fa-bars

Chia Tay Đi, Anh Chàng Đào Hoa - Chương 4

Chương 4

Nhan Mộ Ngữ bị cảnh tượng trước mắt làm cho xấu hổ đến hồng cả hai má, chỉ đành chôn sâu cái đầu nhỏ vào trong chăn..... "Không cần..... Vũ Nhiễm....." Đôi thủy mâu ướt át của Nhan Mộ Ngữ nhìn chằm chằm Mạnh Vũ Nhiễm, hét lên. "Thoải mái sao?" Mạnh Vũ Nhiễm ở bên tai cô thổi khí, ngón tay thon dài tăng nhanh tốc độ, phát ra tiếng nước dâm mĩ.

"Kỳ quái..... Em, em không biết..... Không......" Khí lực toàn thân của cô như bị mất đi, tất cả xúc cảm đều tập trung tại nơi nào đó, có ngón tay của ai đó đang ra vào. Lắc đầu, cô bị dục vọng khống chế, nhưng theo bản năng, vẫn thành thục đáp lại, thân thể của cô trở nên rất nóng, rất nóng, đầu óc chỉ còn một mảnh hỗn loạn...... "Đứa ngốc, đó là cảm giác thoải mái."

Mạnh Vũ Nhiễm cười nói, không nghĩ tới bên ngoài Nhan Mộ Ngữ là một cô gái lý trí, lạnh lùng như vậy nhưng bên trong lại là một cô gái thanh thuần, phong tình vạn chủng. Anh thật sự phát cuồng rồi, một cỗ nhiệt lưu xông thẳng xuống bụng dưới, anh hận, hận không thể lập tức nuốt cô vào bụng. Nhưng mà, bây giờ không được, anh biết, thân thể của cô còn rất ngây ngô, còn chưa chuẩn bị tốt để tiếp nhận lửa nóng của anh. "A..... Nóng quá..... Em không biết....." Nơi riêng tư truyền đến từng đợt tê dại, Nhan Mộ Ngữ bị dục vọng xa lạ tấn công, hoàn toàn không biết phải làm như thế nào mới tốt, chỉ có thể bất lực nhìn Mạnh Vũ Nhiễm, bày ra bộ dáng cầu xin sự giúp đỡ mà chính cô cũng không biết.

"Mộ Ngữ, đi theo cảm giác của em đì, phải thoái mái, đừng nhịn xuống, anh muốn nghe thanh âm của em." Mạnh Vũ Nhiễm vì phản ứng thành thực của cô mà không khỏi cười ra tiếng, động tác ra vào của ngón tay cũng nhanh hơn, tay còn lại thì khiêu khích, xoa nắn nụ hoa mềm mại, bỗng nhiên đầu ngón tay chạm tới một chỗ trong hoa huyệt bí ẩn...... Chỗ mẫn cảm bị chạm tới, Nhan Mộ Ngữ kìm không được phát ra một tiếng thét chói tai, thân mình căng thẳng, "A..... Vũ Nhiễm..... Nơi đó..... Không cần, không cần..... A....."

Mạnh Vũ Nhiễm biết anh chạm được nơi mẫn cảm của cô, phản ứng của cô làm cho tâm anh khẽ động một cái, ngón tay cũng vì thế liên tục chạm đến, làm cho dục vọng của cô dâng trào. "Vũ Nhiễm..... Em sợ..... Vũ Nhiễm..... Vũ Nhiễm....." Nhan Mộ Ngữ bị khoái cảm kích thích đễn nỗi nói năng lộn xộn. Cảm giác này, không thể nói được, nhưng cô cảm nhận được ngón tay anh đang hết sức ra vào, hoa huyệt nóng bỏng bị thiêu đốt..... Nóng, thân thể nóng quá..... Nhất là nơi nào đó, thật là nóng...... Nóng quá, nóng quá, nóng quá.....

"Mộ Ngữ, đây là phản ứng bình thường, giao em cho anh, tin tưởng anh." Mạnh Vũ Nhiễm ngẩng đầu, mê loạn hôn môi cô, tiếp tục công kích nơi mẫn cảm của cô. Theo mỗi lần ra vào của Mạnh Vũ Nhiễm, cửa tư mật của người nào đó cũng dần dần mở ra.....

