Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chia Tay Đi, Anh Chàng Đào Hoa - Chương 2

Chương 2

Buổi tối, gió thổi mát rượi, Mạnh Vũ Nhiễm và Nhan Mộ Ngữ cùng ngồi trên Đài thiên văn, im lặng chờ mưa sao băng xuất hiện. Nửa giờ trôi qua, bầu trời vẫn như cũ, đen kịt không lấy một vì sao. Nhan Mộ Ngữ bị gió thổi có chút lạnh, cơ thể không tự chủ khẽ rụt xuống. Mạnh Vũ Nhiễm vừa vặn nhìn thấy, tự nhiên mà cởi bỏ áo khoác, sau đó khoác lên người cô.

"Cẩn thận cảm lạnh" Mạnh Vũ Nhiễm săn sóc nói. Nhan Mộ Ngữ nhịn không được cúi đầu, tay nhỏ bé kìm không được mà nắm chặt cái áo khoác vẫn còn hơi thở của anh, âm điệu nhẹ nhàng uyển chuyển: "Cảm ơn." Mạnh Vũ Nhiễm đột nhiên cảm thấy Nhan Mộ Ngữ như vậy rất đáng yêu, so với cô lúc nào cũng lạnh nhạt ấn tượng hơn nhiều, lúc này không khỏi cà lăm một chút: "Không, không biết mưa sao băng khi nào thì sẽ xuất hiện ha?"

Nhan Mộ Ngữ gật gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn khoảng không. "Em thích mưa sao băng?" Mạnh Vũ Nhiễm mở miệng hỏi. Sau khi lấy lại tinh thần, Nhan Mộ Ngữ suy nghĩ một chút, mới cúi đầu "Ừ" một tiếng, một lúc sau, như sợ làm phiền đến người bên cạnh, cô khẽ nhỏ giọng: "Tôi không biết."

"Không biết? Chuyện này cũng không biết?" Mạnh Vũ Nhiễm nở nụ cười, nhìn biểu hiện không biết làm sao của cô gái trước mặt. "Tôi thích sao băng lúc nó rực lên, nhưng lại không thích lúc nó kết thúc cuộc sống của một ngôi sao, ý tôi là lúc nó vụt tắt đi." Nhan Mộ Ngữ thanh âm bình tĩnh nói. "Là em nghĩ phức tạp rồi."

"Có lẽ anh nói đúng." Nhan Mộ Ngữ có chút tự giễu, cuộn mình lại, nhưng vô tình làm cho cô trông có vẻ cô đơn và yếu ớt hơn. Mạnh Vũ Nhiễm nhìn cô, ánh mắt bất tri bất giác trở nên dịu dàng, mà chính mình cũng không biết, trong tim trào ra thương xót, có lẽ là vì lần đầu tiên nhìn thấy Nhan Mộ Ngữ yếu ớt, cũng có lẽ vì nhìn thấy cô mảnh mai dưới bầu trời đen rộng lớn. Anh nhất thời xúc động mà ôm lấy cô. Đột nhiên bị ôm lấy, thân thể Nhan Mộ Ngữ lập tức cứng đờ, khẩn trương còn có vài phần ngượng ngùng nói: "Mạnh...Mạnh Vũ Nhiễm...buông ra.....tay...."

Mặt Mạnh Vũ Nhiễm dựa vào càng gần, xem nhẹ thái độ kháng cự của cô, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi anh đào, hai tay ôm lấy thân thể run run của cô. Đôi môi đột nhiên bị xâm phạm, Nhan Mộ Ngữ theo bản năng mở miệng muốn nói gì đó, ý đồ muốn cự tuyệt Mạnh Vũ Nhiễm. Nhưng mà, cô càng chống cự, ngược lại càng cổ vũ Mạnh Vũ Nhiễm tấn công, làm cho anh hôn xuống càng hung mãnh càng dày đặc. Mạnh Vũ Nhiễm thừa dịp đôi môi của cô mở ra trong nháy mắt, đầu lưỡi ẩm ướt lập tức xâm nhập vào trong khoang miệng, dây dưa với phấn lưỡi hồng nộn của cô, tham lam hút lấy chất lỏng ngọt ngào trong miệng cô, cũng khéo léo ngăn chặn những lời nói kháng cự của cô.

