Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chết sập bẫy rồi - Chương 7

Chương 7: Sống chung.

Quả đất này tròn quá, khóc, trái đất thực sự là nguy hiểm quá rồi!May là đã hạ màn, khán giả đứng lên ra khỏi hội trường, che khuấttầm nhìn của hắn, tôi thừa dịp hỗn loạn, vội vàng chạy ra sau hậutrường kéo Tiêu Tuyết về phòng ký túc xá. Về tới phòng, tôi khôngtốn hơi rườm rà, lập tức lôi chiếc va li lớn từ gầm giường ra, thu dọnđồ đạc nhé t tất cả vào, giờ mà còn không đi thì còn chờ tới bao giờnữa!!“Mày làm gì đó?”. Tiêu Tuyết nhăn mày, còn chưa nói hết câu đã bịtiếng di động ré o vang ngắt lời. Nó bắt máy, đi ra ngoài hành langnghe điện thoại: “A lô?”. Không biết bên kia nói gì, bỗng nhiên nó quay đầu lại nhìn tôi, ánhmắt rất kỳ lạ: “Nó có đây”. Rồi lại gật đầu: “Ừm, vâng!”. Tiêu Tuyếtbước tới, đưa di động cho tôi: “Tìm mày đó”. Tìm tôi? Thế sao lại gọi điện cho nó?Tôi nghi hoặc nhận máy: “A lô?”Im lặng một hồi lâu, mãi tới khi tôi chuẩn bị ngắt máy, bên kia mớinói một câu rất khẽ: “Chạy nhanh thật đấy”.

Suýt chút nữa là tôi té xuống đất, chẳng trách sao ánh mắt ban nãycủa Tiêu Tuyết lại kỳ lạ như vậy, tô i cầm di động chạy ra ngoài hànhlang, ép giọng thật thấp: “Tổng… tổng giám đốc…”. “Ừ”. Thanh âm lạnh lùng của hắn vang lên: “Em có gì muốn nói vớitôi không?”. Anh gọi điện thoại tới còn hỏi tôi có gì muốn nói với anh không ấyhả? Cái lý ở đâu ra thế hả, tôi toát mồ hôi: “Ầy, không có ạ”.

Hắn hỏi: “Thật không có?”. Cái kiểu nói như thương lượng này khiến tôi đột nhiên nhớ tới mấychi tiết trong phim, du côn đi trấn tiền toàn nói mấy câu này, lạithoáng nhớ tới căn nhà của Tóc Vàng, trong lòng tôi ngứa ngáy, thửhỏi lại: “Cái này… có ạ?”. Hắn đáp: “Có”.

Tôi hít một hơi, lấy dũng khí hé t lên một tràng: “Xét lại chuyện anhđối xử tệ bạc với em còn không bằng chó lợn thì hãy lấy tiền ra giếtem diệt khẩu để giữ hình tượng và danh dự của anh đi!”. Rất lâu sau cũng không có tiếng trả lời, dường như chỉ có tiếng thởnặng nề và tạp âm xung quanh. Có phải tôi đã quá mạnh mồm rồi không? Tôi vội vàng nói thêm câunữa hòng vớt vát lại: “Thực ra không cần giết em đâu ạ, lưu lại nửacái mạng là được rồi”.

Tạp âm bên kia càng lúc càng lớn, lại có cả tiếng soàn soạt nghe racó vẻ rất nguy hiểm, Tống Tử Ngôn gằn từng chữ, từng chữ: “Tớitrước mặt tôi, bây giờ, ngay lập tức, nhanh, không được chậm mộtphút!”. Nếu bây giờ mà đi thật thì tôi là đứa ngu nhất. Thế nên, tôi cứ đưa di động lên cao rồi lại kéo xuống thấp, khiếncho tiếng mình nghe như lúc xa lúc gần, không ngừng kêu lên: “A lôa lô a lô… a lô alô…anh vừa nói gì đó?… Ấy dà, sao tín hiệu lại kémthế cơ chứ?… A lô a lô, a lô a lô a lô!!!... Thần Châu Hành(26), emthấy không được rồi!!!”.

Cứ tự biên tự diễn như thế được một lúc, tôi đưa di động áp vào tai,xin lỗi: “Tổng giám đốc, tín hiệu chỗ em kém quá, em không ngherõ anh nói gì cả, thế nên… em cúp máy trước, hôm nào chúng ta nóichuyện nhé , ha ha, ha ha...”. “Bên dưới”. Đáp lại là giọng nói lành lạnh của Tống Tử Ngôn. “Dạ?”.

“Cúi đầu nhìn xuống bên dưới”. Tôi nghe lời, liếc mắt nhìn xuống dưới, cả người choáng váng. Tống Tử Ngôn cầm di động đang đứng dưới ký túc xá, sắc mặt đôngcứng lại…Tôi ủ rũ xuống lầu, đứng trước mặt hắn như cô vợ nhỏ bị bắt nạt.

Hắn hừ một tiếng:” Tín hiệu không tốt à?”. Tôi cúi đầu. Hắn lạnh lùng: “Xem ra không chỉ có tài biên kịch mà còn có tàidiễn kịch”.

Tôi vẫn cúi đầu. Rõ ràng là đã tỏ thái độ nhận lỗi tốt thế này rồi, thế mà giọng hắncàng lúc càng lạnh lùng, lời lẽ có thể đóng băng chết người: “Bảnlĩnh cũng lớn nhỉ, hóa ra là tôi đã quá coi thường em rồi, ở trường cóthầy giáo, ở công ty có đồng nghiệp, em cũng có năng lực gớm!”. Nghe hắn nói mà tôi thấy khó chịu kinh khủng, thứ nhất, đây chắcchắn là vu oan cho tôi, thứ hai, Tống Tử Ngôn có quan hệ khôngchính đáng với tôi, bị người có quan hệ không chính đáng với mìnhvu oan cho người có quan hệ chính đáng với mình thành quan hệkhông chính đáng, tôi cảm thấy mình đang bị sỉ nhục. Tôi nổi điênlên, giơ nắm tay lên nói với hắn: “Anh có thể mắng em là có tưtưởng dâm loạn, nhưng không được nghĩ em có tác phong bất chính!Anh dùng đầu ngón chân mà nghĩ coi, nếu lập trường của em màkhông kiên định một chút thì có thể tới lượt anh được lợi sao?”.

Gió thổi qua, đầu lưỡi tôi cứng cả lại. Còn Tống Tử Ngôn, đầu tiên là ngẩn người ra, sau đó thì gương mặtgiống Diêm Vương ban nãy tan đi, trong mắt còn dâng lên ý cười. Cười giống như một con mèo trộm được thịt…Được. Cả một đống ấm nước trên bếp đun, tôi lại chọn phải cái nóngnhất.

Đã nói đến thế rồi, tôi nghĩ mặt mình hẳn phải vênh lên mới đúng,nhưng da mặt lại không thèm thông qua xé t duyệt của đại não, cứ đểcho tình cảm mãnh liệt thiêu đốt, đỏ rần rần lên như lợn bị dội nướcsôi cạo lông. Thế nên, một con mèo cười, một con lợn luộc, hai chúng tôi đứngdưới ký túc xá nữ tạo thành một cảnh tượng kỳ dị. Đứng như thế một hồi, cái điệu cười kiểu mèo trộm thịt tan đi, hắnhắng giọng hai cái rồi hỏi tôi: “Sao hai ngày nay không đi làm?”.

Đương nhiên là vì trốn anh rồi, lời này tôi không dám nói, nhưngnghĩ tới Tôn Vân Vân, lại cảm thấy bản thân mình thực không dámcãi lại, đành rầu rĩ nói: “Em muốn nghỉ việc”. Tống Tử Ngôn không nói gì, bầu không khí xung quanh bỗng nhiênlạnh đi. Một lát sau, hắn mới trả lời: “Được”.

Tim như bị ai bóp nghẹt, tôi cúi đầu, giọng nghèn nghẹn: “Cảm ơntổng giám đốc”. Hắn cười cười: “Sao lại phải cảm ơn tôi, chỉ cần em nộp tiền vi phạmhợp đồng, lúc nào nghỉ việc cũng được”. Tiền vi phạm hợp đồng? Nhắc tới tiền lại khác, tôi bùng phát: “Tiềnvi phạm hợp đồng gì?”.

Hắn chậm rãi giải thích: “Là tiền nộp phạt khi em nghỉ việc vô lý dotrước thời hạn hợp đồng, tôi nghĩ, nhân viên như em thì cũng khôngnhiều quá đâu, khoảng chừng mười vạn tệ gì đó thôi”. Những mười vạn? Cả người tôi cứng lại: “Nhưng em chỉ là nhânviên thử việc thôi mà, đã là nhân viên chính thức đâu”. Vào công ty làm nhân viên thử việc cũng đã phải nộp ký quỹ nămtrăm tệ, năm trăm tệ này đã đủ để khiến tôi đứt từng khúc ruột rồi,huống hồ là cái “mười vạn tệ không nhiều lắm” kia!!!Hắn kinh ngạc nhìn tôi: “Nhóm nhân viên thử việc đã được chuyểnthành nhân viên chính thức rồi, em chưa biết sao?”, rồi lại làm ra vẻsực nhớ ra: “Tôi quên mất mấy ngày nay em không đi làm”.