"A..... Vũ Nhiễm..... Không....." Nhan Mộ Ngữ không thể khống chế phát ra tiếng rên rỉ mê loạn, toàn thân như bị điện giật, không ngừng run rẩy, hai chân theo bản năng kẹp chặt, không cho ngón tay của người nào đó muốn làm gì thì làm, nhưng mà bị khoái cảm thiêu đốt, khí lực mềm yếu, cản bản không ngăn cản được thế công..... (Rei: không liên quan nhưng mà mọi người có thấy tác giả này làm cảnh H rất tỷ mỉ, rất dài không? Rei làm mà muốn chết lun >"<, nãy giờ cũng có thể tóm tắt bằng một câu a, đố mấy bạn câu gì :-D :v) Cô nắm chặt ra giường phía dưới, liên tục thở gấp, lắc lư đầu, vô lực tiếp nhận khoái cảm. Mỗi một lần ma sát, đều như đánh úp vào, xương cốt như muốn rã ra, hoa huyệt thuần thục hấp thụ ngón tay của anh, lửa nóng ẩm ướt vây quanh, không nói gì nhưng bày tỏ rất rỏ mong muốn của cô..... (Rei: bó tay -_-)

Bị ngón tay không ngừng quấy phá, hoa huyệt đột nhiên kịch liệt co rút, cắn chặt ngón tay của anh, một lát sau, đầu ngón tay cảm nhận được ẩm ướt, hóa ra, cô đã đạt tới cao trào..... "Mộ Ngữ, em xem, em ướt rồi." Mạnh Vũ Nhiễm cười khẽ, ngón tay cố ý đút vào sâu hơn, vét hết xuân thủy trơn bóng làm chứng cớ.

Mỉm cười rút tay ra, ngay trước mắt cô, chậm rãi đem chất dịch nhơn nhớt vẽ loạn ở đôi môi của cô, tà mị nói, "Đây chính là hương vị của em, nếm thử xem." Nhan Mộ Ngữ bị biểu tình tà mị mê hoặc, bất tri bất giác mở ra đôi môi anh đào, tức khắc, ngón tay Mạnh Vũ Nhiễm nhảy vào trong miệng cô, xấu xa hỏi: "Hương vị thế nào?" Nhan Mộ Ngữ nghe thế, một trận điện lưu khoái cảm dọc theo hông, tới sống lưng rồi vọt thẳng tới ót..... Một tiếng rên rỉ không được ngăn chặn bật ra, Mạnh Vũ Nhiễm lộ ra nụ cười hài lòng, đắc ý nhìn Nhan Mộ Ngữ bị dục vọng nhấn chìm.

Anh rút ngón tay trong miệng của cô ra, thế công (Rei: thế tấn công) xâm lược cũng bởi vậy mà tạm dừng. Cười đắc ý, môi mỏng khêu gợi hôn lên đôi môi anh đào đang thở gấp của Nhan Mộ Ngữ. Mà tay anh lại hư hỏng tìm đến nụ hoa phấn nộn đang xụi lơ kia, thong thả mềm nhẹ, vỗ về chơi đùa, ngón tay linh hoạt chậm vê, như muốn châm lại ngọn lửa trong cơ thể cô. "A...... Vũ Nhiễm..... A....." Nhan Mộ Ngữ trợn to hai mắt, lại là một tiếng rên rỉ. thân thể mềm nhũn lại bị ngón tay khơi lên dục hỏa, khó nói nên lời.....

"Vũ Nhiễm..... Không cần....." Nhan Mộ Ngữ bị dục hỏa tra tấn, không biết như thế nào mới đúng, chỉ có thể kêu la lung tung. "Đừng sợ, đêm nay anh sẽ cho em lên Thiên đường." Mạnh Vũ Nhiễm hôn vành tai xinh đẹp của cô, thân mật nói lời nhỏ nhẹ.

Mặc dù là lời nói dịu dàng, nhưng giọng điệu kia lại mị (Rei: mị hoặc đấy ạ ^_^) đến nỗi làm cho người ta không thể kháng cự. Anh theo lời nói của mình mà kiên định 'làm việc', ngón tay thon dài ở hoa huyệt ướt nóng của cô tiếp tục quấy phá, tiến tiến xuất xuất, ma ma sát sát..... "A..... Ôi....." Từng cỗ từng cỗ khoái cảm như thủy triều đánh úp vào cô, lại như ngọn lửa nóng rực, cô kìm không được mà bật ra tiếng rên rỉ, cô cảm thấy cả người giống như đang bay.....

