Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 60

Chương 59.

Thân phận lo âu, nghi hoặc trùng điệp Vốn tưởng rằng ngồi chung một con thuyền với Hiên Viên Tiêu, chúng tôi sẽ làm cho con thuyền này nát tươm nát tành, kết quả là vẫn bình an vô sự, hắn không chỉ không chủ động xuất kích đối phó với tôi, ngay cả những lần tình cờ chạm mặt hắn đều ngoảnh mặt làm ngơ, xoay người bước đi. Đối với hành vi quỷ dị của hắn tôi thật sự khó có thể lý giải, hắn đối với tôi, hoặc nói chính xác hơn, hắn với Thượng Quan Lăng rốt cuộc là loại tình cảm gì?

Vốn dĩ là chán ghét ‘tôi’, hiện tại thì sao? Tôi, thứ nhất là không thích hắn, thứ hai là còn cố gắng làm mối cho hắn cùng Sở Sở, hắn còn lý do gì mà cứ thấy tôi là lại chán ghét như thấy ôn dịch chứ? Ai, không hiểu a không hiểu, tâm tư người này thật sự quá thâm ảo. Đông Phương Cửu đẩy cửa bước vào, cười nói:“Có chuyện gì mà tiểu Lăng nhi thở ngắn than dài vậy?”

Tôi nắm chặt hai tay, ngẩng đầu lên nhìn Đông Phương Cửu nghiêm túc nói:“Lần sau tới nhớ gõ cửa!” “Ta có gõ.” Có điều rất nhẹ thôi, nhất định là nàng không nghe thấy. Đông Phương Cửu nheo mắt cười cười. “Tìm ta có chuyện gì?”

“Lăng nhi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ về nhà.” “Đi đi, đó là nhà ngươi, không phải là nhà ta!” Tên ngốc Đông Phương Cửu này lại bắt đầu giở thói buồn nôn, tôi phải chuẩn bị phòng ngự thật tốt. Đông Phương Cửu mím môi cười, nói:“Được rồi, tới phòng nghị sự đi, ta sẽ chờ nàng.”

Tôi còn đang lưỡng lự, đã bị Đông Phương Cửu kéo tay lôi đi. Hiên Viên Tiêu nhìn thấy Đông Phương Cửu nắm tay tôi tiến vào liền buông chén trà xuống, Thập Tứ phía sau vẫn đứng thẳng tắp. “Công chúa!” Ất nhìn thấy tôi, khuôn mặt nở một nụ cười.

“Ất nha, lần sau bảo vệ cửa phòng ta cho tốt, bằng không sẽ có người lén lút tùy tiện tiến vào!” Lời này đương nhiên là nói cho Đông Phương Cửu nghe, dùng dư quang liếc mắt một cái, thế nhưng sắc mặt hắn không có tí xíu giận dữ nào. Tên ngốc này thật sự không thể cứu được nữa rồi! Hắn rốt cuộc có hiểu thế nào gọi là nói móc không hả?! Ất nhìn Đông Phương Cửu, ánh mắt cũng không lộ ra điều gì, chỉ nói: “Dạ.” Đợi tôi tìm chỗ ngồi thoải mái xong, Đông Phương Cửu vẫn giữ ý cười nhìn Hiên Viên Tiêu nói:“Hiên Viên huynh giờ có thể đem chuyện Sở Sở bị trúng độc nói tường tận cho chúng ta được chưa.”

Hiên Viên Tiêu hơi nhướng mày, nhìn chòng chọc vào khuôn mặt đang nở nụ cười của Đông Phương Cửu, đôi mắt sắc vàng cực lạnh, khẩu khí khó chịu nói: “Lúc Sở Sở ở Ngôn quốc đã bị trúng độc.” “Làm sao ngươi biết?” Tôi hỏi như vậy không phải vì không tín nhiệm Hiên Viên Tiêu, với tính cách người này, hắn sẽ chẳng thèm bịa đặt với tôi làm gì, chỉ là tôi thực sự không thể hiểu nổi vì sao lúc Sở Sở cùng hắn lên thuyền trở về Ngọc quốc vẫn còn cực tốt, hơn nữa tại sao đám người ở Ngôn quốc lại phải hạ độc Sở Sở?! Không bằng hạ độc tôi còn có thể tin. “Ở trên thuyền của ta không ai dám động đến nàng.”Hiên Viên Tiêu cau mày không hờn giận trả lời tôi.

