Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 79

Chương 78.

Ông ngoại của ta, Tô đại tướng quốc Thực ra, về việc vì sao Thượng Quan Lăng luôn cuồng ngạo, bạo ngược như vậy, sau khi tôi nghiên cứu kỹ càng một lúc, nhận thấy chuyện này không phải không có nguyên nhân. Thượng Quan Lăng là trưởng công chúa, là con trưởng của Thượng Quan Bác Dịch, cùng với thái tử Thượng Quan Thiên đều do hoàng hậu Tô Thanh Thanh sinh ra. Ông ngoại Tô Hòa Trọng là nhất phẩm tể tướng đương triều quyền khuynh triều dã, cậu Tô Mục Vũ lại là thượng thư Binh bộ nhị phẩm tay cầm thiên hạ binh phù. Từ lúc lọt lòng, bao nhiêu cưng chiều yêu thương của mọi người đều tập trung trên người cô, Tô Thanh Thanh đối với đứa con đầu lòng của mình đương nhiên cưng chiều vô biên, còn phụ thân của cô, hoàng đế Ngọc quốc, đối với cô càng cưng chiều vô tận.

Bởi vậy, đối với Thượng Quan Lăng mà nói, không có thứ gì không thể chiếm được, chỉ có những thứ bỏ đi cô không muốn mà thôi; không có người nào không thể khi dễ làm nhục, chỉ có nô tài có thể xử lý thẳng tay. Trong từ điển của Thượng Quan Lăng không có cái gì gọi là ‘thiên lý, công đạo, vương pháp’, bởi vì cô chính là trời của Ngọc quốc, cô muốn hôm nay trời mưa, thì tuyệt đối không thể chỉ có sét đánh! Trong tim Thượng Quan Lăng không có hai chữ ‘nhân từ’, cô cũng không hiểu thế nào là ‘hung ác’, cô chỉ làm việc cô muốn làm, diệt trừ thứ cô chán ghét, từ nhỏ tới lớn cô vẫn luôn hành động theo cảm tính, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

Sự cưng chiều của Thượng Quan Bác Dịch dành cho Thượng Quan Lăng, từ sau cái chết của Tô Thanh Thanh lại càng sâu đậm hơn. Nghe đồn, diện mạo Thượng Quan Lăng giống y hệt mẫu thân, chỉ khác là đôi mắt phượng màu xanh hơi dài hơn và xếch lên một chút, khiến dung nhan vốn đã tuyệt mỹ càng tăng thêm vẻ mê hoặc, cộng thêm cô trời sinh cuồng ngạo, không bao giờ thèm nhìn đến ai, nên cặp mắt xanh kia càng trở nên yêu mị lạnh lùng. Sau đó, ở trong cung lưu truyền một lời đồn rằng, sở dĩ Thượng Quan Bác Dịch chấp nhận truyền lại ngôi vị hoàng đế cho Thượng Quan Thiên, không phải bởi vì hắn do hoàng hậu sinh ra, là hoàng tử chính tông, là thái tử; mà là bởi vì người duy nhất mà Thượng Quan Lăng quan tâm hoặc đối xử ôn nhu, chính là đệ đệ ruột của cô – Thượng Quan Thiên. Lại nói đến Tô Hòa Trọng. Ông ta làm quan trong triều gần bốn mươi năm, từ chức quan ngự sử trung thừa ngũ phẩm, từng bước thăng tiến, lên như diều gặp gió, từ sau khi con gái Tô Thanh Thanh vào cung, Tô quốc trượng liền lên chức tể tướng, trở thành tướng quốc đại nhân dưới một người trên vạn người ở Ngọc quốc. Ông ta đã phụ tá hai đời hoàng đế của Ngọc quốc, thống lĩnh các quan viên đại chính trong hơn hai mươi năm qua.

Thay vì nói Ngọc quốc là thiên hạ của Thượng Quan gia, chẳng thà nói Tô gia đang làm chủ. Có điều, Tô gia có thể ngồi yên ổn hai triều đại, ngoại trừ đạo làm quan của bản thân Tô Hòa Trọng ra, đương nhiên còn có ảnh hưởng không thể coi thường của cháu ngoại Thượng Quan Lăng của ông ta. Thượng Quan Bác Dịch từ trước đã lập một di chiếu, giao giám quốc đại ấn cho trưởng công chúa Thượng Quan Lăng của y, đặc biệt phong giám quốc công chúa, được phép tham nghị triều chính, cùng với tể tướng Tô Hòa Trọng và lục bộ thượng thư đều là phụ chính đại thần, cùng nhau phụ tá tân đế Thượng Quan Thiên cho tới khi y thành niên tự mình chấp chính.

Từ đó, trên Kim Loan điện Ngọc quốc liền có hai cái long ỷ phỉ thúy gần như giống hệt như nhau, đặt song song trên điện. Mà tôi lần này đến phủ tướng quốc trước, chỗ của ông ngoại‘tôi’, là có hai mục đích. Thứ nhất, tôi muốn lừa ông ngoại ‘ngẫu nhiên’ thân yêu đích thân đi Dực quốc làm một việc phối ngẫu...