Mạnh Vũ Nhiễm vẫn kiên nhẫn ra vào, trong phút chốc, hoa huyệt của cô lại trở nên ẩm ướt (Rei: *câm nín- ing* -_-) "Không..... A....." Nhan Mộ Ngữ đi theo khoái cảm mà vặn vẹo thân mình, quên luôn chính mình, quên luôn tất cả, nóng quá nóng quá, tất cả cảm giác đều tập trung ở nơi mẫn cảm..... Cô muốn nhiều hơn...... Nhiều hơn..... Mạnh Vũ Nhiễm nhìn khuôn mặt không tự chủ nổi lên khát cầu của Nhan Mộ Ngữ, anh rút ra ngón tay đang tàn sát bừa bãi kia, thưởng thức bộ dáng bị nhấn sâu trong tình dục của cô, nhìn thấy cô mềm nhũn nằm trên chăn đệm màu trắng, đôi môi đỏ mọng hơi mở ra, bộ ngực tuyết trắng không ngừng phập phồng.

"Ôi....." Hoa huyệt bỗng nhiên trống rỗng, làm cho cô bất mãn phát ra tiếng kêu yêu kiều. Dục vọng của Mạnh Vũ Nhiễm phút chốc tăng vọt, lửa nóng của anh nhịn không được nữa rồi, anh vuốt ve thân thể cô, trong lúc chờ cô bình ổn lại, thuận tiện cởi ra quần áo của mình. Thân thể trần trụi đè lên cô, lửa nóng thằng đứng, thân mật để ở cửa huyệt, chậm rãi ma sát..... Thật vất vả mới lấy lại được một tia lý trí, Nhan Mộ Ngữ bị lửa nóng của người nào đó thân mật đụng chạm mà hoảng sợ, đáy lòng nhảy lên một cái, cô lặng lẽ liếc xuống, lập tức bị cự vật thô to làm cho giật mình. Lát nữa nó sẽ tiến vào trong cơ thể của cô sao? không, không thể nào, điều này sao có thể, nó, quá lớn, cô làm sao có thể bao hết. (Rei: không được rồi, em sắp ngất rồi, cứu em, help me!!!)

"Vũ Nhiễm, không thể được..... Dừng lại..... Không cần......" Mặt Nhan Mộ Ngữ đỏ bừng, tiếng nói khàn khàn, khiêu gợi cầu xin. "Em cảm thấy có thể sao?" (Rei: ý anh là có thể dừng lại sao đó ạ). Mạnh Vũ Nhiễm cười khổ, lửa nóng thẳng đứng khẽ nhấn sau vào bụi hoa thêm một chút. "Nhưng mà.... Em sợ......" Nhan Mộ Ngữ cảm nhận được lửa nóng to lớn, kinh hoảng, theo bản năng né tránh, cô biết như vậy rất không công bằng với anh, cũng biết một khi dục hỏa tăng lên, rất khó để bình ổn.

Nhưng mà, cô thật sự rất sợ, cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng. Làm đến bước này, cô cảm thấy vừa thẹn cừa mắc cỡ, cô không dám tưởng tượng, bước tiếp theo sẽ làm người ta sợ hãi đến cỡ nào. "Mộ Ngữ, anh biết em sợ hãi, nhưng tin tưởng anh, được không?" Mạnh Vũ Nhiễm an ủi, tinh tế hạ xuống môi cô một nụ hôn dịu dàng nhưng không kém phần cuồng nhiệt.

"Không..... Em không cần..... Vũ Nhiễm...... Lần sau được không? Em thật sự sợ." Nụ hôn của anh không thể trấn an cô, Nhan Mộ Ngữ đáy lòng dâng lên sợ hãi, thân thể không khỏi run run, nâng lên đôi thủy mâu ướt át, đáng thương cầu xin. "Mộ Ngữ, anh cũng muốn ngừng......" Mạnh Vũ Nhiễm vô tội, khẽ nhích người, rũ mắt xuống nói: "Nhưng mà...... Nó phải làm sao bây giờ? Em không thể tàn nhẫn như vậy, muốn nó tiêu hỏa."

