ cũng thấy bực, rõ ràng là ngườibên bộ phận khai thác kỹ thuật, đi nước ngoài ký hợp đồng làm gì?Cậu cho cậu là miếng băng đa dụng của băng vệ sinh tỷ tỷ sao?Nhưng nhớ ra Tóc Vàng đi công tác cùng Tống Kim Quy, trong lòngcũng thấy nhẹ nhõm hơn. Sau đó đúng là nhẹ nhõm thật, tuy rằng sức lực bị giám đốc Tôn vắtkiệt, nhưng không bị đàn áp tinh thần, cuộc sống cũng coi như là cóhương có vị. Mấy ngày gần đây nghe nói hợp đồng Tống Kim Quyký với công ty nước ngoài có chút vấn đề, chúng tôi phải phân ngườitrực đêm để nhận điện thoại từ bên kia.

Lúc phân người trực, giám đốc Tôn một lần nữa lại thể hiện sự đànáp của mình với tôi. Bộ phận tôi có mười ba người, hai người mộtngày, nhất định sẽ lẻ ra một người, không ngoài dự đoán, người bị lẻra đó là tôi. Tuy biết rõ kết quả sẽ là như thế, nhưng tôi vẫn cố giãygiụa ý kiến: “Giám đốc Tôn, trong bộ phận ta cũng có nhân viênnam, sao lại để em là nữ mà phải trực đêm một mình?”. Chị ta “xùy” một cái rồi đáp: “Thế cô tìm một người đồng ý trựcđêm với cô đi, tôi sẽ đổi lại ca trực”. Tôi nghĩ một lát, cuối cùng chỉ có thể vác bộ mặt xám xịt đi ra khỏiphòng.

Kết quả là ngày thứ sáu, tôi đã thấy tên mình được viết thật to, dántrên bảng thông báo của bộ phận, Tần Khanh - chủ nhật. Độc ác, thực là quá độc ác, trực ban là đã đủ rồi, còn chọn đúng ngàychủ nhật hiếm có. Không thể nhịn thêm được nữa! Thế nên… tôi thầm hung hăng hỏithăm tổ tiên của chị ta.

May là thân làm trạch nữ, tôi cũng biết cách tự sướng tự giải sầu,huống hồ trong công ty có máy tính, có mạng, có nước, có WC, bốnyếu tố lớn này là đủ tạo nên cuộc sống của tôi rồi. Nửa đêm, hai giờ, công ty, trước máy vi tính. Tôi tập trung tinh thần, quên cả cắn hạt dưa trong tay, mặt đỏ hồng,mắt lóe sáng. Một chút nữa, thêm một chút nữa là ra rồi! Tôi gầnnhư nín thở…Sắp tới khoảnh khắc nguy hiểm, bỗng nhiên đèn trong phòng bậtsáng! Tôi kinh hãi quay đầu lại, nửa đêm nửa hôm đèn bỗng nhiênbật sáng, tình huống này sao quen quá vậy? Tuy gan tôi cũng lớn,nhưng vẫn sợ tới phát run, run rẩy quát lên: “Ai?”.

Không có tiếng đáp lại ngoài tiếng quát của tôi, có lẽ phải nói rằng,trừ tôi ra không còn người nào khác…Tôi nhắm mắt lại, bị phanh bụng còn đỡ hơn là bị hù chết, hai ngóntrỏ giao nhau làm thành hình thập tự, miệng không ngừng lẩm bẩm:“Nói cho chúng mày biết, ta không sợ chúng mày đâu! Ta xem phimkinh dị còn nhiều hơn mày xem phim khiêu dâm, ta theo đạo Chúacó đu theo đạo Phật, mẹ ta mỗi ngày đều thắp hương quỳ lạy, cácngười dám động tới ta sẽ không được chết toàn thây! A di đà Phật,lạy thánh Ala, các ngươi mau tìm một gia đình tốt mà đầu thai đi, giờsiêu sao mang thai nhiều lắm, các người đi đầu thai còn có thể manghạnh phúc tới đám báo lá cải, học tập tấm gương đạo đức Lôi Phong,trung với cách mạng, trung với Đảng, nếu trời có tình đã già đi, nhângian này vốn chỉ là một hồi bể dâu...". Tôi nghe có tiếng thở, ma có thể thở được sao? Tôi len lén ti hí mởmắt nhìn, Tống Tử Ngôn đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào, hai taykhoanh trước ngực, thản nhiên nhìn tôi. Tôi vỗ vỗ ngực, thở phào ra một hơi: “Tổng giám đốc, anh suýt chútnữa là là dọa chết em rồi”.

Hắn cười khinh bỉ: “Ngu ngốc, mê tín”. Tôi không cãi lại, nhìn dáng vẻ mệt mỏi của hắn bây giờ tôi tò mòhỏi: “Tổng giám đốc, không phải ngày mai anh mới về sao?”. Khóe miệng hắn nhếch lên thành nụ cười nhạt: “Cô nắm rõ lịch làmviệc của tôi quá nhỉ”.

Có thể không nắm rõ sao? Trên lịch treo tường khoanh một vòngtròn đỏ lớn, nhắc tôi từ ngày mai trở đi phải uống lại thuốc trợ tim. Tôi kiên quyết gật đầu: “Đương nhiên là rõ chứ, phải nắm rõ là đằngkhác, một ngày không được gặp tổng giám đốc em thấy dài như bathu, chỉ mấy ngày ngắn ngủi thôi mà cảm giác cả đời này đã trôi qua”. Ít nhất là khoảng thời gian hạnh phúc ở kiếp này đã trôi qua rồi.

Hắn xoa xoa đầu tôi như xoa đầu thú cưng: “Tốt”. “Tổng giám đốc trễ thế này còn tới công ty sao?”. Hắn “a” một tiếng, nhìn quanh phòng rồi mới nói: “Tôi qua lấy giấytờ”.

Có chuyện là phải nịnh, không có chuyện cũng phải cố ra mà nịnh,tôi được đà: “Tổng giám đốc đúng là quá khổ cực rồi, mới từ nướcngoài về, không kịp nghỉ ngơi đã vội vàng quay lại công ty tiếp tụctham gia vào sự nghiệp kiến thiết đất nước vĩ đại, đây là tinh thầngì? Đây là…”. Đang nói dõng dạc, tự nhiên lại bí từ. Hắn nheo mắt cười cười: “Cô ấy, đã không phải người thông minhthì cũng đừng có học đòi theo người ta, đỡ phải mất mặt xấu hổ”. Tôi gật đầu: “Cảm ơn tổng giám đốc đã chỉ bảo, em nhất định sẽkhắc cốt ghi tâm chuyện này”.

Hắn nhìn tôi một lát rồi thở dài sườn sượt, lảng sang chuyện khác:“Cô đang làm gì đó?”. Nhắc tới đó, tôi đột nhiên sực nhớ ra lúc nãy mình đang làm gì, vộivàng hít một hơi thật sâu, rồi nhanh chân dứng dậy chắn ngang mànhình, cười nịnh: “Em đang trực, là trực đêm đó, để công ty có mộtngày mai tươi sáng, em có trách nhiệm và cũng có quyền lợi phảitrực đêm thật tốt. Tổng giám đốc, anh không cần phải can thiệp vào,cầm giấy tờ rồi nhanh về nhà nghỉ ngơi cho sớm đi”. Hắn im lặng, chỉ nhìn tôi nghi ngờ, mãi tới lúc trán tôi đầy mồ hôilạnh mới chịu mở miệng: “Đi xa thế có hơi khát nước, cô rót cho tôicốc nước đã”.

May là bình nước đặt ngay cạnh bàn, tôi đứng im tại chỗ, chỉ rướnngười vươn tay qua rót nước. Nhưng tôi quên béng mất, máy vi tínhcủa công ty vốn dĩ không có headphone nên tôi phải mangheadphone của máy MP3 ra dùng tạm, lúc rướn người sang bêncạnh, giắc cắm của headphone cũng bị tung ra. Sau đó, “ưm… ưm... a… a...”. Âm thanh vang khắp phòng làm việc. Trong nháy mắt, tôi nín thở, giọng nói u ám của Tống Tử Ngôn đập vào tai tôi: “Tránh ra”.

Tôi phản ứng ngay, nhào cả người qua ôm cứng lấy màn hình vi tínhcố thủ. Hắn nghiến răng rít lên: “Tránh ra!”. Tôi vẫn ôm cứng không buông.

Hắn nhấn mạnh từng chữ: “Tần Khanh, đừng để tôi phải nói tới lầnthứ ba”. Tại sao Tống Kim Quy chết tiệt lại chọn đúng cái ngày này mà vềnước, mà sớm không tới, muộn không tới, lại chọn đúng lúc khuyakhoắt để lấy cái mớ giấy tờ của nợ chứ?Đối mặt với khuôn mặt hầm hè cứng như thép của Tống Tử Ngôn,tôi ủ rũ cúi đầu xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngón chân. May là sau khi hắn hít vào thở ra mấy bận, giọng đã dịu xuống: “Nóiđi”.

“Nói gì ạ?”. Tôi ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn chỉ tay vào hai anh trai khí thế ngất giời đang quần nhau kịchliệt trên màn hình vi tính: “Tôi cần được giải thích”. Tôi đứng nhìn bức tranh lao động miệt mài trên màn hình, tronglòng nghi hoặc, giải thích bộ phim kia á?Tống Tử Ngôn tức không nhịn nổi, đập bàn: “Nói nhanh!”.

