Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 19

Chương 18.

Tuyệt thế kế mẫu, thề đấu với trời! Đô thành Ngôn quốc — Vân Kinh, không phải phú quý phồn hoa bình thường, nhưng phồn hoa thì không hẳn là huyên náo, ầm ĩ. Vân Kinh dân cư đông đúc, đường phố người người chơi cờ, bảo tháp cao vút, lâm viên (*) tinh xảo, chùa miếu tráng lệ, thương khách tụ tập, lại thêm ba bề là nước, rất có dáng dấp của một thủy thành như thi như họa.

(*) Khu trồng cây cảnh. Phố xá sầm uất, hàng quán như mây, lại được sắp xếp nghiêm chỉnh, ngay ngắn trật tự, cảnh tượng náo nhiệt khác thường. “Soạt!~”

Tôi vung nhẹ cây quạt xếp trong tay, quả thực là một mỹ thiếu niên lanh lợi nha! Khí chất quý tộc cùng hiệp khí giang hồ được tôi hòa hợp lại một chỗ thật hoàn mỹ, làm sao mà không khiến người khác chú ý cơ chứ? Liếc một cái, lại có cô gái vứt cho tôi một ánh mắt mê hoặc!

Ngất! Sao đàn ông cũng thế?! Lại còn là một anh chàng khôi ngô?!! NND Hắn xem ‘tiểu gia’ tôi đây là gì hả?! Hừ! “Công tử?” Ất nhỏ giọng kêu. “Ừ? Chuyện gì?” Hai tròng mắt màu đen của tôi như có lửa!

Hắc hắc, tại sao đôi mắt xanh biếc của tôi lại biến thành màu đen ư? Ha ha ha, đó là bởi vì tôi đeo con mắt ẩn hình (*) đó mà! (*) Đó chính là kính áp tròng làm đổi màu mắt. Hoàng thất Ngọc quốc có một loại bí dược, sau khi dùng có thể đổi màu đôi mắt thành màu đen, có điều cũng chỉ được tạm thời. Mỗi viên thuốc giữ được ba canh giờ (*), hôm nay tôi ăn bốn viên, trong hai mươi tư tiếng đồng hồ thế nào cũng phải ráng làm cho xong cái công việc rắm thối này.

(*) Một canh giờ = Hai tiếng đồng hồ. “Công tử, có muốn nô tài xử lí hắn không?” Ánh mắt Ất lia đến anh chàng tuấn tú kia. Trời ạ, ngọn lửa trong mắt hắn so với tôi còn... dữ dội hơn!

“Không cần.” Chúng tôi ‘cải trang’ đi tuần, buổi tối còn phải đột nhập vào hang ổ hồ ly của Vô Ngôn, tuyệt đối không thể công khai. Khụ khụ...Tuy trang phục hiện nay làm trái với tôn chỉ ‘cải trang’, nhưng...nhưng... công tử cao quý thì ở đâu chẳng có, cực kì an toàn! Kiêu ngạo, hoa lệ, óng ánh, nhưng lại kín đáo! “Vâng!” Ất tự giác lùi ra phía sau tôi.

“Công tử!~~~” Là Đinh ở xa xa gào to. Mẹ ơi, sao giọng của hắn lại lớn như vậy chứ? Tối hôm qua sao tôi không phát hiện ra?

Trời ạ! Một anh chàng đẹp trai như thế, sao lại có thể biến thành cái dạng này? Cả người tản ra khí tức của gã sai vặt hạ đẳng. Đinh nhanh chóng chạy đến gần chúng tôi. “Soạt!” Tôi gấp quạt lại. “Đinh, sao ngươi lại biến thành cái bộ dạng này?” Thực làm xấu mặt ta. Nửa câu sau tôi chưa nói.

“Công tử......” Đinh thở hổn hển một hồi, mới nhỏ giọng nói:“Lão hồ ly tinh kia từng gặp nô tài rồi, nên nô tài...” “Ờ, biết rồi.” Tôi tươi cười vui vẻ với Đinh, nụ cười như của cấp trên thừa nhận và tán thưởng giải pháp của cấp dưới, “Đinh, làm rất tốt.” “Tạ...... Tạ ơn công tử!”

Đinh kích động có chút nói lắp, tôi đoán nếu không phải là đang ở bên ngoài, hắn có thể còn quỳ xuống cảm ơn tôi. “Soạt!~” Tôi lại dùng thủ pháp của Sở Lưu Hương mở quạt ra. Đinh nhìn chằm chằm vào chiếc quạt của tôi, vẻ mặt không hiểu, nhìn tôi, lại cúi đầu nhìn chiếc quạt. Ha ha, thứ hắn nhìn chằm chằm chính là bài thơ trên quạt.

Thơ trên quạt: Xuân miên bất giác hiểu, xuyên việt bất hiềm tảo. Thâm cung cao tường trung, soái ca tri đa thiểu. (*) (*) Tạm dịch: Giấc xuân sáng chẳng biết

Xuyên không không ngại sớm Tường cao thâm cung vậy Mỹ nam nhiều hay ít?

