Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Chia Tay Đi, Anh Chàng Đào Hoa - Chương 1

Chương 1

Giữa trưa hè nắng gắt, ở góc đường bên kia, một bóng dáng quen thuộc ôm lấy ánh mắt Nhan Mộ Ngữ. Người đàn ông kia vẫn là bộ dáng hăng hái, tuy rằng khuôn mặt hơi có vẻ mỏi mệt, nhưng cũng không ảnh hưởng tới khí chất của anh. Toàn thân mặc toàn hàng hiệu nhưng trông rất giản dị, có một loại phong vị rất khác thường. Một người đàn ông như vậy, ở cùng một chỗ với cô quả thật rất là ủy khuất, cho dù chỉ là 'đã từng'. Đã từng vô cùng quen thuộc, hiện tại lại xa lạ giống như những người đàn ông qua đường bình thường khác. Nhan Mộ Ngữ cười khổ, ký ức trong đầu như đèn kéo quân cứ lần lượt hiện về, tuy rằng đã lâu như vậy, bây giờ nhớ lại, ngay cả lời nói thuận miệng hoặc một động tác nhỏ của anh, cô cũng nhớ rất rõ ràng.

Một năm kia, Nhan Mộ Ngữ hai mươi mốt tuổi, học đại học năm ba. Lúc đó ở trường, cô nổi danh là 'đứa bé được nuôi dưỡng tốt', thành tích học tập luôn trong top ba của trường. Cô có thói quen buộc mái tóc đen ngang vai thành đuôi ngựa, trên mặt đeo một cái kính khung vuông gọng vàng. Năm mươi ký, cô toàn mặc mấy bộ quần áo rộng thùng thình, khiến cô nhìn không ra chút tư vị nữ nhân nào. Lúc này trong lớp học, học sinh đang nhàm chán nghe giáo sư trên bục giảng bài. Vì muốn giết thời gian, có người ngủ, cũng có người nói chuyện phiếm.

"Mộ Mộ, nghe nói lễ Giáng Sinh năm này, Hội Học Sinh lại có hoạt động, vậy cậu sẽ cùng Mạnh Vũ Nhiễm hợp tác sao?" Bạn cùng phòng kiêm bạn tốt, Kiều Khả Tư quay đầu, nhìn nhìn Nhan Mộ Ngữ đang cúi đầu tập trung đọc sách. "Anh ta là ai vậy?" Nhan Mộ Ngữ như đắm chìm trong sách, cũng không quay đầu, hỏi. "Cái gì anh ta là ai vậy, chính là hội trưởng Hội Học Sinh, Mạnh Vũ Nhiễm, trong trường nổi danh là 'hoàng tử tình nhân', rất được hoan nghênh nha." Kiều Khả Tư thầm oán bạn tốt thờ ơ, nếu không quá rõ tính cách bạn tốt như vậy, cô còn tưởng rằng Nhan Mộ Ngữ đang giả ngu.

Nhan Mộ Ngữ biết nếu như mình không trả lời, Kiều Khả Tư nhất định sẽ không để cho cô tiếp tục đọc sách, vì thế cô nghiêng đầu suy nghĩ: "Hội trưởng......Mình biết anh ta, bất quá mình chỉ phụ trách bộ phận văn thư, cùng hắn hẳn là không có liên quan." "Cậu cảm thấy hắn thế nào, có phải thật hay không giống như đồn đại?" Kiều Khả Tư đẩy đẩy khuỷu tay Nhan Mộ Ngữ. Nghe vậy, Nhan Mộ Ngữ nghiêm túc hồi tưởng một chút, cô ấn tượng chính là hắn thường hay đến văn phòng Hội Học Sinh, còn hay đi tán tỉnh nữ sinh, cho nên ở trong mắt cô, Mạnh Vũ Nhiễm chỉ là một hoa tâm đại cải củ. Vì thế, cô thản nhiên quăng cho hắn bốn chữ "Hoàn toàn mờ nhạt", chấm dứt tò mò của người bạn tốt.

