Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 3

Chương 3.

Dị giới cầu sinh, sửa lại tiểu thuyết (*) (*) Dị giới cầu sinh: Cầu mạng sống trong thế giới lạ. Khả năng chịu đau của một người có thể nâng cao một cách nhanh chóng được hay không?

Đáp án là: Có thể. Bởi từ giây phút tôi bị lôi kéo, xô đẩy một cách thô bạo bởi tên Đông Phương Cửu – một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết của mình, ngoài mặt cũng như trong lòng tôi vẫn duy trì vẻ bình thản như trước, hay nói cách khác, ừm, chính là ‘bộ mặt của một con cá chết’, hay nói một cách văn nhã hơn thì là ‘trái tim chết lặng’. Lâm Nhược Mai, uổng cho tình bạn chân thành thắm thiết của chúng ta, không ngờ mày lại nguyền rủa tao! Hơn nữa lại còn linh nghiệm!...... Ông trời ơi! Con nên làm cái gì bây giờ?! Làm sao mới có thể trở về?! Ai có thể nói cho tui biết đây không phải sự thật?! Không phải sự thật!......

Tôi cố thoát ra khỏi sự kìm kẹp của Đông Phương Cửu, “Bốp, bốp, bốp...” không chút lưu tình tát cho mình sáu bảy cái thật mạnh, cảm thấy hai má sưng phồng nóng ran, lúc này mới chịu dừng tay...... Được rồi, tôi chấp nhận đây là sự thật. Tôi xuyên qua rồi, không những xuyên vào một lịch sử vô căn cứ thường gặp nhất, mà còn là cái ‘lịch sử’ do chính mình sáng tạo ra, ha ha ha, trong lòng bỗng chốc trở nên cô tịch...... Thân phận hiện tại đã từ tiểu Lam chuyển thành tiểu Lăng... Thượng Quan Lăng, Ngọc quốctrưởng công chúa, một ngườiđàn bà vô cùng xấu xa, mà xấu xa có lẽ cũng không đủ để hình dung cô ta, ặc, hình dung ‘tôi’.

Ngay sau giây đầu tiên chấp nhận sự thật này tôi liền bắt đầu quan sát tình hình. Cảnh tượng này là ở chương nào nhỉ? Đông Phương Cửu xuất hiện và uy hiếp Thượng Quan Lăng, xem xét thân thể mình, tôi bị kiếm đả thương, có vẻ khá nghiêm trọng, lúc này bả vai vẫn còn hơi đau đau. Lại nhìn chung quanh, căn phòng bày trí tuy cao cấp nhưng cũng không có gì đẹp đẽ quý giá, hẳn cũng chỉ là một căn phòng hảo hạng trong khách điếm mà thôi. Rốt cuộc là chương mấy vậy trời??!!!......

“Thượng Quan Lăng, ngươi còn muốn chơi trò gì nữa hả?!” Đông Phương Cửu vẻ mặt nghiêm trọng nhìn chằm chằm Thượng Quan Lăng quát. Trong lòng thầm nghĩ, nữ nhân này thật khó đối phó, bằng không sao Hiên Viên Tiêu lại không thể hỏi ra tung tích của Sở Sở. A! Biết rồi! Hiên Viên Tiêu đả thương Thượng Quan Lăng, Đông Phương Cửu hỏi tôi nơi giam giữ Thượng Quan Sở Sở, đây là .