Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 87

Chương 85.

Mẹ kế ra oai, chỉnh đốn quan viên [2] Lần này cả điện lại nhốn nháo. “Bệ hạ, trăm ngàn lần không được đâu!~~”

“Điều này sao có thể! Tô thượng thư chưởng quản Binh bộ rất tốt, sao có thể đến Hộ bộ?!” “Làm gì có người nào kiêm nhiệm thượng thư hai bộ chứ?!” “Hừ! Sau này triều đình chính là thiên hạ của Tô gia rồicòn gì!” Người nói câu này, giọng rất nhỏ.

...... Tôi quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Thiên, thấy hắn mỉm cười đầy ẩn ý, nhưng con mắt thì lại liếc về phía lão gia tử, tôi cũng nhìn theo về phía lão gia tử. Ngay lập tức, tôi hoàn toàn hiểu rõ. Nhìn lướt qua vẻ mặt lão gia tử rõ ràng đang vô cùng đắc ý nhưng lại vờ nghiêm nghị, quay đi, lại hỏi Thượng Quan Thiên: “Vậy sao có thể được, quốc cữu đại nhân đang chấp chưởng Binh bộ mà!”

Cậu em đáng yêu của tôi còn chưa kịp trả lời, thì ông cậu tốt của tôi đã đứng dậy, thanh âm vang dội: “Công chúa, thần có việc thỉnh tấu!” “Ồ? Tô thượng thư mời nói.” Ánh mắt dán chặt trên người Tô Mục Vũ. “Thần muốn xin từ chức Binh bộ thượng thư, thỉnh công chúa chuẩn tấu!” Dứt lời, Tô Mục Vũ quỳ xuống giữa điện ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt mỉm cười, ánh cười đó mang theo kiên trì, mang theo tín nhiệm, càng mang theo sự vô tư.

Tôi giật mình, gật đầu nói: “Chuẩn tấu!” Tiếp theo, tôi chậm rãi tiến lên phía trước, nhìn bá quan một lượt, khoan thai cất tiếng, giọng nói vang vọng mạnh mẽ: “Chiếu: Quốc cữu Tô Mục Vũ, làm quan nhiều năm, thanh chính liêm khiết, phong Hộ bộ thượng thư, chấp chưởng Hộ bộ.” “Thần — lĩnh chỉ tạ ân!” Cữu cữu đại nhân dập đầu tạ ân.

Nhìn về phía Mạc Ly, tôi tiếp tục nói: “Chiếu: Vĩnh An vương Thượng Quan Mạc Ly, trẻ tuổi hiếu học, tính tình trung thành, thông hiểu binh pháp, văn trị võ công, đều có thành tựu. Đặc biệt phong — Trấn quốc đại tướng quân, kiêm nhiệm Binh bộ thượng thư, nắm giữ quân vụ thiên hạ!” “Phụp.” Một tiếng, Vĩnh An Vương của tôi cũng quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi biết hắn muốn nói gì, tôi nhẹ nhàng gật đầu ý bảo tôi hoàn toàn hiểu rõ. “Thần lĩnh chỉ tạ ân —” Mỗi chữ mỗi dừng.

Sau mấy giây im lặng, nhờ tác dụng đầu tàu của lão gia tử, các bá quan cũng rất thức thời hưởng ứng hiệu triệu, cùng nhau quỳ xuống hô to: “Bệ hạ anh minh! ~ Công chúa thánh minh! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, công chúa thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!~~” Liếc vội ra ngoài, tôi phát hiện một bóng người vụt đi. Ha ha, khẳng định là ông anh họ đáng ghét của ‘tôi’ rồi. Dùng dư quang liếc sang Tiểu Phúc Tử, Tiểu Phúc Tử cất giọng cao vút lanh lảnh hô: “Có việc khởi tấu, hết việc bãi triều!—”

Lão gia tử chầm chậm đi tới, khuôn mặt nghiêm trang, khí thế tướng quốc mười phần, giọng bình tĩnh nói: “Thần có việc thỉnh tấu!” “Tướng quốc đại nhân mời nói.” “Thần thân nhiễm phong hàn muốn xin nghỉ nửa tháng, thỉnh bệ hạ, công chúa, chuẩn tấu.” Nói xong, còn dùng hành động gượng gạo chẳng phúc hậu chút nào ho khan hai tiếng: “Khụ khụ...”