Chỉ là, các cô không chú ý tới, ở vị trí bên phải phía sau các cô, đang nghe giảng bài, Lưu Kì vừa vặn nghe được các cô nói chuyện, lập tức nhíu mày, lấy khuỷu tay đụng đụng Mạnh Vũ Nhiễm bên cạnh. "A, phía trước có hai nữ sinh đang nói chuyện về cậu." "Thì thế nào?" Mạnh Vũ Nhiễm nghiêng nghiêng đầu, một bộ dạng không sao cả, tiêu sái cười, lỗ tai vừa vặn nghe thấy một cô bình luận về anh hình như không được tốt lắm, còn nói anh 'mờ nhạt', khuôn mặt tươi cười nhanh chóng nhăn thành một đống rồi.

Đối với 'tài nữ' Hội Học Sinh, anh coi như cũng có chút ấn tượng, đặc biệt là cách ăn mặc của cô. "Cậu tại sao có thể nói anh ta như thế?" Kiều Khả Tư trừng lớn mắt nhìn cô: "Mình cảm thấy anh ta không tệ nha, hơn nữa các bạn cùng lớp cũng đánh giá rất cao." Nhan Mộ Ngữ cười nhạt, nói cho có lệ: "Cậu nếu như không thích bốn chữ kia, mình còn có 'oai phong lẫm liệt', 'tự cho là đúng', dù sao mình đối với các loại con trai tự cao nhàm chán kia không có hứng thú." Nói xong Nhan Mộ Ngữ lại cúi đầu đọc sách.

Mà Kiều Khả Tư ở một bên chỉ có thể trừng mắt liếc cô bạn một cái, cuối cùng mở ra cuốn tiểu thuyết, cúi đầu im lặng đọc. Ngồi cách đó không xa, Lưu Kì thấp giọng cười trộm. "Mờ nhạt, tự cho là đúng, nhàm chán? Xem ra giá thị trường của Mạnh đại thiếu gia bị hạ thấp rồi." "Mấy cậu chờ đi, Nhan Mộ Ngữ hiện tại tuy rằng nói như vậy, nhưng ở trong lòng nhất định cũng thích mình, mình không tin, cho mình một thời gian ngắn, mình nhất định có thể thu phục đươc cô ấy, sau đó hung hăng quăng cô ấy đi cho các cậu xem!" Mạnh Vũ Nhiễm đánh cho bạn 'xấu' một quyền, trong mắt tràn đầy tự tin.

Nếu anh có thể làm cho 'tài nữ' vì anh mà điên cuồng, đó sẽ là một sự kiện thú vị. Anh Nhất định phải thu phục được cô, bằng không anh sẽ không phải là Mạnh Vũ Nhiễm! Bởi vì đã hạ quyết tâm, cho nên phải nhanh chóng hành động. Mạnh vũ Nhiễm quyết định sẽ thám thính mục tiêu trước, dù sao biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng. "Lão sư Lý, mình có thể hỏi cậu những chuyện liên quan đến Nhan Mộ Ngữ không?" Mạnh Vũ Nhiễm quay đầu nói với 'lão sư' Hội Học Sinh ngồi phía sau.

Nghe vậy, lão sư Lý nghi hoặc nhìn anh, mang theo vài phần trêu chọc hỏi: "Như thế nào, chẳng lẽ cậu muốn cùng 'tài nữ' của chúng ta yêu đương sao?" "Lão sư Lý, cậu đang nói giỡn sao, sắp tới mình cùng cô ấy có hoạt động cần hợp tác, bởi vì là lần đầu tiên hợp tác, cho nên mình muốn tìm hiểu cô ấy một chút." Mạnh Vũ Nhiễm cười cười nói. Nghe anh nói như vậy, lão sưu Lý gật đầu nói: "Nhan Mộ Ngữ là một học sinh rất ưu tú, làm việc rất nghiêm túc, năng lực biểu hiện cũng rất tốt."

"Vậy thì tính cách cô ấy thế nào?" "Có vẻ hướng nội." Lão sư Lý vỗ vỗ bờ vai của anh, "Yên tâm, năng lực của cô ấy không thành vấn đề, điểm này cậu không cần quá lo lắng." Sau khi nghe lão sư Lý nói xong, Mạnh Vũ Nhiễm chẳng thu được thông tin gì đáng giá, đành quay qua hỏi các thành viên khác trong Hội Học Sinh.

