Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 132

Chương 130.

Ông trời trêu ta, ăn thịt hươu sống? Lương quốc, Cửu vương phủ, hậu viện rừng trúc. Đông Phương Cửu một mình nằm nhắm mắt trên ghế mây, hương trúc thoang thoảng lượn lờ, mùi hương thanh đạm, nhưng làm sảng khoái lòng người, ánh mặt trời xuyên qua rừng trúc dịu nhẹ rọi xuống thân thể hắn, vẽ nên một vầng ánh sáng vàng nhàn nhạt, đôi môi xinh đẹp lơ đãng cong lên, gương mặt tuấn tú lạnh lùng thoáng chốc trở nên hòa nhã hẳn.

Y Y bưng đĩa trái cây, đi dọc theo đường mòn chậm rãi hướng về phía Đông Phương Cửu. “Gia, ăn chút hoa quả đi.” Đông Phương Cửu chậm rãi mở mắt, liếc sang Y Y một cái, thì thầm mấy chữ: “Có tin tức gì chưa?”

Y Y mỉm cười, từ trong tay áo rút ra một cuộn giấy, đưa tới tay Đông Phương Cửu, nói: “Hồi gia, đây là tin tức Bạch U gửi về.” Đông Phương Cửu mở tờ giấy, đôi mắt đem thẫm như đáy hồ chăm chú nhìn vào mặt giấy, bất chợt, một ngọn lửa bỏng cháy cuồn cuộn hiện ra trong mắt, khi ngước mắt lên lại trở thành một ý cười xa xăm. “Gia, lần này có thể an tâm rồi chứ?” Y Y cười hỏi, đã lâu lắm rồi bọn họ không ai dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với Vương gia của mình.

Đông Phương Cửu nghiêm mặt, Y Y liền thu lại nụ cười, nhu thuận đứng sang một bên. “Y Y, theo ngươi, có thể là nàng không?” “Hồi gia, dựa theo miêu tả của Bạch U, nô tỳ cho rằng vị quốc sư đại nhân mới nhận chức kia có tám chín phần giống với Lăng chủ tử rồi, hơn nữa tuyệt đối không thể nào là Ma Y đại nhân trước đây. Chỉ tiếc, nô tỳ chưa được tận mắt nhìn thấy, không thể cho giamột câu trả lời thỏa mãn.”

“Được rồi, trong lòng giatự có xét đoán.” Đông Phương Cửu hít một hơi thật sâu, khắp cả rừng trúc tràn ngập một mùi thơm nhàn nhạt, thoang thoảng, ngọt ngào, như trà thơm hảo hạng. “Nếu không phải nàng, Yến Tứ Phương hơi đâu mà để ý đến chuyện sống chết của gia.” Trong mắt Y Y thấp thoáng ý cười, nói tiếp: “Gia dự định khi nào nhận diện Lăng chủ tử?” Bỗng dưng, Đông Phương Cửu hạ mí mắt xuống che khuất ánh nhìn, không nói lời nào.

Không nhớ kể từ khi nào, Đông Phương Cửu đã quen với việc không làm bất cứ cái gì ép buộc nàng, chỉ cần nàng không muốn, hắn sẽ không ép nàng, bất luận là mưu kế hay trí tuệ, hắn đều không muốn sử dụng trên người nàng. Chưa từng thề thốt, chưa từng hứa hẹn, chỉ là bắt đầu từ một ngày nào đó trước đây hắn đã sống như thế, và quen dần lúc nào không rõ. Đối với Đông Phương Cửu mà nói, chỉ cần hắn biết người đó vẫn còn tồn tại, thì cho dù ở xa xôi cách mấy, trái tim hắn sẽ không còn đau đớn như những ngày vừa qua, huống hồ gì lại ở một nơi gần ngay trước mắt như thế này, khoảng cách này tuyệt đối sẽ không là xa tận chân trời.

Y Y nhìn những biến hóa không ngừng trong mắt Đông Phương Cửu, bỗng cảm thấy mình đã lỡ lời, vượt quá phận sự, nhưng cũng may cô không nhìn thấy sự giận dữ hiện lên trong mắt Đông Phương Cửu, nên cũng an tâm. Một lúc lâu, Đông Phương Cửu mới mở miệng nói: “Y Y ngươi sắp xếp vài nha đầu thông minh đến hầu hạ bên cạnh nàng, giám sát chặt chẽ những người của Thất ca, còn Linh phi kia nhất định phải đề phòng, ta luôn cảm thấy ả có địch ý với Lăng nhi.” “Dạ, gia, Y Y nhớ rồi.”

“Ừm.” “Gia, Binh bộ Hồ thượng thư, đại tướng quân Tề Tát đều đang ở phòng khách Tây uyển chờ gia.” Đông Phương Cửu khẽ gật đầu, thong thả nói: “BảoTương Sở đến đó trước, một lát nữa giasẽ tới.”

“Dạ, gia.” *** Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng.