Đông Phương Cửu nói chen vào một câu:“Sau khi Sở Sở trở lại Ngọc quốc cơ thể ngày càng tiều tụy, nhưng các ngự y chẩn bệnh lại cực kì nhất trí, đều nói nàng cũng không đáng lo ngại.” Tôi nghiêng đầu nhìn về phía Ất, Ất trầm mặc gật đầu. “Nhưng ta vẫn nghĩ không ra, vì sao kẻ đó ai không đầu độc lại muốn đầu độc Sở Sở?”

Hiên Viên Tiêu cười lạnh một tiếng nhưng không nói gì, Đông Phương Cửu khẽ lắc đầu, thở dài nói:“Lăng nhi, người kẻ đó muốn đầu độc chính là nàng a!” Tôi đột nhiên giật mình, hơn nửa ngày sau mới vội vàng truy vấn Đông Phương Cửu:“Vậy thì vì sao Sở Sở lại trúng độc?” Đông Phương Cửu cười khổ nói:“Lăng nhi, ta cũng không phải là vị tỷ tỷ tu đạo của nàng, làm sao biết rõ hết được.”

“Vậy thì vì sao có người muốn hại ta?!” Thượng Quan Lăng thật sự bị nhiều người hận như vậy sao? Tất cả mọi người đều hận tôi không thể chết?... “Đắc ngọc giả, chưởng càn khôn.” Đông Phương Cửu biểu tình sâu thẳm gằn sáu chữ. Cái gì?! Đều tại lão hồ ly Vô Ngôn kia! Nếu không phải do cái Thần chỉ cứt chó của hắn, ai sẽ đối với Ngọc quốc tôi như hổ rình mồi?! Ai sẽ ngấm ngầm hạ độc thủ với tôi?!

Khóe miệng tôi co vào, lại hỏi:“Vậy sao Thần chỉ ta đây nói lại không có ai tin?” Sợ bọn họ quên mất tôi lặp lại câu nói của mình hôm trước,“Chính là câu ‘Ngôn niệm quân tử ôn kì như ngọc’!” Đông Phương Cửu ảm đạm cười:“Lăng nhi không phải muốn ám chỉ ‘ngọc’ ở Ngôn quốcđóchứ?” Ôi chao? Hắn hiểu nha, tôi vội vã gật đầu.

“Cô cho rằng u Dương Vân mấy ngày nay rất tốt?!”Hiên Viên Tiêu bỗng chốc phun ra một câu, hàn khí bức người. Tôi nghe xong cũng cả kinh, buột miệng nói:“Hắn cũng bị kẻ khác ám toán?” Không thể nào? Vậy mà hắn còn bớt thì giờ đến tra tấn tôi?! Hiên Viên Tiêu khẽ nhắm hai tròng mắt sắc vàng, không trả lời tôi. Tôi ngược lại nhìn về phía Đông Phương Cửu, Đông Phương Cửu bất đắc dĩ cười nói:“Ngôn quốc còn có một vị đại quốc sư mà.”

“À.” Tôi như vừa tỉnh mộng, hai mắt sáng choang như đèn, dán mắt vào hai người bọn họ. Nghĩ đến đây tôi lại cảm thấy có điểm không đúng, Ngôn quốc bị người khác theo dõi, nhưng mà theo biểu hiện của Đông Phương Cửu với Hiên Viên Tiêu, lại không giống như là bọn hắn làm, như vậy thì Kim quốc cùng Lương quốc cũng bị loại bỏ, vậy, vậy rốt cuộc là kẻ nào đã làm những chuyện này?! “Lăng nhi, không nên cau mày.” Đông Phương Cửu cưng chiều nói. “Ờ.” Ta đáp lại một tiếng rồi lại ngẩng đầu hỏi hắn:“Là người Dực quốc làm?”

