Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chỉ cần có tiền ta yêu - Chương 96

Chương 94.

‘Bích Quân’ tới chơi... đối mặt thế nào đây? Thượng Quan Thiên nhìn về phía Thu Nguyệt đang đứng, Thu Nguyệt cúi người, ôn nhu nói: “Bệ hạ, công chúa! Nô tỳ đi phân phó Ngự thiện phòng chuẩn bị bữa trưa. Nô tỳ cáo lui.” Dứt lời cô ấy liền lui xuống. Tôi nhìn Tiểu Thiên Thiên trông chờ tin ‘đại sự’ của hắn.

Ất mở miệng trước: “Kim quốc phái sứ giả mang thư của Hiên Viên Tiêu tới.” “Hử, thật sao? Haha... Trong thư viết gì?” Tôi nở một nụ cười, tinh nghịch pha trò: “Hắn tuyên chiến với Ngọc quốc chúng ta sao?” Thượng Quan Thiên lắc đầu, Tô Tử Chiêm cướp lời: “Công chúa thông minh quá nha, chuyện như vậy mà cũng có thể luận ra.”

“Trong thư hắn viết muốn kết liên bang với chúng ta.” Ất nói tiếp: “Hơn nữa, để chúc mừng Ngọc đế đăng cơ tự mình chấp chính, sứ giả còn dâng danh mục những lễ vật xa xỉ, nói vài ngày nữa đích thân Hiên Viên Tiêu sẽ mang lẽ vật đến sau.” Tôi giật mình, rốt cuộc là hắn có dụng ý gì mà hành động như vậy?! Lẽ nào muốn lập Sở Sở nhà tôi làm hoàng hậu?! Đây là sính lễ trá hình sao?! “Trong thư hắn có nhắc gì đến Sở Sở không?” Tôi hỏi.

Ất lắc đầu. “Vậy thì lạ thật.......” “A, phải rồi, sứ đoàn Lương quốc cũng đã tới.” Tô Tử Chiêm chen ngang.

“Gì?! Tên ngốc Đông Phương Cửu cũng đến?!... Khụ... Thực xúi quẩy...” – Trong giọng tôi chẳng giấu nổi có chút hưng phấn, như thể mấy ngày nay tôi chỉ ngóng trông tin tức này vậy. Ngất mất... sao tôi lại như thế chứ!... Tay tôi bất giác sờ vào bên hông, đầu ngón tay mân mê chiếc túi hương xanh biếc... Tô Tử Chiêm lạnh lùng ném về phía tôi cái nhìn khinh thường, giễu cợt nói: “Đáng tiếc người tới không phải Cửu vương gia – người từng một phen sóng gió gây xôn xao dư luận với công chúa, mà là Thất vương gia.” “Sao cơ?!”Khóe miệng tôi giật giật, không tin nổi, mắt tôi dán chặt vào Tô Tử Chiêm không chớp. “Sao có thể? Tên ngốc Đông Phương Cửu kia không phải được sủng lắm sao? Từ khi nào Lương quốc đến phiên Đông Phương Thất xuất hiện làm mất mặt vậy?!”

“Đông Phương Cửu là hoàng tử do thứ thiếp sinh ra, lại là con út. Đắc sủng thì khó, nhưng thất sủng lại quá dễ!” Tô Tử Chiêm thâm trầm phán hai câu. “Hắn thất sủng?! Vì cớ gì?!” Ất nhỏ giọng bẩm báo: “Theo kết quả mật thám tìm hiểu, Đông Phương Cửu là bởi...”

“Bởi vì sao?!” Tôi suốt ruột túm lấy cổ tay Ất gặng hỏi. “Đông Phương Tấn muốn Đông Phương Cửu dâng ‘Thất Sắc thảo’... Đông Phương Cửu cự tuyệt.” Ất mặt không chút biến sắc nói. “....... Thất Sắc thảo......” Tôi thấp giọng trầm ngâm.

“Haha... Không ngờ cái tên Đông Phương Cửu này thật đúng là có thủ đoạn... một thứ như ‘Thất Sắc thảo’ mà cũng có thể tìm được, xem ra Lương quốc sớm muộn gì cũng ở trong tay hắn!” Tô Tử Chiêm thản nhiên phán, chẳng hiểu là đang khen Đông Phương Cửu hay là đang mỉa mai hắn. Tôi ngước mắt nhìn về phía Ất: “Tại sao hắn lại không đưa.” “Hắn nói, đã sớm tặng cho người khác.”

Tôi cười gượng gạo, không hỏi thêm nữa. “Ai dzzza, hắn đúng làđầu đất mà! ‘Thất Sắc thảo’ mà cũng có thể đem tặng cho người khác sao?! Không chừng là hắn đã ăn mất, nhưng lại không dám thừa nhận với lão già Đông Phương Tấn kia đi!” “Hắn không bao giờ làm thế!” Tôi không quay đầu sang, trực tiếp bác bỏ lời của Tô Tử Chiêm. Hắn trợn mắt nhìn tôi, như thể suy tư, tiếp đến nở nụ cười đầy thâm ý. Đó tuyệt đối là bộ mặt của một con hồ ly — không có gì tốt lành!

