Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 189

Chương 187.

Tự mình nhận tội, tiến vào lãnh cung Tới lúc này, tôi mới hoàn toàn hiểu được, vì sao Ngự hoa viên to như vậy chỉ có mình tôi chạy đến cứu cô ta, hóa ra là cô ta cố tình gài bẫy. Tôi tựđáy lòng thở dài. Mà thở dài vì cái gì thì chính tôi cũng không rõ.

“Nha đầu, con còn muốn bảo vệ Thượng Quan Sở Sở sao?” Trầm mặc một lúc lâu, lão thái hậu chăm chú nhìn vào ánh mắt khác thường của tôi. Hạ quyết tâm, tôi cắn môi dưới, nhìn thái hậu nở nụ cười: “Thái hậu người cũng biết rõ kì nghệ Lăng mỗ có bao nhiêu dở, trước giờ đều là được cái này thì mất cái kia, nhưng ít ra thì bản lĩnh bỏ tướng giữ tốt con vẫn có.” Tôi biết chỉ cần một mực khẳng định người là do tôi đẩy, không cần bao nhiêu ngày nữa thì tội danh này sẽ được định thật. Bởi vì Sở Sở tuyệt đối sẽ không thừa nhận chính côtự rơi xuống nước, mà nếu tôi đã nhận tội thì cô cũng không thể chỉ tội chính Từquý phi đẩy côxuống nước. Huống chi dựa vào hiểu biết của tôi với cô ta thì chắc chắn cô ta sẽ không tự mình mở miệng nói ra hung thủ, côta là muốn mượn miệng tôi để nói ra, đáng tiếc, tôi không làm được. Thái hậu hơi ngẩn ra. Đây đã là biểu tình tương đối hiếm thấy của bà rồi, người như thái hậu, luôn phải đeomặt nạ, e rằng biểu tình hơi nhíu nhẹ lông mày cũng đã là hiếm lắm rồi.

“Nha đầu...con...” Thái hậu nhìn thẳng vào tôi, mà ánh mắt tôi lại đạm mạc kiên định, thái hậu nhẹ nhàng lắc đầu, vừa than một tiếng: “Hoàng nhi đáng thương của ai gia chỉ sợ là sẽ hận ai gia cả đời.....” Tôi thầm cảm khái trong lòng, Hiên Viên Tiêu không biết phải tích bao nhiêu đức mới có một người mẹ tốt như vậy. Người phụ nữ như thế này thì chỉ có người con gái xuyên qua thành nữ chính mới có thể phân cao thấp được. Đây là người phụ nữ từ thâm cung nuôi dưỡng mà ra, trí tuệ, kiên định, ưu nhã, tài trí mưu lược bậc nhất, có thể nắm được lòng người trong tay, nhưng người phụ nữ như vậy màvẫn giữ được tấm lòng lương thiện, dù phần lương thiện đó ít đến đáng thương, ít đến có thể cho đi đứa con của chính mình, nhưng người vẫn còn một chút lương thiện đó trong đáy lòng, bất kể cái gì cũng không thể làm mất một chút đó.

Gặp một người phụ nữ như vậy, tôi còn có thể nói gì, ngoại trừ bội phục, tôi còn chẳng có thời gian thương hại âm mưu vừa bị hủy kia của mình. “Nha đầu, đừng hận ai gia.” Bị một đôi mắt dịu dàng như vậy nhìn chăm chú, tôi giận thế nào được.

Thái hậu nương nương, tôi sao có thể hận người... “Con nói cái gì?” Bỗng dưng, thái hậu nhìn chằm chằm tôi hỏi, giống như nghe được âm thanh trong lòng tôi. “Không có gì.” Tôi cười cười, nhiều lời lúc này chỉ làm tăng thêm phiền não thôi.

Thái hậu hơi mở miệng, nhìn nhìn tôi, cuối cùng quay đi, lạnh lùng nói: “Người đâu, đem người giam vào lãnh cung, đợi tra rõ sự tình rồi sẽ đưa đến Tông Nhân phủ định tội.” “Dạ —” .....

Kết quả là, người nào đó ban ngày còn đang phơi nắng ở Trường Nhạc cung, đêm khuya đã bị giam vào lãnh cung lạnh lẽo giết thời gian. Lãnh cung thật ra cũng không phải là hầm băng, chẳng qua nơi này ít có hơi người nên lúc nào cũng tỏa ra một không khí âm u lạnh lẽo. Lãnh cung chính là nơi như vậy.

Không biết đã có bao phi tần bỏ mạng ở cái nơi băng lạnh này. Không có một ưu đãi nào, trong phòng u ám chỉ có một cây nến lặng lẽ tỏa sáng. Tôi cười khổ, xoay người lên giường, lấy cái chăn mỏng không phù hợp với thời tiết chuyển giao đem chính mình bao bọc lại thật chặt.

