Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 56

Chương 55.

Đại hôn tạm hoãn, bốn người cùng vui! Hết thảy mọi người đều giật mình, giờ phút này trên Thần Chỉ đài thập phần yên tĩnh, bầu không khí gượng gạo tới cực điểm. Không ai có thể nghĩ rằng đại hôn của Ngôn vương cuối cùng lại diễn ra một vở kịch hay như vậy, mà người khởi xướng không ai khác chính là Cửu vương gia Lương quốc tiếng tăm lẫy lừng, người có khả năng kế vị ngai vàng nhất của Lương quốc.

Truyện tiếu lâm như thế cho dù ở dân gian cũng đã hiếm thấy rồi, huống chi đây lại là nơi muôn người chú ý, sứ giả các quốc gia khắp bốn phương tề tựu đông đủ. Có người thì trong lòng cảm thán Đông Phương Cửu khí phách, có người trong lòng thì lại thương tiếc u Dương Vân cô tịch, nhưng càng đông hơn cả là số kẻ đang chú mục nhìn chằm chằm vào cái người có thể khiến cho hai vị quân vương kia vì nàng mà bất chấp liều lĩnh minh tranh. Một cuồng lực dữ dội khiến tôi đang ở trong lồng ngực Đông Phương Cửu bị giật mạnh lại, ánh mắt cực kì băng hàn thẳng tắp trừng tôi, giữa sắc vàng trong đôi mắt ngập đầy lửa giận phừng phừng cứ như muốn đem tôi ăn tươi nuốt sống luôn vậy, rồi đột nhiên ánh vàng sắc bén kia rọi thẳng vào người đang đứng sau lưng tôi, thanh âm Hiên Viên Tiêu lạnh lùng nói: “Đông Phương Cửu, trước mặt người khác đóng kịch coi được sao?!”

“Tiểu vương chưa từng đóng kịch.” Đông Phương Cửu mím môi cười, phong tình vô cùng. Tầm mắt Hiên Viên Tiêu dừng trên người Đông Phương Cửu vài giây mới lại chuyển hướng vào tôi, hỏi: “Sở Sở trúng độc, tính mệnh sắp lâm nguy rồi, cô muốn cùng ta trở về cứu chữa nàng chứ, hay là muốn cùng Đông Phương Cửu quay về Lương quốc làm Cửu vương phi gì gì đó hả?!” A?! Sở Sở bị bệnh sao? Không, là trúng độc?! “Độc gì? Kẻ nào hạ? Có nghiêm trọng không?” Bộ não tôi hỏi không ngừng, tiếp đến liền không chút do dự kéo tay Hiên Viên Tiêu:“Đi, chúng ta mau quay về Ngọc quốc!”

Hiên Viên Tiêu lơ đãng nở nụ cười, Đông Phương Cửu đứng phía sau chứng kiến cảnh ấy đầu hơi cúi xuống, rồi lại ngẩng lên, trên mặt lộ ra nét cười nhạt mê hoặc lòng người, ôn nhu nói: “Lăng nhi chớ vội.” “Hử?” Tôi ngoảnh đầu lại nhìn Đông Phương Cửu, không vội? Tính mệnh sắp lâm nguy rồi còn không gấp hay sao? “Chuyện này, Đông Phương Cửu... chuyện này...” Cám ơn anh đã tới giải cứu cho tôi, nhưng mà, tôi phải về trước chăm sóc Sở Sở nhà tôi đã, đợi Sở Sở bình phục rồi tôi nhất định đích thân tới Lương quốc cảm tạ anh, “Ta phải về trước, đến lúc đó sẽ lại đi Lương quốc tìm ngươi.” Lời nói ra, đã thay đổi ý tứ. “Đứng lại —”

Thanh âm trong trẻo lạnh lùng bay tới, nghe giá băng lạnh thấu xương, cảm giác áy náy đột nhiên lan dần toàn thân tôi. Tôi yếu ớt xoay người, không dám ngẩng đầu, không dám nói lời nào hết, tôi có thể cảm nhận được Vân tiên nhân thở ra cũng mang theo sự run rẩy, hôm nay tôi làm như vậy, hay đúng ra là, chúng tôi làm như vậy, đối với Vân tiên nhân mà nói đó thực sự là một sự xúc phạm khá lớn, tôi không còn mặt mũi nào ngẩng đầu nhìn hắn nữa, càng hiểu được xin lỗi cũng chỉ là vô ích mà thôi, cho dù sự tình khai mào là hắn không đúng trước, nhưng mà, nhưng mà...... “Lăng nhi, nàng đã ưng thuận ta rồi.” Khẽ một câu, lòng băng giá.