Tôi buồn bực: “Khi nào đấy ạ?”. Hắn nghĩ nghĩ một lát rồi đáp: “Sáng nay vừa làm hợp đồng xong”. Sao lại có chuyện như thế? Tôi nhìn hắn, hoài nghi hỏi: “Anh sẽkhông gạt em đấy chứ?”.

Hắn lắc đầu khẽ than: “Em suy nghĩ nhiều quá đó”. Tôi tiếp tục dùng ánh mắt sắc bén của Conan nhìn hắn: “Có chuyệnvừa khéo như thế sao?”. “Đừng nên nghĩ nhiều làm gì”. Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc tôi: “Em cónghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng thôi”.

Hắn cười rạng rỡ, giọng nói cũng êm ái thuận tai, nhìn sao cũng thấyvô cùng tuấn tú nhã nhặn, khiến tim con gái nhà người ta phải đậpthùm thụp. Nhưng câu hắn nói thì - hắn thừa nhận là gạt tôi, nhưngchỉ cần hắn quay trở lại công ty hoặc gọi một cú điện thoại thì hợpđồng tuyển dụng chính thức của chúng tôi có hiệu lực ngay tức khắc. Cho nên dù tôi có nghĩ, hay biết rằng hắn thực sự đang gạt tôi thìcũng đành bất lực, bỏ việc thì phải bồi thường. Nói cách khác, rõràng thấy hắn đào hố hại người nhưng vẫn phải nén lòng mà nhảyvào. Nhìn hắn cười cười vẻ rất hiền lành, trong đầu tôi bỗng nhiên nẩy lêný định muốn xông lên đạp hắn cho bẹp dí thì thôi. Hít một hơi thậtsâu, lại nghĩ không thể không làm việc được, rồi nghĩ tới tờ tiềnmười vạn màu đỏ, tôi nhịn!Dùng hai ngón tay kéo khóe miệng lên thành một nụ cười, tôi nói:“Tổng giám đốc, mai em về công ty”.

Tống Tử Ngôn gật đầu: “Được, nhưng số ngày bỏ việc không lý dosẽ trừ vào tiền thưởng”. Ý muốn được đạp hắn trong lòng càng lúc càng mãnh liệt…Hắn lại còn ân cần chỉ bảo: “Tuy em là học trò cưng của tôi, nhưngcũng không thể ỷ vào mối quan hệ giữa chúng ta được, sẽ làm tổnhại tới quy định của công ty, hiểu chưa?”. Ông trời ơi, tôi không đạp được hắn thì ông đạp chết tôi đi, đạp chếttươi ngay đi!!!Mãi tới khi Tống Tử Ngôn đắc ý thỏa mãn ra về thì tôi mới kéo lêcái thân tàn quay lại phòng, đổ sập xuống giường tu dưỡng lại thểxác và tinh thần.

Tiêu Tuyết mang bộ mặt hóng hớt chạy qua: “Tống Tử Ngôn tìmmày làm gì đó?”. Tôi giương mắt lên: “Nếu nói lão ấy vì muốn dặn dò công việc ngàymai mà tới tìm tao thì mày có tin không?”. Tiêu Tuyết nhăn mũi một cái.

Tôi không muốn gạt nó, hơn nữa cứ giữ những chuyện mệt mỏiphiền muộn này ở trong lòng thì sớm sẽ bị nghẹn chết mất, tôi thêmmắm dặm muối, đem hết sự tình kể cho nó nghe , đương nhiên làphải giấu biến đi cái đoạn tôi say tới mức lột đồ hắn ta. Nói tới lúcmiệng lưỡi khô queo, tôi giương đôi mắt nhìn nó đầy mong chờ, chờnó cùng chung mối thù với tôi, dùng thứ ngôn ngữ dân tộc bác đạitinh thâm ân cần thăm hỏi hết lượt tổ tiên nhà Tống Tử Ngôn. Đương nhiên là câu chuyện có hiệu quả rất rõ ràng, Tiêu Tuyết sửngsốt một lát rồi chồm qua bóp cổ tôi tới lè lưỡi ra. “Mày… mày làm gì đó…”.

Mắt nó lóe lên ánh sáng hung dữ, mồm lẩm bẩm: “Bóp chết mày,bóp chết mày, bóp chết mày, bóp chết mày, bóp chết mày bóp chếtmày, bóp chết mày, bóp chết mày!”. Tôi cố sức gạt tay nó ra, ngồi trên giường thở hổn hển: “Mày cónhầm người không hả? Tao mới là người bị hại cơ mà”. Nó trừng mắt lườm tôi một cái: “Giờ mày ra giữa sân trường hét tocâu tôi bị Tống Tử Ngôn đè xem nào, đảm bảo tám mươi phần trămnữ sinh viên trường này đều muốn bóp chết tươi mày đi”.

Tôi vỗ ngực thở phào: “May là vẫn còn hai mươi phần trăm ngườihiểu chuyện.”Nó hừ lạnh một tiếng: “Hai mươi phần trăm còn lại là muốn tận mắtnhìn thấy mày bị bóp chết”. Đợi đến khi hai đứa bình tĩnh trở lại, tôi mới sụt sùi oán hận hỏi nó:“Sao tao gặp nạn cũng giống Tôn Vân Vân, à, tao còn thảm hơn nó,mà mày lại đối xử khác thế hả?”. “Có thể giống nhau à?”. Nó nhìn tôi như nhìn con ngu, trả lời tỉnhqueo: “Sếp của Tôn Vân Vân là một lão già!”Hóa ra đối xử khác nhau không phải vì người bị hại, mà là vì ngườiđi hại.

Tư tưởng như thế là không thể chấp nhận được! Tôi phản bác: “Màyđừng có trông mặt mà bắt hình dong, phải nhìn thẳng vào loại tínhcách khốn nạn khiến người ta phải giận sôi gan của bọn họ ấy!!!”. Nó phẩy phẩy cái quạt như đang xua tay với tôi: ”Thôi đi, hồi đó coi Naruto, thấy Sasori(27) ẩn trong con rối thì mày mắng chửi thế nàohả? Kết quả lúc người ta vừa lộ mặt thực ra thì thay đổi thái độliền… mày nói thật đi, mày thật sự không có ý gì với Tống Tử Ngônà? Không có ý gì sao lại ủ rũ quay về chịu ngậm đắng nuốt cay thếhả? Nếu hôm đó đổi thành lão già kia cưỡng bức mày, mày mà khôngđi thiến lão ta thì tao chuyển sang họ mày luôn!”. Tôi như con mèo bị người giẫm phải đuôi, cáu nhặng lên: “Tao có ủrũ đâu, mày không nhìn thấy ánh mắt bi phẫn của tao à?”.

Nó nhìn tôi khinh bỉ: “Cái ánh mắt đó của mày giống hệt diễn viênnữ đóng cảnh bị cưỡng bức trong AV(28), bên ngoài thì rất đau khổ,nhưng trong lòng thì sướng điên”. Đối mặt với ví dụ khủng khiếp của nó, tôi cứng họng, nằm sấp trêngiường đấu lý kiểu AQ: “Người hiểu ta nói lòng ta ưu sầu, khônghiểu ta nói ta còn muốn gì nữa, không thèm giải thích với mày!”. Tiêu Tuyết vẫn chưa chịu buông tha, mặt mày đầy vẻ ghen tỵ: “Thếmày tính làm gì tiếp đây?”.

Tôi vớ lấy cái gối chặn lên đầu: “Đi làm, tránh xa hắn ra”. Nó cốc đầu tôi qua cái gối: “Đồ không có tiền đồ, lão ấy có thể làmbậy với mày, thế mày không thể trả đũa lại được à?”. Tôi vứt cái gối qua một bên, liếc mắt nhìn nó: “Ý gì đấy?”.

Tiêu Tuyết cười nham hiểm: “Tương kế tựu kế, bắt hắn cho lênchức”. Tôi há hốc mồm: “Mày nằm mơ đi”. Tiêu Tuyết nheo mắt: “Mày cứ thử nghĩ cho kỹ đi, có thể bẫy cáiloại hàng như mày, chắc chắn lão ấy có ý với mày”.