Dọc đường chòng chành lắc lư, tôi ngồi trong kiệu ngủ gà ngủ gật. Chịu thôi, ai bảo trời còn chưa sáng tôi đã bị người ta dựng đầu dậy chứ. Hihi, hôm nay là ngày tốt gì ư? Là ngày Lăng mẹ kế tôi lên chức quốc sư đó mà! Aizz, tôi muốn khóc mà không có chỗ khóc! Tôisống chết cầu xin lão già Đông Phương Tấn kia đừng có phô trương như vậy, nhưng mà người ta lại không thèm nghe lời tôi. Giờ thì hay rồi, toàn bộ nhân dân thế giới đều biết Lương quốc có một quốc sư, còn may là Đông Phương Tấn chịu nghe lời khuyên của tôi, không đem chuyện tôi chính là ‘Ma Y’ đại nhân ra tuyên cáo thiên hạ, chỉ nói là một tiên nhân do lão tình cờ gặp được nên mời đến Lương quốc làm đại quốc sư hộ quốc.

Trong lúc lơ đãng, tôi nghe có người ở bên ngoài kiệu gọi tôi, rồi lại thay tôi vén mành kiệu lên, lúc này tôi mới tỉnh táo lại chút ít, bước ra ngoài. Cừ thật, những người khác đã chuẩn bị đâu ra đấy cả rồi, hàng ngũ chỉnh tề kéo dài đến tận chân đàn tế. Tôi ngẩng đầu lên nhìn, Đông Phương Tấn đứng trên đàn tế đang nhìn tôi với ánh mắt ngụ ý rằng mau mau lên đây, vì vậy tôi vội vàng ba chân bốn cẳng, mặc kệ thế nào, không bao giờ được đểhoàng đế chờ mình. Tôi vừa mới đặt chân lên bậc thang đàn tế, thì một giọng nói xa xăm như có như không từ sau lưng truyền đến, phảng phất như gần ở bên tai nhưng lại giống như xa cuối chân trời, khiến toàn thân tôi run lên, bất giác dừng bước ngay trên bậc thang.

Là giọng của tên ngốc kia! “Quốc sư đại nhân cẩn thận bước chân.” Tên ngốc Đông Phương Cửu kia thản nhiên thong thả bước ngang qua người tôi, đôi phượng mâu đen thẫm ôn nhu ngậm cười, khiến tim tôi giật thót. Tên ngốc kia sao lại lên... lên đàn tế vậy?

Nuốt ngụm nước bọt xuống, tôi gượng gạo gật đầu với hắn một cái, lẽo đẽo đi theo sau mông hắn ngửi rắm leo lên đàn tế. Chớp mắt, Đông Phương Thất cũng lên tới đàn tế. Ha ha, xem ra lão già Đông Phương Tấn này chuẩn bị chiêu cáo thiên hạ, hoàng vị của lão nhất định sẽ truyền cho một trong hai người Thất hoặc Cửu đây mà! Vậy lão già kia sẽ không bảo tôi chỉ ra ‘người kế vị do Thần chọn’ giống như lão hồ ly Vô Ngôn đó chứ? Hắc hắc, nếu như như vậy thì quá tuyệt, tên ngốc Đông Phương Cửu kia còn không nhẹ nhàng ngồi lên...ách, không, tôi chỉ thuận theo lòng dân mà thôi, tuyệt không có tư tâm, khụ khụ.

Đợi bốn người bọn tôi đứng đúng vị trí, lễ quan trên đàn tế kêu ré lên một tiếng, dưới đài liền có người mở cửa lồng sắt thả ra ba con hươu đực, mấy con hươu được tự do liền chạy phóng đi tứ phía. Đông Phương Tấn, Đông Phương Cửu, Đông Phương Thất mỗi người cầm một cây cung, kéo căng dây, nhắm về phía ba con huơu. Chỉ nghe mấy tiếng mũi tên vút đi, hai con hươu đang hoảng loạn chạy ở phía trước liền ngã phịch xuống mặt sân trống trải không kịp rên lên một tiếng, máu tươi từ từ chảy ra từ vết thương. Chỉ một con may mắn tránh khỏi kiếp nạn, bởi vì mũi tên Đông Phương Thất bắn ra bay lệch ra ngoài cả một đoạn. “Khì khì——” Đông Phương Thất mặt mày dữ tợn, quét mắt một vòng các chúng thần dưới đài, đôi mắt sắc bén của hắn như muốn đâm chết kẻ dám cười hắn.

Cái này không phải tôi cười, một người chuyên nghiệp như tôi, sao có thể cười giỡn không phải lúc như thế được?! Khẳng định là người nào đó quen biết ở dưới đài, ví như thằng nhóc Vô Cầu chẳng hạn. “Chúc mừng hoàng thượng! Chúc mừng Cửu vương gia!” Đại tướng quân Tề Tát cột hai con hươu lại với nhau, kéo lên đàn tế, Đông Phương Thất sau khi hoàn thành sứ mệnh liền phẫn nộ bước xuống đàn tế. Xem ra chỉ có hoàng tử nào bắn trúng huơu đực mới có thể ở lại trên đàn tế, đây có lẽ cũng là một kiểu ‘Thần chỉ’ của bọn họ.