Anh ác ý, khẽ nhích hạ thân lên phía trước một chút, lửa nóng dâng trào cùng nụ hoa của cô chặt chẽ hợp lại một chỗ. "Em..... Em..... Em không biết....." Nhan Mộ Ngữ bị sự giận dỗi trong lời nói của anh làm cho lương tâm bất an, nhìn trong mắt anh rối rắm dục hỏa, trên trán thì mồ hôi đầy ra, áy náy trong lòng cô càng sâu. Nhưng là, cô thật sự sợ, cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

"Mộ Mộ, anh thích em." Mạnh Vũ Nhiễm nhìn ra Nhan Mộ Ngữ thật sự sợ hãi, dù sao cô cũng là một cô gái ngây ngô, điều đó làm cho anh muốn dừng lại, nhưng nó không có khả năng xảy ra. Anh cũng không muốn vì thế mà làm cho mình bị nội thương.

Bất quá, anh có phương pháp này, có thể lừa gạt cô ngoan ngoãn nguyện ý. Anh cố làm ra bộ dáng miễn cưỡng, bắt lấy tay nhỏ bé của cô, đưa tới lửa nóng thật lớn của anh, dịu dàng nói: "Mộ Ngữ, vậy em tự mình chạm vào nó đi." "Nóng quá......" (Rei: sặc......). Nhan Mộ Ngữ kinh hô, không biết làm sao tiếp nhận được nhiệt độ trong tay, bộ ngực tuyết trắng cao thấp phập phồng, hai nụ hoa cũng run rẩy căng lên.

"Hay em dùng tay làm cho nó thoải mái được không?" Mạnh Vũ Nhiễm nói, mang theo tia cầu xin. "Em..... Em nên làm như thế nào?" Nhan Mộ Ngữ nghe được lời cầu xin của Mạnh Vũ Nhiễm, nhìn đến nỗi thống khổ của anh, khẽ cắn môi, gật đầu đồng ý. Cô ngẩng đầu, thủy mâu xinh đẹp e lệ mà đơn thuần, kích thích dục vọng của Mạnh Vũ Nhiễm, lửa nóng của anh trở nên cự đại rồi (Rei: sặc tập 2 -_-).

"Rất đơn giản, dùng hai tay của em cầm nó, nhẹ nhàng cầm." Mạnh Vũ Nhiễm giữ chặt tay của cô, làm cho tay bé nhỏ mềm mại bao trùm trên lửa nóng của anh, mang đến cho anh cảm giác mềm mại, sảng khoái. [ReiOw – ]

"Sau đó vuốt ve, cao thấp mà ma sát, Mộ Ngữ, lực đạo nhất định phải thật nhẹ nhàng, như vậy 'nó' mới cảm thấy thoải mái, tựa như cảm nhận vừa rồi của em." Mạnh Vũ Nhiễm giống như một vị giáo sư hòa ái, ân cần dạy dỗ (Rei: đúng vậy a, Rei thấy đoạn này cứ như 'lớp học giới tính nâng cao' :-D) "Trước thử vuốt ve đi, cảm nhận một chút."

Mạnh Vũ Nhiễm vẫn cầm tay nhỏ bé của cô, ở lửa nóng của anh nhẹ nhàng vuốt ve, để cho cô trực tiếp cảm nhận lửa nóng thô to vì nhiệt tình kia. Nhan Mộ Ngữ ngốc ngốc cầm lấy 'cái vật kia', theo hướng dẫn của Mạnh Vũ Nhiễm mà di chuyển cao thấp, nó nóng như vậy, lớn như vậy, lại cứng như vậy (Rei: sặc tập 3.... :v), cô xấu hổ đến nỗi chân tay đều luống cuống, không biết như thế nào cho phải, chỉ có thể kiên trì, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa 'vật nào đó của người nào đó'. "Tốt, Mộ Ngữ, cứ y như hướng dẫn của anh, em tự thử một chút, nhớ rõ, động tác phải mềm nhẹ." (Rei: a ý sợ ảnh hưởng đến 'đời sau' hay sao cứ nói câu này quài zậy mọi người :v)

Mạnh Vũ Nhiễm buông tay ra, ý bảo Nhan Mộ Ngữ tự mình làm. "Là thế này phải không?" Nhan Mộ Ngữ ngồi bên cạnh Mạnh Vũ Nhiễm, nhìn cũng không dám nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương đỏ ửng lên, tựa như ánh nắng chiều hoàng hôn, vô cùng xinh đẹp. Dựa theo phương thức của anh, đầu ngón tay của cô đi xuống, lại đi lên, nhẹ nhẹ nhàng nhàng vuốt ve.....

