Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 58

Chương 57.

Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm? [2] Tôi ngoảnh đầu nhìn vào cặp mắt cáo già của Vô Ngôn, ước đoán ý nghĩa trong lời nói của lão...... À, phải rồi! Ma Y vốn là người Ngôn quốc mà! Chính mình viết ra sao lại có thể quên được chứ, thảo nào mà Hiên Viên Tiêu muốn tới Ngôn quốc thế.

Nhưng vậy hình như không được đúng lắm nha, theo như nhân vật mà tôi viết thì tên kia đích thị là một kẻ điên ngao du bốn biển. Còn tại sao lại kêu Ma Y chắc chắn là một kẻ điên? Là bởi muốn khiến cho tên kia chữa bệnh so với lên trời còn khó hơn gấp vạn, muốn hắn cứu người thì nhất định phải giải đáp được câu hỏi xảo quyệt mà hắn đề ra, cho dù có trả lời đúng đi chăng nữa hắn cũng chưa chắc đã thèm chữa cho bạn, còn phải xem tâm trạng của hắn thế nào đã, với lại cứ cho là hắn đồng ý chữa cho bạn đi, thì trong quá trình điều trị nếu hắn đột nhiên mà thấy khó chịu, rất có thể bạn sẽ được trực tiếp đi gặp Diêm vương luôn! Đấy bạn xem, thế không phải một tên điên thì là gì? À, mà cũng có thể là bệnh thần kinh đó. “Lỡ đâu Ma Y không hề ở Ngôn quốc.” Tôi lắc đầu, thở dài, “Ai biết được hắn lại tới chỗ nào chơi đùa rồi chứ......” Đôi phượng mâu đen thẫm của Đông Phương Cửu chợt trừng lớn, rồi lại cười yếu ớt nhìn Thượng Quan Lăng, vẻ mặt cố che đậy ý không thể tin được trong đáy mắt, giọng điệu như trêu chọc nói: “Ồ, ngay cả tiểu Lăng nhi của ta cũng biết Ma Y không ở Ngôn quốc.”

Nhận thấy sự lay động trong ánh mắt Đông Phương Cửu từ phía sau, Hiên Viên Tiêu hình như cũng lờ mờ hiểu được chút gì... Ngày ấy hắn cùng Đông Phương Cửu ở trên mái Sở Dật các... Bỗng nhiên, Hiên Viên Tiêu kinh ngạc nhìn về phía Thượng Quan Lăng. “Ta sao lại không biết chứ? Ta dù sao cũng là công chúa của Ngọc quốc nha!” Nói xong, tôi nghĩ muốn đánh chính mình quá, tận dụng chút ánh sáng chăm chú nhìn về phía u Dương Vân lúc ấy. Cũng may, hắn chỉ hạ mắt xuống không nhìn tôi.

Hú vía, may mà u Dương Vân vẫn còn có chút nhân tính không lột trần tôi tại trận, nếu hắn mà tố giác tôi, tôi chắc sẽ lập tức bị Hiên Viên Tiêu đánh chết, hoặc cũng có thể là bị Đông Phương Cửu tra tấn tới chết mất thôi. Cảm giác này cứ như có một con dao đặt ngay sau lưng, thật không hay chút nào. Mọi người đều biết bạn là kẻ bịp bợm cũng chẳng phải đáng sợ gì, cái đáng sợ chính là chỉ có một người biết bạn là kẻ bịp bợm, mà người kia còn xem bạn diễn trò lừa những người khác, tới khi nào thấy đùa giỡn nhàm chán không còn hững thú nữa rồi, sẽ đem những lời bịa đặt của bạn vạch trần từng chút một để tìm kiếm niềm vui mới. Tâm tình Đông Phương Cửu, có phần hỗn loạn. Dĩ nhiên, trong lòng hỗn loạn không phải chỉ có mình hắn.