“Vẫn là công chúa hiểu rõ Đông Phương Cửu nha!~~~” Lạnh mà chẳng lạnh, nửa đùa nửa thật, đôi mắt lục sắc cười như không cười nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi hết sức chột dạ ngoảnh mặt quay đi. “Hoàng tỷ đương nhiên hiểu rõ hắn rồi, hắn chính là người mà hoàng tỷ ta ghét nhất mà!” Tiểu Thiên Thiên lập tức bao biện cho tôi. Có điều, lời bao biện này có hơi thiên vị. Ánh mắt Ất xa xăm, dời mắt đến mặt nước Uông Bích đàm dưới cây cầu bằng ngọc bắc ngang hồ.

Đúng lúc này, Thu Nguyệt đang nhẹ nhàng bước qua cầu, đi về phía tôi, sau khi thi lễ, cô ấy nói: “Công chúa, phủ tướng quốc vừa sai người báo tin, nói là có vị bằng hữu đang ở trong phủ chờ người.” Đám người chúng tôi đều sững sốt. Bằng hữu của tôi?! Tôi làm gì có bằng hữu nào! Nói là kẻ địch còn có thể tin được. Nhìn Thu Nguyệt, tôi hỏi: “Có xưng danh chứ?”

Thu Nguyệt gật đầu trả lời: “Nhạc công, Bích Quân.” Tôi cuồng hãn, thác nước hãn, Thành Cát Tư Hãn! (Phi Phi nghĩ đoạn này chỉ thái độ sửng sốt của Lăng nàng, giữ nguyên cái cách biểu lộ mà Phi Phi nghĩ chơi chữ ngộ ngộ a! Chú thích thêm: Chữ “hãn” là chỉ “mồ hôi”, ý là toát mồ hôi hột.) Ất lặng thinh nhìn về phía tôi, tôi nhìn hắn cười khổ, giải thích: “Chính là.... Khụ khụ... Là nhạc công của Tiên Nguyệt lâu chúng ta đó mà...” Tôi chưa bao giờ nói với bọn Ất, Bích Quân chính là u Dương Vân.Bọn họ không ít lần hỏi tôi, hôm đó tôi rõ ràng biết là không thể nhưng vẫn ‘nghĩa vô phản cố’ bỏ trốn khỏi thuyền của Đông Phương Cửu quay lại Ngôn quốc, tự đặt bản thân mình vào chốn nguy hiểm là vì ai, tôi chưa từng trả lời bọn họ. Nhưng tôi đoán, bọn họ chỉ biết Bích Quân – người có thể khiến tôi vì hắn mà mạo hiểm quay lại Ngôn quốc – là một ‘nhạc công’, haha, nhạc công mà thôi.

“Công chúa....” Thu Nguyệt khẽ gọi tôi, tôi ngước lên cười với cô ấy, nói: “Ta về Lăng Vân cung thay thường phục rồi đến đó, em bảo người đến báo tin hồi phủ trước đi.” “Dạ.” Thu Nguyệt đáp lại theo mệnh lui ra. “Hoàng tỷ, Bích Quân là ai vậy?” Thương Quan Thiên chớp mắt nhìn tôi khó hiểu hỏi.

Ánh mắt tôi đảo một vòng, xoa xoa đầu thằng em, cười lấp liếm với hắn: “Hắn nổi tiếng là một nhạc công của Tiên Nguyệt lâu, kỳ thực có thân phận khác là mật thám chúng ta cài ởNgôn quốc.” Chén trà trên tay Ất bị sánh ra, vài giọt trà thơm vãi ra ngoài. Tôi chột dạ liếc hắn một cái, thấy sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như thường mới quay qua đối diện tiểu Thiên Thiên cười ngây ngô.

“Ừm...” Thương Quan Thiên bán tín bán nghi, rốt cuộc cũng gật gật đầu biểu thị đã biết. Tôi tiếp tục ‘dày vò’ cái đầu của tiểu Thiên Thiên lần nữa, dùng ánh mắt ấm áp của một người chị tốt, nói: “Vậy ta xuất cung trước đây.” Tôi quay sang Tô Tử Chiêm nhe răng cười gian tà, lại quay lại phía tiểu Thiên Thiên của tôi: “Thiên Thiên trở vềNgự thư phòng cùng ‘đế sư’ biểu ca học hành chăm chỉ đi, chuyên tâm nghiên cứu những tấu chương gần đây, rồi nghiên cứu lại địa hình biên giới của chúng ta thêm một lần nữa nhé!” Thượng Quan Thiên gật đầu đáp lại, Tô Tử Chiêm hận chẳng nói nên lời, nghiến răng ‘ken két’.