Tim gan tôi nhảy nhót lộn tùng phèo, vội vàng giải thích ngay lậptức: “ Đây là phim nam nam, hay còn gọi là phim G”. Lần thứ hai mặt hắn có thể đem đi so sánh với đít nồi rang cháy, lờinào lời nấy lạnh như băng: “Cái tôi muốn nghe không phải là cáinày”. Càng ngày sắc mặt của Tống Tử Ngôn càng xanh lé t lẹt, ngực phậpphồng lên xuống dữ dội, hai tay đặt trên bàn liên tục nắm mở, mởnắm, nếu giây tiếp theo mà hai bàn tay ấy có bóp lấy cổ tôi thì tôicũng chẳng lấy làm lạ.

Tôi lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống, liên tục cầu xin: “Phản đối bạolực! Phản đối bạo lực! Xã hội giờ hài hòa!!!”. Ôm đầu ngồi xổm hồi lâu, thấy hắn đứng yên một lúc thật lâu, rồi sauđó, đôi giày da chuyển động, hắn đã đi ra ngoài. Tôi ngồi trên ghế, không ngừng bốc đồ ăn vặt, vừa ăn vừa hối hận,tôi hối hận quá…Tính đi tính lại tôi mới làm việc ở đây chưa đầy hai tuần, chờ tới maiTống Tử Ngôn ban cho cái quyết định nghỉ việc, chắc một đồnglương cũng không được nhận mất, hối hận chết đi được. Sớm biết cóngày như thế này, tôi đã không cần phải lăn lộn ở đây tới tận mườingày rồi! (Hóa ra không phải hối hận vì đã coi phim G ở công ty à?Não cô kỳ quái quá!!!).

Càng nghĩ càng thấy đau khổ, càng nghĩ càng thấy đau lòng, giữa nỗiđau khổ và đau lòng, tôi chìm dần vào giấc ngủ…“A a a a a a a!”. Tiếng hé t chói tai làm tôi giật mình tỉnh dậy, c òntưởng đang xem tiểu phẩm mừng xuân của Sái Minh, tôi mở mắt,trời đã sáng bảnh, còn hoa khôi bộ phận chúng tôi - Tiết Diễm Diễmđang nhìn tôi bằng vẻ mặt kinh hoàng - chính xác mà nói là nhìn áotrên người tôi. Hoa khôi chỉ chỉ cái móng tay dài ngoằng sơn màu đỏ chóe vào tôi:“Cái… cái áo này cô lấy đâu ra đó?”. Tôi cúi đầu mới nhận ra là mình đang khoác một cái áo vest màuxám, ơ? Tôi ngẩn người ra: “Hớ? Cái áo này ở đâu ra ấy?”.

Mọi người trong phòng đều nhất loạt trưng ra bộ mặt đăm chiêu kỳquái. Hoa khôi vẫn kích động: “Đừng có giả ngây nữa đi. Có phải cô trộmkhông hả?”. Tôi bực mình: “Có cô mới trộm ấy, cả nhà cô đi trộm”.

Giọng cô ta càng đanh hơn: “Không phải do cô trộm được sao?Không lẽ anh ấy đưa cho cô?”. “Anh ấy? Ai là anh ấy?”. Tôi vẫn chả hiểu mô tê gì cả. Bấy giờ giám đốc Tôn nghe tiếng cãi nhau ầm ĩ mới đi ra, nhìn lướtqua chiếc áo vest trong tay tôi, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu,cuối cùng nói: “Tới giờ làm việc rồi!”.

Tiết Diễm Diễm ghen tức về chỗ, đám người tụ tập vểnh tai nhướnmắt chờ coi kịch vui cũng quay lại làm việc. Kỳ quái! Đúng là tai bay vạ gió, bình thường xa lánh kỳ thị tôi đã đủlắm rồi, tự nhiên còn chèn ép tôi ngay trong giờ làm. Nhưng nóicũng lạ, áo vest trên người tôi đây là của ai? Sao ngoài tôi ra, ai cũngcó vẻ đã biết hết rồi thế nhỉ?Không lẽ là… Tôi toát mồ hôi lạnh, len lén đẩy một mẩu giấy quacho băng vệ sinh tỷ tỷ: “Tầng mình không có ma đấy chứ chị? Kiểunhư ma háo sắc, đêm qua lén tới chăm sóc cho em ấy?”. Càng nghĩ càng thấy phải, chẳng có người nào làm, hơn nữa ai cũngcó vẻ mặt rất kỳ cục. Nhìn thế nào cũng thấy giống công ty bị ma ámtrong mấy bộ phim của Hồng Kông, những nhân viên lâu năm ở đâyđều biết nhưng vẫn cố giấu diếm nhân viên mới. Chẳng trách TócVàng lại sợ ma tới như thế, tôi vội vàng hẩy cái áo ve s t ra xa.

Băng vệ sinh tỷ tỷ nhìn tôi với vẻ kỳ lạ, viết lại: “Cái áo ves t đó làcủa tổng giám đốc”. Hả? Đêm qua lúc hắn ta đi rõ ràng là rất tức giận mà, bước chân nhưbay thế kia, chẳng lẽ đã đi rồi còn quay lại?Tôi ngồi nghĩ mãi cũng không luận ra nổi, nhưng tự nhiên lại nhận ralần này băng vệ sinh tỷ tỷ dùng giấy chuyền lại, bèn tò mò hỏi: “Saohôm nay chị không dùng băng vệ s inh nữa?”. Câu trả lời rất ngắn gọn: “Cháy túi rồi”.

Buổi trưa ở căng-tin, tôi cùng Tóc Vàng đi lấy cơm, tôi có tráchnhiệm ăn cơm, cậu ta có trách nhiệm lấy cơm. Ngồi ăn cơm, tôi cũng quan tâm hỏi cậu ta mấy câu: “Cậu về lúc nàothế? Sao không điện cho tôi biết?”. Mắt Tóc Vàng lấp lánh sáng rỡ: “Cô muốn đi đón tôi sao?”.

Là muốn biết khi nào Tống Kim Quy về nước còn sớm phòng bịthôi, nhưng tôi vẫn tự dối lòng gật đầu một cái. Cậu ta cười đến là dịu dàng: “Không cần đâu, chỉ cần biết cô muốntới đón là tôi đã vui lắm rồi, nhưng hôm qua tôi về lúc một giờ hơn,cô không đi đón được đâu”. Hơn một giờ sáng? Vậy là Tống Kim Quy không về nhà mà từ sânbay tới thẳng công ty sao?Càng nghĩ càng chắc chắn một điều, con rùa này đúng là khắc tinhcủa tôi, vừa trở về đã khắc tôi ngay lập tức. Nhưng vẫn phải xácnhận lại một chút: “Cậu về chung với tổng giám đốc à?”.

Nụ cười trên mặt Tóc Vàng nhạt đi: “Phải”. Hừ, quả nhiên là khắc tinh trời s inh mà!Nhưng suốt từ sáng nay tới tận giờ này chẳng thấy có động tĩnh gì,rốt cuộc là vì Tống Kim Quy quá bận mà không thèm để ý tới tôi,hay ở nước ngoài lâu tư tưởng cũng cởi mở nên căn bản không thèmđể tâm chuyện hôm qua? Tôi trầm mặc suy tư. Tóc Vàng hiểu nhầm ý tôi: “Cô không cần tìm tổng giám đốc đâu,anh ấy bị bệnh, hôm nay không tới công ty”.

“Bị bệnh?”. Tôi tròn mắt. Tóc Vàng lạnh nhạt nói: “Ở nước ngoài công việc rất gấp rút, vốn dĩlịch trình kín đặc đã phải rút bớt hai ngày, vội vội vàng vàng bay về,mà nghe nói đêm qua anh ấy về còn bị nhiễm lạnh nữa, giờ đang nằmnhà ấy”. Nhiễm lạnh? Không lẽ vì không có áo vest? Người thế mà yếu đuối,phải tẩm bổ thêm mới được.

Nhưng mà… bị ốm? Thế này có được coi là cơ hội không nhỉ?Mắt tôi sáng rực lên ngay tức khắc!Quay lại phòng làm việc, tôi cầm lấy áo vest phóng vèo lên bộ phậnnhân sự xin nghỉ. Vốn dĩ nhân viên bộ phận nào muốn nghỉ thì chỉ cần xin phép vớigiám đốc bộ phận đó là được, nhưng giám đốc Tôn cứ khăng khăngbắt tôi phải làm theo đúng quy định, tức là phải có giấy nghỉ phépcủa bộ phận nhân sự mới xong. Ngay cả việc này cũng tính toán chi lithế, đúng là lúc phụ nữ thích hành hạ người khác thì sẽ nhỏ nhenbiết bao! Vào bộ phận nhân sự, tôi chỉ nói xin phép nghỉ, còn chưakịp trình bày lý do đã thấy giám đốc Điền cười ha ha rồi ký giấy chonghỉ luôn, ông ta nhìn cái áo vest trong tay tôi, còn dặn dò thêm:“Nhớ hỏi thăm tổng giám đốc giùm tôi”. Đúng là người thông minh!Tôi nghỉ làm, cắn răng bỏ bốn mươi tệ đi taxi, dọc đường đi mắtkhông rời khỏi đồng hồ tính tiền đang nhảy liên hồi, để giữ đượcviệc làm, hy sinh chút ít đó có đáng gì, không thì chờ hắn khỏi bệnhquay lại công ty làm việc là tôi hết đời luôn. Cứ chăm chắm nhìnđồng hồ tính tiền mãi khiến tài xế taxi cũng phải liếc tôi mấy phát,tới nơi, đợi tôi vừa ra khỏi xe đã vội vã phóng đi ngay nhanh nhưchớp.