“Ta! Ta......” Tôi ngẩng mạnh đầu nhìn thẳng vào đôi ngân mâu kia, ảm đạm không ánh sáng, làm tôi thấy rõ ràng lỗi lầm của chính mình. Ưng thuận anh cái quái gì? Tôi chưa từng làm tổn thương hắn, lại càng chưa từng ưng thuận hắn, ưng thuận hắn không phải tôi, không phải tôi đâu a! Lát sau, tôi nhẹ cười một tiếng, khoan thai mở miệng: “Vân Lăng vương biết mà, ưng thuận ngài không phải là ta.” Nếu đã buông tha, thì buông tha luôn đi chứ. Cứ chặn đường không ngừng như vậy, lại càng khiến người ta thương tổn thêm thôi. “Không đúng!” u Dương Vân bỗng dưng gia tăng âm lượng, “Là chính miệng nàng bảo ta giữ lại nàng, lẽ nào nàng quên rồi sao?!” OMG! Tôi biết rồi, đúng là tôi có nói như vậy, nhưng là do anh cài bẫy tôi nha, tôi tưởng rằng ‘giữ’ nghĩa là giữ lại tính mạng tôi chứ, nào ngờ đâu anh lại dám chơi chữ với tôi thế à!

Tôi vừa định mở miệng giải thích, thì Đông Phương Cửu ở phía sau liền đi tới, hắn lôi ra một tờ giấy Tuyên Thành được gấp tư gọn ghẽ từ cổ tay áo đưa cho u Dương Vân, cười nói: “u Dương huynh không ngại trước tiên xem vật này của tiểu vương chứ, việc gì cũng cần phải có bằng chứng mới được.” u Dương Vân hơi sửng sốt đôi chút, rất nhanh đón lấy, mở ra vừa nhìn... Hiên Viên Tiêu rõ ràng cũng rất hiếu kỳ về nội dung trên tờ giấy, nhưng lại ngại thể diện không dám tiến lên, đành phải chờ phản ứng của u Dương Vân vậy.

Tiếc là, hồi lâu sau, u Dương Vân vẫn chỉ cầm giấy không thốt ra một lời nào. Rốt cuộc là cái gì nhỉ? Tôi thực sự rất tò mò. Sao mà thấy cái tờ giấy này nhìn quen mắt thế cơ chứ? Song cũng là, nhờ vào tờ giấy này hết đó nha, ha ha.

Không biết từ lúc nào Đông Phương Cửu đã đứng cạnh bên tôi rồi, cánh tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, làm tôi liền nhớ tới lồng ngực của hắn, tôi kiễng chân đưa đầu gần vào tai hắn, nhỏ giọng hỏi: “Hey, ngươi đưa cho Vân tiên nhân xem cái gì thế?” Đông Phương Cửu cười cười: “Lăng nhi muốn biết thì tự tới đó xem đi.” Nói rồi liền đẩy tôi về phía trước, do quán tính, tôi thiếu chút nữa là đâm sầm vào lòng u Dương Vân rồi. Tôi lấy lại thăng bằng, ngoảnh đầu lườm Đông Phương Cửu một cái, hắn cười tít mắt nhìn Vân tiên nhân đang chăm chú xem tờ giấy kì lạ kia... Trời xanh ơi! Thiên địa ơi! Cái này... này... này... chẳng phải là ‘Hiệp ước bất bình đẳng’ mà tôi cùng Đông Phương Cửu kí kết đó sao?!