Nhan Mộ Ngữ run run ngu ngốc mà đối phó với nụ hôn bất ngờ, ngược lại, Mạnh Vũ Nhiễm thì thuần thục dây dưa, làm cho cô tránh không kịp đầu lưỡi của anh. Mạnh Vũ Nhiễm không chỉ quấn lấy đầu lưỡi của cô, còn bướng bỉnh thăm dò mỗi một tấc trong khoang miệng của Nhan Mộ Ngữ. Đầu lưỡi như lửa nóng, tham lam cắn nuốt lời nói, cũng cướp đi hô hấp cùng lý trí của cô, cảm giác nghẹt thở và một cảm xúc khác lạ trong ngực nhanh chóng hòa tan kháng cự của cô. Bị nhốt ở trong lòng Mạnh Vũ Nhiễm, cảm nhận cánh tay cường tráng truyền đến nhiệt độ, mũi ngửi thấy hơi thở nam tính của anh, nội tâm cô giãy dụa đánh nhau với lý trí, Nhan Mộ Ngữ cảm thấy tim mình không ngừng nảy lên, kích thích cuồn cuộn, như muốn lấy đi lý trí còn sót lại trong đầu cô.

Mạnh Vũ Nhiễm hôn vừa ngọt ngào vừa mê người nha, Nhan Mộ Ngữ chậm rãi nhắm mắt lại. Nhan Mộ Ngữ như bị hòa tan trong nụ hôn của anh, quên luôn suy nghĩ, quên luôn chính mình, vào giờ khắc này, hoàn toàn trầm luân với nụ hôn. Cô theo bản năng, đôi tay như có ý thức vòng lên thắt lưng Mạnh Vũ Nhiễm, ôm chặt. Bàn tay nhỏ bé dọc theo thân hình cường tráng của anh mà vuốt ve lung tung. Dục vọng của Mạnh Vũ Nhiễm bị cô khơi nào, càng muốn được nhiều hơn, không đơn giản chỉ là cái hôn mỹ diệu (mỹ mãn + kỳ diệu), Mạnh Vũ Nhiễm bị tư vị ngọt ngào này mê hoặc rồi!

Anh hung hăng làm sâu sắc hơn nụ hôn này, mãnh liệt đoạt lấy, nhiệt độ kinh người liên tục không ngừng tăng lên.... Bị lửa nóng bao quanh, cô thân thể vô lực tê liệt, ngã xuống trong lòng Mạnh Vũ Nhiễm. "A...." Thật lâu sau, thật lâu sau, Nhan Mộ Ngữ rốt cục nhịn không được phát ra một tiếng rên rỉ, lại tràn ngập mùi vị tình dục, hai cánh môi đang chặt chẽ dính vào nhau cũng chậm rãi buông ra......

Mở ra dôi mắt toàn sương mù, Nhan Mộ Ngữ vẫn còn bị vây trong trạng thái mờ mịt, cô theo bản năng vươn đầu lưỡi đỏ sẫm khẽ liếm cánh môi, lại chậm rãi phát ra tiếng rên thỏa mãn "A..." Bên tai truyền đến tiếng rên rỉ, anh nhịn không được dục hỏa trong cơ thể, lần nữa ôm lấy cô hôn thật sâu. "Em thật ngọt." Mạnh Vũ Nhiễm tựa đầu chôn ở hõm vai Nhan Mộ Ngữ, vừa nhẹ giọng nói, vừa khẽ liếm da thịt mềm mại ở cái cổ trắng nhỏ của cô.

"Không....." Nhan Mộ Ngữ theo bản năng né tránh sự tấn công dày đặc của anh, hai gò má đỏ hồng, mềm yếu vô lực nói: "Đừng....." Đối mặt với Mạnh Vũ Nhiễm cố tình xâm nhập, Nhan Mộ Ngữ chỉ có thể dùng đôi tay vô lực chống đẩy, kháng cự đôi môi mỏng không kiêng nể gì ở cần cổ của cô đốt lửa. Cô ảo não than nhẹ một tiếng. Ban đêm, gió lạnh làm cho cô hồi phục lý trí, tiến triển nhanh như vậy khiến cô có chút không biết làm sao, đành phải thấp giọng năn nỉ: "Mạnh Vũ Nhiễm.....Anh.....Anh.....Đừng như vậy."

"Có cái gì không đúng sao?" Mạnh Vũ Nhiễm trầm thấp nói, ôm chặt cô, thừa dịp cô nói chuyện, ác ý cắn vào vành tai nhỏ nhắn của cô. "A.....Tôi, chúng ta không nên như vậy....." Bị đôi môi ma quái của anh làm cho tình thần bối rối, Nhan Mộ Ngữ ở trong không gian nhỏ hẹp (Rei: ý nói ở trong vòng ôm của anh ý ^_^), cố gắng né tránh anh. Nhận thấy được người trong lòng biến hóa, Mạnh Vũ Nhiễm âm thầm cười tà.