"Nhan Mộ Ngữ năng lực công tác rất tốt." "Nhan Mộ Ngữ bắt chước chị hay sao á, rất ít nói chuyện, không để ý tới người khác lắm." "Nhan Mộ Ngữ thích gì? Hình như chỉ có đọc sách."

"Nhan Mộ Ngữ xử lý công việc rất giỏi, chị ấy cũng rất có ý thức trách nhiệm." .....Cuối cùng, Mạnh Vũ Nhiễm chỉ có thể dùng lại bốn chữ của cô 'hoàn toàn mờ nhạt' mà miêu tả cô. Một người luôn nổi tiếng, luôn náo nhiệt như anh thật sự không bao giờ biết miêu tả một người có thể tóm tắt đơn giản như vậy. Rất nhanh đã đến lễ Giáng SInh, vũ hội vào buổi tối, Kiều Khả Tư ngồi trong góc, nhìn nhìn cô bạn của mình mà lắc đầu. Cho dù không khiêu vũ, cũng phải ăn mặc đẹp một chút chứ?

Nhan Mộ Ngữ thế nhưng lại chế giễu, ăn mặc như bình thường đã đành, thậm chí còn mang theo một bịch bắp rang lớn. "Mộ Mộ, đây là 'Vũ hội Giáng Sinh', cũng không phải đi xem phim!" Kiều Khả Tư có chút bất mãn thấp giọng nói. "Với mình mà nói, cả hai đều nhàm chán giống nhau, nếu không phải vì cậu lôi kéo, mình tình nguyện trở về phòng ngủ đọc sách." Nhan Mộ Ngữ cầm bịch bắp, một chút hứng thú đối với 'Vũ hội Giáng Sinh' cũng không có.

"Mộ Mộ, hoạt động này cậu cũng tham gia tổ chức, cậu đương nhiên muốn tới!" Kiều Khả Tư bất đắc dĩ trừng mắt liếc Nhan Mộ Ngư một cái, tức giận nói. Thực phiền toái! Tuy rằng biết Kiều Khả Tư nói đúng, Nhan Mộ Ngữ nhíu nhíu mày, nhưng cô ghét nhất bị bắt tham dự loại hoạt động này, một chút hứng thú, cũng không có! "Mộ Mộ!" Kiều Khả Tư khinh thường, tức giận kêu lên.

"Cho nên mình mới ngồi ở chỗ này a." Nhan Mộ Ngữ không để ý trả lời một câu. Kiều Khả Tư cũng không nói gì nữa. Sau đó, người chủ trì trên sân khấu tuyên bố khai vũ (khai mạc vũ hội), không khí lập tức sinh động hẳn lên, ai khiêu vũ thì khiêu vũ, ai nói chuyện phiếm thì nói chuyện phiếm. Khi nãy còn đang giận Nhan Mộ Ngữ, Kiều Khả Tư bây giờ cũng cướp bắp rang đứng lên, cùng Nhan Mộ Ngữ nói chuyện phiếm. Mạnh Vũ Nhiễm thân là người chủ trì, sau khi tuyên bố khai vũ xong, ánh mắt nhìn quanh hội trường. Rất nhanh trong đám người phát hiện ra Nhan Mộ Ngữ, nhưng nhìn kỹ lại cô, anh không khỏi nhíu mày.

Anh ở trên này chủ trì vũ hội, cô lại biểu hiện ra vẻ mặt nhàm chán kia, còn ngồi ở một góc ăn bắp rang? Anh chủ trì liền như vậy không thú vị sao? Nếu cô muốn làm người tàng hình, vậy anh sẽ không cho cô như ý. Một lúc sau, Nhan Mộ Ngữ ngáp trộm một cái. Nhìn ra ý đồ muốn chuồn êm của cô, Mạnh Vũ Nhiễm nhanh chóng đi tới chỗ Nhan Mộ Ngữ. Mạnh Vũ Nhiễm đột nhiên chuyện động, cả hội trường đều nhao nhao cả lên, các nữ sinh thì trong lòng mừng thầm, còn có hưng phấn, hy vọng mình là nữ nhân vật chính.

