Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 131

Chương 129.

Đã lâu không gặp, thường xuyên nghĩ đến Nhóc Vô Cầu vừa co chân, tôi liền gọi nó lại, nhanh chóng cứu kịp một sai lầm khủng khiếp suýt tí nữa thì phạm phải! “Đợi đã! Vô Cầu, trước tiên đệ bảo hắn đến Thiên Điện nghỉ ngơi một chút, nói với hắn, ta tắm rửa xong sẽ mời hắn vào... vào tẩm điện. Nhớ kỹ, đệ phải nhanh chóng quay lại đây, đệ còn phải chuẩn bị giúp ta, giờ ta thay đồ trước, chờđệ trở về cùng thảo luận sách lược đối địch! Mau đi đi! Đi đi!”

“Ờ!” Tôi chỉ sơ sẩy nhất thời mà suýt tí nữa trở thành tai hại, nếu tôi bảo tên ngốc Đông Phương Cửu kia đến Thiên điện chờ tôi trước, với vóc người nhỏ bé của tôi đến lúc đó vừa sải bước vào cửa Thiên điện thì đã lộ tẩy rồi! Tốt hơn vẫn là mời hắn đến phòng ngủ của tôi...Mặc dù nghe ra thật sự là có hơi kỳ quái... Đông Phương Cửu lúc này đã trút bỏ triều phục, trâm đen cài tóc, trên người mặc một bộ y sam màu xám bạc, bên trên có thêu lờ mờ chín con rồng vàng, ngang eo đeo môt sợi thắt lưng màu đỏ cài tòng teng một miếng ngọc bội màu đen, chắp tay sau lưng, đi theo Vô Cầu bước vào Thiên điện.

Đợi cho Đông Phương Cửu ngồi xuống, Vô Cầu liền định rời đi, nhưng đôi mắt phượng dài hẹp của Đông Phương Cửu bỗng cong lên, mỉm cười gọi Vô Cầu lại: “Từ khi rời khỏi Cửu Trọng sơn cũng đã lâu, sư phụ ngươi vẫn khỏe chứ?” Vô Cầu thoáng sửng sốt, vội vàng đổi sang vẻ mặt tươi cười, xoay người nghênh đón ánh mắt dò xét của Đông Phương Cửu, khoác lác không biết ngượng trả lời: “Sư phụ ta rất khỏe, phiền Cửu vương gia quan tâm.” Kỳ thực, trong lòng Vô Cầu vừa nghĩ chính là, sư phụ của ta đương nhiên là khỏe, không thể khỏe hơn, ta không lừa ngươi, hơn nữa rất nhanh sẽ có thêm sư mẫu! Đông Phương Cửu khẽ chuyển ánh mắt, lại nói: “Tiểu vương còn muốn đa tạ Ma Y đã nói những lời tốt đẹp trước mặt phụ hoàng.”

Tiểu Vô Cầu nhìn nụ cười trên mặt Đông Phương Cửu, mà trong lòng bồn chồn, trên trán lập tức rịn ra mấy giọt mồ hôi. “À... Haha... Cửu vương gia, hay là những lời này đợi lát nữa nói với sư phụ ta đi, Vô Cầu còn nhỏ, nghe không hiểu vương gia nói gì.” Nói xong, nhanh nhẹn xoay người, co giò phóng ra ngoài. Đôi mắt đen láy của Đông Phương Cửu cười như không cười nhìn chằm chằm theo bóng lưng đã biến mất của Vô Cầu, đôi môi cong lên thành một nụ cười cuồng dã không kiềm chế được, trong đôi mắt thâm sâu khó dò của hắn hình như mơ hồ có chút chờ mong.

Vô Cầu tông cửa vào rồi đóng chặt lại, giống như là phía sau có hổ đói đang đuổi theo. “Làm sao vậy?” Tôi xoay người vừa chỉnh sửa vạt áo vừa hỏi nó. “Phùu...Đệ thấy hắn thật đáng sợ, đệ nhìn vào mắt hắn liền cảm thấy chột dạ...” Vô Cầu cúi đầu, trong lòng bất an.