Nhan Mộ Ngữ một bên chậm rãi di chuyển tay, một bên bất an nhìn Mạnh Vũ Nhiễm. "Đúng vậy, chính là như vậy..... Hãy nhớ, từ gốc cho đến đỉnh đều phải chạm đến....." Mạnh Vũ Nhiễm theo luật động của cô, hút vào từng ngụm khí lạnh. Cô toàn thân trần như nhộng ngồi ở trước mặt anh, da thịt tuyết trắng tinh tế, còn có tay nhỏ bé ấm áp mang theo một tia sợ hãi, cẩn thận vuốt ve lửa nóng của anh, động tác không hề chuyên nghiệp, ngốc ngếch và trúc trắc (Rei: làm ơn, người ta là con gái nhà lành đấy -_-)

Nghĩ đến cô vẫn còn là xử nữ, nội tâm của Mạnh Vũ Nhiễm không khỏi nóng lên, lửa nóng càng thêm bành trướng. Nhan Mộ Ngữ rõ ràng cảm giác được, không khỏi lắp bắp kinh hãi, nhanh chóng liếc mắt nhìn nó một cái, lại vội vàng xấu hổ đến nỗi đem mặt quay qua chỗ khác, không dám nhìn nữa, mà động tác ở tay cũng nhất thời chậm lại. "Đừng có ngừng." Mạnh Vũ Nhiễm xấu xa cười, vươn tay trái, vuốt ve tiêu nhũ tuyết trắng mượt mà của cô.

[ReiOw – ] "A....." Nhan Mộ Ngữ thở nhẹ một tiếng, khoái cảm ở trước ngực dâng lên, thân thể mềm mại mẫn cảm, dưới sự vuốt ve của anh mà không ngừng run rẩy, tiêu nhũ ở dưới ánh đèn nhẹ nhàng nở ra, thập phần quyến rũ. Mạnh Vũ Nhiễm nhìn đến, dục hỏa không ngừng căng trướng, càng thêm ra sức khiêu khích thân mình của cô, thưởng thức bộ dáng vừa né tránh vừa muốn chiếu cố đến lửa nóng của anh.

Bàn tay to ở trên thân thể bòng loáng mê người tùy ý vuốt ve, da thịt trắng noãn nổi lên một tầng hồng nhạt. Vườn hoa thần bí ướt át theo cử động của cô mà như ẩn như hiện, nội tâm Mạnh Vũ Nhiễm khẽ động, khóe miệng lại kéo lên một chút tươi cười tà ác, một ngón tay đi xuống, lại thăm dò vào đầm nước mê người. "A...... Không cần....." Động tác vuốt ve của cô khẽ ngừng lại, thủy mâu tràn đầy ảo não cùng xấu hổ.

Mạnh Vũ Nhiễm biết không thể nóng vội, vì thế buông tay ra, ở bên tai cô khẽ nói: "Đừng có ngừng, đúng rồi, em hãy nhìn anh, chú ý vẻ mặt của anh, còn có phản ứng của anh, như vậy có thể biết làm như thế nào mới có thể để cho anh thoải mái." (Rei: *đập bàn* A Nhiễm BT) Nhan Mộ Ngữ mang biểu tình xấu hổ cùng túng quẩn, cầu xin Mạnh Vũ Nhiễm. Mạnh Vũ Nhiễm nhìn cô thật sâu, hai tròng mắt tăm tối càng thêm chăm chú, làm nũng nói: "Mộ Ngữ, anh chỉ nghĩ muốn cho em thoải mái, em giúp giúp anh!"

Nhan Mộ Ngữ bị nhu tình cùng làm nũng của anh chinh phục, không giãy dụa nữa, để yên cho anh tiếp tục động tác. Chỉ chốc lát sau, Nhan Mộ Ngữ đã có thể biết vuốt ve như thế nào mới làm cho anh thoải mái, sau đó lại căn cú vẻ mặt, thần sắc của anh, lực đạo trên tay dần dần mạnh hơn, động tác trở nên thuần thục cũng nhanh hơn. Khoái cảm sung sướng không ngừng, lửa nóng trong anh di chuyển đến tứ chi.

Nhìn lửa nóng cứng rắn như sắt ở trong tay nhỏ bé của cô giương nhanh múa vuốt, ở đỉnh còn hơi rung động, cô cơ hồ ngay cả cổ cũng đỏ lên, trong đáy lòng lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn, nó (Rei: cái đó của a ý :-D) vì cô mà 'đứng' lên. "Tốt..... Chính là như vậy..... Mộ Ngữ..... Rất rất tốt." Mạnh Vũ Nhiễm ở hoa huyệt của cô không ngừng khiêu khích, hơi thở dần dần trở nên dồn dập.