Tôi đứng bên cạnh Đông Phương Tấn, nhìn thấy rõ mồn một vết thương của hai con hươu đực, trong đó có một mũi tên đã xuyên qua yết hầu con hươu bay đi đâu mất, có thể thấy lúc bắn tên nhất định thế như chẻ tre, sức mạnh vô địch, e rằng người được xem là dũng mãnh như Lữ Bố cũng không hơn được như thế? Một mũi tên thì cắm trên ngực con hươu còn lại, đuôi tên cắm lông vũ màu vàng, bên trên không có ký hiệu gì, có lẽ là của Đông Phương Tấn. Xem ra kẻ ngay cả bắn tên mà cũng ‘hung ác’ như vậy chính là tên ngốc kia rồi! Không chờ tôi thắc mắc lâu, Đông Phương Cửu và đại tướng quân Tề Tát đã bắt đầu mổ bụng hai con hươu đáng thương. Tên ngốc kia tay cầm một thanh đao cong bằng vàng sắc bén, động tác nhanh nhẹn, trong chốc lát đã xẻ thịt xong con huơu béo mập bị hắn nhất tiễn bắn thủng yết hầu, từng tảng từng tảng thịt được cắt xẻ đâu ra đấy, một đống xương được lóc ra gọn gàng sạch sẽ, khiến tôi nhìn tròn mắt há mồm, không rét mà run.

Lăng mẹ kế tôi luôn luôn tự xưng là năng lực tiếp thu rất mạnh, nhưng mà tôi cũng chưa từng nghĩ tới một người ăn mặc lễ phục đẹp đẽ, đầu đội mũ miện sáng lóe, lại có hành động dã tính như vậy. Không, dã tính thì ai cũng có thể có, nhưng mà thực sự lợi hại chỉ có mức độ thành thục của tên ngốc kia thôi! Lúc này tôi chỉ có thể nghĩ đến một từ để hình dung Đông Phương Cửu, đó chính là — dũng mãnh! Nhanh nhẹn dũng mãnh khiến tôi cảm thấy kính nể, rởn cả gai ốc! NND tôi tuyệt đối tuyệt đối không thể chọc tới tên ngốc Đông Phương Cửu này, hắn thật quá đáng sợ!~~~

Thịt cũng đã xẻ xong, sao không nhóm lửa? Không phải kêu tôi gặm thịt sống chứ? Không thể nào? Trong óc tôi đang lẩn quẩn ý nghĩ đáng sợ kia, thì Đông Phương Cửu đã cầm một cái đùi hươu từ từ đi về phía tôi, tim tôi đập loạn xạ, suýt tí nữa thì nhảy ra ngoài. Không phải chứ? Lão thiên gia ngài đừng có chơi con nha? Con ăn thịt bò bảy phần chín thì được, chứ cái đùi hươu không phần chín này thật sự nhìn cũng không dám nữa là!

Đông Phương Cửu đứng lại trước mặt tôi, thanh đao trong tay nhanh nhẹn lia trên đùi huơu cắt ra một miếng thịt, mũi đao xiên vào miếng thịt. Rồi tên ngốc kia ngước mắt lên nhìn ta, trong mắt hiện ra một nụ cười giảo hoạt, ngay cả giọng nói trầm ổn vẫn có thể nhận ra ý cười trong đó, mà nguyên nhân hắn cười hình như đã rất rõ ràng. “Quốc sư, mời.” Cây đao cắm miếng thịt trong nháy mắt đã giơ lên trước mắt tôi. Ặc... không...

Mẹ ơi! Thật sự muốn bắt tôi ăn thịt sống hả? Trời ơi cứu con!~~~ Tôi không chịu khống chế lui về phía sau một bước, nhưng tên ngốc kia không chịu buông tha, ưu nhã sấn thêm một bước, duy trì một khoảng cách thích hợp với tôi.

“Quốc sư không dám?” âm thanh gần như thì thầm phun ra từ miệng hắn, chỉ đủ lọt vào tai tôi. Tôi đảm bảo tên ngốc này đã biết gì rồi, ít nhất thì giờ hắn cũng xác định trăm phần trăm tôi không phải là Ma Y Yến Tứ Phương thực sự. Nếu không hắn sẽ không biểu hiện như vậy, vẻ mặt ánh mắt của hắn, rõ ràng là bộ dạng mắc ói chỉ biểu hiện ra lúc ở trước mặt tôi, y như một tên lưu manh có văn hóa, có tri thức, có bối cảnh, lời nói đọc được từ trong mắt hắn chính là ‘Tiểu Lăng nhi của ta sợ sao?’. ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

.