Cái chứng bệnh sợ lạnh đáng thương của tôi hình như lại tái phát rồi? Tôi cười cười, xoay người đi ngủ. Có người càng ngủ sẽ càng thấy ấm áp? Tôi chính là như vậy. Nửa đêm tỉnh lại nhưng cảm giác chính mình đang ở trong lòng một người, kề sát phía sau lưng là một lồng ngực ấm áp, một cánh tay đặt trên hông tôi. Nếu không phải cánh tay kia đè quá mạnh, tôi cũng sẽ không tỉnh ngủ.

Lạnh nhạt cười. Như thế cũng tốt, đêm lạnh như nước, ‘Thời tiết ấm lên lại rét, càng thêm khó ở’ (*). Sức khỏe lại có chút đặc biệt, ‘lò sưởi’ tự nhiên thế này, việc gì không dùng? (*) Trích trong bài thơ Thanh Thanh Mạn của Lý Thanh Chiếu (Người dịch: Nguyễn Xuân Tảo). Xem ra tôi không phải chết lạnh rồi. Ha ha.

Bỗng dưng, ‘lò sưởi’ hơi động đậy, tôi vội nhắm mắt lại giả vờ ngủ, nghe được bên tai hình như có tiếng thở dài. ..... Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy thì ‘lò sưởi’ đã rời khỏi từ sớm, Tiểu Tuyết đang im lặng đứng một bên, hiển nhiên là không muốn đánh thức tôi.

Xốc chăn lên, rồi đột nhiên tôi phát hiện cảm giác trên tay không giống như chiếc chăn mỏng đêm qua, cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên là cái chăn làm từ tơ tằm từ cái giường của tôi ở Trường Nhạc cung. Tiểu Tuyết thấy tôi tỉnh lại, vẫn xị mặt không thèm để ý đến tôi, lạnh lùng giúp tôi rửa mặt, thay quần áo, chải đầu, nửa câu dư thừa cũng không nói. “Ai ui...” Gương đồng phản chiếu nửa gương mặt hơi vặn vẹo của tôi.

“Rất đau sao?” Tiểu Tuyết lập tức buông tóc tôi ra, gương mặt lo lắng nhìn tôi hỏi. Tôi nghiêng đầu, ánh mắt nháy nháy:“Tay Tiểu Tuyết nhẹ nhàng như vậy, ta làm sao đau được.” Nhìn thấy nét mặt Tiểu Tuyết lộ vẻ an tâm sau lại sầm xuống, tôi chỉ có thể cười khổ:“Tiểu Tuyết, em định không nói một lời dư thừa nào với ta sao?” “Nô tỳ nào dám.”

Rõ ràng là đang giận lẫy đấy thôi. Quên đi quên đi, việc đã thế này, có thể cómột người lạnh tâm với tôi cũng tốt thôi. “Khụ khụ.....”Lãnh cung thật đúng là lạnh lẽo, bất đắc dĩ cười cười, ngẩng đầu lại thấy Tiểu Tuyết cúi đầu đỏ mặt, không buồn hé răng mà nhét lò sưởi mạ vàng vào tay tôi. “Tiểu Tuyết....” Tôi nuốt nước bọt, không biết nên nói gì.

“Chủ nhân, người không cần nói gì cả, nô tỳ không khuyên được người, cũng không bảo vệ được người, vậy cũng chỉ có thể theo chủ nhân chịu tội.” Thanh âm rầu rĩ, vừa nghe là biết nha đầu này trong lòng không thoải mái. “Thực ra....” “Chủ nhân ở lại lãnh cung bao lâu, nô tỳ theo hầu chủ nhân bấy lâu, nếu chủ nhân phải ở trong lãnh cung cả đời, nô tỳ liền theo chủ nhân cả đời, cho dù chủ nhân...” Thanh âm Tiểu Tuyết nhỏ dần, cánh mũi phập phồng, ngữ khí vô cùng kiên định, “Nô tỳ liền theo chủ nhân đi gặp Diêm vương....”

“Tiểu Tuyết đừng nói nữa.” Tôi đứng lên, đối mặt Tiểu Tuyết, nhìn chằm chằm vào khóe mắt chực trào lệ của cô, hờ hững nói: “Quỳ xuống.” Tiểu Tuyết sửng sốt, ánh mắt lộ vẻ oan ức, nhưng vẫn quỳ xuống. Tôi lớn tiếng nói: “Đừng cho là ta thương yêu ngươi thì ngươi có thể coi trời bằng vung, ngươi dám nói với ta như vậy, ngươi cho là người làm chủ tử ta dễ bị bắt nạt lắm sao?”