[ReiOw - ] Biết mình làm cho Mạnh Vũ Nhiễm cảm thấy thoải mái, Nhan Mộ Ngữ rất tự hào, mà hoa viên tư mật cũng liên tiếp truyền đến cảm giác gãi ngứa mềm yếu, cô theo bản năng cọ cọ thân thể, nghí muốn giảm bớt cổ xúc động này. Mạnh Vũ Nhiễm nhìn ra khát vọng của cô, hai tay tạm ngừng vuốt ve trên người cô, gắt gao hôn lên môi anh đào, lưỡi dài linh hoạt quyến rũ phấn lươci của nàng cùng nhảy múa. Lửa nóng dục vọng nhanh chóng chiếm lĩnh lý trí cô, làm cho cô như bị lạc vào chốn thần thiên, tay nhỏ bé bất giác ngừng lại động tác.

Mạnh Vũ Nhiễm nhìn thấy sương mù trong mắt của cô, biết đây là cơ hội tốt nhất, càng dùng sức xâm nhập vào trong miệng cô, sau đó xoay người một cái, đặt cô ở dưới thân, động một cái liền đem lửa nóng cực đại để ở cửa hoa huyệt cô, không báo trước mà 'vèo' một cái vọt thẳng vào. (Rei: rồi xong -_-) Nhan Mộ Ngữ còn đang chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào, trong nháy mắt, một cỗ đau đớn kịch liệt chiếm cứ ngọt ngào của cô. "A....." Nhan Mộ thét lên một tiếng chói tai.

Mạnh Vũ Nhiễm vẫn cường ngạnh đem lửa nóng cực dại thẳng tiến vào hoa huyệt nhu nhược của cô, không để ý đến thống khổ của cô, vật nam tính chen chúc vào nơi sâu nhất..... "Đau, đau quá....." Nhan Mộ Ngữ bị đau đến phát khóc, nước mắt trong suốt không ngừng hảy xuống. "Mộ Ngữ..... Nhẫn nại một chút nữa..... Lập tức sẽ không đau đớn....."

Mạnh Vũ Nhiễm hôn lên khóe mắt đầy nước của cô, miệng không ngừng phát ra lời an ủi. Anh đương nhiên hiểu được nỗi thống khổ bây giờ của cô. Nhưng mà hoa huyệt ấm áp như thế, nhỏ hẹp như thế, chặt chẽ hút lấy lửa nóng của anh, khoái cảm như muốn nhấn chìm, như muốn đốt cháy người anh, không, không thể lui lại, chỉ có thể theo bản năng, không để ý đến Nhan Mộ Ngữ đang khóc, tiếp tục đem lửa nóng cực đại thẳng tiến vào trong u cốc..... "Không cần..... Đau quá...... Miệng của anh a..... Anh gạt người!" Nhan Mộ Ngữ thống khổ, nước mắt theo luật động của anh chảy xuống, làm ướt cả má cô.

"Đừng khóc......" Mạnh Vũ Nhiễm yêu thương hôn lên nước mắt của cô, ôm thân thể cô ngồi dậy, làm cho cô tựa vào trong lồng ngực anh. Chỗ tư mật của hai người vì động tác ngồi dậy của anh và sức nặng thân thể của Nhan Mộ Ngữ mà càng thêm chặt chẽ, cũng làm cho lửa nóng c có thể đi vào sâu hơn trong hoa huyệt của cô. [ReiOw - ]

"A..... Đau....." Dần dần, cô theo bản năng muốn né tránh đau đớn, thân thể tự nhiên ngửa về phía sau, tiếp nhận anh, đi theo luật động thẳng tiến của anh. "A..... A...... Nóng quá....." (Rei: *chấm máu ý nhầm chấm mồ hôi* e cũng sắp chết rồi đây chị ơii : ">). Lửa nóng thật lớn nhịp nhàng tiến vào, hoàn toàn xâm nhập vào trong cơ thể mềm mại của cô, xuân thủy ướt át khlafm cho mỗi lần anh ra vào đều rất dễ dàng. Hoa huyệt vẫn gắt gao bao trùm lửa nóng nam tính, vừa giống như kháng cự 'nó', vừa giống như nghênh đón hùa theo nó.

