Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 44

Chương 43.

Đặt điều bịa chuyện, ra khỏi nhà lao! [1] Tôi cười tủm tỉm nhìn u Dương Vân vẫn chẳng khác gì Nguyệt cung tiên nhân, nhìn bộ hoa phục trắng như tuyết đơn giản lại cao quý trên người hắn, lại cúi đầu nhìn bộ y phục xanh biếc rách tơi rách tả đang mặc trên người, bất giác cong môi tự giễu, lúc ngẩng đầu lên, tôi vẫn giữ nụ cười nhìn đồng chí Vân Lăng vương đã từng là tiên nhân trong lòng tôi. “Thật không ngờ, cô ở chỗ này còn có thể thoải mái như vậy.”Đôi mắt sắc bạc của u Dương Vân không dậy sóng, ngữ điệu thường thường nhưng ý giễu cợt mỉa mai cũng không bỏ sót.

“Còn chịu được, điều kiện hơi kém một chút thôi mà, nếu Vân Lăng vương có thể sắp xếp cho ta một căn phòng xa hoa lộng lẫy, ta đây dám khẳng định ta sẽ càng thoải mái hơn.” Tôi tiếp lời u Dương Vân, hắn châm chọc tôi cũng phải nhẫn nhịn, nếu hắn đã tuyên bố không thích tôi nữa, tôi cần gì phải cố ép mình giả mù sa mưa giống như trước đây. Dù sao, tôi chính là tôi, bất kể là mỗ Lăng hay mỗ Lam, tôi đều là bà mẹ kế vô lương kia, đều là bà mẹ kế độc ác đắm chìm trong cuộc sống của một trạch nữ! u Dương Vân nghe được câu trả lời của tôi, căm phẫn trong lòng nhất thời lại dâng lên, hắn nheo mắt, trầm giọng nói: “Cô cho rằng cô là ai? Cô cho rằng cô là Lăng nhi? Cô cho rằng cô vẫn là trưởng công chúacủa Ngọc quốcThượng Quan Lăng?!” Thanh âm u Dương Vân ngày một lớn, câu sau so với câu trước càng kích động, con ngươi màu bạc dần dần nhuộm thêm màu đỏ. “Ôi chao, cái kia......” Nhìn vẻ mặt chẳng có gì lương thiện của u Dương Vân cùng hơi thở nguy hiểm cách tôi ngày một gần hơn, tôi quyết định — lừa dối hắn! “Đừng kích động!— Dừng lại!—” Đừng tới gần tôi nữa!

u Dương Vân đứng chững lại, tiếng hét to của tôi cũng làm hắn khôi phục lý trí, hắn lẳng lặng nhìn tôi, hai tròng mắt màu bạc đã không còn sắc thái. “Ta biết ‘Hậu Hắc binh pháp’, ta còn biết làm sao để nhất thống thiên hạ.” Tôi bình tĩnh nhìn hắn, ung dung đem câu nói kinh thiên khiếp quỷ, giọng điệu đều đều nói ra, “Vân Lăng vương, không có hứng thú sao?” Tôi cũng nheo mắt lại, cười xấu xa tựa hồ ly, chờ hắn cắn câu. u Dương Vân mặt không chút thay đổi, điềm nhiên như không nhìn chằm chằm tôi, dùng một loại ánh mắt tò mò cộng thêm ‘đầu cô có vấn đề hả’ chăm chú nhìn tôi, tôithật sự đã thất bại. Tôi vừa muốn mở miệng lặp lại một lần, đồng chí Vân Lăng vương mới chậm rãi hé đôi môi đỏ thắm.

“Ta không có hứng thú đối với những lời cuồng ngôn của những kẻ ngu xuẩn thần kinh thất thường.”Một câu thản nhiên, ánh mắt lạnh lùng. “Ai, ngươi không tin ta?!” Tôi ngất, tôi chính là ‘Thần’ của mấy người, thực sự có thể tính là vị thần nắm giữ vận mệnh mấy người, lại có thể không tin tôi?! Tuy rằng hiện tại ‘Thần’ tôi đây bị lưu lạc dân gian, nhưng, nhưng không tin tôi rồi mấy người sẽ thấy! “Ha ha, cô hiểu được rồi sao?”Ánh mắt u Dương Vân nheo lại, như cười như không, nhưng lại làm đôi mắt càng thêm sắc bén:“Nói — tên là gì, từ đâu đến, vì sao lại tới đây?”

“Gì?”Cóý gì? Tôi trừng mắt, vẻ mặt vô tội nhìn u Dương Vân không hề có ý định buông tha cho việcdò xét tôi, cuối cùng nhìn mãi cũng chỉ thấy mặt hắn lạnh đến mức có thể so với tảng băng Nam cực, tôi mới tỉnh ngộ, cười trả lời hắn: “Hỏi ta à, ta trước đây gọi là mỗ Lam, bây giờ là mỗ Lăng, từ trong nhà, tới chỗ này là vì... vì giúp...giúp một người nhất thống thiên hạ!” Thời gian tựa như ngừng trôi, tôi dưới ánh mắt băng lãnh bắn phá ngược xuôi của u Dương Vân xém chút chết cóng. “Ta không có nhiều nhẫn nại như vậy.”

“Ta nói thật, ngươi còn không tin, vậy muốn ta đặt điều bịa chuyện ngươi nghe mới thoải mái?!” Tôi trừng mắt hỏi hắn. “Cô!—” u Dương Vân hiện ra sắc giận. “Ta làm sao? Ta vốn đi theo sư phụ ngoan ngoãn tu đạo, nếu không... Nếu không vì......” Tôi tịt ngòi rồi.

“Không cái gì?” Trời ơi, mau nghĩ... nghĩ đi a!...... ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

.