Nhìn cái mặt đang giải thích hết sức ân cần nghiêm túc của nó, suynghĩ trong đầu tôi bay vòng vòng, rồi tức giận: “Cái gì mà loại hàngnhư mày hả? Tao là cái loại hàng gì hả?! Nhổ nhổ nhổ vào! Taokhông phải là hàng gì cả?.... Ớ? Mà cũng không phải?”. Tôi chui đầu vào cái vòng ngôn ngữ luẩn quẩn, nói sao cũng khôngđúng, giữa lúc đang vật vã đau khổ suy nghĩ tưởng tượng, TiêuTuyết đã đánh bốp một cái rõ đau vào đầu tôi, dập tắt khí thế bừngbừng lúc này. Một lát sau, tôi mới có phản ứng với điều nó vừa nói: Tống Tử Ngôncó ý với tôi.

Tống Tử Ngôn có ý với tôi?Tống Tử Ngôn có ý với tôi!!!Sấm chớp đùng đùng, trong lòng dậy sóng kinh hoàng trăm phần, tôivội vội vàng vàng uống thuốc trợ tim mới bình tĩnh lại được. Nhưng nghĩ lại trước đây đã đọc qua nhiều tiểu thuyết, trong ấythường viết là nam chính đào hoa từ lúc vô tình quan hệ với nữ chínhthì bắt đầu lãnh cảm trước những đứa con gái khác, mà dù cho nữchính của chúng ta chỉ uống miếng nước thôi, cũng đã đủ khiến bụngdưới của nam chính nóng lên, miệng khô lưỡi khô, ánh mắt thâmtrầm vân vân và mây mây… Lẽ nào tôi cũng phải bước chân lên conđường không thể quay trở lại như thế?Nghĩ tới cái cảnh ấy, tôi không khỏi rùng mình một cái, lạnh quá đimất…Hôm sau đi làm, tôi càng thấy sợ. Chỉ cần thấy đồng nghiệp ngồi tụmlại với nhau nói chuyện đã cảm thấy nghi ngờ, liệu có phải việc củamình lộ rồi không? Chỉ cần nghe được từ “bẫy” thôi đã đủ dựng tócgáy rồi. Có tật giật mình không tính tới, nhưng sao rõ ràng mình là người bịhại mà lại hết hồn như thế chứ?Bỗng nhiên trong lòng thấy thật cảm thương, chuyện xấu xa khôngphải ai cũng làm được, cũng chẳng có nghiên cứu nào về chuẩn mựcđiều tiết tâm lý, tôi vẫn còn là một công dân thực thà lắm.

Nhưng cũng may là chẳng ai phát hiện ra, chỉ hỏi thăm tôi mấy câu làsao lúc đi du lịch chả thấy bóng dáng đâu, sao mấy ngày nay khôngđến công ty làm việc, tôi cứ bịa chuyện trả lời cho qua. Cứ thế tớitận trưa vào căng-tin ăn cơm, nhưng lạ cái là kiếm sao cũng khôngthấy bóng Tóc Vàng, đành tự mình bưng khay cơm về chỗ ngồi trongcăng-tin đông người, thỉnh thoảng lại chạm phải vai người khác,không khỏi có hơi thất thần, vạn phần nhớ nhung những ngày cóngười lấy cơm hộ mình. Ăn cơm, nghỉ một lát, rồi vào giờ làm việc buổi chiều. Vừa vào giờ làm được nửa tiếng, giám đốc Tôn đã khua đôi giày caogót đi tới, đưa một túi giấy tờ cho tôi: “Đang làm gì thì ngừng lại đi,làm cái này cho xong rồi đưa tới phòng họp”.

Phòng họp? Là căn cứ địa chia tiền của đám sếp? Thật là đã quá coitrọng tôi rồi. Chuyện lớn vốn dĩ không tới tay tôi làm, tôi hồi hộpnhận lấy, hóa ra chỉ là điền mấy số liệu vào bảng biểu, tôi cẩn thậnchăm chú điền vào, rồi lại tỉ mỉ kiểm tra thêm mấy lần nữa, thấykhông có lỗi gì mới vội vàng chạy đi đưa. Nghiêm túc, mỉm cười, đẩy cửa, đi vào. Ngu rồi.

Một đám sếp đang ngồi trong phòng, Tống Tử Ngôn đang đứng nóigì đó, tay đương chỉ lên màn hình máy chiếu. Tôi cẩn thận đưa xấp tài liệu ra: “Em tới đưa tài liệu”. Hắn nhướn mày lên: “Đứng đó trước đi, chờ chúng tôi nói xong đã”.

Các sếp trên nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ, Tóc Vàng đã lâu khônggặp đang ngồi trong góc tối, chỉ liếc mắt qua nhìn tôi một cái rồi nhìnsang chỗ khác. “Tách!”. Tống Tử Ngôn tắt máy chiếu: “Mai tôi sẽ đi Mỹ trước đểcoi xem thành ý hợp tác của bọn họ ra sao, phải đi ba ngày”. (Hìnhnhư liếc nhìn tôi…). “Mười hai giờ trưa thứ năm về”. (Hình như lại liếc nhìn tôi nữa…).

“Trong khoảng thời gian tôi không ở công ty, mong rằng các vị cóthể tự biết kiểm soát bản thân, đặc biệt là ở phương diện tácphong”. (Lần này là lườm tôi một cái…)Nghe hắn nói như đang dặn dò vợ trước lúc đi xa, hơn nữa lại độngtới chuyện tác phong này nọ, bỗng dưng khiến tôi nghĩ ngay tới câunói hôm qua của Tiêu Tuyết: Tống Tử Ngôn có ý với mày đó. Ôi ôi ôi, cái này không phải là thật chứ!!Hóa ra tôi thực sự trở thành nữ chính khiến hắn không thể cứng nổitrước những cô gái khác!!!Đầu óc choáng váng, tim đập loạn xạ. Giữa lúc đang bối rối, tôi nghe thấy câu nói lạnh lùng của Tống TửNgôn: “Triển Dương, cậu đi cùng với tôi”.

Nói đến câu này, hắn đảo mắt nhìn tôi. Một cánh tay giơ lên từ trong góc phòng, giọng nói vô cùng quenthuộc vang lên: “Vâng, tổng giám đốc”. Nhìn theo tiếng nói, tôi càng choáng nữa, thế nào lại quên béng mấttên của Tóc Vàng là Triển Dương chứ.

Tim đã hết đập nhanh, mặt cũng hết đổi sắc, rốt cuộc tôi đã hiểuthân phận của mình rồi. Tôi đây chẳng phải là nữ chính trong tiểu thuyết tình cảm gì hết, màlà nữ phụ trong truyện đam mỹ(29)!!!Hôm sau, tổng giám đốc và Tóc Vàng cùng nhau lên đường ra nướcngoài. Nhân viên công ty đã sớm quen với chuyện tổng giám đốcphải ra nước ngoài công tác, tất cả lại trở về với quỹ đạo thườngnhật. Chỉ có tôi bắt đầu đờ người ra nhìn máy vi tính, tưởng tượng tớimột chuyện tình New York thê lương đầy bi ai…Hôm nay đang ngồi đờ người ra thì bị giám đốc Điền kêu tới phònglàm việc, cười tủm tỉm dặn dò: “Mười hai giờ trưa nay tới sân bayđón tổng giám đốc”. Tôi từ chối: “Cháu không biết lái xe ạ”.

Ông ta thấy chiêu tiếp chiêu: “Bắt xe đi”. Tôi vỏ quýt dày: “Không biết chỗ ạ”. Ông ta móng tay nhọn: “Đi taxi”.

Chối sao cũng không được, tôi lúng túng một hồi rồi hỏi chuyệnkhiến cho tâm can vẫn đau đớn bấy lâu: “Thế tiền xe ai trả ạ?”. Ông ta xua tay: “Công ty”. Tôi đi được mấy bước rồi lại thấy lo lo, vội quay lại hỏi: “Nhưng đitaxi có hóa đơn không ạ?”.

Cuối cùng giám đốc Điền không thể nhịn được nữa, rút ví ra dúi chotôi một tờ tiền màu hồng hồng: “Không cần trả lại”. Tôi cầm tờ tiền màu hồng ra khỏi công ty, đi mấy bước thì vẫy đượcmột cái taxi: “Chú ơi, đi sân bay hết bao nhiêu tiền?”Tài xế hạ cửa kính xuống: “Tám mươi”. Ha ha, được lời tận hai mươi tệ, trong lòng vui vẻ hẳn lên, biển thủ,biển thủ, sau khi đần mặt ra nhìn nắng rồi cười ngu một hồi, tôiquyết định - đi xe bus tới sân bay, tiền thừa sẽ càng nhiều hơn!Tuy không biết phải ngồi tuyến nào để tới sân bay, nhưng “đường ởmiệng”, tôi chắc chắn có thể mò được tới chỗ đó!!! Mang theo lòngtự tin dâng trào, tôi bắt đầu tìm đường tới sân bay.