Dực quốc, nơi nhỏ như lòng bàn tay, vốn thuộc Ngọc quốc. Đông Phương Cửu cùng Hiên Viên Tiêu đều cực kinh ngạc, đồng loạt nhìn về phía Thượng Quan Lăng, Hiên Viên Tiêu rốt cuộc nhịn không được, lớn tiếng chất vấn:“Cô rốt cuộc là ai?!” Đông Phương Cửu lúc này ngây người, trong lòng run lên, vội vã nói chen vào một câu, ngăn Hiên Viên Tiêu lại:“Hiên Viên, Lăng nhi là trưởng công chúaNgọc quốc, nàng trước tiên hoài nghi Dực quốc rất có đạo lý!” Hắc mâu của Đông Phương Cửu gắt gao nhìn chằm chằm vào Hiên Viên Tiêu, lông mày nhíu lại, đôi mắt bao hàm thâm ý đều ám chỉ Hiên Viên Tiêu không được lỗ mãng.

Tôi ngơ ngẩn nhìn biểu tình quái dị của Đông Phương Cửu cùng Hiên Viên Tiêu, trong lòng bất ổn. Hiên Viên Tiêu chất vấn rốt cuộc có ý tứ gì? Hắn chẳng lẽ đã phát hiện được điều gì? Chẳng lẽ là u Dương Vân nói cho bọn họ?! Không phải đi... Trong nhất thời bầu không khí trở nên đặc lại. Thật lâu sau, Đông Phương Cửu phá vỡ sự yên lặng, ôn nhu trấn an nói:“Tóm lại Lăng nhi nàng phải luôn luôn cẩn thận, không thể hành sự một mình, bây giờ nàng là người nguy hiểm nhất.” Tiếp theo lại giả như phong thái quyến rũ, nhỏ nhẹ nói: “Hay là cục cưng tiểu Lăng nhi muốn đi cạnh ta mới an toàn!”

“Xí —” Tôi mới không cần ở cùng một chỗ với con sói háo ‘sắc’ nhà anh! *** Chính ngọ hôm sau, dưới chân Cửu Trọng sơn, Lương quốc.

Đám người Cửu vương phủ sớm đã chầu chực dưới chân núi, trong đó tôi chỉ biết mỗi một người là cô gáiáo vàng, Y Y, tú bà của Ngôn quốc Chí Tôn phường, tâm phúc của Đông Phương Cửu. Mặc kệ những cái khác, tôi xoay người phân phó Ất:“Ất, ngươi mau trở về nhanh chóng đưa Sở Sở tới đây, chúng ta sẽ lên Cửu Trọng sơn chào hỏi Ma Y trước.” “Vâng!” Ất khom người đáp.

“Khoan đã —” Tôi gọi Ất lại, suy nghĩ một chút rồi nói:“Cửu Trọng sơn có chín đỉnh núi, Ma Y hẳn là ở nơi cao nhất trên đỉnh Cửu Trọng sơn.” “Thuộc hạ hiểu rồi!” “Ừm, đi nhanh về nhanh!”

*** Đông Phương Cửu nói đường lên Cửu Trọng sơn mặc dù không dốc lắm, nhưng lại chật chội quanh co, dắt ngựa cũng không thể đi được, hắn bèn đề nghị mọi người để ngựa dưới chân núi, đi bộ lên. Tên thất phu Hiên Viên Tiêu ỷ mình có công phu, không thèm đếm xỉa đến mọi người, tự mình thi triển khinh công leo núi, tiểu Thập Tứ nhà hắn cũng chỉ có thể gắng sức bám theo sau, không hề oán hận nửa câu.

Tôi vốn dự định sai người chuẩn bị kiệu trúc nâng lên trên núi, bằng không dựa vào thể chất loại trạch nữ tôi đây chắc đến cả đời mới có thể bò lên trên đỉnh núi. Ai ngờ tôi còn chưa mở miệng, đã cảm thấy eo bị siết lại, thanh âm của tên ngốc Đông Phương Cửu kia vang lên như sấm đánh bên tai. Hắn ôm tôi cùng ‘bay’. Đừng nói cước lực của tên ngốc Đông Phương Cửu kém xa so với Hiên Viên Tiêu, ngay cả khi hắn vác theo một đại phiền toái như tôi cũng không rớt lại phía sau nhiều lắm. Chưa đến nửa canh giờ, cảnh vật trước mắt càng trong trẻo khoáng đạt hơn, ta cảm thấy cũng sắp tới nơi, vì vậy càng thúc giục mọi người đẩy nhanh cước bộ. ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

.