Tôi ngẩng đầu nhìn khu nhà Tống Kim Quy ở, kìm lòng không đặngmà rủa một câu: “Đồ tư sản ác độc!”. Tôi khinh thường dân tư sản, nhưng bảo vệ của dân tư sản lại khinhthường tôi, tôi giải thích lý do mãi vẫn không chịu cho tôi vào. Tôi bực mình: “Cháu đâu phải không quen biết anh ấy đâu, cháu lànhân viên của Tống Tử Ngôn, dựa vào cái gì mà không cho cháuvào!”.

Bảo vệ thản nhiên: “Cháu gái ơi, người tới tìm cậu Tống nhiều lắm,nhưng bác vẫn chưa thấy ai được cậu ấy cho vào cả”. Nói rồi quétmắt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, thở hắt ra một hơi:“Huống hồ lại là người như cháu?”. Như tôi là như cái gì hả? Tôi càng bực hơn!Bác ta còn tò mò chèn thêm một câu: “Sao cháu không trangđiểm?”. Sặc, tôi không trang điểm thì ảnh hưởng tới bộ mặt đô thị chắc?Ông bác lắc lắc ngón tay, dùng giọng điệu từng trải ra giảng giải:“Cháu thế này mà muốn tới tìm cậu Tống thì chỉ có hai từ thôi,không được! Vẫn là nên trang điểm cho đẹp một chút rồi hẵng tới thìtốt hơn”.

Tôi rất muốn chửi ầm lên, nhưng thứ nhất, mình vẫn đang còn phảinhờ cậy người ta, thứ hai, bác ta nói bằng giọng rất nghiêm túc, rấtchân thành, là thật lòng suy nghĩ cho tôi, không hề có ý muốn châmchọc. Nhưng như thế mới khiến người ta tức!!Hết cách, tôi mới đành giơ cái áo vest ra: “Bác à, bác có biết cái áonày không, cháu thật sự quen tổng giám đốc mà”. Bác ta nhe o mắt nhìn một lát, rồi nói: “Ấy! Đúng là áo của cậu Tốngrồi. Để bác gọi điện báo giùm cháu”.

Quá đáng thật, chỉ cần một cái áo cũng làm thẻ qua cửa được!!!Bác bảo vệ nhấc điện thoại lên, nói mấy câu, rồi kêu tôi ngẩng mặtlên nhìn came ra ở phía trước, nghe nói là để người bên kia xác nhậnlại, mấy cái công nghệ cao gì gì đó tôi nghe không hiểu cho lắm. Nhưng khi đã cúp máy, bác quay đầu lại nói với tôi: “Cậu Tống chocháu vào”. Vào thì vào, nhưng vẻ mặt bác có nhất thiết phải như vừa thấy conchuột tông chết con voi thế không?Vừa bước chân vào thang máy, bác bảo vệ đã hỏi luôn: “Cháu gáinày, bác nhìn cháu mà không đoán ra nổi, cháu năm nay bao nhiêurồi?”.

“Hai mươi hai ạ”. Tôi thuận miệng đáp liền. “Thế quan hệ của cháu với cậu Tống là thế nào?”. Câu này càng nghĩ càng thấy khả nghi, tôi nhìn gương mặt đầy nếpnhăn không giấu nổi vẻ hưng phấn ngay bên cạnh mình, lát saukhông kìm nổi mà lắc đầu, báo lá cải đã là cái gì hả! Cao nhân giữađời thường được nói tới chính là người này đây! Không lẽ lại muốnkhai thác gì ở tôi?Tôi đáp: “Bác à, cháu là nhân viên của công ty, bác đừng nghĩ linhtinh nữa”.

Bác ta cười ngượng: “Thực ra bác chỉ là tò mò thôi mà, từ trước tớigiờ chỉ có cháu là con gái mà cậu Tống cho vào thôi đó”. Trong lòng tôi bỗng nhiên kích động, mí mắt không kìm được giậtgiật, máu sôi lên, bèn quay sang hạ giọng hỏi thật cẩn thận: “Vậytrước nay chỉ toàn cho nam vào phải không ạ?”. May là thang máy đã sắp tới, tôi không cần phải nhìn gương mặt nhưhóa đá của bác bảo vệ thêm nữa. Cửa đang mở sẵn, tôi bước vàophòng khách, nhìn trái nhìn phải được ba giây lại cảm thán thêm câunữa: “Đồ tư sản độc ác”. Rồi nặn ra gương mặt tươi rói như hoa mùaxuân đi vào phòng ngủ.

Tống Tử Ngôn đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, phícông tôi bày ra gương mặt tươi cười cỡ này. Tôi hạ quyết tâm phải cứu được công việc, mặt đầy tình cảm đọcdiễn văn: “Lúc mọi người biết tổng giám đốc bị bệnh, ai cũng rất lolắng, giờ này cả công ty đều chìm trong không khí đau buồn…”. “Còn cô?”. Hắn ngắt lời.

“Hả?”. Tôi đương chìm trong bầu không khí đau thương, không kịpphản ứng lại. Hắn mở đôi mắt lạnh lùng, sáng rực, nhìn thẳng vào tôi: “Mọi ngườirất lo lắng cho tôi, vậy còn cô?”. Tim tôi nhảy nhót như điên, nhìn thẳng vào mắt hắn, ngay cả thởcũng không dám thở mạnh, một lúc lâu sau, tôi mới sực nhớ ra đây làcơ hội bày tỏ tốt nhất, bèn vội vã khẳng định: “Em lo lắng nhất! Embuồn nhất!”.

Hắn nhìn tôi một lát, bị nhìn chằm chằm khiến tôi đứng ngồi khôngyên, không phải là sợ, mà là bất an, chỉ bất an mà thôi. Thấy dáng vẻchật vật ấy của tôi, hắn nhếch miệng lên thành một nụ cười yếu ớt:“Cô ấy à…” rồi lắc đầu: “Bỏ đi”. Tôi chợt nghĩ ra đứng ở chỗ này hơi nguy hiểm, bèn nói: “Em rangoài rót cho sếp cốc nước”. Rồi vắt chân lên cổ chạy ra ngoàiphòng khách, lúc này mới phát hiện tim mình đập rất nhanh, tôi hítvào mấy hơi để bình tĩnh lại rồi mới rót cho hắn cốc nước, mang vàophòng. Hắn ngồi dậy uống được mấy hớp rồi buông cốc ra, nói: “Tôi mớiuống thuốc, giờ buồn ngủ lắm”.

Là sao đây, tôi không muốn, cũng không dám ở đây lâu, vội nói:“Vậy em về trước đây”. “Không được về”. Hắn lạnh lùng uy hiếp: “Đợi tôi tỉnh, lúc đó cô đicũng được”. Tôi nhìn hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, từ tình huống tới thăm đãbiến thành bị nhốt lại, xấu hổ nhất là do tôi tự đưa mình vào tròng!Giương mắt nhìn trời xanh, đúng là tự mình làm bậy không thể sốngmà!!!Đi qua đi lại trong phòng đông sờ một tý, tây động một tẹo, thời giantrôi qua như rùa bò, mà phòng to thế có mỗi cái ti vi còn không cóchứ đừng nói tới máy vi tính, chả có cái gì được gọi là món ăn tinhthần cả, chán muốn chết, thêm việc đêm qua phải ở lại công ty trựcđêm, tôi nằm ngay trên sofa đánh một giấc. Lúc tỉnh dậy, trời đã tối,Tống Tử Ngôn vẫn ngủ li bì trên giường, bụng tôi biểu tình kêu ònọt, tôi bèn mò vào nhà bếp.

Nhà bếp rất sạch sẽ, gia vị cũng đầy đủ, nhưng chẳng có thứ đồ ăngì, chỉ có mỗi một hộp trứng gà mua ở siêu thị vẫn chưa bóc, thêmnửa thùng mì tôm nữa. Người không thể làm khó ta, ta lại càng không thể tự làm khó mình,thế nên, tôi quyết định tự túc là hạnh phúc. Bởi bố mẹ tôi có tinhthần giác ngộ cách mạng rất cao, một người bận đi chơi bài, mộtngười bận đi chơi mạt chược, cho nên mới rèn luyện được một đứacon nấu ăn giỏi thế này. Dù nguyên liệu nấu ăn ít tới muốn khóc, dùchỉ là mì tôm đơn giản, tôi cũng có thể nấu ra món ăn thơm nức mũi!Không ngờ bốn năm ở trọ học đại học, tay nghề vẫn chưa giảm sút,ngồi vào bàn, hít một hơi thật sâu, híp mắt lại say sưa hưởng thụ, tôiquyết định động đũa!“Thơm quá”. Giọng Tống Tử Ngôn từ cửa vọng tới, có lẽ là vừa mớitỉnh, tóc hãy còn rối, nhìn mặt cũng ngây ngây. Tôi đứng dậy, nịnh nọt nhường ghế cho hắn: “Tổng giám đốc, anhtỉnh rồi à?”.

Hắn ngồi xuống như Lão Phật gia, chờ tới khi kéo bát mì của tôi tớitrước mặt mới bắt đầu làm động tác ăn tao nhã. Tôi cười khan: “Tổng giám đốc, anh tỉnh rồi à?”. Hắn đáp: “Ờ, mới tỉnh”.