"Mộ Ngữ, ở bên trong em nóng quá, rất chặt....." Mạnh Vũ Nhiễm cúi người, ở bên tai Nhan Mộ Ngữ tán thưởng, cái tay còn lại thô lỗ vuốt ve tiêu nhũ tuyết trắng của cô, theo luật động mãnh liệt ở hạ thân mà điên cuồng vuốt ve, mềm mại của cô cơ hồ muốn biến dạng. Mạnh Vũ Nhiễm không ngừng ra vào hoa huyệt mềm mại của cô, mỗi lần lửa nóng cực đại kịch liệt va chạm lại chảy ra càng nhiều chất lỏng ướt át, tiêu nhũ trước ngực cũng chậm rãi đứng thẳng lên. Sau khi trải qua đủ loại thống khổ, tiếp đến là đủ loại khoái cảm, Nhan Mộ Ngữ muốn ngất đi rồi, không thể tin lý trí của cô có thể bị che mắt, chỉ có thể theo luật động của Mạnh Vũ Nhiễm mà di chuyển.

"Không..... Vũ Nhiễm..... Chậm một chút....." Hoa huyệt yếu ớt liên tục thừa nhận sự kịch liệt tấn công, Nhan Mộ Ngữ cảm thấy hoa huyệt nhỏ hẹp của cô bị lửa nóng làm cho căng trướng tràn đày, cũng có thể nói là sưng lên, cô không khỏi sợ hãi mà khóc lên. "A..... Chậm một chút....." Đang khóc thút thít, Nhan Mộ Ngữ không tự chủ phát ra tia gợi cảm yêu kiều mê người, làm cho lửa nóng của Mạnh Vũ Nhiễm càng thêm trướng đại, anh hoàn toàn không nghĩ tới, vị 'tài nữ' không thú vị này ở trông ngọn lửa tình dục thế nhưng trở nên kiều diễm mê người, cơ hồ làm cho anh không nắm bắt được. Hoa huyệt ẩm ướt vẫn bao chặt lấy lửa nóng của anh, anh không khỏi hít vào mấy ngụm khí lạnh, cỗ cỗ khoái cảm theo đó trào ra, khuếch tán đến tứ chi, anh rốt cục nhịn không được, giống như là nổi điên, hung hăng va chạm mỗi một chỗ trong địa phương thần bí của cô.

"A...... Không...... Nóng quá......" Hoa huyệt của Nhan Mộ Ngữ vì tốc độ như phát cuồng của người nào đó mà bành trướng, cô chỉ có thể nhắm mặt lại, vừa thống khổ vừa sung sướng thừa nhận va chạm mãnh liệt, vô lực. tùy ý lửa nóng của người nào đó ở trong hoa huyệt của cô bừa bãi tàn sát. "Mộ Ngữ, em thật sự rất chặt!" Mạnh Vũ Nhiễm tiến lên, không ngừng cắm sâu vào hoa huyệt nóng ẩm đang bao trùm lửa nóng của anh đến mất hồn, cũng thưởng thức bộ dáng kiều diễm khi bị dục vọng chinh phục của cô. [ReiOw - ]

Hoa huyệt của cô chặt như thế, ẩm ướt ấm áp như thế, lửa nóng của anh mỗi lần xâm nhập đều bị nó gắt gao hút lấy, khoái cảm giống như thủy triều đánh úp anh, anh thật sự yêu chết hoa huyệt của cô, mà cô thì vô lưvj kháng cự, bày ra bộ dáng 'tùy ý anh'. "A..... Nóng quá....." Theo sự tiến lên mãnh liệt của Mạnh Vũ Nhiễm, Nhan Mộ Ngữ phát ra từng tiếng rên rỉ thống khổ. Mà thanh âm rên rỉ cứ như thuốc kích thích Mạnh Vũ Nhiễm chinh phục dục vọng, anh như một dã thú cầu hoan, không biết mỏi mệt, miệt mài xâm nhập hoa huyệt của Nhan Mộ Ngữ.

"A..... Ưm....." Đột nhiên, than âm rên rỉ cao vút bật ra, nghe cứ mang theo tầng tầng lớp lớp khoát hoạt, khoái cảm mãnh liệt làm cho đầu óc cô choáng vàng, toàn thân run rẩy giống như bị điện giật. Mạnh Vũ Nhiễm đắc ý cười, biết lửa nóng của mình đánh trúng chỗ mẫn cảm nhất trogn hoa huyệt của cô, đè lại hông của cô, mãnh liệt tấn công vào chỗ mẫn cảm, làm cho cô ở dưới thân anh không ngừng thét chói tai, thần trí điên cuồng. "A..... Vũ Nhiễm..... Ừ....." NHan Mộ Ngữ bị loại khoái cảm này kích thích, không ngừng lắc đầu, miệng phát ra một tiếng lại một tiếng rên rỉ.