Tôi nở một nụ cười, thầm nghĩ: “Chúng ta vốn phân nửa là bọn lừa đảo rồi, lần này nếu gặp phải kẻ có khả năng vạch mặt chúng ta, nếu chúng ta không chột dạ, thì sẽ trở thành bọn lừa đảo chuyện nghiệp nhanh thôi.Không sao đâu, đừng lo lắng vớ vẩn, sự thông minh lanh lợi của đệ đi đâu rồi? Quên chuyện đám người bọn ta gõ cửa Ma Y quán đều bịđệ lừa rồi sao?” “Chuyện... chuyện đó khác...”Vô Cầu cúi gằm mặt, tiu nghỉu. “Được rồi, lại đây nhìn bộ phục trang này của ta thế nào?” Tôi vừa giũ vừa phất tay áo, mấy cành mai đỏ chói mắt liền hiện ra lọt vào mắt Vô Cầu.

“Tỷ tìm đâu ra y phục giống sư phụđệ quá vậy?” Vô Cầu chớp mắt hỏi tôi. Tôi cười cười: “Phí lời, đã bắt chước còn không giống sao được? Vẻ ngoài đã không giống, còn ăn mặc không giống nữa, bộ ta bị đần chắc?” Vô Cầu liền nhếch mép, cười ngây ngốc, lộ hai hàng răng trắng.

“Một lát nữa buông hết sa màn xuống, sau đó ta sẽ an vị ở phía sau bình phong, còn đệ, phụ trách xem chừng Đông Phương Cửu, nghìn vạn lần không được cho hắn đi vào phía trong, rõ chưa?” Tôi cẩn thận suy nghĩ coi còn quên chi tiết nào nữa hay không. “Nhưng giọng nói của tỷ và sư phụ ta không giống nhau, hắn vừa nghe sẽ biết ngay là giọng tỷ!” Thằng nhóc Vô Cầu này coi như cẩn thận tỉ mỉ, tôi mỉm cười toe toét với nó, sau đó ho khan một tiếng, trầm giọng, nói: “Vô Cầu à, còn không mau mời Cửu vương gia vào?”

Tiểu Vô Cầu trong nháy mắt ngớ cả người, ngơ ngác nhìn tôi, sau mấy giây, mới ra sức gật đầu, “Giống! Có ba phần giống!” Tôi ngất! Thằng nhóc này có biết cách tán thưởng người ta không vậy? “Đệ nhớ phải nói với hắn, hôm trước ta bị nhiễm phong hàn, giọng bị khàn, nghe rõ chưa?”

“Ai da, đệ biết nói thế nào mà, đệ đâu phải là đồ đần độn!” Thằng nhóc thối không thèm quay đầu lại đã chạy biến, tôi tức giận chỉ biết lắc đầu. Làm gì mà vội như thế, tôi còn chưa nói xong, nó không phải kẻ đần độn thì là gì? Vậy chỉ có thể là đồ ngốc nghếch! Thời gian cứ mỗi phút mỗi giây tích tắc trôi qua, tim tôi lại nảy lên một cái. Tôi thực sự rất là căng thẳng, tuyệt đối không thổi phồng.

“Kẹt——”Tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra, tim tôi giật thót một cái, tôi cứ nghĩ giây tiếp theo sẽ là giọng nói của Vô Cầu, nhưng không ngờ rằng... “Đông Phương Cửu lần này đến đây, thứ nhất là đã lâu không gặp Ma Y, rất là lo lắng, cho nên đến đây thăm viếng, thứ hai là...” Đông Phương Cửu đột ngột dừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào lớp lớp màn mỏng, nở một nụ cười, phong tình vô hạn, đáng tiếc người nên nhìn thấy, lại nhìn không thấy. “Được Ma Y giúp đỡ, Đông Phương Cửu mới có thể tự do xuất phủ, cho nên tự mình đến đây cảm tạ.” “Khụ...” Tôi ho khan một tiếng, há miệng, nhưng lời ra đến cửa miệng rồi lại không dám nói.