Mới tỉnh dậy đã cướp đồ ăn của tôi à? Nhưng mà ăn mì nhớ kẻ nấumì, một bát mì tôm đổi lại việc làm, đáng! Tôi chỉ có thể nuốt nướcbọt chờ Tống Tử Ngôn chậm rãi ăn hết. Mãi tới lúc hắn lấy khăn taylau miệng, tôi mới tranh thủ thời gian bắt chuyện. Tôi còn chưa mở miệng, hắn đã nói trước: “Hôm nay cô tới thăm tôi,tôi rất vui”. Tôi cuống quýt gật đầu: “Thân là nhân viên công ty, quan tâm tớisức khỏe của tổng giám đốc là đương nhiên rồi. Sau này anh mà bịốm nữa, chỉ cần còn là nhân viên của công ty, chắc chắn em sẽ tớithăm!”. Cho nên đừng có sa thải tôi! Tôi không muốn thất nghiệpđâu!“Rất tốt”. Hắn gật đầu, miệng nở nụ cười thờ ơ, cái kiểu cười này tôirất quen, mỗi lần nụ cười này xuất hiện có nghĩa là có người phải gặpchuyện xui xẻo, mà giờ trong phòng này chỉ có hai người là tôi vàhắn.

Quả nhiên, hắn cất tiếng: “Giờ chúng ta qua đây nói cho rõ chuyệncủa cô”. Tôi cúi mặt một góc bốn mươi lăm độ, lúng túng nói: “Tổng giámđốc, em sai rồi…”. Tống Tử Ngôn đan mười ngón tay vào nhau, khẽ gật đầu: “Tiếp đi”.

Trông sắc mặt hắn đã dịu xuống, tôi cũng vững dạ hơn, được đà tiếntới tự kiểm điểm: “Công ty là chỗ nào, là nơi mọi nhân viên cố gắnglàm việc, dốc hết sức vì tổng giám đốc, là thánh địa thuần khiết trànngập nhiệt tình và cố gắng, là nơi mọi người cùng nỗ lực phấn đấu vìcông ty, vì nền kinh tế quốc dân… Nói tóm lại là, em không nên coiphim G ở công ty!”. Hắn nhìn tôi một lát, giọng đều đều: “Cái sai của cô chỉ là khôngnên coi phim G ở công ty thôi à?”, chẳng hiểu tôi có nghe nhầm haykhông, mà ba chữ “ở công ty” được hắn nói bằng giọng nhẹ nhàng,rất nhẹ nhàng, nhẹ tới mức khiến da đầu tôi tê dại. Tránh không nổi nữa rồi, tôi quyết định thú nhận hết tội trạng, lấythái độ thành khẩn ra để đổi lại lượng khoan hồng, nhỏ giọng tự thú:“Trong giờ làm việc còn lén ăn vặt”.

“Ừm hừm”. Hắn lơ đãng gật đầu. “Trong giờ làm việc còn online QQ”. Hắn nghiêng đầu, im lặng.

Giọng tôi càng lúc càng nhỏ: “Còn lén lấy bút của công ty về”. Miệng hắn giật giật, nhưng vẫn im lặng như cũ. Tôi trợn tròn mắt: “Không lẽ sếp còn biết luôn cả chuyện em viếtmấy câu chửi rủa sếp lên cửa WC nữ?”.

Mặt hắn chuyển sang u ám khó coi còn hơn cả cống thoát nước,nghiến răng trè o trẹo, nói: “Tần Khanh, cô giỏi thật đó”. Lời này tuyệt đối không chỉ để hù dọa, tôi van vỉ: “Tổng giám đốc,anh nể mặt em là học trò yêu của anh mà tha em đi!”. “Học trò yêu?”. Tống Tử Ngôn lẩm bẩm nhắc lại, sắc mặt dịu đi ítnhiều, lúc ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong ánh mắt còn lóe lên một tianhìn kỳ quái nhất quyết không buông tha. Nhìn sắc mặt hắn đã dịuđi, tôi hạ quyết tâm rèn sắt ngay khi còn nóng, rót một cốc nướcnóng bê qua. Tống Tử Ngôn chậm rãi uống một ngụm, vẫn nhìn tôimột cách kỳ cục: “Cô đã biết mình là học trò yêu… của tôi, vậy nóixem lúc vào công ty thấy tôi thế nào?”.

Đương nhiên tôi phải ra sức nịnh bợ: “Vốn dĩ sếp ở trường đại học làgiảng viên nho nhã nhất, giờ ở công ty lại là vị tổng giám đốc thànhcông mà giàu lòng nhân ái nhất, sếp còn trẻ mà đã thành đạt, phongđộ không kể, đẹp trai khỏi bàn, phong lưu phóng khoáng, sếp làngười cao quý thanh tao tuyệt đỉnh, chim hót hoa nở, liễu biếc hoatươi…”. “Được rồi”. Hắn nheo mắt cười, ngắt lời tôi: “Cô nghĩ với chỉ sốthông minh của cô, trừ khi tôi chịu tin, thì tỷ lệ cô có thể lừa đượctôi là bao nhiêu?”. Tôi ỉu xìu: “Trăm phần trăm… là không thể”.

Hắn cười nhưng lòng lạnh tanh: “Vậy nói thật đi”. Tôi hạ thấp giọng tới mức bản thân cũng không nghe rõ: “Em cócảm giác, sếp là Hoàng Thế Nhân thời hiện đại”. Nói hắn là Hoàng Thế Nhân là còn vinh dự cho họ Hoàng lắm lắm,Hoàng Thế Nhân chỉ bóc lột sức lao động, chứ Tống Kim Quy còncó tiêu chí vắt kiệt tuyệt đối.

“Hoàng Thế Nhân?”. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn: “Nói thế thìcô là Bạch Mao Nữ hả?”. “Giờ vẫn chưa phải, nhưng cũng chả khác là bao”. Từ lúc vào côngty tới giờ, tóc tôi rụng cả nùi, có lẽ bạc trắng tóc như Bạch Mao Nữthời xưa thì tôi không làm được, nhưng Cát Ưu(15) thời nay thì chínhlà hình ảnh tương lai của tôi sau này. Hắn nhìn tôi, sắc mặt hết sức kỳ quái, miệng nhếch lên thành nụcười nhạt: “Rất tốt”.

Bị người ta mắng là Hoàng Thế Nhân còn nói tốt, Tống Kim Quyquả nhiên là kẻ lòng dạ hiểm độc. Nhưng nhìn hắn vui vẻ, tự nhiêntôi cũng thấy vui lây: “Tổng giám đốc, anh đại nhân đại lượng, thacho em nhé”. Tôi chỉ vào cốc mì rỗng trước mặt hắn, kể công: “Coinhư nể tình anh ăn mì của em đi”. “Mì của cô ấy hả?”. Hắn nhướn lông mày lên, rồi chậm rãi nhấc taychỉ về phía nhà bếp: “Nước là của tôi, mì tôm là của tôi, gia vị là củatôi, bếp cô dùng cũng là của tôi nốt, tôi ngồi trong nhà mình, ăn đồcủa mình, s ao lại biến thành của cô được hả?”. Còn có thể bỗng nhiên ra thế à? Tôi nhìn trân trối.

Hắn vuốt vuốt cằm: “Nhắc mới nhớ, không được cho phép đã dámtự tiện động vào đồ của tôi”. Hắn nhìn tôi hạ câu chốt: “Tội thêmmột bậc”. Ặc, sao lúc anh ngồi ăn không mở mồm ra chê tôi bới đồ nhà anh đi!Mắt tôi chắc tóe lửa, nhưng lời ra khỏi miệng vẫn dịu dàng nhưnước: “Tổng giám đốc, lúc đó em nghĩ dạ dày anh không tốt lắm, thếnên mới không để ý… anh nên thông cảm cho tấm lòng lo nghĩ đếnsức khỏe của anh chứ”. Hắn nghiêm túc gật đầu: “Có thể thông cảm”. Tôi vừa thở phào nhẹnhõm, hắn lại cho thêm câu nữa: “Nhưng không thể tha được”.

Xé t đạo hạnh của tôi mà muốn phân cao thấp với hắn, thì chẳng khácnào Trung Quốc đá bóng với Brazil, không nói tới thắng thua vội,tim cứ phải gọi là “xoắn khó đỡ”. Tôi cũng chẳng dài dòng gì, cúi đầu hỏi ngay: “Tổng giám đốc, anhđừng sa thải em mà, nếu thực sự không được, em sẽ không làm phíthời gian của anh nữa, về làm ngay bản lý lịch mới, tìm việc ở công tykhác”. “Đầu tiên là cô đã làm trái quy định của công ty, sau đó lại tự tiện sửdụng tài sản cá nhân của tôi”. Giọng hắn đều đều. Ặc, có mỗi mộtcốc mì mà cũng trở thành tài sản cá nhân rồi sao?Nhưng tôi không dám tức giận, những điều hắn vừa nói tôi nghĩ làkhông hề đùa, chỉ bĩu môi tính tới việc đi về.

“Nhưng...”, câu vừa chuyển, tôi đã lập tức ngước hai mắt sáng rựclên nhìn hắn, “Cô đã là học trò cưng… của tôi, tôi sẽ cho cô một cơhội, nhưng có nắm bắt được cơ hội này không thì còn phải xem biểuhiện sau này của cô nữa”. Tôi cuống quýt gật đầu, tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, thật thậttốt!Sếp nói, thân thể sếp không khỏe mạnh sẽ ảnh hưởng tới tinh thầncủa toàn thể nhân viên, mà tinh thần của nhân viên lại ảnh hưởngtrực tiếp tới hoạt động của công ty, mà hoạt động của công ty khôngthuận lợi sẽ dẫn tới việc năng lực cạnh tranh giảm sút, mà năng lựccạnh tranh giảm sút sẽ phải giảm biên chế, nếu công ty muốn giảmbiên chế thì tôi nhất định sẽ là đứa đầu tiên lên thớt, cho nên tôinhất định phải chịu trách nhiệm chăm sóc cái thân sếp thật tốt. Tóm lại là, trong lúc sếp hãy còn bệnh, mỗi ngày, sau giờ làm, tôiphải tới nhà sếp để chăm sóc sếp.