Mạnh Vũ Nhiễm một thân tây trang màu đen, khuôn mặt tuấn tú mê người, đôi mắt đen thâm thúy, mà cánh môi mỏng khiêu gợi kia, còn lộ ra nụ cười vui vẻ tự tin. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Mạnh Vũ Nhiễm đi đến trước mặt Nhan Mộ Ngữ. Không nói một lời, nhưng ánh mắt anh nhìn cô tỏ rõ mong muốn mời cô cùng khiêu vũ, sau đó vươn tay ra giữa không trung, chờ đợi.

Nhìn bàn tay to trước mặt mình, Nhan Mộ Ngữ mê mang không hiểu cái nhìn của chủ nhân nó, lại nhìn về bịch bắp rang trong tay, sau đó quay đầu về phía Kiều Khả Tư bên cạnh. Cảm nhận được ánh mắt lửa nóng của mọi người, chán ghét phiền toái, cô lập tức quyết định vờ như không thấy, cúi đầu tiếp tục ăn bắp rang trong tay. Mạnh Vũ Nhiễm nhìn cô gái đã xem nhẹ anh, vẫn duy trì phong độ, không thèm để ý, khẽ cười một tiếng, mở miệng: "Anh có thể mời em khiêu vũ không?" Nhan Mộ Ngữ cảm thấy ánh mắt của mọi người càng trở nên nóng rực, còn bí mật mang theo ghen tị oán hận. Cô cảm thấy mình thật vô tội, cô thật sự không muốn khiêu vũ nha, mà đối tượng còn là Mạnh Vũ nhiễm, nhân vật phiền toái này.

Cô nghĩ nghĩ, nhìn anh, lại nhìn bịch bắp, nhíu mày suy tư một lúc lâu mới lạnh nhạt nói: "Thật xin lỗi, tôi sẽ không, bất quá....." Cô chỉ chỉ Kiều Khả Tư bên cạnh, "Cô ấy sẽ thay tôi." Tiếp theo, Nhan Mộ Ngữ xem như không có việc gì, tiếp tục ăn bắp của cô. Mà Kiều Khả Tư ngồi bên cạnh cô quả thực thét chói tai. Cái gì gọi là nói dối không chớp mắt? Nhan Mộ Ngữ bây giờ chính là ví dụ tốt nhất. Mọi người trong hội trường đều nhớ rõ, trong các vũ hội hàng năm, cùng Nhan Mộ Ngữ khiêu vũ cũng chỉ có thể là Kiều Khả Tư, cho nên khi người nào đó lạnh nhạt nói ra ba chữ "Tôi sẽ không", Mạnh Vũ Nhiễm chỉ đành bất đắc dĩ kéo tay Kiều Khả Tư đi đến giữa hội trường, khóe mắt khẽ liếc nhìn 'tài nữ' vẫn ung dung ngồi ăn bắp rang của mình, làm như là chuyện quan trọng lắm. Đồng thời bên tai nghe được những lời nói bàn tán về anh và cô.

"Nghe thấy không, Nhan Mộ Ngữ thế nhưng cự tuyệt Mạnh Vũ Nhiễm, chỉ bằng một cái chớ không đâu vào đâu." "Mạnh Vũ Nhiễm thật sự đã mời Nhan Mộ Ngữ, nhưng anh đã bị từ chối rồi!" "Trời ạ, không nhìn lầm nha, Mạnh Vũ Nhiễm thế mà lại bị cự truyệt?"

Mọi người cuối cùng đều có chung một suy nghĩ, cho rằng can đảm đả kích lòng tự trọng của Mạnh Vũ Nhiễm cao cao tại thượng, Nhan Mộ Ngữ nhất định sẽ bị trả thù. Nếu như trước kia, Mạnh Vũ Nhiễm quyết tâm theo đuổi Nhan Mộ Ngữ, thì bây giờ, quyết tâm của anh đã giảm xuống hai mươi phần trăm rồi. Cô dám chà đạp lên mặt mũi của anh như vậy, anh nhất định sẽ bắt cô lại, sau đó hung hăng quăng đi. Chỉ là, tiếp theo đối phó với cô như thế nào a? Tặng hoa, tặng quà, mời ăn cơm? Mấy cái chiêu cũ rích đó hữu dụng sao? Chưa bao giờ anh cảm thấy theo đuổi con gái lại khó như vậy.

"Này, tặng cho em." Tan học, anh cầm bó hoa hồng, đi tới trước mặt Nhan Mộ Ngữ. Nhan Mộ Ngữ kinh ngạc nhìn anh, theo bản năng nhận lấy. Nghĩ nghĩ, sau đó liền đưa cho Kiều Khả Tư bên cạnh: "Này, bó hoa hồng này là Mạnh Vũ Nhiễm tặng cho các bạn nữ lớp mình, cậu giúp mình đưa cho họ nha." Tuy rằng biểu hiện như thể chẳng để ý, nhưng đáy lòng Nhan Mộ Ngữ nổi lên một tia gợn sóng. Đây chính là lần đầu tiên có người tặng hoa hồng cho cô, lại không ngờ, đối tượng là Mạnh Vũ Nhiễm.

"Mạnh Vũ Nhiễm ghê gớm thật nha, còn tặng hoa cho tất cả ban nữ trong lớp mình." Kiều Khả Tư vui vẻ phụ họa, nhưng cũng không có vạch trần. "Như vậy, tôi xin thay mặt các bạn nữ cảm ơn anh!" Nhan Mộ Ngữ quay đầu thật tình nói lời cảm tạ, vô luận Mạnh Vũ Nhiễm thật ra là có mục đích gì, cô thật lòng cảm ơn anh đã tặng hoa cho cô, tuy rằng cô không nhận. Mạnh Vũ Nhiễm nhìn bó hoa hồng, lại nhìn Nham Mộ Ngữ, trên mặt vẫn là ý cười. Hóa ra 'tài nữ' không thích hoa hồng, xem ra nên đổi quà tặng khác.

Nếu quyết định đổi quà, Mạnh Vũ Nhiễm phải đoán được sở thích của cô gái nhỏ này. Vài ngày sau, anh đưa cho cô một hộp chocolate lớn, không để cho cô có cơ hội cự tuyệt, nhanh chóng nhét hộp chocolate vào trong tay cô. Nhan Mộ Ngữ liếc nhìn cái hộp trong tay, mìm cười nói tiếng cảm ơn, cuối cùng vẫn nhận.

Hành vi của Mạnh Vũ Nhiễm, cô càng ngày càng không hiểu. Nhưng mà, lần đầu tiên được tặng chocolate, đáy lòng cô vẫn rất vui sướng, chỉ là rất nhanh đã bị lý trí đè xuống. Cô cuối cùng cũng chịu nhận quà, Mạnh Vũ Nhiễm không nhịn được cảm thấy hơi đắc ý, vậy ra, cô thích chocolate. Nhưng anh không đắc ý được lâu, đã có người ra thông báo, Nhan Mộ Ngữ mang hộp chocolate đến văn phòng Hội Học Sinh, còn ở trước mặt mọi người nói: "Mạnh Vũ Nhiễm mời mọi người ăn chocolate!"

Mạnh Vũ Nhiễm thật sự cảm thấy thất bại nặng nề. Cả hai chiêu đều không dùng được, cuối cùng, Mạnh Vũ Nhiễm trực tiếp mời Nhan Mộ Ngữ ăn cơm, tin rằng khi trực tiếp mời cô, cô không có khả năng giả ngu nữa. "Em có rãnh không? Anh muốn mời em ăn cơm."

Nhan Mộ Ngữ đưa tay nhìn đồng hồ một chút, "Thật xin lỗi, tôi bây giờ muốn đến thư viện đọc sách, có chuyện gì lần sau đến Hội Học Sinh nói đi." Tuy rằng lúc này cô thoáng do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn chọn xoay người rời đi. Cô chán ghét phiền toái, đồng thời cũng hy vọng, cô cự tuyệt sẽ không làm anh tổn thương. Nhưng cô không biết rằng, Mạnh Vũ Nhiễm liên tiếp bị cự tuyệt, quyết tâm theo đuổi càng cao.

"Mộ Mộ, xem ra Mạnh Vũ Nhiễm thật sự muốn theo đuổi cậu." Biết được mọi chuyện, Kiều Khả Tư hơi ngạc nhiên nói. "Phải không?" Nhan Mộ Ngữ không phải là đứa ngốc, cô thật sự cảm thấy nghi hoặc với chuyện Mạnh Vũ Nhiễm theo đuổi mình. "Mộ Mộ, cậu thật sự không có ý định cho anh ta một cơ hội sao?" Kiều Khả Tư mang theo thản nhiên cùng đồng tình, quay đầu lại bổ thêm một câu, "Mộ Mộ, mình cảm thấy cậu không nên vì sợ phiền toái mà lập tức cự tuyệt."