Thứ hai, tôi muốn trấn an người cậu ‘ngẫu nhiên’ đáng thương sắp sửa bị tôi tước hết binh quyền... Không phải tôi muốn làm suy yếu thế lực Tô gia, mà là nhân tài cần được đặt ở vị trí thích hợp mới có thể phát huy tác dụng tốt nhất. Ví như Tô Mục Vũ, người cậu tội nghiệp của tôi, chẳng qua tướng tá có hơi dũng mãnh một chút, nhưng đối với võ nghệ thì không được am hiểu cho lắm, nắm hết binh phù để làm gì? Đến lúc thực sự khai chiến rồi, chẳng lẽ tôi phải trông cậy vào y lãnh binh đi đánh nhau với Hiên Viên Tiêu hay sao?! Oh my God, tôi nghĩ cũng không dám nghĩ... Huống hồ, ông ngoại tuổi tác đã cao, dù không nói đến sinh lão bệnh tử, nhưng chức vị tể tướng rồi cũng đến lúc có người khác lên làm, tôi phải sớm tìm ra người mới, để chuẩn bị sử dụng sau này. Tôi không phải Thượng Quan Lăng cuồng ngạo hung ác, muốn làm gì thì làm trước kia, tôi chỉ là Lăng mẹ kế hiểu biết chút ít thói đời, và hơi có chút tâm kế mà thôi. Nhân tài mà tôi cần sẽ không thuộc về vây cánh phe phái nào cả, mà sẽ là những con người mới tinh từ đầu đến chân, chỉ thần phục dưới trướng của Lăng mẹ kế tôi đây mà thôi. Tôi không chỉ muốn thể xác, còn muốn cả trái tim của bọn họ!

“Công chúa, tới tướng phủ rồi.” “Ờ.” Tôi lên tiếng trả lời rồi vén rèm xe bước xuống xe ngựa. Trước mắt là một phủ đệ tường cao ngói đỏ, cao cao hai bên cửa có treo hai chiếc đèn lồng sáng rực, trên bức hoành phi giữa cửa viết hai chữ vàng ‘Tô phủ’, nét bút mạnh mẽ, sắc nét.

Cửa son rộng mở, trước cửa, mười tên gia đinh đứng thẳng hàng hai bên, sát ngoài cùng, gần chỗ con sư tử bằng đá, là một người đàn ông, vóc người cao lớn, tóc mai có vài sợi bạc, mắt báo trán rộng, khoác trên người bộ áo lụa màu đỏ sậm, đai ngọc thắt ngang eo. Tôi theo bản năng cảm nhận người đàn ông kia chính là cậu của ‘tôi’ Tô Mục Vũ, vì vậy thoáng một cái ý cười liền ngập tràn trong đáy mắt, tôi vội vã bước tới chỗ người đàn ông kia. Ai ngờ tôi mới vừa đi được hai bước, y liền vén vạt áo quỳ gối xuống, bọn gia đinh cũng làm theo đồng loạt quỳ sụp xuống đất.

“Vi thần Tô Mục Vũ bái kiến trưởng công chúa, không biết trưởng công chúa tối nay đến phủ, không tiếp đón từ xa, mong trưởng công chúa thứ tội!” “Khụ...” Tôi ho nhẹ một tiếng, giấu vẻ lúng túng, mỉm cười kéo cậu của tôi đứng dậy, nũng nịu trách móc: “Cậu à, đây có phải ở trong cung đâu, người trong nhà hà tất giữ lễ tiết như vậy. Cậu làm vậy không phải muốn làm Lăng nhi tổn thọ chứ?!” Vẻ mặt Tô Mục Vũ đột nhiên biến sắc, nghiêm nghị nói: “Thần Tô Mục Vũ nếu đã là cậu của trưởng công chúa, thì càng phải tuân theo lễ tiết. Về công về tư đều không thể thất lễ!”

Khóe miệng khẽ giật giật, trong lúc nhất thời không biết nên nói tiếp thế nào. Cũng may, một giây sau ông cậu cứng nhắc của tôi bỗng hơi mỉm cười, ôn tồn nói: “Công chúa, vào phủ trước rồi nói. Phụ thân đã sai người chuẩn bị rượu thịt để đón tiếp công chúa.” Tôi cười gật đầu. Đi theo Tô Mục Vũ qua sân nhà, lượn quanh mặt hồ, mới tới đại sảnh nội viện của Tô phủ.

Liền thấy một lão giả mặc quần áo màu xám nhạt, chống một cây gậy bằng ngọc bích, nghênh đón bọn tôi. Lão giả để một chòm râu sơn dương, mái tóc gần như bạc trắng, trên mặt đầy những vết tích của năm tháng, nhưng tinh thần lại có vẻ quắc thước dị thường. Tôi không nhịn cười được. Đây là ông ngoại đại nhân của ‘tôi’. Để tránh lặp lại tình huống khó xử vì ‘được quỳ’, tôi vội gia tăng tốc độ, lao tới trước mặt ông ngoại có chòm râu sơn dương, nhào vào lòng ông, cười hì hì làm nũng: “Ông ngoại, có nhớ Lăng nhi không?”

