Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 42

Chương 41.

Trong kế có kế, tự lộ thân phận [2] Lần này đến phiên Bích Quân giật mình, ánh mắt hắn có chút dại đi, một lát sau mới trở lại bình thường, nhìn tôi hỏi: “Tin thì sao? Không tin thì sao?” “Bích Quân.” Tôi cười cười, “Ngươi cảm thấy ta nên đối mặt như thế nào với một người nhìn ta, nhưng lại tưởng đang nhìn một người khác không phải là ta?”

“Vậy là sao?” Tay Bích Quân bỗng siết chặt, nhưng vẻ mặt không có chút biến hóa, vẫn không để lộ bất cứ biểu cảm gì. Thở dài một hơi, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều, tôi cười nói: “Ta không phải Thượng Quan Lăng.” Thời gian bỗng như ngừng lại.

“Ta không phải Thượng Quan Lăng mười lăm năm trước đã cho Vân tiên nhân hy vọng lẫn hứa hẹn.” Tôi cũng không biết vì sao lại nói với Bích Quân những lời kinh tâm động phách, những lời trái với ‘Mẹ kế bảo điển’ của tôi, những lời trái với quy luật sinh tồn như thế. Không ai có thể tin tưởng cả, bí mật chỉ có chôn giấu tận đáy lòng mới có thể an toàn. Nhưng tôi hôm nay, nhưng tôi hiện tại, lại đem những lời nói thật, những lời thần thánh tà môn này nói với Bích Quân. Có lẽ, hiện tại tôi chỉ muốn có ai đó để trút bầu tâm sự, mà bên cạnh tôi chỉ có mình hắn mà thôi. Cũng có thể, tại cái thế giới hư vô mà hiện thực này, người tôi có thể tin tưởng cũng chỉ còn lại có một kẻ phong trần chốn thanh lâu như hắn mà thôi.

Thật đáng buồn? Đúng vậy. “...Vậy... cô là ai?” Sau một hồi trầm mặc, Bích Quân nghiến răng thốt ra một câu. “Ta ư? Ha ha, ta đang ngủ ngon lành ở nhà, nào hay sau khi tỉnh lại mở mắt đã thấy Đông Phương Cửu, mà bản thân chẳng hiểu tại sao lại biến thành công chúa Ngọc quốcđộc ác Thượng Quan Lăng.” Không thể tránh được hồi tưởng lại hình ảnh xuyên không trong mộng đó, nỗi thê lương và bi ai trong lòng bỗng chốc lan tỏa khắp toàn thân.

Tiếng nước, tí tách, tí tách... “Thượng Quan Lăng đang ở đâu?” Bích Quân đứng lên, lê bước có vẻ nặng nề tiến tới gần tôi, thanh âm lạnh lẽo. Tôi ngẩng đầu, tôi phải ngẩng nhìn hắn, vì ngược ánh sáng nên tôi không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, đông cứng lại, tôi mới nói: “Không biết, có thể đã chết rồi...”

Đột ngột, ngọn lửa trên hỏa chiết tử (*) bỗng bùng lên dữ dội, bốn phía chợt sáng choang. (*) Hỏa chiết tử: Là một cuộn giấy hoặc vật liệu dễ cháy được cuộn chặt thành một cây nhỏ như cây nến, khi cần dùng lửa chỉ việc thổi mạnh thì lửa sẽ bùng lên. Một đôi tay vô cùng lạnh giá siết chặt trên cổ tôi, không khí trở nên mỏng manh dị thường.

Giọng nói của Bích Quân, như nước suối chảy róc rách, trong vắt uyển chuyển, suối chảy không ngừng, thỉnh thoảng xen lẫn những tiếng cười khẽ mơ hồ: “Cô biết không, trước nay ta luôn lạnh lùng thờ ơ, chỉ có nàng nói muốn cùng ta bên nhau trọn đời, chỉ có nàng nói đôi mắt ta rất đẹp, chỉ có nàng không nghĩ rằng ta là ma quỷ...” Tôi khổ sở cố hít chút không khí yếu ớt, trừng to đôi mắt không thể tin nổi nhìn Bích Quân...Ách, không, phải là Vân tiên nhân, Vân tiên nhân của tôi a...Tôi nên sớm đoán ra anh, không phải sao? Lần đầu gặp nhau ở Tiên Nguyệt phường, tôi nên ngờ tới... “Cô biết, cô đã hủy đi cái gì không?” Giọng Bích Quân run lên, từng câu từng chữ oán giận tỏ rõ nỗi bi thương khó có thể bù đắp được của hắn.

“Ách... ta...” Dù tôi có cố hết sức cũng không nói thành lời, không khí không còn, tư duy cũng rời rạc, chỉ có thể nghe giọng nói quen thuộc bên tai, gỡ bỏ tiếng nói giả tạo, thanh âm trở nên lạnh lẽo trong veo như tiếng sáo trời, một giọng nói chỉ thuộc về mình tôi thì ra lại là thanh âm của Nguyệt cung tiên nhân của một thế giới khác... Tôi sắp chết rồi, trong mơ hồ chỉ thấy hai bóng người, một đen một trắng, bọn họ tới mang tôi trở về sao? Tôi muốn về nhà... dùng phương thức này... bị một người như vậy...

Một giọt nước, từ khóe mắt không kiềm được rơi xuống... ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.