Lúc diễn tập là diễn tập, còn lúc lâm trận thực sự, tôi run như cầy sấy! Ngay thằng nhóc Vô Cầu mà cũng nói chỉ giống được ba phần, đối với tên ngốc tinh vi như hồ ly này, thì cho dù tôi có giống đến chín phần thì vẫn phải ngàn lần cẩn thận, tôi thật sự không dám mở miệng. Sự lanh trí của thằng nhóc Vô Cầu lại nổi lên, vội nói: “Hôm trước sư phụ không cẩn thận bị cảm phong hàn, cổ họng tới giờ vẫn còn khó chịu, nên lười nói chuyện, Cửu vương gia đừng trách.” Đầu mày Đông Phương Cửu bất giác nhíu lại, liếc mắt về phía Vô Cầu, lo lắng hỏi: “Đã uống thuốc chưa? Chỉ có cổ họng đau hay còn chỗ nào khác?...” Bất thình lình, qua ánh mắt kinh ngạc của Vô Cầu, Đông Phương Cửu phát hiện ra bản thân mình thất thố, vội giảm bớt sự quan tâm, khách khí nói: “Ha ha, tiểu vương lo lắng dư thừa, chút phong hàn cỏn con kia sao làm tổn thương Ma Y được.”

Nhóc Vô Cầu cười gượng gạo. “Vô Cầu, còn không mau mời Cửu vương gia ngồi!” Tôirốt cuộc mở miệng nói một câu trọn vẹn, tôi không nhìn thấy người bên kia bức bình phong, không biết sắc mặt mọi người bên kia thế nào, cho nên, tôi đã bỏ lỡ mất một nụ cười tươi rói, một nụ cười ánh lên từ đôi mắt đen láy sâu thẳm kia. “Cửu vương gia, xin mời ngồi.”

“Khụ khụ... từ ngày chia tay ở Cửu Trọng sơn, Yến mỗ cũng thường xuyên nghĩ tới Cửu vương gia, không biết tình hình Cửu vương gia thế nào, hôm nay gặp mặt, quả thật là phúc của Yến mỗ.” Tôi phỏng đoán thói quen và ngữ khí của Yến Tứ Phương khi nói, khách khí với tên ngốc kia một câu. “Thường xuyên nghĩ tới?” Đông Phương Cửu nhỏ giọng thì thầm, tôi không nghe rõ, ngay cả Vô Cầu bên cạnh hắn cũng không nghe được. “Kỳ thực, hôm nay tiểu vương đến đây quấy rầy Ma Y, chính là vì có một chuyện cần hỏi, câu hỏi này vẫn luôn canh cánh trong lòng tiểu vương suốt mấy tháng qua, nếu tiểu vương tiếp tục không có câu trả lời, sợ rằng, ha ha, tiểu vương sẽ điên mất.” Đôi mắt đen thẫm tỏa ra một sự kiên quyết, như đang thề thốt, lại giống như ra lệnh. Tim tôi đập như trống. Biết rõ, hắn sẽ hỏi, nhất định sẽ hỏi! Cái gì là lâu ngày không gặp muốn ôn chuyện cũ, cái gì lo lắng, toàn bộ đều là cứt chó! Đông Phương Cửu chỉ chuẩn bị gặp Yến Tứ Phương là để hỏi ‘tôi’ đã chết như thế nào!

Nhưng tôi phải tường thuật về‘cái chết’ của mình thế nào đây? “Cửu vương gia mời nói, Yến mỗ nhất định sẽ không giấu diếm nếu biết.” Giọng tôi tuy bình thản, nhưng trái tim đã sắp trào ra khỏi cuống họng rồi. “Ha ha, tiểu vương chính là muốn hỏi xem...” Đông Phương Cửu nói chậm hết mức có thể, nhấn mạnh từng chữ một, thờ ơ lãnh đạm, không chút lưu tâm, nói:“Tiểu Lăng nhi của tiểu vương tại sao lại chết trên tay Ma Y?” Nói xong, Đông Phương Cửu đột ngột đứng lên, đôi mắt đen thẫm lạnh lùng nhìn vào trong lớp lớp màn sa, bắn thẳng qua bức bình phong bằng gỗ, ánh mắt sáng quắc tiến hành tùng xẻo người ở bên trong.

