Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 106

Chương 104.

Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng?[3] Giờ Hợi, Lăng Đô, hành quán của sứ giả Kim quốc. Mắt vàng âm u lạnh lùng nhìn người quỳ dưới đất hỏi: “Thập Nhất, người thật sự nhìn rõ đó là Thượng Quan Lăng?”

“Chuyện này....” Thập Nhất mồ hôi lạnh đua nhau lăn trên trán: “Thân hình người mặc nam phục kia rất giống với Lăng công chúa.” Hiên Viên Tiêu trừng hai mắt, quát: “Vì giống nên ngươi khẳng định luôn sao? Thập Nhất, trẫm sai ngươi hành sự vậy đó hả?”Người đàn bà kia điên rồi sao? Đêm trăng tròn dám một mình xuất cung? Hiên Viên Tiêu lửa giận bừng bừng. “Chủ nhân! Bên cạnh người nọ có cao thủ, thuộc hạ không dám động thủ, sợ đả thảo kinh xà!”

Thập Tứ cũng khom người nói chen vào: “Chủ nhân, lúc ấy Thập Tứ cũng ở gần đó, xác định cao thủ mà Thập Nhất nói chính là tân vương của Ngọc quốc, Thượng Quan Mạc Ly, cũng là hộ vệ Ất. Hơn nữa Thập Tứ còn đi theo họ thẳng đến tướng phủ, khẳng định người cải trang nam kia chính là Lăng công chúa.” “Sao?” Hiên Viên Tiêu sửng sốt vài giây, hạ giọng: “Thập Nhất tiếp tục đến bên ngoài cửa cung canh gác, Thập Tứ ngươi cùng trẫm ra ngoài một chuyến.” “Dạ!”

Cùng lúc đó, tại hành quán củasứ giảNgôn quốc: “Thiên Ảnh, ngươi xác định rõ ràng?” Đôi mắt bạc ánh lên, thoáng chút bất an.

“Vương thượng, Thiên Ảnh chắc chắn vương phi đã xuất cung tới tướng phủ.” Thoáng giật mình, u Dương Vân mới nói: “Cô biết rồi, ngươi lui xuống trước đi.” “Dạ, vương thượng.”

Thương Mân sứ giả hành quán. “Uyển nhi, lần này muội hài lòng rồi chứ?” Mộ Dung Xu thở dài, bất đắc dĩ hỏi. Một thiếu nữ mặc phục sức của thị nữ, hai mắt nở to, nụ cười nhàn nhạt, gương mặt bình thường nhưng lộ rõ phong tình đặc biệt, cô nhẹ giọng nói: “Đáng tiếc là, không thấy bóng dáng huynh ấy.”

“Uyển nhi, muội rốt cuộc phải lòng ai?” “Đại ca, cái này Uyển nhi vẫn chưa thể cho huynh biết được, haha.” “Muội — thực cũng hết cách luôn!”

“Hì hì, Uyển nhi biết đại ca thương Uyển nhi nhất mà.” Hai mắt mấp máy, cười cười nói: “Đại ca có phải huynh phải lòng vũ cơ kia rồi không?” Mộ Dung Xu thoáng sửng sốt, gật gật đầu rồi lại lắc lắc đầu ngay. Thiếu nữ cười giảo hoạt: “Uyển nhi biết vũ cơ kia ở đâu rồi.”

Mộ Dung Xu ngẩng đầu, nhận thấy ý cười giảo hoạt kia, tức khí nói: “Muội đừng vì huynh mà gây chuyện không đâu, Mị Nương cô nương là hoa đã có chủ!” “Chuyện này.... đâu có sao đâu....” Khẽ bật cười: “Đại ca, Uyển nhi sẽ giúp huynh!” “Không cần!”

“Haha....” *** Ngày 15 tháng 2, giờ Tý, trăng tròn treo giữa trời. Góc Tây Bắc hoàng cung Ngọc quốc, ám lao Hình bộ.

“Biểu ca....” Tôi căng thẳng kéo tay Tô Tử Chiêm, nhỏ giọng gọi hắn. Tô Tử Chiêm quay đầu lại, đôi mắt xanh thẫm trừng tôi một cái, gạt tay tôi ra, gằn giọng: “Chú ý thân phận hiện tại của muội!” Hắn nhìn sang Ất ánh mắt bí hiểm, hỏi nhỏ: “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa, chẳng may thật sự bị trách phạt thì chỉ có ngươi phải gánh tội mà thôi.” Ất cười nhạt, gật đầu: “Ta biết!”

Lồng ngực tôi căng ra, không biết nên nói gì để cảm tạ Ất, chỉ có thể ngây ngốc nhìn hắn, ngay cả câu cảm ơn tôi cũng không sao thốt lên lời. Nói cảm ơn với Ất, khác nào xem thường hắn. “Đi thôi.” Biểu ca độc đoán hạ lệnh, tôi với Ất giả làm tùy tùng của hắn nối gót theo sau.

“Đứng lại!” Quả nhiên, chúng tôi bị thủ vệ ngăn lại. Tô Tử Chiêm mặt không chút biến sắc lấy lệnh bài ‘Hình bộ thượng thư’ ra giơ lên trước mặt đám thủ vệ chặn đường, lạnh giọng hỏi: “Bổn quan là ai các người không nhận ra, nhưng chắc cũng phải nhận ra ‘thượng thư lệnh’ trong tay bổn quan chứ?” Mấy thủ vệ bán tín bán nghi xì xào, có một tên nhanh tay, nhanh mắt vội vàng khom lưng với Tô Tử Chiêm: “Tiểu nhân có mắt không tròng, không biết thị lang đại nhân đại giá, thỉnh đại nhân thứ tội.”

Tô Tử Chiêm hừ lạnh một tiếng nói tiếp: “Còn không mau mở đại lao, chẳng lẽ để đích thân bổn quan mở sao?” “Chuyện này...” Thủ vệ do dự...“Bẩm đại nhân, hôm trước Giáp đại nhân cầm ngọc ấn của hoàng thượng áp giải phạm nhân vào địa lao, còn nói nếu không có lệnh của Giáp đại nhân, bất luận ai cũng không được phép vào địa lao. Tiểu nhân cũng là....” “Hừ!~~~ Biết vậy còn không mau mở ra! Chậm trễ chuyện hệ trọng, các ngươi tính tự mang đầu mình đi gặp hoàng thượng sao?!”

“Dạ dạ... tiểu nhân mở địa lao cho đại nhân ngay bây giờ đây!” “Khoan đã.” Một thủ vệ đưa tay chắn trước mặt tôi, lơ đãng liếc mắt về phía tôi một cái, tôi bị cái liếc nhìn này khiến hồn bay phách lạc. Tô Tử Chiêm giật mình sững người, bất chợt quay người lại điềm tĩnh, trừng mắt với thủ vệ đang chặn tôi, hỏi: “Lại chuyện gì nữa?”

“Đại nhân, tiểu nhân chỉ có thể để một mình ngài vào...” Thủ vệ chặn tôi lại sợ hãi trước khí thế của Tô Tử Chiêm, không dám nhìn thẳng hắn, cúi đầu ấp úng nói. “Hai người bọn họ tuy là tùy tùng của bổn quan, nhưng tốt xấu gì cũng là mệnh quan triều đình, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy đi sinh mệnh nhỏ bé của các ngươi, có phải là các ngươi thấy đầu mình đặt trên cổ nặng quá rồi, muốn nhờ bổn quan dời nó đi giùm các ngươi không?” Chậc... lời lẽ quá độc địa! Biểu ca đại nhân anh thật sự lợi hại nha!~~ Đúng là nữ vương chân chính!~~ Tôi yêu anh ha ha ha~~

“Hai ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì?! Còn không mau theo bổn quan?! Dứt lời, Tử Chiêm biểu ca tao nhã xoay người đi sâu vào trong địa lao, vừa đi còn vừa cằn nhằn: “Không biết Lại bộ vô tích sự kia tuyển chọn người thế nào, toàn là một đám giá áo túi cơm! Đi theo bổn quan chỉ biết đực người ra!...” Tôi liếc mắt về phía Ất, cùng lúc hắn nhìn về phía tôi, bốn mắt giao nhau, nhanh chóng cúi đầu, nhanh chóng bước theo gót Tô đại nhân... Địa lao u ám tối tăm, tầm hơn vài thước mới có một cây đuốc cắm trên vách tường.

Địa lao âm u, ánh sáng lờ mờ, khẽ co mình lại, không khí ẩm ướt... Tôi nhất thời xúc động... Đây đâu phải là nơi người ở. Tên ngốc Đông Phương Cửu kia sống sung sướng quen rồi, thế này sao chịu được đây!

Tôi bước chậm lại, ngóng cổ căng mắt nhìn các phạm nhân dọc hai bên các buồng giam. “Sao vẫn chưa thấy?!” Đi sắp đến cuối địa lao rồi, sao chẳng thấy bóng dáng hắn? “Nôn nóng cái gì! Thứ ‘trọng phạm’ như hắn, chắc chắn bị nhốt ở tận trong cùng.” Tô Tử Chiêm thản nhiên nói.

Tôi ‘ừm’ một tiếng, nhanh chóng theo sát hắn. “Biểu ca, nhìn huynh một bậc trạng nguyên hào hoa phong nhã thế kia vậy mà đi vào chốn địa lao âm u, ghê rợn thế này không chút sờn lòng nha!” Kể cả tuyệt thế mẹ kế như tôi đây mà còn có chút rùng mình, một tên nhóc yếu đuối gió bay như hắn thế mà một chút nao núng cũng không có, chẳng phải là rất khiến tôi mất mặt hay sao. “Haha... Không vậy, muội nghĩ cái danh võ trạng nguyên của ta chỉ để trưng cho đẹp mắt thôi sao?” Tô Tử Chiêm ôn hoà đáp lại tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn Ất hàm ý hỏi:“Hắn không phải văn trạng nguyên mà là võ trạng nguyên sao?!” Ất chắc hẳn đã đọc được hàm ý trong mắt tôi, cười nói: “Năm đó Tô huynh sử dụng một bộ Ngân Long Truy Phong Thương đúng là xuất thần nhập hóa, long hổ sinh uy, Tô huynh quả thực là nhân tài văn võ song toàn, anh dũng hơn người.” Tôi kinh hãi, mồ hôi túa ra, trong lòng không khỏi sửng sốt! Không ngờ hắn lại là quán quân hai kỳ thi văn võ! Hắn sao?! Chỉ dựa vào cái thể chất mảnh mai kia sao? Võ trạng nguyên á? Vậy chẳng phải tôi đây có thể đạt danh hiệu quán quân nhu đạo sao?!

“Ha ha, vương gia quá khen quá khen, hạ quan sao dám nhận lời tán dương như thế!” Tô Tử Chiêm vẫn rảo bước về phía trước không quay đầu lại. Tôi ở sau lưng hắn lè lưỡi, giơ ngón giữa lên, trong lòng thầm ‘khà khà’ khoái chí. Ất nhỏ giọng thủ thỉ vào tai tôi: “Công chúa, chúng ta buộc hắn làm một chuyện thật sự khiến hắn rất khó xử. Công chúa nên nhịn một chút mới được.”

Tôi gật đầu cười. Vẫn là Ất nhà tôi thấu hiểu lòng người, hòa nhã, dịu dàng nhất. So với ông anh họ hách dịch chuyên buông lời độc địa hơn ngàn lần, vạn lần!!~~~ Đập ngay vào mắt tôi là dáng người co ro ôm gối, hai mắt nhắm nghiền, ngồi dựa vào tường của hắn, tôi nghẹn ngào không thốt nên lời, tim tôi phút chốc thắt lại từng cơn đau nhói. Tên ngốc Đông Phương Cửu kia cũng có lúc rơi vào tình cảnh bất lực nhường này sao?

Tôi lê từng bước nặng nề, tay dò dẫm đến chốt cửa lạnh băng ẩm ướt của phòng giam, trong cổ họng ngập ngừng phát ra tiếng gọi: “Đông Phương Cửu....” Từng chữ từng chữ thật khó khăn. Đôi mắt đen chậm rãi mở ra, Đông Phương Cửu khẽ nheo mắt lại, thoáng chút mơ hồ, một lúc sau, khi đã khẳng định rõ là tôi, đôi mắt đen mở to, ánh lên, ngời sáng... Vẻ ngời sáng không ai sánh kịp. Đây mới đúng là Đông Phương Cửu.

Tôi cười cười với hắn, làm bộ xem thường nói: “Tên ngốc nhà ngươi đã biết mình dại chưa? Còn phải nhờ lão nương tới cứu ngươi.” ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.