Ông ngoại của tôi Tô tướng quốc, những nếp nhăn trên mặt càng thêm sâu, cười khoái chí đến mức tấm thân già gầy nhom phải run lên, nhưng ngoài miệng lại nói: “Công chúa à, không thể như vậy, lễ nghĩa, lễ nghĩa!~~” Tôi chả thèm bận tâm, vẫn giữ nguyên tư thế ác bá đầu đường xó chợ ôm lão gia tử đi tới trước bàn ăn, ấn lão xuống ghế, dẩu môi nói rằng: “Ông ngoại, ông ngoại rốt cuộc có nhớ con hay không?! Người ta tí nữa đã bị nhốt ởNgôn quốc không về được!” Tô Hòa Trọng vuốt vuốt chòm râu sơn dương, cuối cùng dùng một giọng nói nhỏ nhất lầm bầm một từ: “Có...”

Bầu không khí của bữa tiệc hòa thuận, ‘cả nhà’ chúng tôi vui vẻ, ấm áp. “Lăng nhi thực sự đã trưởng thành...” Tô Hòa Trọng cười híp mắt, sự vui vẻ phát ra từ nội tâm. Phải biết rằng, Thượng Quan Lăng mười năm trước không hề thân mật với ông ngoại của cô là lão, chỉ những lúc có việc cần giao phó mới nghe tiếng, còn khi không có việc gì thì đừng nói đặt chân đến Tô phủ, ngay cả chỉ gặp mặt, cũng là lão phải vào cung mới gặp được Thượng Quan Lăng. Đây cũng là lý do vì sao khi Tô Mục Vũ nghe tôinói ‘Người trong nhà hà tất giữ lễ tiết’, thì mặt y lại biến sắc như tắc kè hoa.

Tôi cười tươi roi rói, làm như mình chưa đến mười sáu tuổi: “Ông ngoại~~ Lăng nhi có chuyện này chỉ có thể cầu ông ngoại giúp đỡ thôi~~” Tô Hòa Trọng cười lắc đầu, mặt đầy thương yêu nói: “Aizzz, biết ngay nha đầu con có chuyện mà, bằng không đời nào chịu chạy về nhà.” Mặc dù lão gia tử có chút bất mãn đối với hành động ‘vô sự bất đăng tam bảo điện’ của tôi, nhưng xem ra việc tôi đến đây cũng đã khiến lão vô cùng hài lòng, có mục đích hay không, lão không quan tâm. Có điều, trái lại tôi bị một tiếng ‘nha đầu’, một câu ‘về nhà’ của lão gia tử khiến cho trong lòng có cảm giác rất ray rứt. Ngẫm lại, lúc lão gia tử nhà tôi còn sống, hễ mở miệng đều gọi là ‘Lăng nha đầu, Lăng nha đầu’, lão gia tử gọi tôi là ‘Lăng nha đầu’ đó chính là người ông đã mất của tôi, còn lão gia tử trước mắt vừa gọi tôi ‘nha đầu’ chính là ông ngoại bằng xương bằng thịt của tôi. Là của tôi ư, ưm, tôi chính là Thượng Quan Lăng mà. Ha ha.

Tôi thôi không cười nữa, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nói với lão gia tử: “Ông ngoại, Hiên Viên Tiêu có ý định tấn công Dực quốc, có khả năng ít ngày nữa sẽ phát binh.” Lão gia tử sửng sốt một lúc, sắc thái trên mặt cũng lạnh đi, nhìn chằm chằm tôi nói: “Ha ha, lòng tham của Kim quốc cũng lớn thật, bỏ qua Tây Kỳ và Thục quốc không cần, hết lần này tới lần khác cứ muốn thò tay tới chỗ Ngọc quốc chúng ta.” “Kỳ thực, là Sở Sở lúc ởNgôn quốc bị trúng ‘Phệhồn’ của Dực quốc, lại trùng hợp người của Dực quốc có đến chỗ bọn con trú ngụ trong vương cung Ngôn quốc.” Tôi giải thích.

“Ồ? Ha ha...” Lão gia tử cười khẽ hai tiếng, con mắt nheo nheo lấp lánh tinh quang, than thở: “Thật sự nhìn không ra, Hiên Viên đế lại là một kẻ si tình.” Tô Mục Vũ chen ngang hỏi: “Đúng rồi, Sở Sở vì sao không trở về cùng công chúa?” Tôi thở dài nói: “Sở Sở đi theo Hiên Viên Tiêu về Kim quốc rồi.”

“Cái gì?!” Tô Mục Vũ vỗ bàn, nổi giận:“Cô ta tốt xấu gì cũng là quận chúa của Ngọc quốc ta, sao có thể làm ra chuyện...” Tôi cười nói: “Haizzz, vậy là cậu không hiểu rồi, cái này gọi là ‘địa vị thật đáng quý, sinh mệnh giá càng cao, nhưng chỉ vì tình yêu, hai thứ đều chả đáng!’ Ha ha ha...” Tô Mục Vũ dở khóc dở cười vì câu nói của tôi, vẻ mặt cực kỳ khó tả.

♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.