Hỏi đường mấy lần, đổi xe hai lần, tôi sung sướng hài lòng cầmnguyên tờ một trăm tệ ngồi xe bus tới sân bay. Liếc nhìn đồng hồ,mới mười một giờ mười lăm, còn ba bến nữa mới tới sân bay, tất cảđều hoàn hảo. Thực sự là hoàn hảo, chợp mắt một lát, không lâu không mau, chỉ cómười phút. Lúc tỉnh lại, tôi vội vàng dỏng tai lên nghe chừng nào tàixế kêu là tới sân bay. Nhưng xe cứ chạy mãi, chạy mãi, càng chạycàng thấy hoang vắng, càng ngày càng hoang vắng, thế mà mãi vẫnkhông nghe tài xế thông báo gì. Cuối cùng, xe dừng lại ở một bếnvắng tới mức cả một bãi phân chim cũng không có, tài xế lớn giọngnói: “Tới bến cuối rồi”. Mười phút nó tuyệt cỡ nào mà lại đưa tôi tới cái bến xa tít tắp nàychứ!Tôi lại nhìn đồng hồ, tốt lắm, đã hai giờ rồi.

Không cần nhắm mắt cũng tưởng tượng được sắc mặt xanh xám củaTống Tử Ngôn, suy đi tính lại, tôi quyết định tự mình thông báotrước để được hưởng lượng khoan hồng. Bên kia bắt máy rất nhanh,tôi còn chưa kịp khóc lóc đã nghe giọng nói lạnh lùng của Tống TửNgôn truyền tới bên tai: “Tôi đang đợi em”. Tôi xấu bụng tố cáo trước: “Em đã bảo là không biết chỗ nào rồi,giám đốc Điền còn cứ bắt em đi, làm bây giờ em còn không biếtmình đang ở đâu nữa”. Ngừng lại một chút, hắn hỏi: “Không biết đang ở chỗ nào?”.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên cái bảng bến dừng, trên cái nền sơn loang lổlà hai chữ, huyện X. Hự, dù gì tôi cũng bám cái đất này bốn năm, saochưa từng nghe tới chỗ này vậy. Tôi sụt sùi: “Tổng giám đốc, giờ emđang ở bến cuối xe bus rồi, đợi em tới thì trời tối mất, nếu anhkhông muốn đợi lâu thì về trước đi ạ”. Hắn lặng im một lúc lâu rồi nói: “Em qua đây đi, bao lâu tôi cũng chờđược”. Rồi không đợi tôi nói, hắn ngắt máy.

Nghe tiếng tút tút truyền tới bên tai, tôi lắc đầu sụt sịt: Đây là điểnhình cho việc thông minh có thừa mà năng lực quá thiếu, rời ngườira một cái thì tới nhà mình cũng không mò về được!!!Lại ngồi xe bus quay trở lại sân bay, lúc tôi vào bên trong thì đã hơnsáu giờ tối. Sân bay không thể nào đem đi so sánh với ga tàu ầm ĩđược, rộng mà sáng sủa, người cũng đông. Nhưng người đông nhưvậy mà vừa liếc mắt tôi đã nhận ra ngay Tống Tử Ngôn. Hắn mặc áosơ mi nhạt màu, ngồi yên lặng trên ghế, hơi nghiêng đầu giở tạp chí,dường như tách mình ra khỏi mọi thứ xung quanh, nhẹ nhàng yêntĩnh. Tim tôi bỗng nhiên đập dồn dập, ngay cả bước chân cũng chậm lại,còn chưa đi tới bên cạnh, hắn đã ngẩng đầu lên. Ánh mắt hiện lên ý cười và khóe môi nhếch lên khiến khuôn mặthắn bừng sáng, hỏi: “Tới rồi à?”.

Tôi ngơ ngẩn gật đầu: “Vâng, tới rồi ạ”. Hắn xoa xoa huyệt Thái Dương, dường như thở dài một hơi: “Em ấy,bắt tôi đợi lâu như thế”. Tổng giám đốc đang oán giận tôi đấy à? Một tiếng chuông vang lên,bùa phép bị giải trừ, thân phận một nhân viên nhỏ không quyềnkhông thế trở về ngay lập tức, tôi kiên quyết: “Không có ạ, lần sautuyệt đối sẽ không để tổng giám đốc đợi em nữa!”.

Khóe miệng hắn càng nở rộng hơn: “Thật không?”. Tôi gật đầu cái rụp đảm bảo. Hắn khẽ lắc đầu rồi cũng chẳng nói gì thêm, chỉ đứng dậy nói:“Chúng ta đi thôi”.

Tôi vội vàng đi tới, cầm lấy va li của hắn, rồi nhắm mắt nhắm mũi đitheo sau. Đứng bên ngoài sân bay chờ taxi, tôi vẫn muốn hỏi sao không gặpTóc Vàng, nhưng ngẫm lại, quan hệ của bọn họ bây giờ càng giấu kíncàng tốt, thế nên đành bỏ qua ý định muốn hỏi. Tới trước cửa chungcư, tôi định chào ra về, nhưng nhìn hắn chẳng có phản ứng gì lạiđành rón rén đi theo. Nhưng đến khi hắn đã mở cửa thì chân tôi nhưgắn chặt xuống đất, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tôi nói: “Tổnggiám đốc, em đã đưa anh về tới cửa rồi, em về trước nhé ?”. Hắn không thèm quay đầu lại, nhẹ nhàng bước vào trong: “Tôi đitắm, em mang hành lý vào sắp xếp đi”.

Sao lại tự nhiên sai bảo người ta thế hả. Mà đáng thẹn là tôi lại một lần nữa bị hắn tự nhiên đem ra sai bảo. Tôi vội vàng lấy quần áo từ trong va li ra, vội vàng gấp lại, rồi bỏ vàotrong ngăn tủ. Tôi làm rất nhanh, muốn thu dọn xong lúc hắn vẫncòn đang tắm, cứ ở chỗ này lâu khiến tôi cảm thấy hơi sờ sợ…Tới khi đã sắp xếp hành lý gọn gàng, tôi vội vàng đứng dậy, tính rađứng ngoài nhà tắm chào một tiếng rồi đi về. Nhưng ngẩng đầu lênđã thấy Tống Tử Ngôn đứng dựa người vào cửa phòng ngủ, nhìn tôimột cách mờ ám.

Nhìn mái tóc ướt rượt của hắn cứ nhỏ từng giọt, từng giọt nướcxuống khăn tắm, bỗng nhiên miệng lưỡi tôi khô khốc, ngay cả nóicũng thành lắp bắp: “Tổng… tổng giám đốc, đồ đạc đã thu dọn xonghết rồi, thế em về trước đây”. Tống Tử Ngôn vẫn đứng nguyên đó, trong phòng ngủ bật một chiếcđèn tường nhỏ, khiến tôi chỉ nhìn thấy đường viền trên khuôn mặthắn. Hắn cứ đứng như thế nhìn tôi một lát rồi mới đáp lại: “Ừ”. Được hắn ân chuẩn, tôi vội vàng lách qua người hắn, tới trước cửaphòng khách, đang muốn mở cửa thì cái người phía sau đã đi tới.

Tay bị kéo lại, người bị kéo qua, trước mắt tối sầm, trên môi âm ấm,đầu óc trống rỗng…Rồi, trái đất lại bị thế lực dâm đãng chinh phục một lần nữa…Có người nói, con người sẽ không hai lần tắm ở cùng dòng sông. Lại nghe , con người sẽ không ngã hai lần ở cùng một chỗ. Nghe nữa, con người là một loài động vật biết rút kinh nghiệmNhưng, tôi lại hai lần bị cùng một người đè xuống giường.

Nắm chặt ga trải giường nhìn lên trần nhà, tôi trầm ngâm. Lần này tuyệt đối là hành vi cưỡng bức, tuy rằng cuối cùng… cơ thểđã phản bội lại lý trí, nhưng xé t trên phương diện tinh thần, tôi vẫnmột mực phản kháng!!!Tôi cảm thấy mình nên làm chuyện gì đó để chứng tỏ rằng mìnhkhông phải là người có thể tùy tiện muốn bắt nạt là bắt nạt được. Thế nên, tôi rất nghiêm túc quay sang bên cạnh mở miệng nói.

Lời thì chưa ra khỏi miệng, cái bụng đã kêu òn ọt trước. Khí thế xẹp xuống ngay tắp lự. Hu hu, sáng giờ ngồi xe bus còn chưa được ăn gì, buổi tối còn phảitiêu hao bao nhiêu thể lực thế này.

Mất mặt quá! Rõ ràng vẻ mặt tôi nhìn Tống Tử Ngôn nặng nề khổsở như nói chuyện với quân thù, nhưng bụng lại kêu lên rồn rột. Hắn cúi đầu nhìn tôi: “Đói à?”. Tôi ngơ ngơ gật đầu.