Tại sao suy luận rất hợp lý và logic ở trên lại dẫn tới một kết luậnnhư thế?Sau giờ làm… tới nhà sếp… chăm sóc thân thể…Nội dung quá A, quá H(16). Thế nên, ngày đầu tiên, tôi nơm nớp lo sợ. Vừa vào khu nhà Tống Tử Ngôn, đã bị bác bảo vệ tới bắt chuyệnnhư đôi ta đã quen nhau được nửa đời người, đưa tôi vào tận thangmáy, trong thang máy còn ra vẻ bâng quơ hỏi: “Sao hôm qua cháu vềmuộn thế?”.

Tôi nói chuyện lung tung với bác ta nên quên cảnh giác, thành thựcđáp lại: “À, cháu ngủ quên mất, mãi sau mới tỉnh”. Vẻ mặt bác ta lập tức trở nên gian xảo khó tả, ánh mắt nhìn tôi u ámvô cùng, còn móc từ trong túi quần ra cây bút, viết viết rất nhanhvào lòng bàn tay. Tự nhiên tôi lại có cảm giác thông cảm với những người thuộc giớigiải trí từ tận đáy lòng.

Tuy đã sắp vào hạ, thời tiết càng lúc càng nóng, nhiệt độ cao nhấtngày hôm nay là hai mươi sáu độ, nhưng tôi vẫn mặc nguyên một câyquần áo thể dục kín cổng cao tường hết mức có thể, lại bỏ thêm chainước xịt phòng vào túi xách, đề phòng gặp phải lưu manh. Hít mộthơi thật sâu rồi đi vào, Tống Tử Ngôn đang nằm trên sofa xem tạpchí, vừa thấy tôi tự nhiên lại giở giọng nói dỗi: “Sao tới muộn thếhả?”. Tôi thầm rớt nước mắt, tôi đã phải tốn một mớ tiền để kêu taxi tớiđây rồi đó!Nhưng hắn cũng chỉ nói dỗi thế thôi, rồi ngồi dậy, nó i với tôi:“Chúng ta bắt đầu đi”. Bắt đầu? Bắt đầu cái gì? Lẽ nào hắn thực sự lợi dụng lúc nhân viêntới nhà mà giở trò gì gì ấy ấy? Mắt tôi ngập tràn sự hoảng sợ, len lénthò tay vào túi xách, nắm chặt bình xịt phòng, chuẩn bị tinh thần ratay ngay nếu hắn qua đây.

Tống Tử Ngôn bước vào nhà bếp, quay đầu nhìn lại vẫn thấy tôiđứng yên tại chỗ, nhíu mày: “Cô còn không mau qua đây à?”. Ở nhà bếp sao?... Tôi nuốt nước bọt, chỗ đó rất đặc biệt nha.

Hắn sốt ruột: “Nhanh lên chút coi!”. Tôi vừa lê xác qua chỗ hắn, vừa lải nhải: “Tuy em rất muốn làm việcđó, nhưng mà…”. Nói được nửa câu, tôi đần người ra.

Phòng không nhìn ba ngày đã khác. Cái này mới chỉ qua một ngày thôi mà nhà bếp hôm nay đã khôngcòn là cái nhà bếp hôm qua nữa rồi. Bếp hôm qua gọn gàng tới mứcchả có gì, cả căn phòng rộng mà chỉ có mỗi một tủ bát, nửa thùng mìtôm với một hộp trứng gà. Nhưng bếp hôm nay cái gì cũng có, thựcsự là… cái gì cũng có. Trong căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông để đầy nguyênliệu nấu ăn, bí đỏ nằm lăn lóc dưới sàn nhà, rau chân vịt để tronggóc, trong tủ bát nhét đầy ớt xanh, trong bồn rửa bát còn có hai concá đang mở miệng nhả bóng nước, hắn… hắn dời cả cái chợ qua đâysao?Mặt tôi cứng đờ: “Đây… đây là sao ạ?”.

Hắn hậm hực đáp: “Là chờ cô chứ gì, tôi chưa ăn cơm”. Tôi vội vàng nói: “Giờ em xuống dưới nhà mua cho sếp”. Hắn nhíu mày: “Đồ ăn mua ngoài đắt lắm, tiết kiệm đi!”.

Èo, dù có cảm động vì anh đã chuẩn bị cả một phòng toàn thức ăncho tôi, nhưng cũng không thể vì muốn tiết kiệm tiền mà đem ngườita ra làm osin chứ. Bị bố mẹ huấn luyện được thế này, nhưng tôi bảntính trời sinh chẳng thích dính lấy cái bếp, liếc mắt nhìn khắp phòng,cuối cùng cũng moi ra được lý do: “Tổng giám đốc, em không có tạpdề, hỏng quần áo em thì làm sao?”. “Ừm, cô chờ một chút”. Hắn chạy vào phòng ngủ một lát rồi quay ra,ném cái áo thun chui đầu cho tôi: “Dùng tạm cái này trước đi”. Tôi nhìn nhãn hiệu cái áo, thầm khóc trong lòng, sếp ơi, anh muốntiết kiệm tiền thật à? Một cái áo này thôi cũng đủ để anh ăn trong cảtháng đó. Nhưng vì công việc, tôi ráng nhịn xuống, tròng cái áo vào:“Tổng giám đốc, anh muốn ăn gì?”.

“Giờ cũng muộn rồi, làm cái gì đơn giản thôi”. Hắn nghĩ nhanh rồinói: “Cứ làm ba món mặn, một món canh là được”. Tôi suýt chút nữa là ngã. Trong lòng đau đớn thầm kêu khóc, tôi nhón chân bước vào bếp,đúng là phải nhón chân mà đi, bởi vì trên sàn nhà bếp toàn là thức ănvới mấy cái gì gì đó, trừ phi đứng im tại chỗ, không thì di chuyểnkiểu gì cũng gây thương tích được. Tôi như diễn viên ballet, đứngnhón gót nhảy qua nhảy lại làm cơm, cơm nước xong xuôi thì haichân cũng tê rần. Nhưng may là vẫn hoàn thành nhiệm vụ, tôi mở tođôi mắt tràn ngập chờ mong nhìn tổng giám đốc đang ngồi trầmngâm phía đối diện.

Ngồi vào bàn lâu thế mà hắn vẫn chưa thèm động đũa. Hay là quen ăn cơm Tây, khinh món nhà chúng tôi rồi hả? Tôi cẩnthận hỏi: “Có phải món ăn không hợp khẩu vị không ạ?”. Hắn nhướn mày, hỏi: “Mấy món này là những thứ cô thích ăn à?”.

Tự nấu thì đương nhiên là nấu món mình thích rồi, tôi gật đầu. Mày hơi chau lại, nhưng Tống Tử Ngôn chỉ nói ngắn gọn: “Ăn đi”. Hắn gắp thức ăn đưa vào miệng, qua làn khói mỏng bốc lên từ thứcăn, dường như tôi nhìn thấy được vẻ khổ sở trên khuôn mặt hắn. Tôivội vàng cúi đầu, giả bộ không thấy gì hết. Nói không phải tự sướngchứ, ở quê , đồ ăn do tôi nấu cũng nổi tiếng lắm đó, đúng là cái đồkhông biết thưởng thức. Tôi làm việc cả ngày, bụng đói meo đóimốc, thế nên cứ mặc kệ hắn, tự mình gắp đồ ăn lia lịa.

Mãi tới khi tôi hạ đũa xuống, hắn đã ăn xong trước, đang nhìn tôi. Giờ tôi mới phát hiện, thức ăn có tới phân nửa là vào bụng mình,Tống Tử Ngôn ăn rất ít, chỉ uống canh là nhiều. Không lẽ hắn chê tôi là khách mà dám ăn nhiều hơn chủ? Tôi cuốngquýt nói: “Tổng giám đốc, anh đi nghỉ đi, để đó em dọn cho”.

“Đợi một lát”. Hắn chậm rãi đứng dậy, g iơ cánh tay lên, từ từ vượtqua cái bàn, chạm lên mặt tôi, nhẹ nhàng vuốt qua bên mép. Mà ánh mắt hắn tĩnh lặng không lấy một gợn sóng, sâu thẳm như hồnước. Tôi ngây người ra như bị trúng tà rồi thình lình đứng phắt dậy, khiếnchiếc ghế đổ rầm trên mặt đất, run giọng hỏi: “Tổng giám đốc, cóphải anh đang bị sốt cao không?”. Bị sốt cao thì đầu óc mới bất bìnhthường như vậy!!!Cánh tay Tống Tử Ngôn dừng giữa khoảng không rồi từ từ thu lại,môi mím thành một đường mảnh, im lặng đi vào phòng ngủ.

Nhớ tới ánh mắt trầm tĩnh ban nãy của hắn, tôi chợt rùng mình, hắnlúc nãy kỳ lạ quá, không khí lúc nãy quái dị quá! Tôi run run vộivàng thu dọn bát đĩa, định rửa cho mau còn về nhà gấp, thế nên cũngchẳng quản những thứ linh tinh trên sàn nhà bếp, cứ dẫm lên mà đi. Tới khi tôi bước ra khỏi nhà bếp, hiện trạng trong đó còn thảm hạihơn lúc đầu. Tôi tới trước cửa phòng ngủ Tống Tử Ngôn tính chào một tiếng rồivề: “Tổng giám đốc, nhà cửa dọn dẹp xong rồi, em về trước đây”.