"Nhưng là, nguyên nhân làm cho Mạnh Vũ Nhiễm muốn theo đuổi mình, cậu nghĩ ra sao?" Nhan Mộ Ngữ nói ra nghi vấn trong lòng. "Có lẽ là anh ta đột nhiên thích cậu, thích a, nguyên nhân rất khó nói rõ ràng." Kiều Khả Tư nghiêng đầu nghĩ một chút, nghiêm túc nói, "Hơn nữa, Mạnh Vũ Nhiễm làm như vậy, cậu cảm thấy rất chán ghét sao?" "Không". Nhan Mộ Ngữ cẩn thận tự hỏi một chút, trải qua một khoảng thời gian tiếp xúc, cô cảm thấy Mạnh Vũ Nhiễm thật ra không giống trong tưởng tượng của cô rất là tự cao, hơn nữa, đối với hành động của anh, cô vẫn có một cảm giác vui sướng không thể diễn tả.

"Thì đó, ít nhất cậu không chán ghét người ta." Kiều Khả Tư bộ dạng 'rèn sắt khi còn nóng' nói. Cuộc sống đại học của cô cũng không hy vọng Mộ Mộ chỉ lo nghĩ chuyện học hành, như thế, về sau, ngay cả một chút yêu đương ngọt ngào để nhớ cũng không có! Nghĩ vậy, Kiều Khả Tư bắt đầu toàn lực cổ vũ: "Mộ Mộ, nếu lần sau anh ta hẹn cậu ra ngoài, cậu phải đồng ý cho mình, một lần thôi, sau khi tiếp xúc mà cảm thấy không thích thì lúc đó cự tuyệt vẫn còn được mà." Nghĩ nghĩ, Nhan Mộ Ngữ rốt cục gật đầu.

Mà liên tục ba lần bị cự tuyệt, nói thật ra là Mạnh Vũ Nhiễm cũng có hơi nhụt chí. Nhưng vừa nghĩ tới cuồng ngữ (lời nói điên cuồng, không kiểm soát) của mình hôm bữa, khẽ cắn môi, quyết định đổi một loại phương thức khác hẹn Nhan Mộ Ngữ. Ngồi phịch trên ghế sô pha, trong đầu nghĩ phải làm như thế nào để có thể mời người ta ra ngoài, thì đột nhiên nghe thấy tin tức trên TV nói tối mai sẽ có mưa sao băng. Mạnh Vũ Nhiễm vội càng cầm lấy điện thoại gọi cho Nhan Mộ Ngữ, nghe thấy tín hiệu trả lời, không để cho người ta kịp lên tiếng, anh đã nói: "Nhan Mộ Ngữ, tối mai em có rãnh không? Tối mai sẽ có mưa sao băng, em hứng thú không?"

Ở đầu dây bên kia, Nhan Mộ Ngữ thoàng chần chừ, cũng không trả lời. Nghe được cô trầm mặc, Mạnh Vũ Nhiễm khẽ hỏi một tiếng, "Đi không?" Nhưng kỳ thật trong lòng đã sớm chuẩn bị nghe cự tuyệt. "Được rồi, tối mai mấy giờ? Không nghĩ tới, Nhan Mộ Ngữ đáp ứng rồi.

"Buổi tối bảy giờ, anh đến ký túc xá nữ đón em." Thình lình nhận được đồng ý, Mạnh Vũ Nhiễm ngây ra một lúc, sau đó mới phản ứng trả lời. "Được" Nhan Mộ Ngữ cúp điện thoại. Nghe được tiếng 'tút....tút...' vang lên, Mạnh Vũ Nhiễm nở nụ cười, hóa ra cô cũng chỉ là 'lạt mềm buộc chặt'.

"Nhan Mộ Ngữ, trước hết anh sẽ cho em lên Thiên đường, sau đó lại đưa em đến Địa Ngục." Mạnh Vũ Nhiễm khẽ nhếch môi..