"Anh thích em." Mạnh Vũ Nhiễm thâm tình, ở bên tai cô dịu dàng nói, có chút ý xấu cắn mạnh vào thùy tai mượt mà của cô. "Mộ Ngữ, anh thích em." Mạnh Vũ Nhiễm không ngại lặp lại câu nói dối ngọt ngào đó, bởi vì anh biết, hầu hết con gái đều mong chờ nó, nhất là từ một người như anh, hơn nữa đối với một 'hoa hoa công tử' (anh chàng đào hoa) thì đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa (chuyện bình thường), đúng không? (Rei: Không, không đúng chút nào, ghét anh -_-) "Nhưng mà....." Nhan Mộ Ngữ khó xử hạ mi mắt, nghe câu nói đó cô rất vui sướng, còn có Mạnh Vũ Nhiễm vì theo đuổi cô mà làm đủ thứ chuyện, cô quyết định sẽ đi nếm thử phần tình cảm này (Rei: Rồi xong :(......) Chỉ là, lý trí khiến cô không thể không hoài nghi, bên người Mạnh Vũ Nhiễm cũng không thiếu người theo đuổi anh nha, làm sao anh có thể thích cô? Quan trong nhất là, cô thích tình yêu đến tự nhiên như dòng nước thấm vào trong lòng vậy đó, hơn nữa, cô sợ nhất là phiền toái!

Vả lại, nghĩ như thế nào, anh với cô cũng không thích hợp. Mà anh, giống như là Bạnh Mã Hoàng Tử, lại tỏ tình với cô, lòng cô vẫn không thể khắc chế dâng lên từng đợt thẹn thùng, đều này làm cho cô nhiều lần không thể xác định. "Mộ Ngữ, anh thật sự thích em." Nhìn thấy được Nhan Mộ Ngữ chần chờ, môi mỏng của anh khẽ lui xuống cổ của cô, hơi thở cực nóng phả ra, thâm tình dừng lại ở đôi mắt bối rối của cô, vô tội kèm theo tia tàn khốc hỏi: "Chẳng lẽ em một chút cảm tình đối với anh cũng không có sao?" "Cũng không phải.....Chỉ là....." Nhìn ánh mắt thâm thúy của Mạnh Vũ Nhiễm, cô nói không nên lời, căn bản không thể nói ra lời cự tuyệt. Cảm xúc vui sướng lúc anh nói thích cô, một giây kia bắt đầu, như một đứa trẻ tinh nghịch, lan khắp đầu óc của cô, lòng của cô không khống chế được nhảy loạn. Bị nhiệt độ trong ngực của anh, còn có hơi thở nam tính vây quanh nhiễu loạn lý trí của cô, cô không thể suy nghĩ, càng không thể cự tuyệt Mạnh Vũ Nhiễm.

"Cuối cùng là sao a?" Mạnh Vũ Nhiễm hôn nhẹ lên cái trán trắng noãn của Nhan Mộ Ngữ, ác liệt hỏi tiếp lần nữa. "Tôi, tôi.....Cần thời gian suy nghĩ." Nhan Mộ Ngữ né tránh cái hôn của anh, thở gấp, dùng âm thanh nhỏ vụn đáp lại. Nhan Mộ Ngữ dùng sức đẩy Mạnh Vũ Nhiễm ra, đột nhiên mất đi ấm áp làm cho cô cảm thấy một trận mất mát và trống rỗng. Cô cắn môi dưới, rụt rè ngẩng đầu, miệng vô lực, nói ra mấy chữ: "Nếu anh thật sự thích tôi như lời anh nói, vậy hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Tôi không biết tình yêu đối với anh như thế nào, nhưng đối với tôi, nó rất thiêng liêng."