+ Cái đó là Lăng tỷ chế từ bài này: Xuân hiểu Xuân miên bất giác hiểu

Xứ xứ văn đề điểu Dạ lai phong vũ thanh Hoa lạc tri đa thiểu.

Mạnh Hạo Nhiên Dịch thơ: Giấc xuân, sáng chẳng biết

Khắp nơi chim ríu rít Đêm nghe tiếng gió mưa Hoa rụng nhiều hay ít?

Đề viết: Nhân bất xuyên việt uổng thiểu niên. Tạm dịch: Người không xuyên không uổng tuổi xuân. “Đinh, đoạn thơ này thế nào?” Tôi hỏi.

“Công tử, thơ này do vị nào sáng tác?” Đinh không dám nói bừa, hỏi trước. “Là công tử sáng tác.” Ất thay tôi trả lời. Xem ra hắn sợ Đinh nói sai, bị tôi trách phạt. Ất tâm tư kín kẽ, xử sự chu đáo, điều quan trọng nhất là còn cực kì trung thành, là một thuộc hạ tốt hiếm có, đáng giá bồi dưỡng, đáng giá đào tạo.

Đinh sửng sốt một lát, mới cười nói: “Công tử nhà ta tài hoa phi phàm, ngay cả ý thơ cũng thâm ảo như vậy, người như nô tài sao có thể lĩnh hội.” Ngất, không hiểu hắn khen tôi hay chửi xéo tôi đây, ‘tên nhóc’ này, thật là, aizz, thật khờ khạo mà đáng yêu. Quả nhiên, Ất cũng lộ vẻ mặt nhịn cười. Quên đi, quên đi, giải thích cho ‘bọn hắn’ cũng không có tác dụng gì, ‘xuyên không’, chuyện này, nếu bạn không tự mình trải qua, vĩnh viễn sẽ không thể tin được.

Ngay cả tôi cũng vừa mới nhận ra thực tại, an tâm ở thế giới hư ảo không có thật thực hiện chuyến ‘du ngoạn mấy ngày xuyên không’ của mình. Chỉ có điều, ‘mấy ngày’ này không phải là ‘mấy ngày’ kia mà thôi. Ha ha, aizzz......

“Ai da!~ Tục ngữ nói: Xuân miên bất giác hiểu, xuyên việt bất hiềm tảo. Thâm cung cao tường trung, soái ca tri đa thiểu......” Tôi buồn khổ hát, tôi buồn tình cười, trọn đời muốn tiêu diêu. Đây là những điều lĩnh hội của tôi, bản huyết lệ ‘Tuyệt thế mẹ kế’.

“Không đợi chàng đến nhào vào lòng, ta sẽ tự mình giang tay ra trước. Bất cứ khi nào xuyên không cũng đừng quên, đọc~ binh~ thư~ Nếu ai sắp đến, cho tôi mượn một bộ binh pháp Tôn Tử!

Té ra là hoàng đế, vương gia, hoàng tử, tên bắn lén viu viu viu. Giải dược hạn mười ngày buộc ta phải ngàn dặm đi bốn nước. Duy quân phụ vọng, chỉ hận thế gian không thể song toàn.

Ta bị chà đạp, ta bị khi dễ, ta không chốn dung thân. Ta thân liễu gầy đón gió, không chịu nổi gánh nặng, ngã lăn giữa đường. Thân nhân tề tụ, sư tử rống một tiếng, tim ta hoảng hốt.

Đóng vai Quan âm nghìn tay đánh ta một cái bay, nói: Mẹ kế ~ hối hận rồi sao?~” Hối hận! Tôi hối hận rồi! Ông trời ~~ Khi nào ông con quay về đây!~~ Tôi một mình đi trước ngâm một khúc mộng xuyên bi thảm, Ất và Đinh lặng lẽ theo sát phía sau, thay tôi ngăn chặn những ánh mắt hoặc là nóng bỏng, hoặc là quái dị.

...... Không đúng! Tôi không được buồn khổ, không được thở dài! Tôi không thể bị số phận hạ gục! Tôi muốn tranh đấu với ông trời!!! Tranh tranh tranh!!~~~ Xuyên – cũng phải xuyên một cách kích thích! Sống – cũng phải sống một cách tuyệt vời!

Hắc hắc...... Ông trời muốn tra tấn mẹ kế ư? Không có cửa đâu!! Nói cho ông biết, mỗ Lăng tôi cho dù ở chỗ này, cũng có thể hô phong hoán vũ, tay nắm càn khôn như thường! Không phải là hư cấu sao? Không phải là ác nhân sao? Không phải là không theo kịch bản của tôi sao?

Hừ! Mỗ Lăng này sợ ai? Sợ ai?! Mỗ Lăng tôi đã sáng tác ra một bộ ‘Lý luận mẹ kế’ độc đáo còn cần sợ ai nữa?!! Aha ha ha ha~~~~ “Công...... Công tử......”

Hai người phía sau nhẹ giọng gọi tôi. Há há, chớ căng thẳng, ‘công tử’ đây không sao. Tôi thong thả xoay người, nhìn Ất và Đinh, ngưng mắt cười nhẹ, thì thầm hỏi: “Bổn công tử — có đẹp trai không?” ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

.