Tôi cá chắc tôi nghe được tiếng cười trong đó. Thượng Quan Thiên không hiểu cho nên nhìn tôi, tôi mỉm cười với hắn, khẽ gật đầu, Thượng Quan Thiên liền lên tiếng nói: “Chuẩn tấu!” Tôi nhìn lão gia tử, giả vờ bày ra một vẻ mặt bi thương, vờ vĩnh bắt đầu diễn: “Tướng quốc đại nhân vì nước lao khổ đến tận bây giờ, bổn cung thực không có lời nào diễn tả được, đặc biệt ban thưởng trăm lượng hoàng kim để an ủi trung thần.”

Lão gia tử vừa nghe, lập tức vui vẻ, hàm râu run cả lên, lại giả vờ ho hai tiếng, nói: “Tạ ơn công chúa, thần nhất định cúc cung tận tụy cho đến lúc chết!” Tôi thầm nghĩ, một trăm lượng hoàng kim đã đủ làm lộ phí cho lão đi Dực quốc rồi chứ? Bất luận là muốn chuẩn bị người, hay là mua sát thủ giết người, đều đủ rồi chứ? Nhớ tới vẻ luyến tiếc của lão gia tử tối hôm qua lúc đem ‘Như Ý lâu’ giao cho tôi, cứ sợ tôi làm lụn bại ‘đệ nhất tửu lâu’ của lão! Nói cái gì là, biết trị quốc chưa chắc đã biết kinh doanh, biết kinh doanh cũng chưa chắc biết quản lý tài sản, toàn tài như lão không phải dễ gặp! Lúc đó tôi đã nghĩ, lão gia tử cũng thật là kiêu ngạo, khoe khoang mà cũng không thèm chớp mắt một cái.

Tôi thô bạo vung tay lên, Tiểu Phúc Tử vui cười hớn hở quay sang bá quan hô: “Bãi triều!—” “Oáp...” Há miệng ngáp một cái, buồn ngủ quá! Tôi phải mau trở về ngủ bù, buổi tối còn phải ‘chiến đấu’ nữa! Tối nay e rằng chính là đêm ‘trăng tròn’ rồi! Ông trời phù hộ con, nghìn vạn lần cho con gặp dữ hóa lành! Nghìn vạn lần đừng để cái tên trúng cổ đực đến gần con trong vòng trăm trượng nha!

A di đà phật, Phật tổ phù hộ con!~~ Amen, Chúa phù hộ con!~~ “Hắt xì!” Ai đang nhớ tới tôi?

*** Lương quốc, Phượng Dương, hậu viện Cửu vương phủ, trong rừng trúc xanh, một nam tử tóc đen ngửa mặt lên trời thở dài: “Tiểu Lăng nhi, ta rất nhớ nàng!~~~” “Hắt xì —” Ai đang chửi ta?!

“Nhưng chắc chắn lànàng không nhớ ta!~~”Người thanh niêntóc đen xoay người, đôi mắt phượng màu đen toát lên vẻ ưu thương mờ nhạt, dùng giọng mũi cực kỳ nhỏ nói: “Hừ! Lăng nhi là đồ trứng thối!~~” Một lúc lâu, người thanh niên khẽ thở dài, giọng nam trầm chất chứa nỗi bất an lo lắng: “Tối nay chính là đêm trăng tròn rồi...Ta không có ở bên cạnh nàng, tiểu Lăng nhi đáng lẽ nàng không nên đưa ta vào tình cảnh này...” Một thân y phục vàng nhạt, nhẹ nhàng bước tới, khẽ hạ thấp người, nói: “Gia, trong cung có người đến.”

“Ồ? Ha ha.” Trong đôi mắt phượng đen sẫm chẳng còn vương lại một chút ai oán, một chút nhu tình nào, chỉ còn ánh mắt sâu không thấy đáy, trong nơi sâu thẳm nhất hình như có ngọn lửa âm ỉ bốc cháy. Khóe môi nhếch lên, nụ cười mờ nhạt lạnh thấu tận xương tủy.

♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.