Tôi vừa đứng lên, Ất liền đứng lên theo, tôi lập tức ngăn hắn lại: “Mạc Ly à, huynh cũng tương đối am hiểu binh pháp, chi bằng đi cùng Thiên Thiên tới Ngự thư phòng đi. Biểu ca dạy Thiên Thiên đạo trị quốc, huynh giảng cho Thiên Thiên binh pháp. Đúng rồi, mọi người tiện thể có thể đem bản ‘Hậu hắc binh pháp – ba mươi sáu kế dụng binh’ lấy được từ chỗ Vô Ngôn ra mà nghiên cứu cùng nhau, Thiên Thiên có chỗ nào chưa hiểu, hai người hãy tận tình giải thích cho hắn hiểu.” Ất bị ấn trở ngược xuống ghế, trong mắt hắn thoáng hiện chút lo lắng cùng không cam lòng nhưng rốt cuộc cũng dằn lòng theo ý tôi: “...Được.” ***

Ngọc quốc, Lăng Đô, tướng phủ. Khoảnh khắc sải bước vào đại sảnh hậu viện, lòng tôi thật sự rất hồi hộp, lòng bàn tay nắm chặt ướt đẫm mồ hôi. Bất giác, cảm thấy trên đỉnh đầu có một ánh mắt rực lửa chiếu vào, chỉ còn cách khoác lên bộ mặt tươi cười ngẩng đầu nghênh đón nguồn nhiệt nóng bỏng ấy. Mắt đỏ sậm, thân bạch y tựa ánh trăng, nét mặt tĩnh lặng ẩn dưới lớp sa trắng mỏng tang, hắn chính là Bích Quân, cũng từng là Vân tiên nhân trong lòng tôi.

Ánh mắt hắn dường như có chút dao động, rất nhỏ, nhỏ đến mức dường như không nhận ra sự biến hóa trong đó – càng không thể nào biết được hắn hiện đang suy nghĩ gì. “Chủ nhân!~~~~” Tiểu Tạc Tử rưng rưng hoan hỉ nhìn tôi, nhưng chỉ đến khi hắn gọi tôi, tôi mới chú ý tới sự có mặt của hắn. Đành chịu thôi, cũng tại ánh mắt hút hồn kia của Vân tiên nhân, cho dù hắn đang ngồi thật tĩnh lặng, nhưng ánh mắt của người khác cũng sẽ bị hắn hút lấy.

Tôi mỉm cười với Tiểu Tạc Tử, cố tình trêu ghẹo: “May thật, Tiểu Tạc Tử vẫn còn nhớ tới chủ nhân ta đây!” Tiểu Tạc Tử đỏ mặt, vội đáp: “Đó là chuyện đương nhiên, trong lòng nô tài chỉ có một mình chủ nhân.” Tôi định bước tới xoa đầu Tiểu Tạc Tử, thanh âm trong trẻo kia lại truyền đến tai tôi: “Lăng nhi, lâu ngày không gặp, nàng vẫn sống tốt chứ?”

Ý cười nhẹ thoáng ẩn hiện trong đôi mắt đỏ sậm kia. Đôi mắt ấy, ẩn chứa tưởng niệm, ôn nhu, cưng chiều, nhưng còn pha lẫn một chút hoang mang. Nhìn Vân tiên nhân, một Vân tiên nhân mà trong mắt lại nhuốm màu ‘hoang mang’, trong khoảnh khắc, tôi chẳng thể nào nặn ra nổi một nụ cười. Chẳng biết mất bao lâu, tôi mới chậm rãi gật đầu, âm trầm nói: “Cũng không tệ lắm.”

“Tiểu Tạc Tử, ngươi lui đi.” u Dương Vân thản nhiên nói, Tiểu Tạc Tử liếc mắt nhìn tôi, sau đó thi lễ rời khỏi đại sảnh. Trong đại sảnh thênh thang chỉ còn mình tôi và Vân tiên nhân. Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh hắn, tôi không dám ngồi đối diện hắn, tôi sợ không cưỡng lại được ánh mắt hắn, cho dù hiện giờ mắt hắn là màu đỏ sậm, chứ không phải đôi mắt màu bạc vốn có của hắn, tôi cũng không dám. Tôi sợ mình sẽ nhớ lại những hồi ức ấy, những thứ từng khiến tôi rung động, tưởng nhớ, còn có con người.

“Lăng nhi, lần này ta tới đây là vì một việc.”Vân tiên nhân âm trầm nói, ánh mắt tĩnh lặng vô cùng, hắn thản nhiên nói tiếp: “Cũng là vì một người.” Lòng tôi khẽ run lên, quay đầu sang nhìn hắn, vừa lúc hắn cũng quay đầu, nhìn thật sâu trong đáy mắt tôi, tôi lập tức tránh ánh mắt hắn, tim tôi bỗng giật thót, đâu đó khẽ nhói lên. “....Chuyện này... Vân Lăng vương...”

u Dương Vân ngắt lời tôi: “Lăng nhi, nếu nàng không muốn gọi ta là Vân tiên nhân nữa, thì có thể gọi ta là Bích Quân... đừng dùng ‘Vân Lăng vương’ xưng hô với ta có được không?” ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪.