Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 109

Chương 107.

Mẹ kế toi đời, đại sự lo đào mộ Hơi thở nóng bỏng phà vào cổ tôi, nháy mắt, thần trí của tôi liền biến mất đi một nửa. “Giải như thế nào?!” Tôi dùng hết sức lực bấm móng tay vào lòng bàn tay, dùng đau đớn để đưa sự tỉnh táo quay trở lại.

Yến Tứ Phương cười nhìn tôi, mê hoặc hỏi: “Nàng nói xem?” “Yến Tứ Phương, bộ mặt này của ngươi thực khiến người ta ghê tởm!” “Ồ? Vì sao?” Yến Tứ Phương lơ đễnh mỉm cười, cúi người càng thấp xuống, cách tôi càng gần.

“Ngươi biết rõ phải ở cách ta ngoài trăm trượng, vì sao lại quay về? Vì sao?” Tôi nổi giận. “Ha ha, là ta đang tránh nàng, đáng tiếc, nàng không nên đi ra khỏi cung.” Hắn ôn nhu nhìn vào mắt tôi, hỏi: “Nàng nói, đây có phải là ông trời cố ý an bài hay không?” “Phun ra toàn phân chó!—” Tôi chửi bậy, làm hại truyền thống tốt đẹp bao nhiêu năm chỉ hại người không mắng người của tôi.

“Ôi chao, tiểu Lăng nhi thật là hư!~~” Hắn bắt lấy bàn tay tôi đang xòe ra tát về phía má trái hắn giữ chặt trên đầu tôi, trên mặt còn ý cười dịu dàng. “Cút đi! ‘Tiểu Lăng nhi’ để cho ngươi gọi sao?!” Tôi dùng hết toàn bộ sức lực giãy dụa, nhưng hắn chẳng cần thêm chút sức nào vẫn có thể hoàn toàn chế ngự tôi. Một tia âm ngoan xẹt qua mắt hắn, thu hết ý cười, hắn lạnh giọng nói với tôi: “Được, được. ‘Tiểu Lăng nhi’ trả lại cho hắn gọi, nhưng, nàng là — của ta.”

Tôi sững sờ...... Chỉ mất mấy giây, tiếp theo, tôi trừng mắt với hắn, giận dữ nói: “Ngươi dám! Yến Tứ Phương ngươi dám!” Ngươi dám chạm lão nương, lão nương sẽ đem ngươi đi thiến! “Sao ta lại không dám? Huống chi ta đây là vì cứu nàng, không phải sao?”

“Thật không biết xấu hổ! Yến Tứ Phương! Ta cũng không tin ngoại trừ làm cái trò kinh tởm kia thì không còn cách giải cổ nào khác! Chẳng lẽ ngươi không phải Ma Y!” “Lăng, nàng không cần kích ta.” Yến Tứ Phương nghiêm mặt lại, nhìn tôi, trầm giọng nói: “Nếu như đêm nay chúng ta không tiến hành ‘phu thê chi thực’, ngay lúc bình minh, cổ độc sẽ bắt đầu phóng thích, ấu cổ trong cơ thể nàng cũng sẽ bởi vì chưa được ** cùng cổ đực, sẽ phá thể chui ra! Nàng muốn chết sao? Thượng Quan Lăng?!” Tôi không muốn chết...... Không muốn......

“Trinh tiết đối với nàng quan trọng như vậy sao, hửm? Nàng đang thủ tiết vì ai? Vì hắn đáng giá sao?!” Tôi không phải đang thủ tiết..... Không phải.... Yến Tứ Phương nhìn Thượng Quan Lăng mê ly, cúi đầu, hôn xuống......

“Bốp —” Một bạt tai tóe lửa. “Yến Tứ Phương, ta không thủ tiết vì ai hết, chỉ đơn giản là không thích bị ép buộc mà thôi.” Tôi nhìn vào đôi mắt tím tổn thương của hắn, trấn định lại, nói rành mạch rõ ràng:“Mỗi người có một nguyên tắc riêng, cũng giống như có người gặp cường đạo kiếp phỉ, liền ngoan ngoãn giao nộp hết tiền bạc của cải nhằm bảo vệ tính mạng của mình, nhưng có lẽ, ta chính là cái loại ngu ngốc có chết cũng không để bọn cướp được như ý.... Ha ha.... thật ra, đạo lý thì ai mà chẳng biết, nhưng có người vẫn bất chấp đạo lý, người như thế, có chết cũng chưa hết tội.” Thở dài, “Hãy để nàng đi đi......” “Nàng —”