Không có tiếng trả lời. Tôi cao giọng hơn: “Tổng giám đốc, vậy ngàymai gặp lại nhé?”. Bên trong có tiếng thở dốc. Tôi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đang khép hờ, Tống Tử Ngôn đang nằmco quắp trên giường, đầu toàn mồ hôi.

Tôi nghĩ bụng: “Quả nhiên là bị sốt nặng rồi”. Nhưng vẫn chạy vàophòng, nắm chặt lấy hai vai hắn lay mạnh: “Tổng giám đốc, anh làmsao thế? Làm sao thế? Nói em nghe , rốt cuộc là anh bị làm saovậy?”. Trán đầy mồ hôi lạnh, Tống Tử Ngôn nghiến răng: “Cô cứ thử laytôi nữa xem”. Đúng là đồ mù nghệ thuật, phải lay vai như thế mới có thể biểu hiệnđược hết tình cảm mãnh liệt trong lòng chứ, tôi ngượng ngượng rúttay lại, hạ giọng hỏi thêm một câu rất nhảm: “Tổng giám đốc, anhthấy khó chịu ở đâu à?”.

Hắn cười khổ: “Vừa uống thuốc rồi”. “Hay chúng ta đi bệnh viện nhé?”. Hắn đúng là cái đồ ốm chết rồi còn cứng cổ, nhất quyết lắc đầu.

Nhưng nhìn hắn ốm đau thế tôi cũng không nỡ về, chỉ có thể ngồi lạiđắp khăn ướt cho hắn, nửa tiếng trôi qua, tôi bắt đầu nghĩ, cứ nhưthế này cũng không phải biện pháp hay. Bệnh tình của Tống TửNgôn mãi vẫn không khá lên, mình không thể cứ ngồi đần ra được,cứ xách hắn tới bệnh viện mới là thượng sách. Thế nên, với tình cảm tràn trề, tôi liều mạng bấm mình một cái thậtđau cho ra nước mắt: “Tổng giám đốc, anh coi mặt anh đã tái nhợt rarồi, cứ đi bệnh viện khám xem thế nào đi”. Hắn nhìn tôi nước mắt rơm rớm, đành gật đầu: “Được”.

Không thể lái xe, tôi đành phải gọi xe cấp cứu, lúc đưa Tống TửNgôn vào xe cứu thương, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng ông bácbảo vệ đang đứng tán phé t với mấy người khác: “Lúc mới thấy cái côđó đã biết là người có năng lực rồi, chưa tới hai ngày đã khiến chocậu Tống tinh tráng thế kia phải vào bệnh viện”. Vào bệnh viện, bác sĩ phòng cấp cứu vừa nhìn thấy Tống Tử Ngônđã lộ ra khuôn mặt vô cùng phấn chấn: “Đến đây”. Mặt Tống Tử Ngôn đen mất một nửa: “Sao lại là ông?”.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, tôi nhất thời có cảm tình với vị bác sĩgià này. Ông đảo mắt qua nhìn tôi một cái, lập tức cười híp cả mắt,tốc độ chuyển thái độ còn nhanh hơn cả tôi, ông hỏi: “Cháu có quanhệ gì với bệnh nhân?”. “Cấp dưới ạ”. “Cấp dưới?”. Bác sĩ nhìn liếc qua Tống Tử Ngôn đang nằm trêngiường bệnh, hỏi bằng giọng nghi hoặc: “Trễ thế này còn gặpnhau?”.

Sợ bị hiểu lầm, tôi vội vàng xua tay: “Tổng giám đốc công ty cháu bịốm, cháu chỉ tới nhà để làm cơm thôi ạ”. Bác sĩ nhíu mày: “Làm món gì?”. Tuy câu hỏi này có hơi lạc đề, nhưng dường như có một thứ gì đó hếtsức uy nghiêm khiến tôi không dám không trả lời: “Thịt bò luộc, thịtxào ớt, đậu hũ Ma Bà”.

“Cháu gái rất thích ăn cay nhỉ!”. Ông bác sĩ nói, nhưng ánh mắt nhìnTống Tử Ngôn lại có phần ám muội. Tống Tử Ngôn nghiến răng nén đau, giục: “Bác sĩ, ông có thể quađây khám bệnh trước được không?”. Tôi cuống quýt gật đầu: “Bác sĩ, có thể khám cho tổng giám đốcchúng cháu trước được không?”. Rõ ràng là khoa cấp cứu, nhưng tôiđứng ở đây tới tận mười lăm phút rồi vẫn thấy bác sĩ chỉ lo nóichuyện lung tung, quẳng bệnh nhân nằm chè o que o là như nào?Ông bác sĩ xoa xoa đầu tôi: “Cháu hình như rất quan tâm tới tổnggiám đốc hả”. Rồi ung dung ngồi xuống ghế, hai chân duỗi ra thoảimái gác lên trên bàn làm việc, vui vẻ nói: “Nó tự làm tự chịu, cứ đểnó đau thêm một chút, lần sau mới nhớ kỹ lời dặn”.

Ông bưng chén trà ngồi dựa vào lưng ghế, vừa rung đùi vừa ngâmnga hát Kinh kịch. Mà những người khác trong phòng cấp cứu đều giống y chang tôi,tức là đứng trơ ra, nhìn nhau chẳng biết làm gì. Chỉ có bệnh nhân Tống Tử Ngôn sắc mặt càng ngày càng tái nhợtnằm trên giường bệnh.

Đành rằng thấy Tống Tử Ngôn bị đối xử như thế, tôi cũng hơi sungsướng, nhưng nói sao đi nữa thì hắn vẫn là người nắm tiền lương củatôi, ngộ nhỡ có chuyện không hay xảy ra, sau này tôi lại mất đi chỗdựa, thế nên đành phải bước lại gần bàn: “Bác sĩ, tổng giám đốcchúng cháu nhìn ốm thế rồi, ông có thể qua đó khám trước rồi hẵngtrở lại hưởng thụ quốc túy không ạ?”. Ông bác sĩ lơ đễnh khoát tay: “Yên tâm đi, không chết được đâu. Nócòn chưa nôn mà, đợi nôn ra máu rồi hẵng khám cũng chả sao”. Tôi bực mình: “Ông làm bác sĩ mà thế à? Có phải bệnh anh ấy càngnặng thì bệnh viện này càng thu được nhiều tiền thuốc hơn không?Người mặc blouse trắng như ông sao lòng dạ lại đen tối thế?”.

Ông khẽ cười liếc mắt qua nhìn Tống Tử Ngôn, rồi lại đảo mắt nhìntôi một cách kỳ quái: “Cháu gái đây nói không lọt tai tẹo nào đâu, talàm thế này không phải như cháu mong muốn sao?”. “Cái gì mà bảo như cháu mong muốn? Cháu không cho ông khámbệnh hay sao?”. “Ông nội, ông đừng có bày trò nữa!”. Vị bác sĩ kia vừa định nói,Tống Tử Ngôn đã nặng nề lên tiếng ngắt lời.

Ông… ông nội? Tôi quay đầu lại nhìn Tống Tử Ngôn, rồi quay quabên kia nhìn vị bác sĩ đang nhàn nhã nhòm tôi, lập tức đổi sắc mặt. Tôi xẹt người qua đỡ lấy chén trà trong tay ông, nở nụ cười s iêu nịnhnọt: “Ông à, để cháu rót cho ông thêm chén nữa”. Ông bác sĩ nhìn tôi nửa cười nửa không: “Cháu gái đúng là rất thúvị, nể mặt cháu, ta sẽ qua khám cho cái thằng cháu nội xấu xa kia”.

Rồi cầm lấy ống nghe ung dung đắc ý đứng lên. Cuối cùng tôi cũng đã hiểu tính cách ác liệt của Tống Tử Ngôn từđâu mà ra rồi. Đây đúng là gene di truyền!Tôi mắt chữ O mồm chữ A nhìn Tống Tử Ngôn hết bị bắt há miệngrồi bị banh mắt, kế đó nữa là đo huyết áp rồi tới đo nhịp tim, trôngchả khác nào con cá nằm trên thớt bị người ra lật qua lật lại tới hơnnửa tiếng lận. Mà trông mặt ông nội hắn rõ ràng là vui tới chết, cònmặt Tống Tử Ngôn thì càng lúc càng xanh mé t, nhưng vẫn rất nhẫnnại không nổi giận, sức chịu đựng quả nhiên là đáng nể. Mãi tới khiông cụ hứng khởi đưa cho tôi một tờ giấy, bảo: “Cháu gái này, đợi látnữa dẫn nó qua bên khoa phụ sản làm siêu âm nhé”. Tống Tử Ngônmới cười lạnh lùng nhắc nhở: “Lần trước về nhà, cháu còn nhớ trênbàn có một bình hoa tam sắc đời Đường phải không ạ?”. Ông cụ rùng mình, vội vàng nói: “Kiểm tra xong rồi, là bệnh loét dạdày tái phát thôi”.