Ách... Trời xanh a, thì ra là tên ngốc kia cho rằng ‘tôi’ đã hại chết tôi! ‘Tôi’ ở phía trong chưa biết làm thế nào, thì đồ đệ bên ngoài đã tỏ ra bất bình, nhóc Vô Cầu nổi cáu rồi, thứ làm nó khó chịu nhất chính là người khác nói động đến sư phụ nó, tên ngốc kia đúng lúc đạp phải mìn. “Cửu vương gia! Ý ngài là sao? Ngài nghĩ rằng sư phụ ta đã hại chết Lăng công chúa sao?” Hai mắt Vô Cầu trừng hết cỡ, cái miệng dẩu lên, giơ ra hai cái răng nanh y như mọi rợ, “Nếu không nhờ sư phụ ta, Lăng công chúa...”

Thằng nhóc này mỗi lần quýnh lên, là dễ nói sai lắm, tôi thầm kêu thôi xong, thằng nhóc thối sắp sửa làm lộ tẩy rồi, cũng may nó phanh lại đúng lúc, lanh trí sửa lời:“Nếu không nhờ sư phụ ta, Lăng công chúa chết càng nhanh!” Vô Cầu cũng biết bản thân suýt thì nhanh mồm gây sai lầm khủng khiếp, sợ đến mức tim đập thình thịch không ngừng, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Đông Phương Cửu lạnh nhạt nhìn Vô Cầu một cái, rồi buông mí mắt xuống, lãnh đạm nói: “Ma Y đừng giận, tại tiểu vương dùng từ không thích hợp, ý tiểu vương là, Lăng nhi đã...”Yết hầu Đông Phương Cửu chuyển động lên xuống, “...Ra đi như thế nào.” Giọng nói nhuốm chút bi thương, giống như một cơn gió sớm mang theo hương thơm cỏ dại tươi mát, mang theo mùi bùn đất ngai ngái thoang thoảng, ẩm ướt, nhói lòng. Trái tim tôi chậm mất một nhịp, thoáng chốc chóp mũi cay cay, không thể kéo dài suy nghĩ lâu thêm nữa, tôi trả lời trống rỗng: “Yến mỗ đã nói trước ‘Đồng quy’ khó giải, chỉ tại trưởng công chúa vào lúc không thích hợp gặp người không nên gặp, chỉ có vậy thôi.”

Dường như thời gian trôi qua thật lâu, tôi mới nghe giọng tên ngốc kia vọng tới một lần nữa. “Kẻ trúng ‘cổ đực’ là ai?” “Yến mỗ không biết.” Tôi đối đáp trôi chảy.

“Không phải có thể giải sao, chỉ cần Lăng nhi nguyện ý...” Trái tim như bị ai bóp nghẹt, tôi nói: “Lúc Yến mỗ thấy trưởng công chúa, cổ độc đã phát tác rồi, Yến mỗ dù có khả năng xoay chuyển trời đất, thì cũng hữu tâm vô lực, không còn cách nào thay đổi.” Dừng một lúc, tôi nghĩ nên nói thêm cái gì đó để tăng thêm tính chân thực, vì vậy nói:“Mong Cửu vương gia nén bi thương, trưởng công chúa ở trên trời có linh thiêng, cũng không muốn nhìn thấy Cửu vương gia như vậy đâu.” Vốn tưởng rằng tôi sẽ nghe thấy hai chữ‘cảm tạ’ nặng nề của Đông Phương Cửu, hoặc là một nụ cười lặng lẽ sau khi hiểu rõ sự tình, thế nhưng không ngờ được lại một câu nói lạnh lùng thản nhiên, và một nụ cười không chút ấm áp.

“Ma Y lo lắng quá rồi, tiểu vương không có nửa điểm đau thương thì cần gì phải cố nén bi thương? Ha ha ha...” ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.