Hắn trở người dậy: “Tôi cũng đói, em đi làm gì ăn đi”. Tôi đã bị “ăn” rồi còn phải lê thân đi làm đồ ăn nữa, trước đã phảilàm thỏa mãn thú tính, sau còn bị bắt phải thỏa mãn cái bụng. Cầmcái muôi đứng trong nhà bếp, mặt tôi xị xuống. Vẫn là ba món mặn, một món canh như cũ, tôi ngồi vào bàn, im lặngvào bữa cơm.

Kỳ quặc quá, cái cảnh này chả có chỗ nào giống cảnh một đôi gianphu dâm phụ vừa trải qua một trận mây mưa gì cả. Tôi cảm giácđược không khí ngày càng ngột ngạt, ngột ngạt tới mức hít thởkhông thông, tuy bụng đói, nhưng lại chẳng muốn ăn gì hết. Bỗng nhiên Tống Tử Ngôn gắp qua cho tôi một món, thế này, tôi lạicàng không muốn ăn nữa. Đang ăn thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Tôi chạy ra mở cửa, vừa mở ra đã nhìn thấy gương mặt quen thuộccủa Tiêu Tuyết, phía sau nó còn có cái gì đó nhìn rất quen. Là cái va li lần trước tôi đã sắp xếp để chuẩn bị chạy trốn, vẫn chưalấy đồ ra. Tôi hỏi: “Mày tới đây làm gì?”.

Nó còn chưa trả lời thì tiếng Tống Tử Ngôn từ trong nhà đã vọng ra:“Tới rồi à?”. Tiêu Tuyết lập tức nở nụ cười tươi roi rói: “Thầy Tống, em đã manghết đồ đạc qua đây rồi ạ”. Rồi kéo chiếc va li to tướng lách qua trước mặt tôi đi vào.

Tôi líu lưỡi nhìn cái hành lang trống không, chuyện gì đang xảy rađây trời?Lúc vào phòng khách đã thấy hai người bọn họ đang nói chuyện. Tiêu Tuyết cười híp mắt: “Thầy Tống, Tần Khanh nó nhiều tật xấulắm, sau này thầy phải thông cảm một chút nhé”. Tống Tử Ngôn đáp: “Đương nhiên rồi”.

Tiêu Tuyết vẫn cười híp cả mắt: “Nếu không chịu được thói quenthức đêm của nó thì cứ tịch thu laptop của nó là được”. Tống Tử Ngôn gật đầu: “Cách hay đấy”. Tiêu Tuyết cười cười: “Lúc nó ngủ mà bị đánh thức thì sẽ mắngngười, nhưng chỉ cần hé t to hơn nó thì nó sẽ im ngay”.

Tống Tử Ngôn mỉm cười: “Cảm ơn đã nhắc”. Nhìn buổi nói chuyện giao lưu thân thiết của hai người họ, tôi thògương mặt nghi hoặc mờ mịt chả hiểu gì của mình vào, rụt rè hỏi:“Chuyện hai người đang nói hình như có liên quan tới tôi phảikhông?”. Tiêu Tuyết xua tay: “Cũng không có gì, tao chỉ sợ mày dọn qua đâylàm thầy Tống không chịu đựng nổi mới phải dặn dò mấy câu thôi”.

Tôi phải dọn qua đây?Sao tôi là đương sự mà không biết?Tôi chỉ tay vào mũi mình: “Hai người chắc chắn người phải dọn quađây bây giờ là tôi ấy hả?”. Hai người cùng liếc mắt qua nhìn tôi như nhìn con ngơ, rồi khônghẹn mà cùng vứt tôi qua một bên, tiếp tục công cuộc giao lưu hữuhảo đôi bên. Tôi như bị sét đánh trúng, cả người đông thành đá, hỗn loạn tronggió, đông cứng lâu thật lâu.

Tới khi Tiêu Tuyết đứng dậy ra về, tôi mới rơm rớm nước mắt chạyqua níu tay nó lại không cho về. Tiêu Tuyết cau mày: “Bình tĩnh cái coi, nhìn mày thế khó coi quá”. Tống Tử Ngôn vẫn không để ý, nhẹ nhàng nói: “Nếu đã lưu luyếnnhư thế…”.

Lẽ nào đổi ý rồi? Tôi quay lại nhìn hắn với ánh mắt nặng tình. Hắn nghiêng nghiêng đầu: “Thì đi tiễn cô ấy đi”. Tôi đưa Tiêu Tuyết ra khỏi khu chung cư, nước mắt tuôn dầm dề:“Mày làm thế này không phải là đưa dê vào miệng sói à? Khôngphải vì tao mấy lần dùng trộm nước của mày, mấy lần làm ồn lúc sángsớm, còn lén kể chuyện xấu hổ của mày cho người khác nghe nữachứ? Sao mày lại trả thù tao như thế, muốn tao cả đời này không cònthân xác, trọn kiếp không được siêu thoát sao?”.

Cuối cùng nó cũng thấy hơi áy náy, đáp lại: “Chiều nay lúc Tống TửNgôn gọi điện qua, tao đã từ chối thẳng thừng rồi, nhưng lão ấy chỉnói một câu thôi cũng đủ làm tinh thần của tao xẹp xuống”. “Nói cái gì?”. Tiêu Tuyết không làm ở công ty hắn, cũng không họcmôn của hắn, thế thì có gì mà uy hiếp nó?Tiêu Tuyết ngửa mặt lên trời thở dài: “Lão ấy nói, lão ấy có khảnăng lớn sẽ là giám khảo trong buổi vấn đáp tốt nghiệp của tao”. Nhớ tới vị hiệu trưởng có mái tóc hoa râm rất hiền hòa kia, lại nhớtới thân phận của Tống Tử Ngôn, tôi lặng lẽ khóc. Giờ cái xã hộiTrung Quốc này đúng là quá mất hài hòa rồi.

Tiễn nó về, tôi quay lại nhà Tống Tử Ngôn, trong đầu vang lên âmđiệu bi tráng của câu “Phong tiêu tiêu hề, Dịch Thủy hàn(30)”, ngaycả tiếng bác bảo vệ gọi lại cũng không nghe thấy, lúc vào phòngkhách, Tống Tử Ngôn và cái va li đã biến mất. Vào phòng ngủ thì thấy hắn đã mở va li ra, đang sắp từng bộ áo quầncủa tôi vào trong tủ quần áo, giờ thứ hắn cầm trên tay là cái quầnnhỏ tôi từng đặt mua chơi chơi trên taobao(31), trên quần là hìnhxuân cung đồ(32) thu nhỏ. Mặt tôi đỏ bừng, quên béng mất phải tỏ rõ lập trường của mình chohắn biết, vội vàng vọt vào trong, giật lấy cái quần: “Tổng giám đốc,để tự em làm”.

Tôi cúi đầu, cố nén nỗi chua xót trong lòng, xếp quần áo vào trongtủ, thật giống như nhìn thấy tự do của mình ra đi từng chút, từngchút một. Tống Tử Ngôn không nhúc nhích, vẫn ở nguyên vị trí cũ, cách tôi rấtgần, không biết có phải do tâm lý tác động không mà mùi hương từngười hắn tỏa ra càng lúc càng đậm, tim tôi đập mạnh, động tác cànglúc càng nhanh. “Đừng nhúc nhích”. Hắn bỗng lên tiếng khiến tôi cứng đờ người.

Hắn nghiêng người qua, bàn tay vuốt nhẹ lên tóc tôi, hóa ra là mộttúm lông nhỏ từ quần áo dính vào tóc tôi, nhưng trước mắt là bộngực của hắn, trên tóc là những ngón tay “mờ ám” của hắn, hơn nữabầu không khí hiện tại đang ngập tràn một loại cảm giác ngọt ngàoquen thuộc khó lòng cưỡng lại, vừa khiến hắn dịch sát vào, lại vừakhiến tôi nhích người qua. Một suy đoán chậm rãi thành hình trongóc, cái tên này, hay là, hay là thực sự đã thích tôi rồi…Tuy bây giờ cảm giác sợ hãi đối với hắn đang lấn áp, nhưng nói sao đinữa thì hắn vẫn là người của tôi rồi, cái kiểu quan hệ thân cận mậpmờ thế này khiến tôi cảm thấy khó chịu. Nhưng nếu hỏi thẳng hắnmột cái, nếu không phải thì chẳng phải quá mất mặt sao. Thế nên,tôi lôi ra một câu hỏi vòng vo tất yếu giữa các đôi tình nhân ra, bắtđầu thăm dò hắn: “Tổng giám đốc, nếu em với mẹ anh cùng bị rơixuống biển thì anh sẽ cứu ai trước?”. Hắn nói: “Mẹ tôi sợ nước, nên không đi biển”. Đúng là đồ ngốc, tôi nhẫn nhịn, hỏi: “Vậy nếu chỉ mình em rơi xuốngbiển, anh sẽ cứu em chứ?”.