"Mộ Ngữ, nơi này thoải mái sao?" Mạnh Vũ Nhiễm cố ý thả chậm lại động tác, lửa nóng của anh chạm mạnh vào điểm mẫn cảm, sau đó ở cửa huyệt không ngừng vòng vòng ma sát, vừa trêu đùa, lại giống như công kích. Thân thể Nhan Mộ Ngữ ngây ngô, bị loại khiêu khích này cơ hồ không thể phát ra thanh âm nữa, chỉ có thể bất lực lắc lư thân mình. "Cảm thấy không thoải mái sao?" Mạnh Vũ Nhiễm ác liệt hỏi, theo lời nói, anh kịch liệt thẳng tiến vào hoa huyệt của Nhan Mộ Ngữ.

"Em..... Cảm thấy...... Nóng quá...... Thật sự nóng quá......" Nhan Mộ Ngữ cảm thấy toàn thân như là bị thiêu cháy, đôi thủy mâu không nhịn được hướng Mạnh Vũ Nhiễm cầu cứu, thân thể lửa nóng làm cho cô khát cầu nhiệt độ cơ thể mát lạnh của anh, cô không tự chủ cọ cọ vào thân thể Mạnh Vũ Nhiễm (Rei: không phải Rei nghĩ lung tung a, nhưng sao thấy đoạn này cứ giống như chị cắn phải xuân dược ý -_-) "Nóng quá...... Vũ Nhiễm..... Nóng quá....." Nhan Mộ Ngữ híp mắt, vô thức vươn cái lưỡi thơm tho liếm liếm môi anh đào của mình, thân thể tùy ý vặo vẹo, tuyết trằng mềm mại trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo thần sắc mê loạn. "Em đây là đang dụ dỗ anh sao?" Mạnh Vũ Nhiễm nhìn cảnh sắc kiều diễm trước mắt, dục hỏa không khỏi cháy mạnh, nâng lên hai chân của cô, vòng ngang hông anh, sau đó, thẳng tiến mãnh liệt hơn.....

[ReiOw - ] "A...... Nóng quá..... Chậm một chút......" Mỗi một lần va chạm, khoái cảm y như rằng sẽ hướng hoa huyệt non nớt của cô mà vọt tới, sau đó là chạy khắp toàn thân, cô muốn nhiều hơn, theo bản năng, cô nâng đùi lên, kẹp chặt eo, phối hợp với anh, theo lối nguyên thủy nhất mà luật động, hoa huyệt ướt át nở rộ...... "Vũ Nhiễm..... Ừ....." Nhan Mộ Ngữ bị đánh tới điểm mẫn cảm trong hoa huyệt, cô liền không khắc chế được rên rỉ, lửa nóng cực đại đánh vào, hoa huyệt tiết ra càng nhiều mật nước, làm cho động tác ra vào của anh càng sâu, khó có thể hình dung khoái cảm của cô bây giờ, cô thật sự đã bị hãm sâu vào tình dục rồi!

"Mộ Ngữ, thích anh đối với em như vậy sao?" Mạnh Vũ Nhiễm lại một lần nữa thật mạnh đánh vào hoa huyệt của cô, hô hấp dồn dập, hỏi. "Ừm..... Em....." NHan Mộ Ngữ đắm chìm trong khoái cảm, chân thật đáp lại Mạnh Vũ Nhiễm va chạm, kịch liệt luật động, cũng làm cho thần trí cô tan rã, trong mắt một mảnh mê ly. Thanh âm sung sướng rên rỉ của Nhan Mộ Ngữ vẫn rên lên, còn Mạnh Vũ Nhiễm vẫn nỗ lực ra vào, trong cơ thể tồn trữ quá nhiều khoái cảm, hai người đồng thời lên đến đỉnh cao nhất của tình dục, trong một tiếng rên rỉ thỏa mãn, đạt tới cao trào.....

Sau đó, hai người cùng nhau tê liệt ngã xuống giường mềm mại, nằm song song nhua, trong lòng rơi vào mộng đẹp thâm trầm......

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000