“Ta vốn không thuộc về nơi này, có lẽ, nếu ta chết ở bên đây, bên kia ta có thể sống lại.... Đó mới là cuộc sống của ta, cuộc sống thật sự.....” “Ta không cho nàng đi!” “Ta biết, ngươi vốn là không muốn cùng ta xảy ra chuyện gì, bằng không cũng sẽ không trốn ra ngoài cung, đến nửa đêm lại lẻn vào hoàng cung, cho nên, Yến Tứ Phương, ngươi cũng không cần làm khó chính mình, ta đây, cũng không cần làm khó bản thân. Chúng ta.....”

“Nàng câm miệng cho ta!” “Chuyện của ngươi rất nhiều, Yến.... Ta chỉ có thể dùng quan điểm của một người ngoài khuyên ngươi, kỳ thực, quá khứ có như thế nào cũng không quan trọng, đừng nghĩ mình quá bi thảm....Khụ.... Cũng đừng quá ép buộc bản thân....” Vươn đầu ngón tay chạm vào đóa Mạn Châu Sa Hoa kia, vuốt ve, thật nhẹ... “Ngươi đó, nên gọi là ‘Diễm Tuyệt Tứ Phương’ mới đúng, xem đóa hoa này đẹp biết bao, giống như nó đang sống trên gương mặt ngươi.... Khụ khụ....” Bất ngờ, hắn tóm lấy tay tôi, có hơi đau.

“Nàng chưa từng nghe nói sao, ‘Mạn Châu Sa Hoa’ biểu hiện hậu thế tất sẽ thiên hạ đại loạn, mà ta.... chính là yêu nghiệt trong mắt mọi người... yêu nhân...” Đôi mắt màu tím vốn sáng ngời giờ phút này lại trở nên ảm đạm tăm tối, tựa như lại nhớ tới những khoảnh khắc không thể quay trở lại nào đó trong quá khứ. “Ha ha......” Tôi cười, “Chỉ cần không phải ‘nhân yêu’ (*) là tốt rồi, để ý nhiều làm gì! Dù gì ta vẫn cảm thấy vô cùng xinh đẹp!” (*) Nhân yêu: Gay.

...... Tiếng trống canh đã điểm, giờ Mùi đã qua. Sau một lúc trầm mặc, Yến Tứ Phương chậm rãi lên tiếng: “Ta cưới nàng, là được chứ gì?”

Tôi mơ mơ màng màng choàng tỉnh, dụi dụi mắt nhìn hắn, không nghe rõ hắn nói cái gì. “Ta sẽ chịu trách nhiệm, là được chứ gì?” Tôi cười. Rốt cuộc hiểu được Ma Y đại nhân muốn nói gì. Làm sao lại lẩn quẩn trở về điểm bắt đầu rồi.

“Đừng làm phiền giấc ngủ của ta! Đúng rồi, có kim châm hay gì không, đâm cho ta một cái, để cho ta đến với ‘cái chết an lạc’.” “Nàng — nàng chết sẽ liên lụy tới ta!” “Hả?! Ờ......” Tôi cân nhắc một lát, nhìn hắn trả lời:“Chẳng phải nói, chỉ có kẻ mang ‘cổ cái’ là ta bị đoản mệnh vì đêm trăng rằm thôi sao? Mắc gì liên luỵ tới ngươi? Rõ ràng ta là người phải đi giải quyết cái của nợ của ngươi, một mình ta gánh hậu quả của hai người! Ta đây là....”

“Thôi được rồi! Nàng có thể tiếp tục ngủ!” Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì cả nhìn Yến Tứ Phương giận dỗi đứng dậy bỏ đi, dữ dằn đẩy mạnh cửa ra, xông ra ngoài. Ha ha, tôi nở nụ cười......

Yến Tứ Phương nhìn Bính đang canh giữ ở cửa, ra lệnh: “Mau chóng đến Phượng Lai khách điếm bảo Vô Cầu đem hòm thuốc của ta đến!” Bính nhìn hắn một cái, không lên tiếng cũng không động đậy. “Chậm một khắc nữa, mạng công chúa nhà ngươi có là Đại La thần tiên cũng không giữ được!”

Bính chỉ sửng sốt nửa giây, liền vụt biến mất. Nửa nén hương sau. “Sư phụ, Lăng công chúa còn có cách cứu sao?”