Hắn thản nhiên nói: “Ở biển có đội cứu hộ đấy”. Tư duy của anh cũng đặc biệt thật, tôi vẫn nhịn: “Coi như không cóđi! Anh sẽ cứu em chứ?”. Hắn lắc đầu: “Căn bản là tôi sẽ không cho em có cơ hội bị rơi xuốngđó”.

Đồng chí, biết cái gì là nghe có trọng điểm không? Sao lại ngốc thếcơ chứ!Tôi hít một hơi mới khiến khuôn mặt trở lại vẻ bình thường mộtchút: “Vậy giả như em với anh không ở cùng một chỗ, em lại xảychân rơi xuống biển, anh có cứu em không?”. Hắn nghiêm túc hỏi lại: “Nước có sâu không?”. Đáp án nào kê được tủ đứng vào họng tôi như cái này chứ, tôi hétlên: “So với đầm Hoa Đào thì còn sâu hơn tới ngàn thước!”.

Hắn nhìn tôi: “Em không biết bơi à?”. Rốt cuộc cũng bước một chân lên đúng đường rồi, tôi gật đầu:“Đúng đúng, em không biết bơi, không ai cứu thì sẽ chết đuối”. “Ừm, vấn đề đây”. Hắn nhíu mày trầm ngâm, nhưng rất nhanh đãnghĩ ra phương án, nghiêm túc nói với tôi: “Tôi đăng ký cho em mộtkhóa học bơi”.

Diêm Vương ơi, dẫn tôi đi quách đi. Mặc kệ hắn ngu thật hay ngu giả, cái chính là tôi đã xác định đượchắn cũng yêu tôi thật lòng, yêu tới tận xương tủy. Cứ tự an ủi mìnhnhư thế một hồi, trong lòng cũng thấy thoải mái hơn. Nếu cuộc sốnglà một cuộc cưỡng bức, nếu đã không thể chống lại được thì cứ xuôitheo nó đi. Huống hồ cơ thể Tống Tử Ngôn rất được, kỹ thuật lại tốtvượt bậc, dù là bị hắn ấy ấy, tôi cũng sẽ nửa đẩy nửa dựa mà xuôitheo. Nhất là sau khi cầm thẻ của hắn tới ngân hàng, tôi đã quán triệt rằngngười này đã trở thành người đàn ông của mình!Nếu núi đã không theo mình, sao mình lại không theo núi, huống hồnúi này lại là cái mỏ vàng.

Còn như cái lão nhiệt tình hăng hái muốn dời núi như mọi người đềubiết đó, còn đeo theo trước tên một chữ Ngu thật là to, dời tới cảngàn năm cũng chẳng xong(33). Từ đây mà nói rộng ra, tôi tuyệt đối là thông minh hơn lão ta gấp vạnlần. Từ ngày được chiêm ngưỡng dãy số 0 chấn động trong số “tiền đichợ” theo lời Tống Tử Ngôn, tôi càng ngày càng tiến xa hơn trêncon đường tập làm người giàu. Đầu tiên là mua một cái ti vi màn hìnhrộng để giải trí, rồi mượn chuyện công làm việc tư, lén mua thêmmấy bộ quần áo cho mình, chỉ tiếc là sợ bị Tống Tử Ngôn phát hiện,cho nên một bộ cũng không dám mặc.

Trí nhớ của hắn thiệt vô cùng dã man, có lần tôi mặc một cái áokhoác bằng len mỏng tự cho là rất đẹp đứng xoay xoay ngắm ngắmtrước gương. Tống Tử Ngôn đang ngồi bên cạnh coi tài liệu, thấy thếbèn mở miệng lầm bầm: “Mặc cái áo màu trắng kia đi”. Tôi nghi hoặc: “Tại sao?”. Hắn thủng thẳng: “Vì cái đó ít hơn cái này ba cái cúc”.

Tôi đếm lại, quả nhiên một cái là bảy cúc, một cái là mười cúc, nhấtthời khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ, hắn mới cởi có vài lần thôi màcòn biết rõ hơn người mặc tới hai năm lận như tôi. Cúc áo còn thế,huống hồ quần áo? Tôi đành ngậm ngùi xếp quần áo mới mua nhờtham ô xuống đáy tủ. Hôm đó, Tiêu Tuyết gọi điện thoại sang, tôi vội vàng mang chuyệnra than thở khóc lóc một trận, kết quả là nó quay sang mắng tôi: “Đồngốc, mày giấu lão ấy mặc là được rồi!”. Tôi càng sụt sịt thê thảm hơn: “Sáng sớm bọn tao đi làm cùng nhau,buổi chiều cùng về nhà. Về nhà cơm nước rồi, làm chuyện ấy xongthì đâu cần tới quần áo nữa, tao làm gì có cơ hội đâu?”.

Nó im lặng một hồi rồi nói: “Làm bà cô rồi, đúng là cũng không cócơ hội thật”. Hình như trên bầu trời có đám mây mang điện tích âm đang quầnthảo với đám mây mang điện tích dương, hai bên cọ qua xát lại phátra một tia sáng chói mắt, một tia chớp lóe lên khiến tôi không kịptrở tay, đánh thẳng vào đầu, tôi run giọng: “Mày… mày… mày vừagọi tao là cái gì hả?!”. Nó nhắc lại một lần nữa: “Bà cô”.

Đầu óc choáng váng, tôi lặng thầm ngẩng đầu hỏi trời xanh: “Mày…mày… sao mày lại gọi tao thế?”. Nó thủng thẳng: “Mày kể thời gian biểu hàng ngày tao nghe cáicoi”. Tôi từ từ nhớ lại: “Bảy giờ sáng thức dậy, làm bữa sáng”.

“Ừm hừm”. “Tám giờ Tống Tử Ngôn lái xe đưa đi làm, tám giờ ba mươi vào làmviệc”. “Tiếp đi”.

“Năm giờ chiều hết giờ làm”. “Sau đó nữa?”. “Hết giờ rồi hắn lái xe đưa về nhà, sáu giờ bắt đầu nấu cơm, sáu giờba mươi ăn, mười giờ tối đi ngủ”.

Nó hỏi: “Bình thường có làm gì giải trí không?”. Tôi nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: “… Coi ti vi sau khi ăn có tính khôngmày?”. Tiêu Tuyết hít vào một hơi, rồi quát tướng lên: “Tan làm về nhà nấucơm, ăn xong thì coi ti vi, xem ti vi xong thì đi ngủ, hôm sau ngủ dậylại nấu ăn, đi làm, về nhà, nấu cơm… mày chắc chắn chúng mày làmới ở chung chứ không phải đôi vợ chồng già đã sống với nhau gầnhết đời chứ hả?”.

Tôi phản đối yếu ớt: “Cũng không coi là già quá được, xét trênphương diện nào đó thì tình cảm cũng mãnh liệt ngút trời đó”. Tiêu Tuyết ngắt lời tôi, hỏi lại: “Mày nói đi, đã bao lâu rồi màykhông được nhìn thấy trai đẹp rồi ngồi đoán 1 or 0(34) hả?”. Nhắc tới chuyện này lại khiến tôi không thể không hậm hực tố giác:“Nhìn trai trên ti vi một tí thôi là Tống Tử Ngôn đã ghen với ngườita, không cho tao coi, hết giờ làm việc từ công ty về cũng chỉ có thểcoi tin tức, đừng nói tới hiện thực nữa”.

Nó ngán ngẩm: “Mày tự coi lại mình đi, không ngắm trai xinh,không nhìn trai đẹp, ngày nào cũng quay quanh cái bếp với công ty,từ trên xuống người chả có tí khí chất nào của một Loli(35) thân thểyếu đuối đáng yêu, tao không kêu mày là bà cô thì còn kêu là gì nữađây?”. Một câu nói đã lôi tôi ra khỏi u mê, khiến đầu óc tôi sáng suốt tỉnhtáo hẳn ra!Hóa ra, hóa ra tôi đã bước đi trên con đường làm gái già lâu tới nhưvậy…Vì tình yêu say đắm mà đến với nhau, giọng hát uyển chuyển củaVương Phi cất lên, khiến cho tim tôi thổn thức không ngừng. Nhưnglại nghĩ tới chuyện của mình, bao nhiêu quá trình đều bị rút ngắn mấttiêu, giống kiểu pháo hoa chưa bắn lên mà đã thành tro rồi. Giốngnhư một con cua đồng vừa mới bỏ vào nước thôi đã vội gắp ra bỏvào đĩa, làm sao có thể cho nước dùng ngon ngọt đậm đà đây?Tôi không muốn làm một vũng nước đọng, tôi muốn cuộc sống phảisôi động lên! Cãi nhau cũng được, ghen tuông cũng được, đánh lộncũng được, hiểu lầm cũng tốt luôn, càng nóng bỏng càng cổ điểncàng tình cảm càng đặc sắc. Nhưng Tống Tử Ngôn chỉ cần lừ mắt một cái là đã có thể khiến tôithua trận rồi, tôi muốn trên cơ hắn thì cơ hội là rất nhỏ, bèn vội vàngthỉnh giáo Tiêu Tuyết: “Thế mày bảo tao phải làm gì bây giờ? Cóphương pháp nào khiến bọn tao mắng nhau là đồ tàn nhẫn, đồ vôtình, đồ cố tình gây sự, tốt nhất là cuối cùng phải cãi nhau ầm ĩ lên,gân cổ lên, mắt đỏ ngầu như gà chọi ý, rồi cuối cùng bị hắn ép vàotường hôn cho không thể thở được không mày?”.