Quả nhiên con hơn cha là nhà có phúc. Nhưng mà loé t dạ dày á? Loé t dạ dày?Ba chữ như ba trái núi to vật đè lên đầu tôi. Tôi còn nhớ hồi xưa, mẹ tôi hăng say miệt mài chơi mạt chược lâungày mà tích bệnh, trong đó có bệnh loé t dạ dày. Ngày đó tôi cònnhỏ, chỉ nhớ mẹ phải nằm viện rất nhiều ngày. Nhưng ấn tượng sâusắc nhất trong tôi là lúc bà về nhà, cơm nước nhà tôi đều trở thànhmột xanh hai trắng, không còn cái cảnh cả bàn ăn đều một màu đỏ,khiến đứa thích ăn cay như tôi thấy rất ấm ức! Lúc ấy tôi còn quánhỏ, với chuyện ăn uống không được như ý thì vẫn bất hiếu phảnđối. Mỗi lần như thế, mẹ tôi đều đeo bộ mặt lạnh như băng buôngmột câu thuật ngữ y học: “Thức ăn cay kích thích lên mặt vết loét,làm lượng acid trong dạ dày tăng lên”.

Thức ăn cay kích thích lên mặt vết loét, làm lượng acid trong dạ dàytăng lên. Câu này thốt ra chữ nào chữ nấy đều nặng tựa ngàn cân, nói cáchkhác, bệnh loé t dạ dày của Tống Tử Ngôn tái phát lần này đều docông của tôi. Vốn dĩ việc làm đã không thể giữ được, có cơ hội để biểu hiện thậttốt thì lại khiến tổng giám đốc vào phòng cấp cứu. Lần này chắcchắn là không còn đường thoát rồi, có lẽ còn phải bồi thường chi phíkhám chữa bệnh cho người ta nữa… Càng nghĩ càng thấy quẫn, viềnmắt tôi đỏ lên.

“Tần Khanh”. Tống Tử Ngôn nằm trên giường khám cất tiếng gọi,tôi buồn rười rượi nhìn qua đó. Vẫn là đôi mắt trầm tĩnh như nước lúc ăn cơm tối, chỉ khác là đáymắt lóe lên tia vui mừng kỳ lạ, hắn nhìn cặp mắt sưng đỏ của tôi, nhẹnhàng nắm lấy tay: “Đừng sợ, tôi không sao đâu”. Tôi chớp đôi mắt hoe đỏ: “Thật chứ?”.

Tống Tử Ngôn mỉm cười: “Thật”. Nhìn sắc mặt hắn thế này thì chắc không có việc gì đâu, bỗng nhiênsực nhớ ra công ty mình đã mua bảo hiểm cho mọi người rồi, thế nêntôi vững dạ, cũng cười toe toét lại với hắn. Hắn cười với tôi, tôi cười với hắn, mọi người cùng cười mới thật làvui.

Giữa lúc bầu không khí vui vẻ tưng bừng, một khuôn mặt già nuaxuất hiện, ông cụ lò dò đi vào, cười tủm tỉm hỏi thằng cháu: “Cháutrai, chừng nào về nhà đó, để ông còn báo trước cho chúng nó”. Tống Tử Ngôn tới ngước mắt lên nhìn cũng không thèm, hạ giọngnhắc nhở: “Bình hoa tam sắc đời Đường…”. Chỉ trong nháy mắt, ông cụ đã biến mất khỏi phòng cấp cứu, nhanhnhư chớp giật.

Nếu bệnh của Tống Tử Ngôn tái phát vì lỗi của tôi, thì tôi nào có thểmặt dày vô lương tâm mà bỏ đi được. May là hắn không phải phẫuthuật, chỉ cần nằm viện truyền dịch đôi ba ngày là được. Tôi ngồi bêncạnh hầu hạ, trong phòng bệnh có ti vi, đúng lúc chiếu phim giờvàng, tôi dán mắt vào coi phim của Tiểu thái gia(17). Đương lúc bịcái miệng ác độc của Tiểu thái gia chọc cho cười thì màn hình bỗngnhiên chuyển thành bộ phim Đài Loan ái tình sướt mướt. Tôi quay đầu lại nhìn thủ phạm đang cầm điều khiển ti vi, nhăn màyhỏi: “Sếp chuyển kênh làm gì?”. Hắn nhìn chăm chăm vào màn hình: “Tôi thích coi phim này”.

“Nhà anh làm gì có ti vi, làm sao coi phim được cơ chứ?”. Đây rõràng là hành vi bắt nạt người, xâm phạm tới lợi ích cá nhân!Hắn không thèm chuyển mắt nhìn: “Bộ phim này tôi vừa xem đãthích”. Tức! Tôi tức nhưng không dám nói! Chỉ có thể vừa tức vừa xemphim với hắn, trong bộ phim, nữ diễn viên chính mang khuôn mặtnửa đau thương nửa phẫn nộ, bi thương nhìn thẳng vào nam diễnviên chính, gào lên: “Anh nói! Anh nói! Anh nói đi! Tại sao lại cóthể đối xử với tôi như thế?”. Nam diễn viên chính cau mày, trongmắt tràn đầy sự đau đớn: “Em nghe anh giải thích đã!”. Nữ diễn viênchính tâm thần phân liệt vốn dĩ muốn người ta giải thích thì giờ haitay bịt chặt lấy tai, điên loạn lắc đầu: “Tôi không nghe! Tôi khôngnghe! Tôi không nghe !”. Đôi bên im lặng, tôi lẳng lặng lén nhìn Tống Tử Ngôn có vẻ đangchăm chú nhìn vào màn hình.

Đã thành thói quen, trời có đánh xuống tôi cũng ngủ, tôi tội nghiệpnằm úp xuống bên giường bệnh. Lúc tỉnh lại thì trời đã sáng, TốngTử Ngôn cũng thức dậy, tô i chạy xuống tầng dưới mua bữa sáng. Tôivà hắn ngồi ăn đối diện nhau, chiếc bàn để trên giường bệnh hơinhỏ, hai chúng tôi ngồi xếp bằng, giống như đang ngồi bàn sưởi trêngiường vùng Đông Bắc. Tôi đùa đùa: “Tổng giám đốc, em thấychúng ta cũng giống hai vợ chồng trong Nhị nhân chuyển(18) phếtđấy”. Khóe miệng hắn nhếch lên: “Thế à?”. Lại là ánh mắt thâm trầm đó, bỗng nhiên tôi thấy hơi choáng váng,bầu không khí tự dưng mờ ám hẳn lên. Chắc tôi có bệnh gì đó rồi,không khí vừa dịu xuống một cái là chân tay cứ như đồ thừa, huốnghồ đối tượng lại là Tống Tử Ngôn… Nhất thời thấy cả người rétrun… Giả vờ nhìn xung quanh để trấn tĩnh lại, tôi cười ngu: “Hề,tổng giám đốc, trời hôm nay hình như hơi âm u, ha ha, ha ha ha ha”.

Tống Tử Ngôn chậm rãi uống một hớp sữa đậu nành, rồi mới thongthả nói: “Đó là vì cô không bật đèn”. Giờ tôi mới phát hiện hôm qua mình tự tay tắt đèn phòng, hôm nayquên mở… đúng là xấu hổ quá. “Phụt”. Tiếng cười phì từ ngoài cửa truyền vào, tôi nhảy xuốnggiường mở tung cửa chính, một bóng người mất đà ngã vào. Hóa ralà ông nội Tống Tử Ngôn, tôi vội vàng đỡ dậy, phủi phủi bụi đất vôhình trên áo: “Ông cẩn thận một chút”.

Tống Tử Ngôn lạnh lùng nhìn ông cụ: “Ông tới làm gì?”. Ông cụ xấu hổ nhìn quanh phòng rồi đứng thẳng người dậy, kéo kéochỉnh chỉnh lại áo blouse: “Kiểm tra phòng! Ông tới kiểm traphòng”. “Thứ nhất, bác sĩ phòng cấp cứu không phụ trách kiểm tra phòng”.

Tống Tử Ngôn chậm rãi liệt kê: “Thứ hai, kiểm tra phòng buổi sángquy định là từ tám giờ, giờ mới có bảy giờ mười lăm. Thứ ba, cũng làchuyện quan trọng nhất, ông đi kiểm tra phòng mà không mang theosổ ghi chép”. Ông cụ bị vạch trần nhưng mặt vẫn không đổi sắc: “Ông tới thămcháu nội mà cũng không được à?”. Tống Tử Ngôn: “Thăm xong rồi, không tiễn”.

Người già nhướn mày trợn mắt: “Đồ cháu bất hiếu!”. Tiểu nhân vẫn nhởn nhơ: “Bề trên không làm gương”. Chậc chậc, giáo dục của nhà này…Ông cụ tức giận bỏ đi, trong lòng tôi ít nhiều cũng thấy đỡ tủi thân,ngay cả ông nội mình mà còn đối xử như thế thì cách đối xử với đứasinh viên cũ như tôi cũng chẳng quá đáng cho lắm. Cơm nước xongxuôi, tôi mang cặp lồng cơm đi rửa, lúc về phòng đã thấy y tá đangchuẩn bị truyền dịch, tôi thừa cơ xin phép ra về: “Tổng giám đốc,em về đi làm trước đây”.

“Không cần”. Hắn vừa xắn tay áo lên vừa nói: “Tôi xin phép nghỉcho cô rồi”. Tôi tình nguyện để cho giám đốc Tôn áp bức chứ cũng không dámđối mặt với anh đâu!!!Tâm không cam, tình không nguyện, nhưng tôi cũng chỉ có thể ngâyngười ra. Hồi trưa có người từ công ty rẽ qua đưa giấy tờ, thấy tôinhư thấy quỷ, chắc lúc về công ty sẽ lại đồn ra N phiên bản mới nữacho coi. Mấy chuyện này tôi lười để ý lắm rồi, chỉ ngồi chán muốnchết, Tống Tử Ngôn vừa truyền dịch vừa chăm chú xem giấy tờ, ti vikhông được mở, không còn trò gì chơi được, tôi như con cá trongchậu, có chán cũng chỉ có thể ngáp ngáp nhả bong bóng nước làmvui. Gửi mấy tin nhắn liền đều như đá bỏ biển, không thấy ai nhắn lại,chán chường vô cùng, chỉ có thể ngồi nhìn Tống Tử Ngôn - sinh vậtsống còn lại trong phòng này. Hắn mặc bộ quần áo bệnh nhân kẻ sọcmàu xanh lam, da còn hơi tai tái, ánh nắng chiếu vào khiến người tacó một loại ảo giác rằng da hắn trong suốt, trên mép có một vànhrâu xanh nhàn nhạt, tóc tai hơi rối, không chỉn chu như ngày thường.