Nhưng mà, nhưng mà...... Tôi vọt tới trước mặt Đông Phương Cửu, trừng mắt phẫn nộ mắng hắn: “Cái tên ngốc Đông Phương Cửu ngươi cũng thâm độc lắm! Ngươi ngay cả... Ngươi ngay cả...” “Hử? Lăng nhi, nói năng cũng phải cẩn thận a, mọi người đều sẽ nghe thấy mất.” Đông Phương Cửu cười quyến rũ, nhẹ buông mấy lời vân đạm phong thanh.

“Ta!...” Ôi... Tôi thực là xui xẻo mà! Cái tên ngốc kia còn bắt bẻ tôi, còn dám nói là tôi bằng lòng làm vương phi của hắn nữa, lại còn nói cái câu buồn nôn chó má kia ‘Trên có trời xanh dưới có hoàng tuyền, từ nay đến cuối đời sẽ không phụ bạc nhau!’. Tôi... tôi... tôi dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch nổi a! Trên thì chữ kí hoa lệ, dưới lại có dấu vân tay đỏ choét! Tôi làm gì suy nghĩ sâu xa được như thế, nếu không phải tôi thấy chữ viết bằng bút lông xấu tệ, tôi sao có thể để hắn kí thay tôi?! Nhưng cũng thật đúng lúc mà, nào ai nhìn ra được sơ hở bên trong chứ?! Trừ phi, trừ phi tôi tìm được cái bản ký kết kia của tôi!

Trên Thần Chỉ đài mọi người đứng ngồi không yên, hiện tại phải gọi là tình huống gì đây trời, tân lang đứng ngẩn ra, tân nương trợn mắt khó ưa, kẻ cướp dâu thì cười dịu dàng, còn có Hiên Viên đế lạnh lùng mạo hiểm đứng ở giữa nữa chứ. Sau đó, một người ăn vận rất đúng qui cách tiêu sái bước tới, cất cao giọng nói: “Nếu Sở Sở quận chúa tính mệnh đang lâm nguy, thì Vô Ngôn đề nghị vương thượng cùng công chúa cứ tạm hoãn đại hôn trước đã.” Vô Ngôn dùng ánh mắt chân thành nói với u Dương Vân. u Dương Vân chậm rãi gật đầu, tiếp đến đảo mắt tứ phía, thông báo với toàn thể quan khách: “Đại hôn tạm hoãn, u Dương thiết yến ba ngày tạ lỗi với các vị!”

Một hồi xôn xao. Ách, đột nhiên có ba cuồng lực ép vào tôi, đồng chí u Dương Vân thì túm tay phải tôi muốn kéo đi về bên phải, đồng chí Hiên Viên Tiêu thì lôi cánh tay trái tôi hướng về bên trái, còn tên ngốc Đông Phương Cửu kia thì lại ôm lấy thắt lưng tôi từ phía sau khiến tôi không thể nào mà di chuyển cũng như động đậy gì được. Lão nương phát hỏa, hét lớn một tiếng: “Các ngươi có bỏ hết tay ra không thì bảo, lão nương sẽ tự mình đi!”

Nổi bão tố một chút cũng chẳng quan trọng gì, quan trọng chính là tôi lại không đi theo hướng nào hết, mà chọn hướng trước mặt bước tới, cho mọi người chiêm ngưỡng bộ dạng người phụ nữ hùng dũng...... Hàng vạn ánh mắt xuyên thấu. Được thôi, được thôi, vốn danh tiếng Thượng Quan Lăng đã không tốt rồi, tôi đây cũng không sợ cái ‘mỹ danh’ người đàn bà chanh chua đanh đá đâu a!

Aizz, phủi phủi người, kéo kéo áo quần, mẹ kế tôi sải bước vô cùng hiên ngang hướng phía dưới Thần Chỉ đài đi tới, nhưng mà, cái khăn quàng rườm rà có thể dùng mà quét rác này lại khiến tôi khựng lại một chút, rồi, tiếp đến tôi dùng phương thức nhanh nhất mà đi xuống Thần Chỉ đài...... Một trận cười vang. “Ha ha ha, dùng cách lăn mà xuống quả nhiên là nhanh thật!”

“Đúng vậy, ha ha ha......” Mẹ nó chứ, cười đến chết đi! Coi chừng rớt cả quai hàm ra đấy! Phật Tổ ơi, Tổ huynh ơi, ngài sao lại không trông thấy tôi chứ?!

♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.