“Sư phụ! Tìm được kẻ trúng ‘cổ đực’ rồi sao?” “Sư phụ, công chúa......” “Câm miệng!—” Yến Tứ Phương quét ánh mắt hàn như băng, quát Vô Cầu, Vô Cầu nháy mắt liền ngoan ngoãn im miệng, không hé một lời. “Đưa ngân châm cho ta!”

Vô Cầu thấy khó hiểu khi Yến Tứ Phương không tự xưng ‘vi sư’, nhưng không dám nói nhiều, nhanh chóng đưa ngân châm tới tay Yến Tứ Phương, lẳng lặng nhìn Yến Tứ Phương hạ châm.... “Đi bốc thuốc theo toa này, mau chóng sắc thuốc! Đích thân ngươi đi sắc! Người trong phủ này toàn là đồ vô dụng, vi sư không tin được!” “Dạ —” Vô cầu nhận lấy toa thuốc, chạy vụt ra ngoài như cơn lốc.

Lăng phủ trên dưới, một đêm không ngủ. Giờ Dậu. Cánh cửa đóng im ỉm bỗng mở toang, một người thân mặc bạch sam lướt qua khung cửa.

Bính giờ đã không còn giữ được bình tĩnh, xông lên phía trước túm lấy ống tay áo trắng tinh của Yến Tứ Phương, sốt ruột khẩn trương hỏi: “Thế nào? Công chúa thế nào?” Ánh mắt Yến Tứ Phương nhìn xa xăm, thật lâu sau, hắn lắc lắc đầu. “....Không — không thể nào! Không....”

Trong phòng truyền ra tiếng khóc âm ỉ, tiếng khóc càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần.... Vô Cầu dùng ống tay áo liên tục lau nước mắt trên mặt, nhưng mà, mới vừa lau xong, lại có hàng nước mắt mới chảy ra.... Thế giới trở nên tĩnh lặng, ngay cả tiếng khóc, cũng yếu ớt đến mức không thể nghe thấy.

Giờ Dậu (5-7h chiều) ba khắc, hoàng cung Ngọc quốc, Nghị Chính đại điện. Tô Tử Chiêm ngủ quên, bước chân hoảng loạn, một chân vừa mới bước vào đại điện, liền phát hiện bầu không khí có gì rất lạ, ngước mắt nhìn lên, vốn định tìm bóng dáng lão gia tử của mình, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Thượng Quan Thiên đang quỳ gối ở chính giữa điện...... Khi Tô Tử Chiêm phát hiện trong tay Thượng Quan Thiên hình như đang ôm một ai đó, trái tim hắn bỗng lỗi một nhịp. Có một dự cảm không tốt quanh quẩn trong lòng......

Tô Tử Chiêm từng bước từng bước tiến về phía trước, từng bước từng bước hắn lẩm nhẩm với bản thân rằng không có việc gì, không thể là muội ấy, sẽ không, nhất định không phải...... Tô Tử Chiêm rốt cuộc không thể lừa gạt chính mình. Hắn thấy rõ Thượng Quan Thiên sớm đã khóc không thành tiếng, Tô Mục Vũ lệ rơi đầy mặt, và Tô Trọng Hòa mắt mở trừng trừng ầng ậc nước nhưng không khóc ra được, hắn đã hiểu rõ mọi chuyện. Chậm rãi xoay người, nhìn sang Ma Y đang đứng chỉnh tề một bên, Tô Tử Chiêm gằn từng chữ hỏi: “Ngươi đã dốc hết sức?”

“Phải.” Yến Tứ Phương gật đầu. Một từ ‘tốt’ mà Tô Tử Chiêm cũng không thể thốt thành lời. Nước mắt không thể kiềm chế tràn ra nơi khóe mắt hắn, nhưng hắn vẫn trấn định như mọi ngày. Như thể cặp ánh mắt kia không phải thuộc về hắn.

Hồi tưởng lại những lời đêm qua Thượng Quan Lăng đã nói, Tô Tử Chiêm liền hiểu ra tất cả, cái đồ ngốc kia biết bản thân không thể sống qua sáng nay, cho nên mới dặn dò mình nhiều như thế, dặn dò nhiều như thế.... Ngoài điện xôn xao nhốn nháo. Một người y phục trắng toát như ánh trăng xông vào điện, theo sát phía sau, một người mặc cẩm phục màu lam đầu đội kim quan cũng lao theo.

“Lăng nhi — không —” “Tại sao có thể như vậy......” ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

.