Toàn thân toát lên vẻ đẹp yếu ớt mà rối loạn. Tôi lắc đầu thở dài, cái tên này trước đây là người tự chủ, rốt cuộcgiờ cũng bắt đầu phát triển theo đường lối mỹ nam rồi, nếu sắc mặttái thêm một chút, mắt vô thần thêm một chút, hơi thở mong manh đimột chút… đương nhiên điều không thể thiếu là quần áo phải hở ravài chỗ, lộ ra xương quai xanh khêu gợi, bên khóe miệng phải có vệtmáu đã khô, thế mới gọi là hoàn mỹ!Trong đầu tôi bắt đầu “tự sướng” vẽ ra bức tranh mỹ nam hấp hối,càng tưởng tượng càng thấy đẹp. Bất luận là trúng độc, mắc bệnh,hay ngã từ trên vách núi, chỉ cần thổ huyết là mỹ nam ráo! Đối tượnglà Tống Tử Ngôn thì nên thê thảm ác liệt hơn một chút, xuất thâncao quý mà sớm lưu lạc. Cái loại xui xẻo cũng xui tới tám đời này, chỉcần gặp người trên đường, không cần biết có chuyện gì cũng chémcho hắn hai nhát. Còn phải trúng độc, một năm trúng tới một trămtám mươi loại. Roi vọt bình thường chẳng sao cũng quất trúngngười, không chuyện gì là không thổ huyết, vốn dĩ là để cho người tacoi khinh. Anh nói vai này cũng coi như thê thảm. Tôi thấy sao cũnglà vai nam thê thảm số một. Vai nam thê thảm số một? Đó là saumười năm nhập vai. Nam phụ, anh đừng có nhìn tôi, đó là bị đạo diễnlàm đấy. Anh phải nghiên cứu tâm lý thẩm mỹ của người hiện đại đi,muốn nhìn trai đẹp, căn bản không cần quan tâm xem ngược thếnào. Biết cái gì là hủ nữ không? Chính là khi nhìn con trai, khôngnhìn loại đẹp trai nhất, mà nhìn loại ngược nhất!Tôi đem lời thoại kinh điển của “Đại uyển (19)” ghép vào ngườiTống Tử Ngôn, càng nghĩ càng thấy vui, không kìm được mà cườithành tiếng, cười rồi mới thấy sao mà lạc lõng quá, cảm giác lạnh lẽoquen thuộc lại vèo vèo lướt qua. Quả nhiên, Tống Tử Ngôn đang nhìn tôi vẻ khó hiểu: “Cười cái gìđó?”.

Tôi đương nhiên không dám nói thật, chỉ nhìn chăm chú vào chaidịch truyền, nói nhẹ nhàng: “Nhìn chai dịch truyền nhỏ từng giọttừng giọt, nghĩ bệnh tình của tổng giám đốc đã khá hơn một chút,nên em vui mà cười, cười vui sướng. Anh chỉ nhìn thấy nụ cười trênmặt em thôi, nhưng làm sao mà thấy được nỗi hân hoan và kiêu hãnhcủa em với sự nghiệp y tế nước nhà và sức khỏe của anh…”. “Đủ rồi”. Hắn ngắt lời rồi nhíu mày nhìn tôi một lát, hỏi: “Hôm quacô không ngủ ngon à?”. Có thể ngủ ngon được à? Tối qua phải nằm úp mặt lên giường sếptổng mà ngủ, hơn nữa còn lạ chỗ, không phải cái ổ lợn của mình thìtôi không tài nào ngủ ngon nổi, cứ ngủ được chừng nửa tiếng rồi lạitỉnh giấc, cứ như có cái dây cót trong người! Nhưng ngoài miệng vẫnphải nói như thế này: “Ngủ đâu có ngon, nghĩ tới tổng giám đốc phảinằm trong phòng bệnh toàn mùi thuốc khử trùng như thế này làmsao em ngủ ngon cho được, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ hậnkhông thể bệnh thay cho anh!”.

Nhìn thái độ trung thành và tận tâm của tôi, Tống Tử Ngôn chẳngnhận xé t mà cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ nói: “Giờ nhìn cô như thế này,về nhà sửa soạn lại đi”. Đây… là lệnh đuổi người? Tôi rơm rớm nước mắt: “Tổng giám đốc,giờ anh không cần em ở lại chăm sóc sao?”. Hắn lạnh nhạt: “Không cần”.

Tôi nhận lệnh cúi đầu ra khỏi phòng, cố gắng kìm lòng để không điquá nhanh, còn phải giả bộ xụ mặt như không muốn. Tay vừa đụngvào cửa đã nghe tiếng hắn vang lên ở phía sau: “Chờ một lát”. Không lẽ muốn đổi ý? Trong lòng không khỏi trào dâng một cảmgiác chán nản, nhưng vẫn phải cố vui vẻ quay đầu lại: “Tổng giámđốc?”. Hắn dặn dò: “Cái ông già quái đản cô gặp hôm qua ấy, nhìn thấy mộtcái là phải chạy xa ra ngay, nhỡ có chạy không thoát thì bị hỏi gìcũng phải trả lời là không biết, nhớ chưa?”.

Tôi gật đầu, hắn khoát tay: “Ra ngoài đi”. Rốt cuộc tôi cũng có thể chạm tới bầu trời của tự do và giải phóng,tung tăng chạy ngay ra khỏi tầng dành cho bệnh nhân nội trú, xuốngdưới tầng trệt tràn đầy ánh nắng chan hòa. Giờ tôi mới nhận ra tất cảcửa chính bên ngoài đều là gương, thế nên vội chạy qua bên đóchỉnh trang sơ lại, không ngờ suýt bị bóng mình dọa cho sợ chết. Quần áo có hơi nhăn nhúm, nhưng cũng tạm được, tóc có hơi rối,nhưng cũng tàm tạm, da có hơi khô, nhưng vẫn được, dù sao mìnhcũng là người cả đêm ngủ không được ngủ ngon… nhưng hai quầngmắt thâm s ì này nhìn còn thâm hơn là bị người đấm vào mặt, thấy màgiật mình!Chẳng trách sao Tống Tử Ngôn lại ghét mà đuổi đi, hóa ra là vì nhansắc của mình đã tàn tạ rồi! Quả nhiên đàn ông đều là lũ động vật chỉnhìn bằng mắt mà, sao hôm qua lúc tôi còn xinh tươi hắn không đuổingay đi! (Cô lúc nào mà chả không xinh tươi! Chẳng qua là lọt vàomắt người ta thì lại trở thành đáng thương tới mức không nỡ nhìnthôi!)Vừa thầm chửi rủa oán hận, tôi vừa đưa tay cào cào lại cái đầu chochỉn chu, chuẩn bị nhỡ may lại có duyên gặp gỡ. Đang ngắm nghíasửa lại tóc, tôi chợt thấy một bóng người đương ngó nghiêng, lén lútđi về phía tôi.

Là ông già quái đản tối hôm qua Tống Tử Ngôn đã dặn!Thế nên, tôi co giò chạy…Không biết có phải từ hồi nước nhà đăng cai Thế vận hội Olympickhông mà tình hình toàn dân rèn luyện thể lực cũng có tiến triển lớn,chỉ một lát sau tôi đã bị túm áo kéo lại, chạy cũng chẳng xong, tôiđành quay đầu lại cười hì hì: “Ối, ông, gặp ông vui thật đó”. Ông cụ thở dốc, hừ một cái: “Me too!”. Không thể đắc tội với ông nội của sếp, tôi cười lấy lòng: “Tiếng Anhcủa ông tốt thật”.

Ông buông tôi ra: “Nhìn thấy ông cháu chạy làm gì?”. “Không biết ạ”. “Giờ đi đâu đó?”.

“Không biết ạ”. “Thế cháu biết cái gì?”. “Không biết ạ”.

Trợn mắt nhìn tôi một lát, ông cụ chắp tay sau lưng ngẩng mặt ngắmmây trên trời: “À, nếu ông nhớ không nhầm, công ty mấy đứa cómột phần ba số cổ phần là của ông thì phải nhỉ…”. Tôi đáp lại cái roẹt: “Tổng giám đốc bảo cháu chạy ạ, từ giờ trở đi,cháu biết gì sẽ nói cho ông nghe ngay!”. Ông cụ xoa xoa đầu tôi (Động tác này giống y chang Tống Tử Ngôn,ớ không, là Tống Tử Ngôn giống mới đúng) cười vô cùng hài lòng.

“Rất tốt”. (Cả câu này cũng giống này!) Ngay cả cách uy hiếp ngườita cũng giống nốt, tôi chật vật rút ra một kết luận, cả dòng họ nhàTống Tử Ngôn đúng là ổ cầm thú. Ông cười tủm tỉm, hỏi: “Thế cáithằng trời đánh đó bình thường đối xử với cháu thế nào?”. Tôi không dám đáp bừa, chỉ có thể trả lời nước đôi: “Tổng giám đốcđối xử với cháu… rất đặc biệt”..