Nghĩ nghĩ một chút nữa, Nhan Mộ Ngữ hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn chằm chằm Mạnh Vũ Nhiễm, gằn từng chữ: "Tôi cần thời gian suy nghĩ." "Tốt, nếu đó là điều em muốn." Mạnh Vũ Nhiễm nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Nhan Mộ Ngữ, rơi vào đường cùng, đành phải thỏa hiệp. Tình yêu, vì sao cô gái nào cũng sẽ đem 'thích' trực tiếp liên tưởng đến 'yêu'? Thật sự là vớ vẩn, ha, nực cười. Ở đáy lòng, Mạnh Vũ Nhiễm cười lạnh, khinh thuờng trào phúng mà nghĩ, 'nếu thích chẳng khác nào yêu, vậy yêu giống cái gì? Hôn nhân sao?' "Để anh ôm em một chút, được không?" Mạnh Vũ Nhiễm che dấu sự châm biếm nơi đáy mắt, bày ra bộ dáng rất sợ bị cự tuyệt mà đưa ra yêu cầu. Nhìn thấy thái độ kiên trì của Nhan Mộ Ngữ hơi mềm xuống, anh liền vươn cánh tay, ôm thân mình kiều nhỏ (yêu kiều + nhỏ nhắn) của cô, làm như đang ôm một bảo vật trân quý. Nhan Mộ Ngữ tuy rằng cảm thấy không ổn, nhưng cũng không lên tiếng phản đối.

••• Học kì mới bắt đầu, Hội Học Sinh tổ chức làm tình nguyện ở mấy thôn xóm quanh núi. Nhan Mộ Ngữ và Mạnh Vũ Nhiễm cũng là một trong những thành viên của đội tình nguyện. "Mộ Mộ, cậu mau tới đây xem, ở đây có bán dầu hỏa đăng nha! (Rei: một loại dầu, kiểu như dầu hỏa nhưng hình như có mùi thơm và dùng để đốt đèn, Rei cũng không rõ lắm a :D)" Kiều Khả Tư tràn ngập vẻ mới mẻ, hưng phấn lôi kéo Nhan Mộ Ngữ.

"Mộ Mộ, cậu thích không, mình mua một ít về tặng cậu?" Kiều Khả Tư kéo kéo tay áo cô. Ý tưởng đột phát (đột nhiên phát ra) của cô bạn thân làm cho Nhan Mộ Ngữ cười khẽ: "Trên xe không thể mang theo những đồ vật nguy hiểm, với lại, cậu mang về làm cái gì? Đốt ở trong nhà sao? Không sợ đốt đen luôn cả tường à? Hơn nữa, tính cách cậu bừa bãi, không may xảy ra hỏa hoạn thì làm sao bây giờ? "Như vậy a, coi như....." Không nỡ buông chai dầu hỏa đăng trong tay, nhưng chỉ vài giây sau, Kiều Khả Tư lại bị cuốn hút bởi những thú khác.

Vài ngày sau, cảm giác mới mẻ lúc đầu hầu như không còn, đối với những thanh niên ở thành thị mà nói, cuộc sống bắt đầu trở nên nhàm chán, buồn tẻ. Chạng vạng buổi chiều, Kiều Khả Tư đột nhiên muốn đi đến những thôn xóm ở ngọn núi phía Bắc thám hiểm, Nhan Mộ Ngữ khuyên bảo hết lời cũng không được, đành phải cùng đi với cô (KKT). Núi rừng lúc chạng vạng im lặng cực kì, hai cô gái đi dọc theo đường núi, thình thoảng có tiếng chim hót khẽ, ngoài ra là yên tĩnh bao trùm.

"May mắn ta kiên trì muốn đi, nếu không đã bỏ qua cảnh sắc tuyệt đẹp này rồi." Hít vào một cái là toàn mùi vị lá cây mát lạnh, Kiều Khả Tư sảng khoái hít hít mấy cái liền, vui vẻ hưởng thụ thiên nhiên. "Nhưng mà thời gian đã trễ thế này, hơn nữa lúc đi, chúng ta cũng không nói với người nào cả." Nhan Mộ Ngữ trong lòng vẫn cảm thấy không yên, bởi vì trời càng ngày tối mà bất an cũng càng ngày càng lớn. Linh cảm cho thấy sẽ có điềm xấu, lập tức 'ầm' một cái, tiếng sấm vang rền, mưa xuống như trút nước, tệ hơn là, nhiệt độ trên núi vì mưa mà giảm xuống rất nhanh.

"Bây giờ phải làm sao?" Hai cô gái có chút hoảng sợ. Sắc trời đã hoàn toàn đen kịt, bình thường để nhìn thấy đường xuống núi cũng đã rất khó rồi, huống chi bây giờ còn mưa rất to. "Không được, nhất định phải nghĩ cách để trở về." Nhìn thấy bạn thân sắc mặt như muốn đông lại, cảm nhận được từng trận rét tận xương tủy, Nhan Mộ Ngữ quyết định kéo Kiều Khả Tư sắp khóc đứng lên, tiếp tục đi về phía trước.