Nó đáp: “Chuyện hai người chúng mày tao không thèm quản, hômnay gọi điện sang là muốn báo cho mày biết đề thi tiếng Anh cấp sáuđã có rồi, sau là bảo mày nhân thể lấy một đề cho tao”. Đúng là nhân tiện thật, sao mày không bảo là thẻ ngân hàng của màytao đã làm rồi, mày nhân thể cướp ngân hàng cho tao đi? Tôi đổ mồhôi lạnh: “Tao lấy đề thi ở đâu ra cho mày giờ?”. Nó xì một tiếng: “Đồ ngốc, cạnh mày không phải còn Tống Tử Ngônà, bảo lão ấy lén lấy một đề cho mày đi”.

Cái này là vi phạm quy chế thi đó, tôi đổ mồ hôi: “Không phải quyđịnh là đề thi chưa đưa tới trường thi thì chưa được xé dấu niêmphong à?”. “Quy định?”. Giọng Tiêu Tuyết cao vống lên: “Trường có quy địnhkhông được trốn học đó, không phải mày vẫn trốn rất phởn phơ sao?Xã hội bây giờ còn làm the o quy định thì chỉ có hai loại người thôi”. “Hai loại gì?”.

“Một loại là đồ ngu, còn loại kia là còn ngu hơn cả đồ ngu”. Tôi gật đầu, hiểu rồi, tuy tư tưởng đã được đả thông, lại xét qua địavị của tôi trong cái nhà này, thì việc thực hiện cũng vẫn rất khókhăn: “Nhưng mà chỉ có Tống Tử Ngôn nói, tao nghe , chả lúc nàotao nói, lão ấy nghe cả”. Tiêu Tuyết cáu nhặng lên: “Sao tao lại không biết mày ngu thế nhỉ!Đàn ông ấy, lúc sướng muốn chết rồi thì cứ thẽ thọt cho nó mấy câu,tuyệt đối là mày chỉ đông lão không dám nói tây, bao nhiêu gươnganh hùng không qua được ải mỹ nhân, bao nhiêu gương mật ngọtchết ruồi rồi, huống hồ là bài thi, có thế mà Tống Tử Ngôn cũngkhông chịu nể mặt mày à?”.

Tôi nghĩ cũng thấy có lý: “Được, để tao thử coi”. Nó trịnh trọng nói: “Tổ chức chờ tin tốt của đồng chí”. Tối đến, chờ tới lúc Tống Tử Ngôn sung sướng tới chết, tôi bắt đầutiến hành kế hoạch “thổi gió bên gối”.

Tuy rằng “thổi gió bên gối” trong phim thì chỉ có bốn chữ gọn nhẹấy thôi, nhưng rốt cuộc là thổi theo hướng nào thì tôi vẫn chưa đượchiểu lắm, thế nên tôi nằm nghiêng, phồng má thổi “phù phù phù”vào toàn bộ nửa khuôn mặt của hắn, chả thèm suy đoán chỗ nào vớichỗ nào nữa. Hắn xoa xoa mặt, quay đầu lại hỏi: “Em làm gì đó?”. Tôi cúi đầu bĩu môi: “Thầy, sắp kiểm tra tiếng Anh cấp sáu rồi”.

“Ừ”. “ Tiếng Anh cấp bốn em còn chưa qua”. “Ừ”.

“Không có chứng nhận tiếng Anh cấp sáu sẽ không thể tốt nghiệpđược”. “Ừ”. Tôi nâng gương mặt đang cười ngọt ngào lên, chờ mong hỏi: “Thầy,thầy có thể lấy cho em một tờ đề thi cấp sáu được không?”.

Hắn nghĩ một chút rồi nói: “Chắc là không khó đâu”. Tôi ôm chầm lấy Tống Tử Ngôn, ngón tay rê rê trên lồng ngực hắn:“Cảm ơn thầy!!!”. “Không cần cảm ơn”. Hắn nói thản nhiên: “Vì tôi sẽ không giúpem”.

Tôi cứng họng: “Tại sao ạ?”. Anh chỉ cần tốn sức nhấc tay một cái làcó thể cứu mạng cái đứa thổi gió bên gối này rồi. Hắn nghiêm túc nhả ra bốn chữ: “Làm đúng quy định”. Định cái gì mà định, cái đồ đáng ghét!Tôi chợt nghĩ tới một chi tiết trong tiểu thuyết, ép sát người vào hắn,cọ, cọ rồi lại cọ, cất giọng ỡm ờ nũng nịu: “Thầy, không qua đượckiểm tra cấp sáu là người ta không thể tốt nghiệp được nha , thầycũng không thể thấy chết mà không cứu nha, không thì người ta khómà qua được đó nha, em biết anh không nỡ mà!”.

Thân thể hắn nóng lên, ánh mắt cũng từ từ tối lại. Tôi cười trộmtrong lòng, tiếp tục cọ, cọ, rồi lại cọ: “Thầy, thầy đồng ý với người tađi nha…”. Hắn trở mình đè lên, nhìn tôi từ trên xuống: “Lát nữa hẵng nói”. Tôi vẫn chưa chịu từ bỏ: “Giờ đồng ý với người ta đi mà!”.

Hắn cúi đầu áp vào cổ tôi, đáp qua loa: “Không đồng ý được”. “Nha” mãi mà cũng chả có kết quả, có mỗi một chuyện bé con conthế mà cũng không chịu giúp, còn muốn ăn cháo đá bát chắc? Tôinổi cơn thịnh nộ lên, đẩy phắt hắn ra, chỉ tay về phía cửa phòng hạlệnh đuổi: “Ra ngoài ngủ sofa cho tôi!”. Hắn không ngờ bị tôi đẩy ra, cứ im lặng lừ lừ nheo mắt nhìn tôi lạnhlùng.

Anh nghĩ là anh nheo mắt lườm tôi thì tôi sợ anh à? Thế này đúng làđã coi thường tôi quá rồi. Tôi thà chết chứ không chịu khuất phục,nghĩ bụng rồi ôm lấy chăn gối, gằn giọng nói: “Anh không đi thì tôiđi!”. Đã quá nửa đêm, tôi đắp chăn nhìn ánh trăng không tròn lắm bênngoài cửa sổ, âm thầm rơi lệ, cái cuộc sống kiểu gì vậy?Nhưng nghĩ lại phản ứng lúc nãy của thân thể hắn, tôi lại bắt đầu tựan ủi (toàn dùng những kiểu an ủi rất AQ), đồ chết tiệt, tôi cho anhnghẹn tới chết!Khổ sở vạn phần, mấy ngày sau đó tôi đều khổ sở vạn phần, quaycuồng với đám chữ cái trong đề ôn thi, tóc tai bị tôi rứt đứt tới phânnửa. Lúc tới trường đi thi, Tiêu Tuyết vừa nhìn thấy tôi đã giật nảymình: “Mày chưa bị Tống Tử Ngôn ép khô hết đấy chứ?”. Tôi yếu ớt ngước đôi mắt thâm quầng lên nhìn nó: “Tao bị cái cấpsáu này chà đạp tới chết, đồng chí phải nhớ báo thù cho tao”.

Nó sụt sùi: “Nhắc đến lại bực mình, cái lão Tống Tử Ngôn ấy chẳngra làm sao cả, có giúp một tý thôi cũng không chịu”. Trong lòng tôi tự nhiên trào lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, rưngrưng: “Ừ, đi với hắn không có thịt ăn mà”. Tiêu Tuyết vỗ vai tôi thông cảm: “Nén bi thương đi mày”.