“Hiên Viên huynh thực chắc chắn tin rằng Ma Y du ngoạn đã trở về rồi chứ?” u Dương Vân đợi đúng thời điểm mới hỏi, hắn vừa nhìn thoáng qua liền hiểu ngay tâm tư Thượng Quan Lăng lúc này. Cảm xúc trong lòng hắn lại có phần không như thế, nói đơn giản đó là sự hài lòng, hắn hết sức vui vẻ vì chỉ có mình hắn biết bí mật, một bí mật có thể khiến một người ở lại bên cạnh hắn. Đó là nguyên do mà u Dương Vân nở nụ cười, những tia sắc bạc trong ánh mắt khẽ dao động. Hiên Viên Tiêu thấy nét mặt u Dương Vân nhất thời nghi hoặc, rồi nhân tiện nói: “Không biết, cho nên mới muốn hỏi u Dương.” âm điệu vừa phải, ngữ khí ôn hoà. “Tiếc là, u Dương cũng không biết.” Mỉm cười lãnh đạm, tựa như chuyện không liên can đến mình.

Vô Ngôn nói chen vào: “Ma Y tuy là người Ngôn quốc ta, nhưng Vô Ngôn lại chưa từng may mắn gặp qua Ma Y lần nào. Thực đáng tiếc a, đáng tiếc a...” Lắc đầu lia lịa, giống như hắn thật sự kính trọng Ma Y nhường ấy vậy. Đông Phương Cửu im lặng không lên tiếng, lặng lẽ suy tính. Nhưng cũng không suy ra được điều gì về Ma Y. Hiên Viên Tiêu sớm đã dự đoán kết quả như vậy, cho nên lúc hắn xuất phát đã dặn dò hai đại ảnh vệ của mình đi tìm tung tích Ma Y, nhưng mãi đến tận hôm nay hắn vẫn không nhận được chút xíu tin tức gì. Có chút nóng ruột thật, dù sao Sở Sở bị trúng độc nặng thế nếu không được giải kịp thời thì...

“Ta biết hắn ở đâu rồi!” À ha! Tôi biết, tôi biết! Vốn sau khi tôi ‘xuyên’ tới ở chương hai, Hiên Viên Tiêu sẽ phải đưa Sở Sở hơi thở mong manh đi khắp nơi bằng mọi giá tìm kiếm bóng dáng Ma Y, cuối cùng hắn cũng đã gặp được Ma Y trong một nơi thâm sơn cùng cốc của Lương quốc, tiếp đó lại bị tên Ma Y kia làm khó đủ đường, nhưng rốt cuộc Sở Sở trong tình trạng hấp hối tưởng chừng không thể qua khỏi cũng đã sống lại. “Hắn ở đâu?” Đông Phương Cửu đột nhiên hoàn hồn trở lại, Hiên Viên Tiêu ngay lập tức truy vấn, Vô Ngôn híp mắt như cười, u Dương Vân ngân mâu khẽ run.

Tôi lôi Đông Phương Cửu qua, nhìn vào mắt hắn, hỏi: “Lương quốc ngươi có phải có một ngọn núi tên là...Cửu Trọng sơn không?” Đông Phương Cửu giật mình sửng sốt, tiếp theo chậm rãi gật đầu. “À ha, vậy thì đúng rồi, Ma Y lão nhân đang ở đó đấy!” Tôi hưng phấn vỗ tay bôm bốp, khẽ nhếch miệng cười rồi kéo Ất đang một phen ngạc nhiên quá độ ra, lớn tiếng hỏi: “Ất, ta rất lợi hại phải không? Hắc hắc, làm thuộc hạ của ta cũng mở mày mở mặt lắm chứ nhỉ?!”

Tôi chính là biết rõ mấy người đều không biết cái bí mật này mà!~~~ Oa ha ha ha, tôi cảm giác như sự hồi sinh của tôi giờ mới được bắt đầu! Phật viết: Vui quá hóa buồn.

♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.