"Cẩn thận!" Kiều Khả Tư giữ chặt Nhan Mộ Ngữ, khoảng cách Nhan Mộ Ngữ với vực sâu chỉ chừng nửa bước chân. Trước mắt các cô, một con đường bùn lầy lội đang chờ... "Mộ Mộ, phải làm sao? Nếu cứ như vậy thì chúng ta sẽ....." Kiều Khả Tư không nói thêm nữa, nhưng cả hai người đều rất rõ ràng, tình huống trước mắt, nếu không nghĩ cách, chờ đợi các cô là cái gì. Cả hai đều nhận ra sự sợ hãi tận sâu trong đôi mắt của đối phương. "Mặc kệ thế nào, trước tiên chúng ta phải tìm một nơi có thể trú mưa." Nhan Mộ Ngữ nói. Các cô không thể cứ đứng dầm mưa như vậy, chắc chắn sẽ bị đông chết mất!

Hai người lại lần nữa thử đi về phía trước. 'Ầm', sấm sét cứ đánh xuống liên tục, cả khu rừng như muốn vỡ ra. "Không được, Mộ Mộ, cứ đi như thế này, chúng ta không bị đông chết, cũng sẽ bị sét đánh chết." Kiều Khả Tư sợ tới mức khóc hồng cả mắt, thân hình mềm nhũn, xụi lơ trong lòng Nhan Mộ Ngữ. Nhan Mộ Ngữ nhìn cô bạn ngất xỉu trong lòng, lần đầu cảm nhận được thế nào là mất hết can đảm, thế nào là tuyệt vọng. Cô dùng sức chống đỡ cơ thể mềm oặt của Kiều Khả Tư, tiếp tục đi, ước chừng 15 phút, nhưng mà cây nào cũng như cây nào, hơn nữa tầm nhìn cực thấp do mưa lớn, cô hoàn toàn mất phương hướng.

Không thể tìm ra nơi ấm áp nào để ẩn núp, rừng cây thì như mê cung, Nhan Mộ Ngữ mặt không chút huyết sắc, cắn môi dưới, sợ hãi suy nghĩ, chẳng lẽ cô thật sự sẽ chết ở trong này? Đúng lúc này, cô nghe được âm thanh khàn khàn của ai đó: "Nhan Mộ Ngữ.....Kiều Khả Tư....Hai người ở đâu?" Là tiếng bước chân, tiếng bước chân, tiếng người dẫm nát cành khô, hơn nữa còn đi tới chỗ các cô. "Chúng tôi ở đây....." Cô rất muốn nhìn thấy người đến, là lão sư Lý? Hay là người dân trong thôn vừa vặn đi ngang qua? Hay...là anh...... Trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh của Mạnh Vũ Nhiễm, điều này làm sao có thể, người kia hiện tại nhất định là ở trong phòng ấm áp nghỉ ngơi.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cô càng ra sức cắn môi, rất sợ hy vọng nhiều thì thất vọng cũng nhiều. Sấm sét đánh làm sáng cả một khoảng rộng, ngoài hình ảnh của những chiếc lá lay động, Nhan Mộ Ngữ còn thấy một bóng dáng cao lớn. "Em không sao chứ?" Bộ dạng chật vật hiện tại của cô làm cho đối phương hoảng sợ, chạy nhanh đến bên cạnh cô cùng với sự lo lắng.

Nhan Mộ Ngữ trừng mắt, cái người này, sao, sao lại là Mạnh Vũ Nhiễm? "Mộ Ngữ, em có bị thương không?" Chạy nhanh đến trước mặt cô, nhìn thấy cô không có phản ứng gì, anh lo lắng không ngừng vỗ nhẹ mặt cô, hỏi. Thanh âm của cô mơ hồ, như là từ một nơi khác truyền tới: "Vì sao anh lại ở chỗ này?"