Lúc vào giờ thi tôi mới biết chuyện gì là khổ sở nhất với sinh viênkhoa Tiếng Anh, đó chính là từ mới trong đề thi từ nào tôi cũngquen, nhưng mãi vẫn không nhớ ra nó nghĩa là gì. Giống như trongóc thoáng hiện một gương mặt quen quen, tên đã tới đầu lưỡi rồinhưng vẫn không thể thoát ra khỏi miệng. Thế nên, tôi lại tiếp tụcrứt tóc cắn bút . Tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên, tôi ngẩng đầu, hóa ra là Tống TửNgôn, hắn cúi đầu hạ giọng nói mấy câu với một giám thị trongphòng, thầy giáo liền đi ra ngoài. Cứu tinh ơi là cứu tinh, em biếtchắc anh yêu em tới tận xương tủy thế thì nhìn em lo lắng đau khổmấy ngày sẽ không thể thờ ơ nổi mà! Come on, baby, lấy đáp ánđánh chết em đi!Nhưng trước sự chờ mong vô hạn trong yên lặng của tôi, tới một cáiliếc mắt qua đây hắn cũng không thèm, chỉ đóng cửa lại, nghiêm túclàm giám thị. Trong phòng còn một cô giám thị trẻ, vác bộ mặt tươicười như hoa đi tới, hạ giọng thầm thì chẳng biết nói gì mà hắn nghexong còn cười theo. Hai người kia cứ làm trò như thế trước mặt tôi, anh một câu, em mộtcâu, hạ giọng thì thầm qua qua lại lại.

Tay tôi s iết chặt lại, mấy ngày nay tóc tôi đã rụng nhiều lắm rồi, anhcòn không thèm thương tôi, bây giờ giữa ban ngày ban mặt, trướccặp mắt trừng trừng của tôi mà còn dám cùng với kẻ thù của thí s inhgiở trò anh anh em em! Anh có còn một chút giác ngộ là người đànông của tôi không hả? Tôi càng nghĩ càng thấy nóng ruột, càng nghĩcàng thấy tức, tức từ trong lòng tức ra. Tay càng lúc càng siết chặt, kết quả là “rắc!”, bút bi trong tay tôi bịbẻ gãy làm đôi. Mọi người trong phòng thi đều quay đầu lại nhìn đúng lúc tôi cònchưa kịp thu ánh mắt oán hận về, đôi cẩu nam nữ cũng quay sangnhìn, tôi vội vã cúi đầu xuống.

Tống Tử Ngôn khẽ nhếch môi, trong mắt nổi lên ý cười, lại nói mấycâu nữa với cô giám thị kia, rồi xoay người đi lên bục giảng nhìn đềthi trên bàn. Đồ chết tiệt, cứ cho là anh còn có mắt, không thì hôm nay tôi vẫn cứngủ ở sofa!Trong lòng tạm vui trở lại, ánh mắt nhìn hắn cũng ấm áp hơn nhiều. Không thể không nhắc tới, Tống Tử Ngôn nhà tôi chính là mẫungười rất nghiêm chỉnh, tuy rằng ở nhà rất cầm thú, nhưng ở trườnghọc thì tuyệt đối là thầy giáo gương mẫu! Nhìn coi, quần áo thẳngthớm như mới mua này, nụ cười hiền lành mềm mại như nước này,ánh mắt dịu dàng trầm tĩnh này, khí chất thanh tao nho nhã này, ngaycả năm ngón tay lật giở đề thi cũng thon dài mà mạnh mẽ.

Chờ một lát, năm ngón?Tại sao ngón cái với ngón út của hắn tự nhiên co lại, kiểu như rahiệu số ba?Tôi ngây người ra nhìn, bàn tay lại lặng lẽ thay đổi, hình như lại đổithành số hai?Hắn ngẩng đầu, ánh mắt liếc qua tôi như không có chuyện gì, nhưnghình như khóe miệng hơi nhếch lên thành nụ cười. Dựa vào kinh nghiệm hầu hạ hắn lâu tới như vậy, tô i hiểu ra ngay!!!Ba hai một bốn hai, C B A D B…Tôi rơm rớm nước mắt, đã nói rồi mà, tuy ngoài mặt thì giả vờ cự nựphản đối, nhưng em biết anh yêu em tới tận xương tủy, yê u tới tắc cảmạch máu não nên mới bắt sóng được ánh mắt trông mong mà vộivàng giúp em chứ. Lại còn nghĩ ra loại phương pháp nhắc bài khônglưu lại dấu vết phạm tội, đúng là tài mà!!!Trắc nghiệm không cần lo, viết luận tính ra điểm cũng kha khá, cơbản thì có thể coi là qua được tiếng Anh cấp sáu rồi. Tôi ung dung đợi hết giờ thi, chạy theo hắn ra khỏi phòng thi, liêntục cảm ơn: “Tổng giám đốc, thực sự cảm ơn anh rất nhiều”.

Hắn nhướn mày: “Lấy gì cảm ơn đây?”. Chỉ là một câu hỏi mà làm tôi đứng hình, ác nỗi, tôi ngay cả tư cáchlấy thân báo đáp cũng không có. Hắn lại còn hỏi ngược lại vẻ rất vô tội: “Hơn nữa, tôi có giúp em cáigì à?”.

Cái tên này lại còn xấu hổ không chịu nhận, cơ hội tốt như thế nàynếu tôi mà không bắt hắn mở cái miệng vàng ra thì đúng là đồ ngốcrồi, tôi hỏi: “Thế nếu anh không tới giúp em, đã nghỉ dạy rồi cònđến trường làm gì? Lại còn vừa khéo chạy vào phòng thi của em nữachứ”. Hắn vẫn thản nhiên: “Đúng là tôi tới tìm em thật, nhưng là muốnđưa em đi mua quần áo”. Tôi bật lại ngay: “Lý do này yếu quá, sao bỗng dưng hôm nay lại đimua quần áo cơ chứ”.

Hắn thủng thẳng: “Hôm nay là s inh nhật bố tôi, dù sao thì tôi cũngkhông thể để người của mình úi xùi ngay trước mắt mình được”. Tim tôi s iết lại một cái, thoáng chốc thấy hơi rầu rĩ. Trước đây lúccòn quen Tô Á Văn, ngày nào tôi cũng mơ tưởng tới ngày được bướcvào gia đình anh, sau đó dịu dàng gọi một tiếng cô, chú khiến hai vịphụ huynh có cảm tình, sau đó từ từ mà yêu thương tôi. Thực ra thìtôi nói chuyện với Tô Á Văn đều gọi là bố mẹ hết, dù đó là chuyệngiỡn chơi thôi, nhưng sâu trong đáy lòng, tôi cảm giác được, cáichúng tôi nên làm là được ở bên nhau, chắc chắn chúng tôi phải đượcở bên nhau. Nhưng nhìn mặt Tống Tử Ngôn, tôi lúc nào cũng có cảm giác rõ ràngrằng, hắn là hắn, còn tôi là tôi.

Có đôi lúc cơ thể và trái tim của phụ nữ không phân định rõ, cho nêntôi vẫn nghĩ hắn là người của tôi, nhưng cũng có khi trái tim và cơthể của phụ nữ lại phân cách rõ ràng, cho nên tôi cũng hiểu rằng tôikhông phải người của hắn. Tôi cúi đầu nhìn đất, lúng búng: “Em không đi”. Hắn dừng lại, nhìn tôi một lát, có lẽ đoán chừng tôi sợ nên cười cười:“Chỉ là tiệc gia đình bình thường thôi mà”.

Tôi đứng yên, lắc đầu. Tống Tử Ngôn cầm lấy tay tôi, nhẹ giọng: “Đừng sợ, có anh đây”. Rồi lại thêm một câu: “Ông nội cũng ở đó, ông quý em mà”.

Nghĩ đến ông cụ quái đản kia, cả chục cái đường sọc đen chảy dàixuống mặt, tôi vội vàng ôm cứng lấy cái thân cây to gần đấy, lắcmạnh đầu: “Thế em lại càng không đi!”. Rượu mời đã mời xong rồi, Tống Tử Ngôn nhìn bộ dạng nhất quyếtkháng cự của tôi, sắc mặt chuyển thành kỳ lạ, chậm rãi nhả từng chữtừng chữ một, chữ nào chữ nấy sặc mùi gió lạnh: “Tôi nhớ thời gianvấn đáp tốt nghiệp của em là thứ năm tuần sau, phải không?”. Uy hiếp, uy hiếp kìa, uy hiếp trắng trợn kìa, cùng một chiêu, sao anhcó thể xài tới tận hai lần, mà lần nào cũng có tác dụng như thế hả?Tôi lập tức buông vòng tay âu yếm khỏi thân cây, lướt qua ôm cứnglấy cánh tay hắn, trưng ra một nụ cười nịnh nọt: “Tổng giám đốc nhớdai thật đó! Nhưng mấy chuyện tủn mủn vặt vãnh này không cần anhphải hao tâm tổn trí đâu, giờ không còn sớm nữa, chúng ta đi muaquần áo đi, đừng để hoa cho cô chú đợi tới héo queo làm gì!”.

Hắn nhẹ nhàng xoa đầu tôi, cười còn giả lả hơn cả tôi: “Rất có hiếu,rất tốt”..