Tiểu Tuyết sững sờ nhìn tôi, trong mắt nước tụ càng nhiều, ‘oa’côấy khóc lớn một tiếng. “Khóc? Ha ha, được lắm, hiện giờ ta còn không thể nói được ngươi sao?” Tôi nâng tay, tát cô một cái vang dội:“Cái tát này là để cho ngươi biết quy củ.” Tiểu Tuyết trừng lớn ánh mắt không thể tin nhìn tôi, nước mắt như mưa.

“Đừng tưởng ta không nói ra nghĩa là ta không biết thân phận của ngươi, đừng quên chính ngươi từng bán đứng bổn cung, Thập Thất.” Thanh âm đang nói lạnh như băng truyền vào tai tôi đau nhói một hồi. Tiểu Tuyết ngỡ ngàng nhìn tôi, lắc đầu tiếp tục khóc, nói: “Chủ nhân, Lăng chủ nhân, nô tỳ...” Tôi nở nụ cười, ném lò sưởi đang cầm trong tay xuống đất:“Ta không bao giờ muốn thấy ngươi nữa. Cút đi cho ta!”

Cửa ‘két’ một tiếng, bị người đẩy ra, Thập Tứ cung kính đứng ngoài cửa. “Thập Tứ tham kiến Lăng chủtử.” Tôi cười lạnh một tiếng, hỏi: “Ngươi không ở cạnh Hiên Viên Tiêu, chạy đến đây làm cái gì?”

“Thập Tứ phụng mệnh đến mang Thập Thất quay về Ám môn lĩnh phạt.” Thập Tứ cúi mình, khẩu khí lạnh nhạt. Lòng tôi kinh ngạc, trên mặt vẫn giả bộ, cười nói: “Tốt, vừa hay nha đầu kia ở bên cạnh ta thấy cũng phiền lòng.” “Dạ, Thập Tứ cáo lui.”

Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng khoát tay. Tôi thật không dám ngẩng đầu, tôi sợ nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Tuyết. Mãi đến khi cửa đóng lại, tôi mới chậm rãi ngẩng lên, bỗng nhiên muốn cười. Tôi vốn không tiết kiệm nụ cười ở những lúc không thể khóc được. ......

Lương quốc, Phượng Dương. Hoàng cung, Ngự thư phòng. Đôi mắt phượng buông xuống làm người ta không nhìn ra cảm xúc gì, Đông Phương Cửu lấy một quyển tấu chương tùy ý lật xem, không chút để ý thấp giọng phân phó: “Ba ngày sau xuất phát.”

Hai người đang quỳ trên mặt đất nhìn nhau một cái, Tương Sở giật giật môi, mở miệng hỏi: “Gia, không có thiệp mời bái thượng của Kim quốc, gia là người ngoài, chỉ sợ...” “Ba ngày sau, xuất phát.” Thản nhiên quét ánh mắt qua Tương Sở, dừng lại trên người Bạch U, nói: “Ngươi đi cùng gia, người khác ở lại.” “Dạ.” Bạch U cúi đầu đáp.

Tương Sở khẽ nhíu mày, nhìn về phía Bạch U ánh mắt có vài phần ghen tị: Tại sao ngươi lại được đi cùng gia?! Bạch U nhìn nhìn Tương Sở, không phản ứng, đứng dậy lui ra ngoài. Tương Sở than nhẹ một ngụm cũng đứng lên, khom người cáo lui.

Tương Sở chạy theo hai bước giữ chặt Bạch U, bất mãn nói: “Tại sao mỗi lần gia đều mang theo ngươi, trước đây như thế, bây giờ cũng thế.” Hắn cũng không dám tùy tiện nói to Đông Phương Cửu mất trí nhớ, chủ nhân chính là chủ nhân, mất trí nhớ thì tính tình vẫn không thay đổi, hắn vẫn còn muốn giữ mạng nhỏ, nghĩ còn có năm thành công lực, Tương Sở trong lòng chua xót. Bạch U sửng sốt, liền trả lời: “Phân công không giống nhau, gia là có dụng ý của gia.” Xoay người muốn đi, lại bị Tương Sở giữ chặt. “Vậy tại sao gia ngay cả Y Y cũng không mang theo.”

“Tương Sở, nếu như ngươi có nghi vấn thì trực tiếp hỏi gia đi, ta không biết.” Bạch U thực sự không hiểu nổi tâm tư của Tương Sở, cùng gia xuất môn có gì đặc biệt thì hắn không biết, nhưng lần này vì chuyện sinh tử thì là thực sự. ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.