"Bây giờ không phải là lúc chơi trò 'em hỏi anh đáp'." Khoác áo mưa lên người cô, kiểm tra, xác định cô không bị gì anh mới nói: "Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này!" Nhan Mộ Ngữ kinh ngạc nhìn đôi mày đang nhíu chặt của Mạnh Vũ Nhiễm, trên mặt anh còn có tia bất an, là vì sợ không thể mang cô ra ngoài an toàn sao? Hốc mắt đột nhiên trở nên nóng rực, nước mắt cố nén nãy giờ không báo trước mà mãnh liệt rơi xuống như thác nước, Nhan Mộ Ngữ thẳng tắp đánh về lồng ngực ấm áp. "Mộ Ngữ, em sao đột nhiên lại khóc? Bị đau chỗ nào sao?" Luống cuống tay chân, Mạnh Vũ Nhiễm đỡ lấy thân thể mềm mại trong ngực, thiếu chút nữa bật ngửa vì sức nặng đột nhiên áp đảo.

Anh rất muốn đẩy thiên hạ trong lòng ra để một lần nữa xác nhận cô có bị thương chỗ nào không, nhưng mà cô ôm chặt anh, thân thể còn không tự chủ mà run rẩy, khiến anh không nỡ buông ra. Nhan Mộ Ngữ ôm chặt thân hình ấp ám, anh thật sự đến đây, thật ra cô cũng không quá kỳ vọng anh sẽ xuất hiện. Nhưng bây giờ, anh đang ở trước mặt cô, trong mắt còn tràn đầy lo lắng nữa. "Em thật ra rất sợ....." Cô không ngừng dùng mặt cọ xát thân thể ấm áp của anh, khẽ thì thào nói nhỏ, cô lúc này giống như một đứa nhỏ đang làm nũng: "Anh tới...em thật sự rất vui!"

Đôi tay to lớn sau lưng cô khẽ ôm chặt thêm một chút, bên tai cô vang lên tiếng anh tràn ngập sự tự trách và hối hận: 'Thật xin lỗi, nếu anh có thể phát hiện sớm một chút.....Nếu anh có thể tìm thấy hai người sớm một chút......" Nhan Mộ Ngữ khẽ giương mắt nhìn trộm khuôn mặt tuấn tú của anh, nước mắt lại chảy xuống, thân thể run run vì lạnh, nhưng ngược lại, trong lòng, ấm áp không thôi. Gió lạnh hỗn loạn đột nhiên thổi đến, hai người đồng thời rùng mình một cái.

"Không thể lại tiếp tục chậm trễ!" Mạnh Vũ Nhiễm đỡ lấy Kiều Khả Tư trên người Nhan Mộ Ngữ, sau đó đỡ cô đứng dậy, đợi cho đến khi cô đứng vững, mới nói: "Em có thể tự đi không?' "Có thể." Cô thật sự không muốn rời khỏi cảm giác an toàn trong ngực anh. Mạnh Vũ Nhiễm cõng Kiều Khả Tư đi lên phía trước dẫn đường, Nhan Mộ Ngữ theo sát phía sau.

"Không phải sợ." Người đi phía trước đột nhiên cầm chặt tay cô. "Anh nhất định sẽ đưa hai người ra khỏi đây." Cô thật sự cảm ơn sắc trời đen kịt bây giờ, vì như thế, người đi phía trước hoàn toàn không nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô. Mạnh Vũ Nhiễm nói thích cô, còn không màng nguy hiểm đến đây cứu cô!

Nhan Mộ Ngữ nhờ vào ánh sáng thỉnh thoảng lóe lên của sấm sét, ánh mắt vụng trộm đánh giá bóng lưng cao ngất của Mạnh vũ Nhiễm. Hôm trước, anh từng hỏi cô có thể hay không nhận tình cảm của anh, cô nghĩ bây giờ cô có thể trả lời anh rồi! Bỗng nhiên, 'ầm' một cái, thân cây bên đường rung lên, sau đó đổ xuống ngay chỗ cô đang đứng. "Mộ Ngữ, mau tránh ra!" Mạnh Vũ Nhiễm hoảng sợ kêu to.

Mạnh Vũ Nhiễm kêu cái gì? Nhan Mộ Ngữ nghi hoặc nhìn bờ môi anh chuyển động, biểu tình nhìn qua rất kinh hoàng, như là muốn cô làm gì đó, nhưng mà cô không thể nghe được, bây giờ bên tai chỉ nghe thấy tiếng sấm đánh ầm ầm. Anh đột nhiên đẩy cô ra, sau đó lại bị một gốc cây lớn đè lên. (Rei: omg!!!) "Mạnh Vũ Nhiễm!" Cô nghe thấy tiếng kêu tê tâm liệt phế của mình, đó thật sự là tiếng nói của cô sao? Có thể nghe ra lo lắng tuyệt vọng như vậy sao?

.